Satou đây. Đột nhập căn cứ địch để giải cứu bạn bè hay người thương bị bắt cóc là một cảnh kinh điển trong phim ảnh, nhưng ngoài đời thực thì chuyện đó hiếm khi xảy ra. Tuy nhiên, ở thế giới này thì có vẻ nó lại là chuyện thường ngày.
"Hầy, sau bao ngày cuối cùng cũng được ăn karaage rồi." - Arisa
"Yay~?", "Karaage nano desu!"
Arisa reo lên sung sướng khi thấy karaage trên đĩa của mình.
Cô bé đã bị cấm ăn đồ chiên rán suốt một tuần nay rồi. Tôi quên béng mất độ tuổi của Arisa nên chế độ ăn kiêng có hiệu quả quá đà, thế là tôi phải đổi kế hoạch, chỉ cấm con bé ăn vặt và ăn quá nhiều thôi. Dĩ nhiên, tôi không nói cho Arisa biết về tính toán sai lầm này của mình. Tôi chỉ bảo là muốn nới lỏng cho con bé một chút.
Phần của Mia là cơm ăn cùng măng luộc. Dù trông giống tre xanh, nhưng loại măng này vẫn ăn được như măng thường. Giá mà không phải bóc vỏ thì tốt biết mấy, nhưng đời đâu có dễ dàng như vậy.
"Ể? Món karaage này là gì vậy? Không phải thịt gà, cũng chẳng phải thịt lợn. Em có cảm giác đã ăn món này ở đâu rồi, mà không tài nào nhớ ra được." - Arisa
Trong lúc Arisa vẫn còn đang nhai nhóp nhép miếng karaage, ba cô bé thú nhân đã đòi ăn thêm, nên tôi lấy karaage [cá voi] từ ma cụ giữ nhiệt ra và bày lên một chiếc đĩa lớn.
Tôi có cả đống, nên cứ ăn thỏa thích đi nhé.
Chuyện này nằm ngoài dự tính của tôi. Xét đến nguồn gốc của nó, tôi không thể tổ chức một bữa tiệc thịt hoành tráng được, nhưng bỏ đi thì lại quá lãng phí.
Nếu tôi có được nó sớm hơn một chút, tôi đã có thể vận chuyển nó đến lãnh địa của Nam tước Muno, nhưng tình hình lương thực ở đó đã được cải thiện rồi. Hay nói đúng hơn là đã được thu xếp ổn thỏa.
Trong các buổi tiệc trà, mấy vị phu nhân hay chuyện đã cho tôi biết những quý tộc nào đang gặp khó khăn trong việc tìm nơi tiêu thụ hàng hóa. Nhờ đó, tôi đã thu mua được một lượng lớn gạo cũ, cá khô và rau muối với giá rẻ mạt. Chúng hiện đang được vận chuyển đến lãnh địa Nam tước Muno. Vì số lượng quá lớn, tôi đã phải thuê vệ sĩ hộ tống. Họ được Tử tước Shimen, một người có ảnh hưởng ở kinh đô giới thiệu, nên chắc chắn là đáng tin cậy.
Thôi, đổi chủ đề nào.
Trong khi tiếp tục nhai, Arisa cuối cùng cũng nhớ ra loại thịt này làm từ gì.
"Em biết rồi, là thịt cá voi đúng không!" - Arisa
Không hổ danh là Arisa.
"Hồi xưa chúng ta toàn ăn trưa với Yamatoni hay Tatsutaage, nhưng mà anh cũng giỏi thật đấy, kiếm đâu ra được cả thịt cá voi." - Arisa
"Ừ thì, hàng vừa về tới kịp lúc thôi." - Satou
Phải rồi, Arisa đâu có thấy con Đại Khủng Ngư. Vì vậy, cô bé không nhận ra nó chính là cá voi. Đúng là có câu nói rất hay: không biết thì lòng thanh thản.
"Hamburger là số một, nhưng karaage cá voi còn ngon hơn nữa nodesu!" - Pochi
"Ngon tuyệt~" - Tama
Tama vừa ngấu nghiến karaage vừa tấm tắc khen ngon. Tôi mừng vì bọn trẻ thích nó.
"Chủ nhân, loại thịt này có phải rất đắt tiền không ạ? Mỗi lần cắn một miếng, em lại cảm thấy sức lực tràn trề." - Liza
Chắc không phải đâu. Tôi không cảm thấy gì đặc biệt khi nếm thử để kiểm tra độc tố trước đó, nhưng chắc đó là cách Liza diễn tả sự ngon miệng.
