Satou đây. Có một thứ gọi là Tabletop RPG, một trò chơi mà bạn nhập vai cùng người khác trong một thế giới giả tưởng. Nhưng không như người phương Tây, người Nhật nói chung khá nhút nhát, nên trong hầu hết các ván đấu, họ cứ nói chuyện với cái giọng khô khan như dân công sở suốt buổi. Tôi phải nhắc lại lần nữa, người Nhật có rất nhiều người nhút nhát.
Một trinh sát điểu nhân bay đến từ phía đối diện đấu trường.
Rõ ràng, quân của công tước cuối cùng cũng đã tới. Tôi xác nhận trên bản đồ, có 10 golem sắt và 3000 hiệp sĩ đang bao vây đấu trường. Vài pháo đài di động cũng xuất hiện.
"Chậc, giờ mới mò đến." - Hayato
Tôi nói lời từ biệt với vị anh hùng vừa buông lời chửi thề. Sẽ phiền phức lắm nếu tôi không chuồn đi sớm.
"Anh hùng, tôi phải đi sớm thôi. Tôi không muốn dây dưa với mấy người quyền cao chức trọng." - Satou
Xin lỗi nhé, nhưng thực tế là tôi đã dây dưa với họ rồi.
"Tôi hiểu cảm giác đó. Chắc anh cũng thấy rồi, nhưng tôi là Hayato Masaki. Hơi khó hiểu, nhưng Masaki là họ của tôi. Anh cũng là người Nhật... à không, với mái tóc đó, là người chuyển sinh à? Kiếp trước anh là người Nhật, đúng chứ?" - Hayato
"Nhật Bản hay không thì anh nhìn tôi là biết rồi còn gì? Tôi là [Anh hùng Vô danh], Nanashi. Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ tái ngộ trên chiến trường." - Satou
Không lẽ tôi tự nhận mình là anh hùng à... không, không. Xấu hổ đến mức tôi muốn lăn ra sàn ăn vạ luôn. Cảm giác cứ như cài một bộ chuyển đổi ngôn ngữ ảo tưởng sức mạnh vào điện thoại vậy.
Thật may là tôi có kỹ năng [Mặt Tỉnh Bơ].
"Đợi đã! Anh không chiến đấu cùng tôi sao? Tôi muốn anh tham gia vào trận chiến với ma vương." - Hayato
Gớm.
Ít nhất thì cũng phải nói "Xin hãy cho tôi mượn sức mạnh của anh" mới phải phép chứ. Vừa là lolicon lại còn là gay thì đúng là hết thuốc chữa.
"Đó là một lời đề nghị à? Cảm ơn vì đã mời, nhưng thôi xin kiếu. Mấy chị gái đáng sợ đang tụ tập sau lưng anh đang lườm tôi kìa. Vậy tạm biệt nhé, sát gái-san." - Satou
Cái quái gì là [Sát gái-san] vậy! Ai đó làm ơn cản tôi lại đi. Chắc là do tôi quá ý thức về cách nói chuyện trung tính của mình nên đã biến thành một nhân vật kỳ quặc mất rồi.
Tôi phải dọn dẹp những thứ đã trở thành một phần tính cách để chúng không thể liên kết với tôi (Satou), nhưng nó kinh dị quá, tôi chết mất.
Đội trinh sát đột nhập vào khu khán đài bắt đầu hét lớn cái tên [Yamato] khi họ thấy tôi.
Gì cơ?
Sau khi nhìn lại bản thân, tôi đã hiểu ra.
13 phân thân của Claiomh Solais đang lơ lửng quanh tôi trông gần giống như mấy con tàu trong game bắn ruồi ngày xưa.
Họ có lẽ đã thấy nó giống hệt bức tranh về Yamato trong viện bảo tàng.
Nhưng mà, chẳng phải Yamato là một người đàn ông to lớn vác một thanh đại kiếm dài 2 mét sao?
Theo lẽ thường, tôi nghĩ vẻ ngoài trung tính hiện tại của mình không thể nào liên quan đến ông ta được. Không, nghĩ lại thì, đám binh sĩ ở quá xa nên họ không thể nào đoán được chiều cao của tôi.
