Satou đây. Dường như ở thế giới nào cũng vậy, các đạo diễn thường thích thêm thắt yếu tố hiểu lầm để tăng kịch tính cho câu chuyện. Nhưng ngoài đời, những chuyện đó thường chỉ dẫn đến chia tay, nên tôi luôn cố gắng tránh né chúng.
Từ ngoài cửa sổ, âm thanh náo nhiệt, ồn ã của phố phường vọng vào tận phòng. Có vẻ như tôi đã ngủ quên mất rồi.
Trong lúc vật lộn với sự cám dỗ của chiếc giường ấm áp, tôi cố gắng sắp xếp lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
Đêm trước, tôi đã biết được khá nhiều điều, đặc biệt là lý do Arisa trở thành nô lệ.
Lúc Arisa chuẩn bị đi ngủ, tôi đã hỏi liệu có nên giải phóng cho cô bé không, nhưng em ấy giải thích rằng một [Geis] đã ràng buộc em phải sống kiếp nô lệ.
Được trả tự do đồng nghĩa với việc đi ngược lại lời thề của [Geis], và hình phạt là cô bé sẽ bị xuất huyết toàn thân, đến mức khó giữ được mạng sống. Kỹ năng này chẳng khác nào một lời nguyền cả.
Một nơi đông dân như cố đô hoặc thủ đô hoàng gia chắc chắn sẽ có người sở hữu kỹ năng xóa bỏ hoặc ghi đè lên [Geis], nên có lẽ tôi phải đợi đến lúc đó mới giải thoát cho em ấy được.
Tối qua, sau khi nhận ra Arisa đã dùng ma thuật để quyến rũ mình, tôi đã định bụng sẽ giữ khoảng cách với em ấy vào buổi sáng. Nhưng khi biết được quá khứ bi thảm của cô bé, tôi lại thấy thật nhẫn tâm nếu bỏ rơi một đứa trẻ không họ hàng thân thích ở nơi đất khách quê người này.
Có thể trong tương lai, tôi sẽ hối hận với quyết định này, nhưng giờ thì cứ tập trung vào hiện tại đã. Nếu có biến cố gì xảy ra, tôi sẽ giải quyết nó bằng sức mạnh của level 310 và khối tài sản giàu đến vô lý của mình.
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, cắt ngang dòng suy nghĩ có phần tự mãn của tôi.
Ít nhất cũng phải gõ cửa chứ, phép lịch sự tối thiểu đâu rồi.
"Dậy chưa Satou? Bạn gái cậu đến gặp này!"
Mới sáng sớm mà Martha đã tràn đầy năng lượng.
Đằng sau cô, Zena đang lắp bắp "T-Tôi không p-phải n-người yêu...", mặt hoảng hốt bối rối cố bịt miệng Martha lại.
"Chào buổi sáng," tôi ngồi dậy chào họ.
"Ồ, cậu có thân hình đẹp đấy."
Martha nhìn vào bộ ngực trần của tôi một cách thích thú. Zena thì vội nấp sau lưng Martha, hai tay che khuôn mặt đỏ bừng, nhưng rõ ràng là cô ấy đang nhìn trộm qua kẽ tay.
Tôi cứ nghĩ một quân nhân thì phải quen với cảnh đàn ông cởi trần rồi chứ nhỉ.
"Xin lỗi vì để các cô thấy cảnh khó coi này, tôi sẽ thay đồ ngay."
Tôi cố gắng chống tay ngồi dậy.
"Oooh."
Có thứ gì đó ấm áp mềm mại.
Nhìn xuống, đập vào mắt tôi là một cô gái bán khỏa thân. Tay tôi đang đặt trên bộ ngực trần của con bé – À phải rồi, tối qua Arisa cứ thế mà ngủ.
Thấy tôi chung giường với một cô bé, sắc mặt Zena tái nhợt.
"Chủ nhân... em xin ngài... dừng lại đi... em không chịu nổi nữa đâu..."
Như đổ thêm dầu vào lửa, Lulu chọn đúng thời điểm này để nói mớ.