"Mỗi miếng cắn~", "Thịt cứ nhảy tưng tưng trong miệng nano desu."
Ừm, Pochi. Anh biết là em thích, nhưng ăn từ từ thôi. Làm ơn đừng nói mấy thứ rùng rợn như thịt biết nhảy chứ. Em làm anh nhớ đến món thịt-ăn-thịt-người trong mấy game ngày xưa đấy.
"Ngon thật sự. Pochi, Tama, tôi đã để dành phần karaage đó rồi. Hai đứa cứ ăn hết phần trên đĩa của mình đi. À, Nana, đừng ăn bốc, phải thưởng thức hương vị từ từ chứ. Lulu, đừng khách sáo thế, ăn thêm đi em." - Liza
Và cả Liza nữa, bình tĩnh lại nào.
Mọi người đòi ăn thêm nhiều đến mức không thể ăn một cách bình tĩnh được. Có lẽ việc lấy karaage từ ma cụ giữ nhiệt ra một chiếc đĩa lớn là một sai lầm.
Cơm măng luộc và karaage cá voi ăn rất hợp nhau, nhưng có lẽ tôi nên cấm món này.
"Huhu, Satou." - Mia
Tôi đành phải hứa với Mia đang hờn dỗi một món ngọt mới, nhưng biết làm sao được. Tôi nên phát minh thêm nhiều món khác ngoài thịt mới phải.
Tôi đã định mời cả tiểu thư Karina và các cô hầu gái, nhưng họ đã ra ngoài vì có hẹn với em trai của tiểu thư.
Chúng tôi dự định rời kinh đô vào sáng ngày mốt, nên có lẽ tối mai tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
Ngày cuối cùng của buổi đấu giá hắc ám được bao trùm trong một không khí phấn khích kỳ lạ.
Chắc là do công chúa của một vương quốc đã sụp đổ được đem ra trưng bày hôm nay. Tôi cảm thấy thế giới này đã đầu độc mình từng chút một khi tôi có thể chấp nhận một cách bình thản sự thật rằng con người bị mua bán như hàng hóa.
Sảnh đấu giá này lớn như một nhà hát, tầng trệt đầy ghế dành cho những người tham gia thông thường, trong khi tầng hai có các lô ghế riêng cho khách quý. Vì người đại diện đã đặt sẵn cho tôi một lô ghế VIP, nên lần này tôi có thể thoải mái tham gia đấu giá. Quả nhiên, những người làm đại diện luôn chu đáo. Được phục vụ thế này khiến tôi cứ ngỡ mình là VIP thật.
Vật phẩm đầu tiên là thanh ma kiếm tôi rèn, và nó được mua ngay lập tức. Tôi thử gộp chúng thành một bộ 10 thanh cho vui, ai ngờ cũng bán hết sạch như vậy. Người mua nó là viên kế toán quân sự đã đặt hàng trước đó. Những thanh ma kiếm này đều được khắc tên Nanashi như lần trước. Tất cả đều là loại kiếm một tay, hình dạng phổ biến nhất ở kinh đô.
Thực ra, không chỉ có 10 thanh ma kiếm, tôi còn rải rác thêm 10 vật phẩm khác. Không chỉ có kiếm, tôi còn trộn lẫn cả ma kích vào trong đó. Tôi thêm chúng vào vì có một người đã thua trong cuộc đấu giá trước với viên kế toán quân sự. Tôi cũng làm gấp ba lần số lượng thuốc đã trưng bày ở đây.
Mà vì người đại diện rất xuất sắc, chúng có lẽ sẽ sớm bán hết thôi.
Có một vật phẩm hiếm có tên là [Bảo Châu Chúc Phúc] cũng được đem ra đấu giá.
Có vẻ như nó sẽ ban cho người sử dụng một kỹ năng. Vật phẩm lần này là [Bảo Châu Chúc Phúc: Hỏa Thuật Pháp]. Sau vài vòng tranh giành nảy lửa, nó được bán với giá 200 đồng vàng.
Theo lời người đại diện, Bảo Châu Chúc Phúc luôn bán được giá cao. Chúng đến từ thành phố mê cung, và mỗi năm chỉ có khoảng 5 viên xuất hiện trên thị trường. Và nếu một Bảo Châu không được sử dụng trong vòng 10 năm, nó sẽ mất tác dụng.
