Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 149: CHƯƠNG 7-24: PHỤ CHƯƠNG: MUỘN PHIỀN CỦA ZAJIR

"Thằng ngu này! Đừng có nương tay khi vung búa chứ!" - Dohar

Nắm đấm của sư phụ hôm nay lại giáng xuống.

Tôi đã theo học sư phụ được 30 năm, nhưng vẫn chưa thể vung búa khiến ông hài lòng. Ngay cả trong số các đệ tử chân truyền, chỉ có tôi và Garir là có thể cầm được cây đại búa. Giờ thì, tôi chỉ cần vung nó cho đúng cách nữa thôi. Tôi sẽ chứng tỏ mình làm được trong 10, à không, 5 năm nữa thôi. Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ về chung một nhà với Jojori.

"Zajir-san, anh có tâm sự gì sao?" - Jojori

"Jojori hả, không có gì đâu, chỉ là mấy chuyện vặt vãnh thôi." - Zajir

"Vậy sao? Ông nội có khách, ông có ở trong xưởng không ạ?" - Jojori

"Có, nhưng tâm trạng ông đang không tốt đâu, nên cẩn thận đấy." - Zajir

"Em hiểu rồi, cảm ơn anh." - Jojori

Hôm nay trông nàng ấy đáng yêu ghê.

Dù tôi có hơi cục cằn mà nàng vẫn dịu dàng đáp lời. Đúng là một cô gái tuyệt vời.

Vị khách mà Jojori nhắc đến là một cậu nhóc loài người. Tôi không rành về tuổi tác của con người, nhưng trông cậu ta có lẽ chỉ vừa mới trưởng thành.

Ấy thế mà, sư phụ lại bảo cậu nhóc đó thử rèn một thanh kiếm. Hơn nữa, không phải sắt mà là mithril? Đúng là lãng phí.

Vừa hay có một thỏi mithril phế phẩm từ lần rèn hỏng của thằng ngốc Rodar, cứ lấy nó ra là được. Dù sao thì một tay mơ cũng chẳng nhận ra được sự khác biệt đâu.

"Dùng cái này đi." - Zajir

"Vâng, cảm ơn anh. Đây là lần đầu tiên tôi rèn bằng mithril nên thấy hơi lo lắng." - Satou

Trông cậu ta có vẻ đã có kinh nghiệm rèn kiếm sắt, chắc không phải là tay mơ hoàn toàn, nhưng những người ở đây đều là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, ngay cả người kém nhất là Rodar cũng đã rèn kiếm được 50 năm. Thật tội nghiệp khi so sánh cậu ta với họ. Sư phụ đúng là tàn nhẫn khi làm vậy.

Động tác của cậu nhóc khi nhóm lửa trong lò rất thuần thục, khiến tôi bất giác chú ý. Cậu ta đúng là tay mơ thật sao?

Chút nghi ngờ đó biến thành sự chắc chắn khi tôi thấy cậu nhóc cầm cây vồ lên.

Một dáng đứng vững chãi.

Trông cậu ta cứ như sư phụ vậy.

Ấn tượng đó không hề sai.

Cậu nhóc có vẻ hơi bối rối ngay khi vừa gõ vồ vào thỏi kim loại. Lẽ nào cậu ta nhận ra sự khác biệt nhỏ đó sao? Cậu ta có thể phân biệt được mithril phế phẩm dù mới chỉ gõ vào nó lần đầu? Tôi bị sư phụ cho một đấm vì cái tội đưa đồ dỏm, nhưng chuyện đó giờ chẳng quan trọng nữa. Nếu đưa cho cậu nhóc này thỏi mithril xịn nhất, cậu ta sẽ rèn ra được thanh kiếm như thế nào đây? Đã lâu lắm rồi trái tim tôi mới lại sôi sục thế này.

Tôi chạy đến lò tinh luyện mithril trước cả sư phụ và những người khác.

Lần trước tôi đã giao cho Rodar. Nhưng lần này, chính tay tôi sẽ chuẩn bị thỏi mithril xịn nhất.

"Mấy đứa kia! Nhóm lửa lên!" - Zajir

Tôi thúc giục họ bằng những lời cộc lốc, nhưng mấy gã ở lò tinh luyện vẫn nằm ườn ra sàn.

"Zajir-san, hôm nay người lùn gnome không có ở đây. Vì vậy nên không đủ ma lực." - A

"Tinh thần! Cứ dồn hết tâm huyết vào là chuyện gì cũng làm được." - Zajir

"Làm ơn đừng nói mấy chuyện hoang đường nữa. Nếu vậy thì, Zajir-san, mời anh truyền ma lực của mình vào đi. Cùng với tinh thần đó luôn nhé." - A

Tên Ganza đó cũng đi họp với người lùn gnome rồi sao. Thì ra đó là lý do mithril hôm nay ra lò tệ như vậy. Không phải do Rodar lơ là giám sát. Lần tới mình sẽ khao hắn một chầu.

Tôi thử truyền ma lực của mình vào, nhưng đây đâu phải là thứ mà một kẻ thiếu kinh nghiệm có thể làm được. Tôi chỉ có thể truyền vào được khoảng 0.5%. Có vẻ như tôi rất tệ trong việc truyền ma lực vào ma cụ.

"Chỉ cần nạp ma lực vào là được đúng không ạ." - Satou

Hình như cậu nhóc đang nạp ma lực theo lệnh của sư phụ. Nhìn cây trượng ngắn bên hông, chắc cậu ta cũng biết dùng ma thuật, nhưng cái lò này là một thiết bị đặc biệt cần đến ma lực của 10 người lùn gnome mới nạp đầy được. Không phải là thứ mà một người có thể làm nổi, tôi vừa mới tự mình trải nghiệm xong.

Ấy thế mà, cậu nhóc đã hoàn thành nó một mình.

Trưởng nhóm tinh luyện kinh ngạc đến mức hàm như muốn rớt xuống đất, nhưng tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác của anh ta.

Sư phụ thì đang kiểm tra thỏi mithril thành phẩm bằng một dụng cụ đo lường. Chỉ cần nhìn thôi tôi cũng biết. Đó chắc chắn là hàng thượng hạng. Hơn nữa, còn là chất lượng tối ưu. Đây là lần đầu tiên tôi thấy sư phụ phải đặc biệt dùng đến dụng cụ kiểm tra.

Theo lệnh của sư phụ, tôi mang ra một cây đại búa làm bằng hợp kim mithril từ trong kho. Nó nặng hơn rất nhiều so với những cây búa thông thường. Thật không thể tin nổi, sư phụ lại bảo cậu nhóc vung cây đại búa đó.

Bắt một người không phải tộc lùn vung cây đại búa.

Tôi và Garir đã phản đối sư phụ, nhưng chỉ nhận lại được mấy cú đấm. Tôi không thể chống lại quyết định của sư phụ.

Cậu nhóc được sư phụ yêu cầu vung cây đại búa cũng tỏ ra lúng túng khi đứng trước nó.

Cũng phải thôi. Đó không phải là thứ mà một cậu nhóc loài người mảnh khảnh có thể nhấc nổi. Khi tôi biểu diễn cho cậu ta thấy mình có thể giữ nó bằng một tay, cậu ta đã rất ngạc nhiên. Cậu nhóc tỏ ra ngưỡng mộ khiến tôi thấy hơi ngượng. Có cả Jojori ở đây nữa. Cứ khen nữa đi.

"Suýt nữa thì ngã. Đúng là nặng thật. Em không thể đứng vững được." - Satou

Khi tôi nhìn lại, cậu nhóc đang nhấc và vung thử cây đại búa.

Vô lý. Sức nặng đó không phải là thứ mà một con người có thể chịu được, thế mà...