Nhìn sang chiếc giường bên cạnh, có vẻ như em ấy đã lăn lộn trong lúc ngủ và đang nằm quay lưng về phía tôi. Chiếc áo ngủ bị xộc xệch, để lộ chiếc mông nhỏ xinh của Lulu. Và vâng, em ấy không mặc quần lót.
Thêm vào đó, trên ga trải giường của cô bé còn có một vết máu đỏ.
Hửm, tôi nhớ tối qua con bé có bị thương đâu nhỉ?
"Đ-Đ-Đồ đồi bại! S-Sao anh có t-thể!!!!"
Zena vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng.
Martha gãi đầu trong tình cảnh khó xử, "Ây dà, làm phiền cậu quá, cứ từ từ thôi nhé," rồi đóng cửa lại.
Wow, đây là lần đầu tiên tôi nghe ai đó hét thẳng vào mặt mình từ "đồi bại" đấy.
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang ngay lập tức.
"Cậu chủ, anh có mảnh vải sạch nào không? Có vẻ như Lulu đang tới kỳ."
Tôi lấy một mảnh vải từ trong túi ra đưa cho Arisa mà không nói lời nào.
"Cảm ơn anh. Vậy, anh có định đuổi theo cô ấy không? Nếu không nhanh lên thì cô ấy sẽ suy diễn lung tung và mọi chuyện sẽ càng rối hơn đấy."
Chà, cô ấy chỉ là bạn bè chứ không phải "người yêu".
Tuy nhiên, chẳng ai muốn bị bạn bè nghĩ mình là một tên lolicon cả, nên tốt nhất là tôi nên đuổi theo Zena và giải thích cho ra ngô ra khoai.
Đuổi theo cô ấy trong tình trạng bán khỏa thân chắc chắn sẽ chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Và tất nhiên là tôi có mặc quần lót khi ngủ.
Dựa vào radar, tôi thấy Zena vừa rời khỏi nhà trọ và đang hướng ra đường lớn. Cô ấy nhanh thật, đúng là quân nhân có khác. Cứ đà này thì cô ấy sẽ chạy ngang qua ngay dưới cửa sổ phòng tôi trong chốc lát nữa thôi.
Tính năng này tiện lợi thật, nhưng nếu rơi vào tay một tên stalker thì đáng sợ phải biết.
Trong khi nghĩ vẩn vơ, tôi canh đúng thời điểm và nhảy từ cửa sổ xuống đường.
Tôi đáp xuống ngay trước mặt Zena, chặn đường cô ấy. Giật mình, cô ấy cố gắng dừng lại nhưng vẫn trượt tới một đoạn. Tôi vội bắt lấy tay và xoay cô ấy một vòng để triệt tiêu lực quán tính.
> Đã nhận Kỹ năng [Khiêu vũ].
"Zena à, cậu hiểu lầm rồi."
Zena đặt hai tay lên ngực, yếu ớt cố gắng đẩy tôi ra. Không thể để cô ấy đi lúc này được.
Nếu làm vậy, cô ấy sẽ không bao giờ tin tôi nữa mà sẽ bị cuốn vào những suy nghĩ tiêu cực, dù cho bản thân cô ấy không muốn tin đó là sự thật.
"N-Nhưng chẳng phải anh đã ngủ cùng cô bé đó sao?"
"Chắc là con bé mộng du rồi trèo nhầm lên giường thôi."
Nếu là trường hợp đó thì chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Ý tôi là, tối qua trước khi ngủ tôi vẫn mặc cả đồ lót lẫn quần áo ngoài. Nhân tiện đây xin nhấn mạnh sự trong sạch của mình.
Và tôi không phải là một tên lolicon!
"V-Vậy còn cô gái tóc đen kia thì sao! W-waahhh!"
"Ý cậu là cô chị có tướng ngủ xấu ấy à? Có vẻ như em ấy đến kỳ thì phải."
Phần này tôi nói nhỏ vào tai Zena, vì vấn đề tế nhị thế này không nên bàn tán ở nơi công cộng.
Cuối cùng thì Zena cũng bình tĩnh lại.
"Nh-Nhưng mà Lilio nói rằng đàn ông mua nữ nô lệ chỉ để phục vụ họ vào ban đêm thôi..."