Tôi hỏi người đại diện xem có ai sở hữu Bảo Châu Niệm Pháp không, nhưng ông ta có vẻ không biết. Sẽ hơi phiền nếu ông ta nghi ngờ, nên tôi không chỉ hỏi về [Niệm Chú], mà đã hỏi thêm 5-6 kỹ năng khác.
Vụ đấu giá [Động Cơ Khí Lực của Tàu Bay] lại không có gì nổi bật một cách bất ngờ.
Gọi đây là một trận đấu đã được dàn xếp thì hơi quá, nhưng có vẻ như nó đã được sắp đặt cho những quý tộc quyền thế muốn có món đồ này.
Dĩ nhiên là tôi cũng không tham gia đấu giá.
Khi tôi ghé thăm nhà chứa tàu bay ở lâu đài công tước, vị quản đốc mà tôi quen biết nói rằng họ sẽ sửa chữa một động cơ khí lực trong vài ngày tới, nên hiện tại ông đang nghỉ phép. Khả năng cao đó chính là cái này. Mai tôi sẽ chuẩn bị lên đường, nhưng tôi sẽ ghé qua đó hỏi xem liệu có thể xem các bộ phận đã được tháo rời của động cơ hay không.
Thứ mà tôi muốn nhất, [Sách Nghiên Cứu Cổ Ngữ], lại diễn ra ngoài dự kiến của tôi.
Khi nhìn vào, nó trông giống như một nửa cuốn sổ tay. Có lẽ nó thuộc về một người chuyển sinh nào đó. Tôi đã nói với người đại diện là tôi sẽ trả giá tới 40 đồng vàng, nhưng tôi đã nâng giới hạn lên 300 đồng vàng. Với mức giá này, tôi sẽ khóc thét nếu cuốn sổ chỉ chứa những thứ như thơ tự sáng tác hay nhật ký oán hận.
Cảm ơn một gã hoàn toàn tuyệt vọng nào đó, giá đã bị đẩy lên rất nhiều. Tôi đã có thể mua nó dễ dàng chỉ với 10 đồng vàng nếu không có gã đó, nhưng gã lại hét giá thẳng thừng lên 114 đồng vàng.
Người đại diện cho tôi biết người trả giá, nên tôi nhìn sang, hóa ra lại là người quen. Tên Anh hùng đó làm cái quái gì ở đây vậy chứ.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để cạnh tranh với anh hùng một lần nữa cho vật phẩm tiếp theo, [Một Mảnh Gỗ Không Rõ], nhưng vì lý do nào đó anh ta không tham gia, nên tôi đã tậu được chiếc [Điện thoại thông minh] với giá 23 đồng vàng. Tôi chưa từng thấy loại điện thoại này, và nó cũng không có logo của nhà sản xuất quen thuộc nào, nhưng rõ ràng nó là một chiếc điện thoại thông minh. Tôi tự hỏi có phải vì hết pin không, mà khi tôi nhấn nút, nó không lên nguồn.
Có lẽ nó là vật mà người sở hữu [Sách Nghiên Cứu Cổ Ngữ] đã giữ. Tôi nhờ người đại diện tìm hiểu xem hội đấu giá đã có được vật phẩm này bằng cách nào. Tôi đặt giới hạn cho thông tin này là 10 đồng vàng.
Và rồi, [Công Chúa của Vương Quốc Sụp Đổ] được đưa ra. Đó là một cô bé 9 tuổi với làn da trắng muốt.
Tama đã dễ thương rồi, nhưng cô bé này còn đáng yêu hơn bội phần.
Cô bé là cựu công chúa của tộc hổ trắng. Nhắc mới nhớ, vương quốc của hổ tộc đã bị vương quốc của chồn tộc xâm lược thì phải.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Đây là lý do tại sao một vài thú nhân đã tụ tập trong cống ngầm từ lúc nãy, họ định đột nhập vào sảnh này. Có vẻ vài người trong số họ đang chui ra từ ống thông gió. Không có ai canh gác ở đó nên họ vẫn ổn, nhưng kế hoạch sẽ đổ bể nếu có ai nhìn thấy. Tôi liền bí mật dùng [Tay Ma Thuật] đỡ lưng một cô bé sóc tộc vừa loạng choạng suýt ngã.