Giờ thì, phải chữa trị cho hoàng tử và đồng bọn trước khi rời đi. Nếu tôi bỏ mặc họ chết ở đây, nó sẽ chẳng khác gì MPK, để lại một dư vị đắng ngắt.
Vì lôi hoàng tử và đồng bọn ra khỏi đống xác quái vật khá phiền phức, tôi ném tất cả vào Kho Chứa, sau đó dùng thủy ma pháp chữa trị cho những người còn lại trên mặt đất. Tôi chỉ định chữa cho họ sơ sơ, nhưng không hiểu sao họ lại hồi phục hoàn toàn. Tôi không thể phục hồi tóc và tuổi tác cho gã, nhưng tôi cũng chẳng định giúp hắn thêm nữa. Cứ để đền thờ lo liệu phần còn lại.
Có vẻ như trang bị bị phá hủy của họ cũng bị cất vào Kho Chứa cùng với xác quái vật, nên giờ họ đều trong tình trạng bán khỏa thân. Tôi cảm thấy hơi vô nghĩa, nên đã lấy mấy cái áo choàng từ bọn cướp lúc trước khoác lên người họ.
"Gặp lại sau nhé, Anh hùng." - Satou
"À, lần tới hãy gặp lại nhau trên chiến trường với ma vương nhé!" - Hayato
Úi chà, tôi quên nói với anh ta là mình đã diệt ma vương rồi. Mà thôi, đằng nào thì lời sấm truyền từ các vị thần cũng sẽ sớm xuất hiện, nên chắc là ổn thôi.
Tôi bay lên độ cao vài trăm mét bằng [Vi Thiên], rồi lao vút qua bầu trời bằng Phong Thuật: [Đại Khí Pháo]. Lần trước thử nghiệm, tốc độ của nó đạt tới 100 km/h. Phải sớm thử tốc độ tối đa của nó mới được.
Biến mất vào bầu trời như thế này, tôi thấy mình cứ như một siêu anh hùng thời Showa.
Khi đã ở tít trên bầu trời thủ đô của công tước, tôi xác nhận Arisa và mọi người đã sơ tán an toàn xuống tầng hầm của biệt thự. Sera dường như cũng đã được giải cứu, cô ấy đang ở cùng phòng với mọi người. Vợ chồng bá tước cũ và các người hầu cũng đều an toàn.
Tôi cũng mừng là tiểu thư Karina và cậu em trai của cô ấy vẫn an toàn trong xưởng chế tác cuộn phép.
Tôi đáp xuống một khu rừng trông có vẻ thích hợp.
Hình như tôi đã bị ma thuật giám sát theo dõi, dù không biết là của phe anh hùng hay thuộc hạ của công tước. Ngay khi đáp xuống khu rừng rậm rạp, tôi dùng [Phá Ma Thuật] lên bản thân, và sự giám sát lập tức biến mất.
Tôi đã nghĩ rằng [Vi Thiên] sẽ bị hủy theo, nên đã tìm chỗ hạ cánh, nhưng có vẻ [Phá Ma Thuật] chỉ có tác dụng lên ma thuật được chỉ định.
Tôi quay trở lại thủ đô trong khi bay là là trên ngọn cây. Khi đã đến đủ gần để thấy thành phố, tôi hạ xuống đất và đi bộ.
Tôi đột nhập vào lâu đài bằng lối mà tôi đã dùng để lẻn vào phòng của tam hoàng tử trước đây. Theo bản đồ, có vẻ như công tước và vua thế thân đang ở cùng một phòng.
Trông như anh hùng, cùng với tiểu thư Ringrande và công chúa Maryest, đã đến lâu đài để hội đàm với họ. Vì không thấy các đồng đội khác của anh hùng và con tàu, nên có lẽ họ đã quay về thứ không gian rồi.
"Xin thứ lỗi vì đã đường đột ghé thăm." - Satou
Tôi trơ mặt bước vào phòng, nhưng dường như không một hộ vệ nào chú ý đến tôi cho đến khi tôi lên tiếng. Mấy anh là hộ vệ thật đấy à?
Các hộ vệ lao xuống từ trần nhà bằng cách phá vỡ nó, và từ các căn phòng bí mật.