Cái bà Lilio chết tiệt này!
Trong lòng, tôi thầm nguyền rủa người phụ nữ có lẽ đang đi tuần ở ngoại thành lúc này.
Lilio là một hộ vệ và có vẻ cũng là bạn thân của Zena, nên chắc cô ta đang cố bảo vệ sự ngây thơ trong sáng của bạn mình. Tuy nhiên, tôi cần phải làm rõ trắng đen để tránh những cáo buộc oan uổng khác trong tương lai.
"Việc đó còn tùy mỗi người chứ. Cặp chị em đó sẽ làm hầu gái cho tôi. Còn Liza và các cô gái thú nhân sẽ là hộ vệ, vì họ không hợp để đi mua sắm cùng tôi cho lắm."
"Nh-Nhưng..."
Chắc là cô ấy đã hiểu ra, nhưng cảm xúc thì vẫn còn rối bời.
Nếu tôi nói mấy câu như, "Nếu tôi định làm thế, thì tôi đã mua một phụ nữ trưởng thành và gợi cảm rồi," thì sẽ chẳng khác nào đổ dầu vào lửa. Nên tôi đã không nói ra.
"Bộ đồ cậu đang mặc khác lần trước nhỉ? Những đường diềm xếp nếp tạo nên một vẻ đẹp gọn gàng và sang trọng. Nó thật sự làm nổi bật sự quyến rũ của cậu đấy."
Những lúc thế này, tốt nhất là cứ khen cô ấy tới tấp.
Zena lẩm bẩm, "À, bộ đồ cũ này..." bằng một giọng ngượng ngùng, nhưng sắc mặt cô ấy trông vui hơn hẳn, bất chấp sự việc vừa rồi.
"Nó dễ thương thật, nhưng cậu không thấy lạnh khi mặc đồ mỏng thế à?"
"Không, tôi quen rồi nên không sao đâu."
Zena à, câu chuyện không nên đi theo hướng này chứ.
Đáng lẽ ra em phải nắm lấy tay đối phương và nói mấy câu như "Em sẽ không thấy lạnh nếu chúng ta ở gần nhau hơn." hoặc đại loại thế.
"Đúng rồi, gần đây có một quầy hàng bán khăn choàng đẹp lắm. Cậu muốn đi xem không? Nhất định sẽ có vài cái hợp với cậu đấy."
"Thật á? Mình muốn đi lắm!"
Ngon, đổi được chủ đề rồi!
Vào ngày đầu tiên đến thành phố Seryuu, tôi để ý thấy Martha có vẻ khá thích cửa tiệm đó.
Sau khi chúng tôi thử hơn một chục chiếc khăn và áo choàng các loại, cuối cùng Zena đã chọn một chiếc khăn choàng cổ màu hồng, và tôi đã mua nó tặng cô ấy.
Tôi phải mất một lúc mới thuyết phục được cô ấy nhận quà, và đến khi chúng tôi rời khỏi cửa hàng, tâm trạng của cô ấy có vẻ đã tốt lên rất nhiều.
Mà công nhận phụ nữ đi mua sắm tốn thời gian thật.
Tôi trở về nhà trọ cùng Zena. Arisa đang đứng vẫy tay chào chúng tôi ở gần cửa ra vào, cạnh lối vào sân để xe ngựa.
"Mừng chủ nhân trở về! Em mừng là anh đã giải quyết được hiểu lầm," Arisa, thủ phạm của vụ việc, nói như thể chẳng liên quan gì đến mình. Tôi búng nhẹ vào trán con bé một cái, "Oww".
"Anh về rồi đây. Em làm gì ngoài này thế?"
"Bọn em đói nên em tìm Liza để xin chị ấy chia cho một ít đồ ăn."
"Em ăn rồi à?"
"Vâng, Lulu vẫn đang ăn cùng họ. Nhưng có vẻ chị ấy không có khẩu vị lắm."
Tôi đoán là phô mai và thịt hun khói sẽ khó mà nuốt trôi nổi khi bạn đang mệt trong người. Tôi đưa cho Arisa một ít tiền và dặn em ấy đi mua vài loại trái cây.
Trong lúc đó, tôi quay về phòng để thay đồ.
Zena đang đợi tôi ở quầy bar tầng trệt, nơi tôi đã gợi ý cho cô ấy một ly nước hương trái cây.
Trở lại phòng, tôi đổ nước từ [Túi nước vô hạn] vào chậu đồng trên bàn và rửa mặt. Tóc tai tôi cũng tương đối ổn, nên tôi chỉ dùng tay vuốt lại cho gọn. Chắc hôm nào đó phải tìm mua sản phẩm chăm sóc tóc ở thế giới này thôi.
"Xin lỗi vì đã bắt cậu phải chờ, Zena."
"Không sao đâu, mình có Martha bầu bạn mà."
"Tui để hai người một mình nha," Martha nói rồi quay lại làm việc.
Martha vừa đi thì Arisa đã xuất hiện ở ngưỡng cửa, nên tôi bảo con bé gọi Liza và mọi người lại.
Sắc mặt Lulu trông nhợt nhạt vô cùng, nên tôi cho em ấy về phòng nghỉ. Yumi, một cô hầu gái của quán trọ, đang ở gần đó nên tôi nhờ cô bé mang một ít nước lên phòng chúng tôi và đưa cho cô ấy vài đồng xu tiền boa.
Tôi ra ngoài cùng Zena, và Arisa cũng vừa tập hợp xong các cô gái.
"Dùng số tiền này để mua quần áo và nhu yếu phẩm cho mọi người nhé. Việc trả giá và thương lượng anh giao cho em, Arisa. Liza, bảo vệ mọi người khỏi bọn móc túi và bắt cóc."
Tôi đưa cho Liza một túi nhỏ đựng khoảng mười đồng bạc, và một túi khác cho Arisa đựng hai đồng bạc cùng một ít tiền lẻ.
Sẽ rất nguy hiểm nếu để toàn bộ tiền vào một túi, nên cứ cẩn thận như khi đi du lịch nước ngoài là tốt nhất.
Arisa thì thầm hỏi tôi rằng liệu em ấy có thể dùng ma thuật và kỹ năng để ngụy trang và cảnh giới không, tôi đã cho phép. Quên mất là tối qua tôi đã cấm em ấy sử dụng kỹ năng.
"Em cũng sẽ bảo vệ mọi người, nanodesu."
"Em lun."
"Được rồi, hai đứa đi sát bên Arisa để bảo vệ em ấy nhé."
"Vânggg."
Pochi và Tama có vẻ rất phấn khích nên tôi xoa đầu hai đứa.
Chà, tóc của hai đứa mượt hơn trước nhiều, có lẽ là nhờ được tắm gội thường xuyên ở dinh thự của Nam tước.
"À còn nữa, nếu mấy đứa thấy một ma thuật sư sử dụng [Ma pháp Sinh hoạt], hãy thuê họ giặt sạch quần áo của mọi người giùm anh."
Nói xong, tôi đưa thêm vài xu bạc cho tụi nhỏ.
"Nếu còn tiền thừa, tụi em mua một ít bánh kẹo được không vậy chủ nhân?"
"Được, miễn là không quá một đồng xu đồng lớn. Sắp đến giờ ăn trưa rồi nên đừng tiêu hết vào quà vặt đấy."
"Vânggg," Arisa trả lời một cách hăng hái rồi dẫn cả nhóm đi về phía đại lộ Teputa.
Với Pochi và Tama ở hai bên, Arisa trông như bà trùm của một băng đảng nhí nào đó, còn Liza thì như một vị hộ pháp bảo vệ lũ trẻ.
"Trông mọi người thoải mái nhỉ, dù họ là nô lệ."
"Tôi biết đó không phải là cách đối xử thường thấy với nô lệ, nhưng tôi không thích ép buộc ai cả, như vậy sẽ dễ chịu hơn."
Và tôi chắc chắn mình sẽ trở thành một tên lười biếng vô dụng nếu họ cứ hầu hạ tôi từ A đến Z. Cứ để như thế này là tốt nhất.
Nidoren đã dạy tôi rất nhiều về chế độ nô lệ của thế giới này, và tôi nghĩ mình không cần phải quá cứng nhắc với họ làm gì.