Cuộc đấu giá đang nóng lên, đến giờ đã là 120 đồng vàng. Cả hai người trả giá đều là con người. Một là quý tộc từ kinh đô, người còn lại là quý tộc từ một đất nước tôi chưa từng nghe tên. Người đầu tiên thì dễ hiểu qua biểu cảm dâm đãng của ông ta, nhưng người thứ hai có đôi mắt đỏ ngầu trông thật đáng sợ. Có vẻ như ông ta có thù oán gì đó.
Tôi cảm nhận được sự hiện diện của ma lực, nên tôi nhìn về phía phát ra nó, có một người đàn ông đang tạo ra một quả cầu đen. Rõ ràng, quả cầu đó sẽ dập tắt toàn bộ ánh sáng trong phòng này.
Một tiếng hét "Bắn!" với giọng điệu rập khuôn vang lên từ lối thoát phía Đông và khói trắng tuôn ra. Trong khi sự hoảng loạn dâng cao, ánh sáng vụt tắt, và đội giải cứu đã đột nhập từ đường cống bắt đầu hành động để cứu công chúa hổ tộc.
Tuyệt thật, tôi có cảm giác như đang xem phim vậy.
Vì họ sắp bị lính canh bao vây, tôi bí mật dùng [Tay Ma Thuật] để giúp họ dưới sự che chở của bóng tối. Do tên quý tộc ngoại quốc lúc nãy bắt đầu niệm chú Hỏa Đạn, tôi dùng [Tay Ma Thuật] hất hắn ngã sấp mặt vào một cái bình trông có vẻ vừa vặn. Đúng là một gã nguy hiểm.
Tôi đã kích hoạt [Viễn Thính] bên cạnh công chúa hổ tộc, nên tôi có thể nghe được nhiều điều.
>Nhận được kỹ năng [Tiếng Hổ Trắng Tộc].
Ối, họ đang nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ à. Tôi cộng thêm một ít điểm vào kỹ năng này. Chỉ cần đủ để não tôi có thể hiểu được những sắc thái nhỏ.
「Công chúa Runya, thần đến cứu người đây.」- Galgaoron
「Galgaoron-sama, ta tin là ngài chắc chắn sẽ đến giúp ta.」- Runya
「Gal-aniki, chúng ta mau trốn thôi.」- A
「Đúng vậy, mặc kệ đám lính gác chồn tộc đi, chúng ta sẽ không thể thoát được nếu vệ binh của công tước đến đây đâu.」- Galgaoron
「Được rồi, Rút lui ngay!」- A
「「 Ou! 」」- ?!
Vì giọng nói khá quen thuộc, tôi nhìn kỹ trong bóng tối, tôi nhận ra mấy gương mặt quen thuộc. Là anh chàng hổ trắng-kun và đám tùy tùng của cậu ta hồi đó. Dù ra vẻ anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng chẳng phải hắn cũng là kẻ đã đá một đứa nhóc hải cẩu tộc đó sao? Tôi vốn định giúp họ tẩu thoát, nhưng giờ thì hết hứng rồi. Thôi thì tự thân vận động đi nhé.
Sau này tôi nghe lại, một vài hổ nhân đã thiệt mạng vì đội truy kích, nhưng có vẻ công chúa hổ trắng đã trốn thoát an toàn. Tôi không có hứng thú gì với họ, nhưng tôi đã xem bản đồ để tránh dính líu, họ đang di chuyển xuyên qua khu rừng về phía vương đô Shiga, chứ không phải về nước của hổ tộc. Có lẽ họ đang hướng đến khu tự trị của thú nhân. Vì họ đi ngược hướng với chúng tôi, nên chắc sẽ không gặp lại nhau nữa.
Thực ra, có một cựu công chúa loài người sẽ được trưng bày sau công chúa hổ trắng.
Tuy nhiên, vì buổi đấu giá bị đình chỉ do vụ náo loạn, cô ấy đã được giao cho nhà công tước theo đề nghị của ông. Tôi không có thông tin chi tiết, nhưng có vẻ cô ấy là công chúa ngoài giá thú của vương quốc mà hôn phu của công chúa Menea đang ở.
Giờ thì, sau khi kiếm được một khoản kếch xù và tạo được chút ảnh hưởng với các tai to mặt lớn, đi dạo một vòng thành phố về đêm thôi nào.
Chẳng có mục đích gì đặc biệt, chỉ là đi dạo đơn thuần.
Dù đã mua bánh kẹo về làm quà, tôi vẫn bị mấy cô bé buộc tội là đi chơi đêm vì lý do nào đó.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn