Satou đây. Hồi còn đi học, có một câu slogan kinh điển mà tôi rất tâm đắc: "Vượt ngàn dặm chỉ vì một miếng ăn". Giờ thì, chẳng phải ngàn dặm nữa, mà tôi đã đi gần hết cả thế giới này rồi.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ?
"Hiệp sĩ-sama, chúng tôi đã bóc vỏ tôm xong rồi ạ."
"À, không phải, cô phải lăn qua bột thêm một lần nữa."
"Chúng ta có thật sự dùng mấy chiếc lá này không ạ?"
"Có chứ, phiền cô rửa sạch lá tía tô với nước nhé."
Lulu và tôi đang hối hả làm món tempura cùng các đầu bếp của công tước trong nhà bếp của lâu đài.
Vài giờ trước đó.
"Hiệp sĩ-sama, có người đưa tin từ lâu đài công tước đến ạ."
Shelna-san nói với tôi, ánh mắt cô ấy trông như đang nhìn thấy một cảnh tượng ấm áp nào đó.
Ngay lúc này, tôi đang bị Arisa xoay như chong chóng, biến thành một con búp bê thay đồ sống với lý do thử trang phục cho buổi vũ hội.
"Anh có hẹn hò gì à?"
"Không hề, kế hoạch hôm nay của anh chỉ là dự vũ hội ở lâu đài vào buổi tối thôi."
Tôi gạt Arisa ra, cô bé đang lợi dụng cơ hội sờ soạng khắp người tôi dưới cái cớ đo đạc, rồi thay bộ đồ mà Lulu đã đưa. Tôi liếc qua tấm gương Liza đang cầm, thấy tóc tai vẫn ổn nên cứ thế đi gặp người đưa tin.
Người đang chờ trong phòng là phụ tá của công tước—à không, là người trợ lý đã ghi chép hôm trước. Anh ta nói rằng công tước muốn gặp riêng tôi.
Gặp riêng.
Nói cách khác, chắc chắn là chuyện về vị hoàng tử hôm qua.
Không đời nào là chuyện về tiểu thư Sera được. Dù tiểu thư Ringrande có làm ầm lên vì hiểu lầm, thì tiểu thư Sera vẫn là một miko của đền Tenion. Tên cô ấy không còn là Sera Oyugock, mà chỉ là [Sera], có thể xem như một tu sĩ. Kể cả tôi có ý định tiến tới với cô ấy, chúng tôi cũng chẳng thể nào cưới nhau được. Hơn nữa, tôi cũng chẳng có ý định theo đuổi ai cả.
Để cho chắc, tôi đã hỏi người đưa tin về chủ đề cuộc gặp, nhưng anh ta cũng không biết chi tiết.
Thế là, tôi để Arisa đi cùng đến lâu đài.
"Arisa này."
"Gì thế? Trông hợp với em lắm đúng không? Anh có thể khen em hết lời ngay bây giờ cũng được đó."
Cô bé đang mặc một bộ đồng phục hầu gái y hệt những người hầu ở lâu đài Muno. Mái tóc vàng giả của cô không còn tết hai bím mà được uốn thành những lọn xoăn bồng bềnh. Ra đây là lý do con bé nằng nặc đòi tôi làm cho cái ma cụ uốn tóc hôm nọ.
"Ừ, dễ thương lắm, dễ thương cực kỳ luôn. Nhưng mà, chúng ta đang đến lâu đài, nên tháo nó ra đi."
Tôi bảo Arisa tháo chiếc vòng nô lệ mà cô bé tự đeo vào. Dạo này con bé có dùng nó đâu, tự dưng hôm nay lại nổi hứng gì không biết?
"Nếu em mặc bộ đồ hầu gái này và đeo thêm nó, liệu anh có đột nhiên nổi máu 'suy đồi' rồi đè em xuống không?"
"Không hề."
Nghe câu trả lời dứt khoát của tôi, cô bé kêu "Chậc" một tiếng rồi tháo vòng cổ ra.
May mà người đưa tin đi xe khác.
"Nam tước Muno viết trong thư rằng ngài Pendragon đây không chỉ tinh thông kiếm thuật, mà còn rất giỏi nấu nướng nữa phải không?"
*Leon là ai nữa vậy cà?*
À phải rồi, đó là tên của Nam tước Muno thì phải. Không biết ông ta đã viết những gì trong thư nhỉ.
Chúng tôi đang ở trong cùng căn phòng mà tôi đã gặp công tước vài ngày trước. Hôm nay, ngoài các vệ sĩ bí mật, còn có cả tiểu thư Ringrande ở đây.
"Hừm, kiếm thuật của cậu hôm qua cũng khá đấy, nhưng cậu còn dùng được cả ma thuật nữa cơ à. Lần tới huấn luyện, ta sẽ kết hợp cả kiếm kỹ và ma thuật cho cậu xem."
"Rin."
"Ara, cháu xin lỗi, ông nội."
Theo thông tin từ Shelna-san, có vẻ như công tước rất cưng chiều cô cháu gái Ringrande của mình.
Tôi cũng nhận được tin rằng người con trai thứ ba của công tước, kẻ đã bắt cóc Sera cho [Đôi cánh tự do], hiện đang bị quản thúc tại gia trong một ngọn tháp dưới danh nghĩa là dưỡng bệnh.
Tôi kiểm tra trên bản đồ, các thành viên của [Đôi cánh tự do], trừ những kẻ tụ tập ở dinh thự Bá tước Bobi và đã trốn ra ngoại ô, đều bị giam trong hầm ngục bên dưới lâu đài.
"Và vì thế, ta muốn cậu trổ tài nấu nướng cho vũ hội tối nay."
"Tôi không biết Nam tước-sama đã miêu tả tài nấu nướng của tôi thế nào, nhưng tôi chỉ giỏi làm các món ăn bình dân thôi, còn với những món cao cấp thì..."
"Nhắc mới nhớ, Sera cũng hết lời khen ngợi tài nấu ăn của cậu đấy, chẳng phải cậu đã chiếm được cảm tình của con bé bằng tài nấu nướng của mình sao?"
"Rin. Ra ngoài nếu cháu còn định gây sự với khách."
"Cháu xin lỗi ông, cháu không có ý đó."
Công tước dường như bất lực với cô cháu gái, trông ông có vẻ nản lòng.
"Ta không có ý bắt cậu làm hết mọi món trong bữa tiệc. Cậu chỉ cần làm món gọi là Tempura mà Leon đã viết trong thư là được."
"Vậy thì, dù còn nhiều thiếu sót, tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi của Công tước-sama."
Tôi không thể tự mình khơi lại chuyện của tam hoàng tử ngày hôm qua, nhưng tốt hơn hết là nên tạo ấn tượng tốt với công tước. Tôi không mong biến ông ấy thành đồng minh, nhưng ít nhất cũng không muốn trở thành kẻ thù.
Tôi chẳng quan tâm nếu tam hoàng tử nhắm vào mình, nhưng sẽ rất phiền phức nếu hắn động đến các bạn đồng hành của tôi.
"Sư phụ đẹp trai ơi, em vừa có ý tưởng hay ho để nâng tầm nó lên này."
Arisa, sao em lại nói chuyện như thuộc hạ thế kia.
"Nói chuyện bình thường đi."
"Không sao đâu mà, chỉ cần thêm chút gia vị thôi."
Tóm tắt lại, những đề xuất của Arisa đều là ý tưởng món ăn mà cô bé cóp nhặt từ manga. Tôi quyết định chọn một vài món thực sự có thể làm được và bắt tay vào thực hiện. Tôi được một người hầu gái dẫn đến nhà bếp, nơi đây giờ đã biến thành một chiến trường với những người đang chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.
"Ồ, nhóc con, à không, ờm... cậu là vị quý tộc mà mọi người đồn ầm lên là 'đầu bếp thần sầu' đó hả?"
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái biệt danh đó đấy.
Mà, ông ấy vẫn cố gắng dùng lời lẽ lịch sự.
"Tôi xin lỗi, chủ của chúng tôi tuy tài giỏi nhưng lại không khéo ăn nói, ông ấy không quen dùng kính ngữ ạ."
Tôi hiểu mà.
"Rất vui được gặp ông, tôi là Satou Pendragon. Ông cứ nói chuyện như bình thường cũng được nếu thấy không quen."
Khi tôi nói vậy, bếp trưởng và các đầu bếp bên cạnh ông trông nhẹ nhõm hẳn.
"Ồ, xin lỗi cậu nhé. Tôi là bạn cũ của bếp trưởng cho tổng đốc ở thành phố Gururian. Lão ta đã gửi một lá thư khen cậu hết lời đấy."
À, là vị đó sao. Mấy hôm trước, sau bữa tiệc, tôi có chút thời gian rảnh nên đã nhờ ông ấy dạy cho cách làm nước sốt và nhiều kỹ thuật khác.
"Cứ dùng chỗ này đi, hơi chật một chút, nhưng có đủ mọi loại dụng cụ nấu nướng. Hai người kia sẽ lo việc vặt, cậu cần nguyên liệu gì cứ bảo họ."
"Vâng, cảm ơn ông về mọi thứ."
Tôi nhờ một cậu bé giúp việc trong dinh thự đi gọi Lulu đến. Hiện tại, kỹ năng nấu nướng của Lulu đã đạt đến cấp bậc lão luyện, nếu có Lulu, người đã quen với cách nấu nướng của tôi, đến giúp thì sẽ đỡ hơn rất nhiều.
Tôi chuẩn bị ba loại món ăn.
Đầu tiên là tempura theo yêu cầu của công tước. Các món chiên ngập dầu ở thế giới này hầu hết đều dùng mỡ động vật, nhưng vì nó không tốt cho sức khỏe, tôi đã dùng dầu thực vật. Tôi đã có thể làm ra nước sốt tempura ngon hơn bình thường nhờ có katsuoboshi trong kho nguyên liệu của lâu đài công tước. Có lẽ nó được vận chuyển đến đây bằng đường sông.
Một nửa số tempura sẽ được chiên sẵn và bày lên bàn, nửa còn lại sẽ được chiên tại chỗ để mọi người thưởng thức ngay khi còn nóng, với sự giúp đỡ của Lulu và những người phục vụ đứng gần đó. Kế hoạch là vậy.
Món thứ hai là thịt đông. Món này có vẻ là món ăn bình dân, nhưng cũng không phải là không hợp để bày trên bàn tiệc của quý tộc. Arisa đề nghị nên làm từ những nguyên liệu nhiều màu sắc cho sinh động, và tôi đã tiện tay làm theo.
Màu sắc là một chuyện, nhưng còn có một thứ ý nghĩa hơn thế.
"Hô, cậu quả là khéo tay khi tạo được cả gia huy của nhà công tước lên món ăn."
Tôi mừng vì nó được đón nhận nồng nhiệt.
Tuy nhiên, vì đó là gia huy, nên mọi người chỉ trầm trồ chiêm ngưỡng chứ chẳng ai dám động đũa.
Nếu một quý ông đang ở đỉnh cao sự nghiệp cùng tiểu thư Ringrande không lên tiếng "Trông ngon thật đấy", thì có lẽ sẽ chẳng ai dám ăn nó cho đến cuối bữa tiệc. Lần sau tôi nên nghĩ một mẫu thiết kế khác tốt hơn.
"Fumu, đây là lần đầu ta được nếm thử hương vị này, nhưng món gọi là thạch này dường như đã thất truyền từ thời tiên vương Yamato. Quả là mỹ vị."
"Đúng vậy desuwane. Món cá này rất ngon, nhưng món đó cũng không hề kém cạnh. Hừ, nhưng dù nó có ngon đến đâu, cũng phải cấm Sera qua lại với cậu ta."
Người này thật sự cố chấp hết thuốc chữa.
"Hô, cậu ta là người mà Rin nhắc đến đúng không."
"Rất vinh hạnh được gặp ngài lần đầu. Tôi là Satou Pendragon."
"À à, là anh hùng-dono trong trận chiến phòng thủ Muno đây sao. Toruma đã khoe rất nhiều về cậu đấy. Ta cũng nghe nói cậu đã làm rất tốt trong vụ ở thành phố Gururian."
Vị quý ông này là cha của tiểu thư Ringrande, người kế vị công tước.
*Ở một mức độ nào đó, Toruma là nguyên nhân à? Mà anh hùng là ai chứ.* Arisa đang cúi người dưới bàn, nói nhỏ: "Toruma vận động hành lang khá ghê đấy." Có vẻ như con bé cũng nhanh tay lẹ mắt lấy một đĩa nhỏ và đang thưởng thức các món ăn.
"Sera là một đứa trẻ ngoan, nhưng con bé không hợp với cuộc sống của giới quý tộc. Hơn nữa, giờ nó đã rời khỏi nhà công tước để đến đền thờ. Nếu cậu muốn đưa con bé trở lại thế tục, trước hết cậu phải thuyết phục được Thánh nữ-sama của đền Tenion đã."
"Chuyện tôi ve vãn Sera-sama là một sự hiểu lầm từ phía Ringrande-sama thôi ạ."
Tôi bình tĩnh giải thích với ông ấy, và sự hiểu lầm đã được hóa giải. Giá như tiểu thư Ringrande cũng chịu lắng nghe như cha mình.
"Hô, ngươi chuyển từ một anh hùng phương xa sang làm chân hầu bàn rồi à?"
Tam hoàng tử xuất hiện trong bộ trang phục quý tộc, cất giọng mỉa mai.
Hôm nay, hắn chỉ mang theo một thánh hiệp sĩ trông rất chững chạc, gã trai cuồng chiến hôm trước hình như không có ở đây.
*Đúng là cái đồ phiền phức. Chẳng cần hắn phải đến đây cà khịa thì cũng đủ chuyện để làm rồi.*