Cậu ta trông có vẻ loạng choạng, nhưng thật sự đã nhấc được nó lên. Tôi và Garir có thể làm được là vì chúng tôi có kỹ năng [Sức Mạnh Herculean], nhưng ngay cả trong số những người lùn ở đây, cũng chỉ có một nửa làm được thôi. Cậu ta là quái vật phương nào vậy.

"Zajir, đi gọi Ganza đến đây." - Dohar

Sư phụ hét lên, một tay cầm lọ thuốc bí truyền. Khi tôi nói với sư phụ rằng Ganza đã về nhà và không có ở đây, sư phụ đã gầm lên một tiếng giận dữ đủ để lấp đầy cả căn phòng đang nóng hừng hực.

Tôi đã suýt phải chạy một chuyến đến quê nhà của người lùn gnome, nhưng may mắn là vấn đề đã được giải quyết khi cậu nhóc có thể tự mình pha chế. Cậu chàng này đa năng thật đấy.

Sau này, Ganza có hỏi tôi tên của người đã pha chế, nhưng vì tôi toàn gọi cậu ta là "cậu nhóc", nên tôi đành nói với Ganza là "Không biết", khiến anh ta trông chán nản ra mặt. Chắc anh ta bực bội vì có người khác dùng dụng cụ pha chế của mình. Hắn ta nên im đi thì hơn, không thì tôi sẽ mách sư phụ nếu hắn còn phàn nàn.

Tôi khắc ghi vào tâm trí mình hình ảnh sư phụ và cậu nhóc cùng nhau rèn kiếm. Họ trông như hai anh em song sinh, phối hợp nhịp nhàng một cách hoàn hảo. Thật không thể tin được, cậu nhóc đã vung cây đại búa suốt cả đêm dài mà không một lời than vãn. Bình thường tôi sẽ không để một con người nào chạm vào cây đại búa, nhưng với cậu nhóc này thì tôi cho phép. Các đồng nghiệp của tôi cũng có cùng suy nghĩ.

Tiên Kiếm.

Thanh kiếm mà cậu nhóc rèn ra thật tuyệt mỹ.

Một ngày nào đó, tôi sẽ rèn ra một thanh kiếm còn vượt xa nó. Bây giờ thì tôi chưa thể đạt tới, nhưng tôi sẽ chứng tỏ mình có thể làm được sau vài chục năm nữa.

Chắc chắn là vậy.

Sau đó, chúng tôi nhận được thùng đồ uống mà cậu nhóc gửi cho sư phụ.

Cậu ta gửi toàn là thùng gỗ, chắc hẳn cậu ta rất hiểu người lùn. Suy cho cùng, cậu ta là một tay đô con đã hạ gục cả sư phụ lẫn tôi trong bữa tiệc rượu lần trước. Tôi muốn được uống cùng cậu ta một lần nữa vào ngày nào đó.

"Yo, Zajir. Dohar-shi có ở đây không?" - Galhar

Tôi nghe thấy giọng của một gã đàn ông bảnh bao ra vẻ. Đó là gã lập dị Galhar, kẻ mở một cửa hàng ma thuật ở thành phố trên mặt đất.

"Hừ, sao mày không dùng kính ngữ với tao. Phải gọi là Zajir-sama." - Zajir

"Thôi nào, Zajir-san. Đừng nói thế với người bạn nối khố của mình chứ." - Galhar

Jojori xinh đẹp xuất hiện bên cạnh Galhar. Bạn nối khố là chuyện của 30 năm trước rồi. Đây là chuyện của mấy chục năm gần đây.

"Jojori, chỉ là thằng nhóc này muốn được khen thôi." - Galhar

"Được thôi, tao chấp nhận lời thách đấu." - Zajir

Tôi xắn tay áo lên định cho Galhar một trận, nhưng Jojori đã dùng thân mình để ngăn lại. Tại sao chứ, nàng là đồng minh của Galhar sao? Nàng gọi Galhar không cần kính ngữ trong khi lại dùng "-san" với tôi.

"Galhar, anh cũng đừng nói lời cay nghiệt nữa. Hai người làm ơn hòa thuận với nhau đi." - Jojori

"Anh biết rồi, Jojori." - Galhar

Dù bị Jojori mắng, nhưng khi thấy mặt Galhar đỏ như gấc, tôi lại muốn đấm hắn thêm một lần nữa.

"Khoan đã Zajir-san, xin đừng dùng vũ lực." - Jojori

Chết tiệt, tôi lỡ tay đấm hắn mất rồi.

Cuộc ẩu đả giữa tôi và hắn tiếp tục cho đến khi sư phụ quay lại ăn tối.

"Ồn ào cái gì thế. Muốn gây sự thì ra ngoài mà làm." - Dohar

"Ara, ông nội." - Jojori

"X-xin lỗi, sư phụ." - Galhar

Fufun, hắn bị đấm nhiều quá nên không nói được rành rọt nữa rồi. Đáng đời.

"Tụi con chỉ đùa thôi à." - Zajir

Chỉ là hôm nay tôi hơi khó nói chuyện một chút. Chắc là do trời mưa.

Nhờ Jojori gọi anh em nhà Don Haan đến chữa trị, cả hai chúng tôi giờ đã có thể nói chuyện bình thường. Galhar, người hiếm khi xuống lòng đất, đã đến để mời chúng tôi – điều này làm tôi rất ngạc nhiên – đi uống rượu cùng nhau. Hắn nên nói sớm hơn. Kẻ mang rượu đến mời không bao giờ là người xấu.

"Thứ nước màu xanh nhạt này ngon ghê." - Don

"Thứ nước màu đỏ thẫm này cũng ngọt và dễ uống." - Haan

Chúng tôi không thể chỉ uống phần của Galhar mang đến, nên chúng tôi đã mang thùng đồ uống mà cậu nhóc tặng sư phụ ra.

Và như tôi đã đoán, có vẻ như thứ đồ uống mà Galhar mang đến cũng là từ cậu nhóc.

Tại sao lại thế nhỉ?

"Vài thùng đồ uống được gửi đến cùng với một lá thư cảm ơn. Trong thư, cùng với lời biết ơn, cậu ta nói rằng đã thoát chết nhờ vào những món đồ mua từ tôi. Tôi đã mở cửa hàng ma thuật được 20 năm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được cảm ơn như thế này." - Galhar

Tôi nghe nói Galhar đã ép cậu ta mua mấy thứ rác rưởi khi cậu ta đến thăm thành phố của con người, nhưng có vẻ như hắn đã làm được một việc tốt.

"Galhar, đừng quên cảm xúc lúc này. Nếu cậu cứ làm như vậy, cậu sẽ trở thành thương nhân ma thuật người lùn giỏi nhất." - Dohar

"Đúng vậy, Galhar. Người lùn gnome giỏi nhất là tôi và Haan." - Don

"Chính thế, Galhar. Cứ nhắm đến vị trí giỏi nhất trong số người lùn đi. Cậu sẽ luôn là số hai của thành phố này thôi." - Haan

Dù sư phụ đã đặc biệt dành những lời tốt đẹp cho Galhar, anh em nhà Don Haan vẫn nhảy vào xía chuyện.

Có vẻ như sư phụ đã chấp nhận hắn, nhưng tôi sẽ không giao Jojori cho hắn đâu. Trong khi tranh giành ánh mắt của Jojori, chúng tôi cùng nhau cạn ly.

Một thức uống ngon, một người phụ nữ xinh đẹp, và một đối thủ (bạn bè) xứng tầm, thật là tuyệt vời.

Lần tới, tôi muốn có một bữa tiệc rượu cùng với cậu nhóc.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!