Vì xử lý họ khá phiền phức, tôi dùng [Tay Ma Thuật] để giữ họ không lại gần được.
"Ngươi là ai?" - Công tước
"Cứ gọi tôi là Nanashi." - Satou
Tôi trả lời câu hỏi của ngài công tước. Ngài công tước ra hiệu cho các hộ vệ, và họ quay trở lại nơi ẩn nấp. Chắc hẳn đại vu nữ đã kể cho ông ấy về tôi, nhưng ở cùng phòng với một kẻ đáng ngờ như vậy mà không có lấy một hộ vệ thì đúng là một người ưa mạo hiểm.
Chỉ có quản gia của công tước ở lại. Nếu đây là manga, ông ta sẽ là kiểu người cực kỳ tài giỏi, nhưng vị quản gia này dường như chỉ là kiểu quán xuyến công việc thông thường.
"Ta sẽ nghe chuyện của cậu." - Công tước
"Cũng không có gì nhiều. Tôi đến đây để trả lại thứ này." - Satou
Tôi vừa nói vừa gỡ mảnh vải ra, và đưa cho họ thánh kiếm Claiomh Solais. Vì họ hỏi làm sao tôi có được nó, tôi đã thành thật kể lại toàn bộ sự việc. Không hiểu vì lý do gì, họ lại tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên khi tôi nói rằng thanh thánh kiếm đã phân ra làm 13 bản khi tôi đọc thánh văn.
"Thật xấc xược, ta không tin ngươi." - Vua thế thân
"Có vài người có thể khiến thanh kiếm [Vũ Động] bằng cách đọc thánh văn, nhưng chưa từng có ai có thể giải phóng hình dạng thật của thánh kiếm." - Công tước
Họ yêu cầu tôi chứng minh nếu tôi thực sự làm được, nhưng rút kiếm trước mặt nhà vua chẳng phải là hành động khiếm nhã sao, dù ông ta chỉ là người thế thân?
"Cậu không cần lo. Ta đã nghe chuyện từ đại vu nữ. Nếu việc cậu tiêu diệt ma vương là sự thật, thì cậu có thể giết chúng tôi mà chẳng cần rút kiếm." - Công tước
Ông đáng sợ thật đấy, ngài công tước. Dù đó là sự thật, ông cũng đã làm tổn thương lòng tự trọng của các hộ vệ rồi.
Vì tôi đã chuyển hết mana trong Claiomh Solais sang một thanh thánh kiếm khác, tôi nạp lại ma lực cho nó. Đúng 500 MP thì phải.
Không chỉ công tước, mà cả nhà vua, và ngay cả các hộ vệ đang ẩn nấp cũng phải kinh ngạc khi thanh thánh kiếm phát sáng.
"[[Vũ Động]]"
Y như lần trước, Claiomh Solais phân thành 13 thanh kiếm và lơ lửng quanh tôi.
"Oooh, truyền thuyết cuối cùng cũng là sự thật!" - Vua
"Tuyệt đẹp, bức tranh đó thực sự không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng." - Công tước
Họ sốc tận óc.
Ngài Vua thế thân thậm chí còn trông như sắp đột quỵ tới nơi, sợ thật. Dù có phấn khích đến mấy thì cũng nên khiêm tốn một chút chứ.
Khi thấy họ đã đủ thán phục, tôi giải trừ hình dạng của các thanh kiếm và hợp chúng lại làm một. Tôi rút lại MP đã truyền vào, bọc nó trong một mảnh vải và đưa cho ngài Vua thế thân.
"Cậu có thể giữ nó." - Vua
"Làm vậy có được không khi chưa có sự cho phép của vương đô?" - Satou
Này này, ngài Vua thế thân, ông không nên nói thế khi chưa được sự chấp thuận của nhà vua thật chứ. Tôi bâng quơ hỏi liệu làm vậy có ổn không. Công tước gật đầu khi tôi nhìn sang ông.
"Đó là ý nguyện của tiên vương Yamato-sama." - Công tước
Tôi không thực sự hiểu, nhưng có lẽ đã có một loại di chúc nào đó được để lại.
Nó là một thanh kiếm tiện dụng, nhưng không có nó thì tôi cũng chẳng gặp khó khăn gì. Phải tìm một lý do hợp lý để trả lại nó mới được.
"Các ngài không cần nó để phòng thủ vương đô sao?" - Satou
"Ta không phiền đâu, ở vương đô vẫn còn một thanh thánh kiếm khác." - Vua
À, là thanh thánh kiếm đúc đó.
Tôi đã tự rèn kiếm bằng kỹ năng của mình nên tôi biết, thanh kiếm đó còn yếu hơn cả Gjallarhorn. Nó có thể đối phó với quỷ cấp thấp, nhưng có lẽ không thể địch lại quỷ cấp cao.
Tôi đã có kiếm rồi, nên tôi muốn từ chối, nhưng có vẻ như một khi thanh kiếm đã chọn chủ nhân, nó sẽ quay về với người đó nếu bị ai khác lấy đi. Thông thường, chủ nhân được quyết định thông qua một nghi lễ đặc biệt, nhưng trường hợp lần này dường như cực kỳ hiếm hoi.
Trông như họ thực sự muốn tuyển dụng một người có thể diệt trừ ma vương, khi tôi nhận thánh kiếm và không khí trở nên khó xử để từ chối, cuộc nói chuyện về việc phục vụ, tước vị, cứ thế mà tuôn ra. Dĩ nhiên tôi chẳng có ý định đó, nên tôi đã nhẹ nhàng từ chối. Đã quá đủ rồi. Tôi có chút hứng thú khi họ nhắc đến việc cưới công chúa, nhưng khi nghe rằng công chúa chỉ là một cô bé 9 tuổi chưa có hôn phu, sự hứng thú đó bay biến mất. Thay vào đó, họ nên nói chuyện này với Hayato thì hơn.
Vì cảm thấy hơi áy náy khi nhận thánh kiếm miễn phí, tôi quyết định đổi nó lấy thanh thánh kiếm nổi tiếng của Vương quốc Shiga.
"Đ-Đây là, thánh kiếm Gjallarhorn đã bị một tên bán quỷ cướp đi 17 năm trước!" - Công tước
"Ôi! Lạy Chúa! Thánh kiếm do tiên vương Yamato-sama rèn nên đã một lần nữa trở về với Vương quốc Shiga!" - Vua
Tôi không ngờ họ lại vui mừng đến thế. Lẽ ra tôi nên trả nó lại sớm hơn. Mà, tên bán quỷ đó chắc là Zen rồi.
Vì nhóm Anh hùng đã đến lâu đài, tôi quyết định nói lời từ biệt.
Đấu trường đã bị phá hủy, nên vòng chung kết bị hoãn lại một tháng, nhưng một bữa tiệc kỷ niệm vẫn sẽ được tổ chức dưới cái cớ "Tiêu diệt Thượng cấp quỷ". Có vẻ như họ quyết định rằng con Đại Khủng Ngư chỉ là ảo ảnh do con quỷ tạo ra.
Khuya hôm đó, tôi rèn một thanh thánh kiếm đúc theo hình dạng kiếm một tay của Claiomh Solais trong một khu vực dưới lòng mê cung. Vỏ của Claiomh Solais nằm trong số rác rưởi tôi ném vào Kho Chứa, nên tôi đã tái tạo nó y hệt bản gốc.
[Nhận được kỹ năng Chế Tác Đồ Giả]
[Nhận được danh hiệu <<Thợ Rèn Thánh Kiếm>>]
[Nhận được danh hiệu <<Bậc Thầy Đồ Giả>>]
Lúc bình minh, tôi lẻn vào phòng của ngài Vua thế thân và để lại bản sao bên cạnh giường.
Tôi để lại một ghi chú: "Tôi đã chuẩn bị bản sao này, xin hãy dùng nó nếu ngài thấy cần thiết." Với thứ này, ngay cả những quý tộc soi mói nhất cũng sẽ bị lừa. Nếu thanh thánh kiếm bảo vệ vương quốc bị mất, họ cũng sẽ bị ai đó đổ tội ngay cả khi công tước và nhà vua đã cho phép.
Tuy nhiên, dù sao đi nữa, tôi vẫn thích lẻn vào phòng ngủ của một mỹ nhân hơn.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe