Satou đây.
Nghe thấy từ "chia tay", tôi lại nhớ đến lễ tốt nghiệp của mình. Tôi chẳng thấy có gì to tát trong việc chia tay hay từ biệt cả, chắc là vì tôi đến từ một thế giới mà việc gặp một người ở nửa bên kia hành tinh cũng chỉ mất vỏn vẹn hai, ba ngày. Có lẽ ở thế giới này, mọi chuyện có hơi nặng nề hơn chăng?
Kết quả của buổi đấu giá hắc ám tối qua tốt hơn tôi tưởng.
Ma kiếm đúc được bán với giá dự kiến, nhưng ma thương và ma kích đúc đều được trả giá khá cao. Đặc biệt là cây ma thương đúc, nhờ cuộc đấu giá nảy lửa giữa một người trông như thám hiểm giả và một người đàn ông khác trong bộ giáp trang nhã, nó đã được bán với giá lên tới 270 đồng vàng. Chắc là hiệu ứng tê liệt từ điện tích đã làm nên chuyện. Thôi thì không nên nghĩ đến chi phí sản xuất nữa.
Vì kiếm được nhiều hơn dự tính, tôi quyết định quyên góp 10 đồng vàng cho quỹ cứu trợ khẩn cấp của đền Tenion và cho mỗi trại trẻ mồ côi. Nhiều hơn nữa thì lại quá bất thường, nên tôi đành kiềm chế.
Về cuốn sổ tay tôi mua được, nửa sau của nó đã bị xé mất. Hơn nữa, có vẻ người viết cuốn sổ này là một gã cẩn thận, vì nó được viết bằng mật mã cơ bản. Khi giải mã nó, tôi nhận được kỹ năng [Giải Mã], thế là mọi chuyện được giải quyết ngon ơ.
Cách làm xà phòng, cách làm thủy tinh và gương, cách làm cao su, vân vân.
Cuốn sổ ghi lại rất nhiều kỹ thuật có vẻ hữu ích cho một người vừa mới đến thế giới khác. Tuy nhiên, xui một cái là hầu hết chúng tôi đều đã làm được rồi. Phải chi tôi có nó sớm hơn.
Điều may mắn duy nhất là công thức cà ri của anh ta. Trên đó còn có cả công thức tạo ra các loại gia vị nữa. Vấn đề chỉ là liệu tôi có tìm được nguyên liệu hay không thôi. Vì trong đó còn có cả cách làm soba và udon, nên đây chắc chắn là một món hời.
Lại một điều xui xẻo nữa, không có bất kỳ thông tin nào về người sở hữu cuốn sổ.
Tôi nghĩ đó là người thứ ba mà Anh hùng Hayato đã nhắc tới. Vì anh ta là một gã thông minh, nên hãy cầu cho anh ta đang tận hưởng cuộc sống ở thế giới khác.
"Chào buổi tối, Anh hùng Hayato."
Tôi ghé thăm phòng của anh hùng trong bộ dạng Nanashi, ăn mặc có phần khiêm tốn hơn vào buổi tối trước ngày nhóm anh hùng rời kinh đô. Vì vài thành viên trong nhóm anh ta có mũi thính như Pochi, tôi đã dùng ma thuật [Khử Mùi].
"Nanashi à, sao cô vào được đây?" - Hayato
"Bằng cheat chứ sao." - Satou
Đúng là một từ tiện lợi.
Ngay khi tôi vào phòng qua cửa sổ, cô gái tộc tai-dị hình như là đồng đội của anh hùng đột nhiên rối rít xin lỗi. Vì tha cho họ dễ dàng như vậy thì cũng hơi kỳ, nên tôi được phép chạm vào tai cô gái ấy như một cách đền bù. Ừm, cảm giác tuyệt thật.
Sau đó, anh hùng cảm ơn tôi.
Anh ta cũng dùng những lời lẽ y hệt như khi tôi là Satou, nhưng khi anh ta hỏi, "Muốn sờ tai tôi để cảm ơn không?", tôi đã vô tình đấm vào đầu anh ta một phát.
Tôi cứ nghĩ Tiểu thư Ringrande và Công chúa Maryest sẽ trách mắng tôi vì đã đánh anh hùng, nhưng có vẻ như anh ta cũng thường bị đối xử như vậy, nên mọi người đều coi đó là chuyện hiển nhiên. Công chúa Maryest thậm chí còn bảo tôi đừng nương tay với anh ta. Như vậy có ổn không đấy, anh hùng?
Khi anh ta đề nghị tặng tôi vài món làm quà, vì chẳng cần gì cụ thể nên tôi đã nói đùa rằng mình muốn một cái Động cơ Khí động học. Ai ngờ anh hùng lại cuống cuồng định tháo động cơ từ con tàu mà anh ta gọi là Jules Verne ra thật. Do tôi cũng đã lên kế hoạch tự chế một cái tương tự, tôi đành từ chối lời đề nghị hiếm có này. Công chúa Maryest trông nhẹ nhõm hẳn, cái động cơ đó chắc là quý giá lắm.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định rằng anh hùng sẽ cho tôi một ít kim loại quý hiếm như mithril và orihalcum. Anh ta kiếm được chúng từ trong mê cung, nhưng vì đã cho xưởng vũ khí của đế quốc mượn nên hiện tại anh ta không có sẵn.
Orihalcum làm tim tôi đập rộn ràng, dù biết rằng sau này mình cũng sẽ lấy được nó.
Chết thật, tôi quên mất lý do chính mình đến đây.
"Đây là?" - Maryest
"Tôi đoán là ngài chưa từng thấy nó nhỉ? Đây là ma cụ có thể biến một người thành quỷ đấy." - Satou
Tôi lấy ra một chiếc sừng ngắn từ Kho Chứa và ném nó cho anh hùng. Nó là của con quỷ xuất hiện ở thành phố Gururian.
"Cô vừa nói gì?!" - Maryest
"Ở-Ở đâu cô có được nó!?" - Ringrande
Người đầu tiên là Công chúa Maryest, và người sau là Tiểu thư Ringrande. Nhìn biểu cảm và giọng điệu của cô ấy, có vẻ Tiểu thư Ringrande đã nghe chuyện về chiếc sừng ngắn từ công tước. Vì lũ quỷ đã bị tiêu diệt ở nhiều thành phố khác nhau trong lãnh thổ công tước, nên không đời nào những người thân cận với ông lại không biết.
"Cô biết về nó sao, Ringrande?" - Satou
"Tôi xin lỗi, vì tôi chỉ biết về nó với tư cách là một tiểu thư trong gia đình công tước, nên tôi không thể tiết lộ được." - Ringrande
Đúng là một người cứng nhắc đến kỳ lạ. Dù công tước có lẽ không thể công khai chuyện này vì địa vị của mình, tôi nghĩ ông ấy vẫn nên nói cho cô ấy biết để cô ấy có thể báo lại cho anh hùng.
"Này, chị gái. Có vẻ như chiếc sừng ngắn này có gì đó bất thường thì phải?" - Satou
"Đúng vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy nó. Ngay cả trong lịch sử chiến tranh chống quỷ lâu đời của Đế quốc Saga, vật này cũng chưa từng xuất hiện." - Ringrande
Là một vật phẩm mới sao.
"Tôi có được thứ này khi đánh bại một con quỷ hạ cấp ở lãnh thổ khác. Trông nó có vẻ không dùng được nữa, nên tôi sẽ tặng cô nếu cô thích, được chứ?" - Satou
Vừa cảm ơn tôi, Công chúa Maryest vừa rụt rè nhận lấy chiếc sừng ngắn và cất nó vào trong chiếc rương vô hạn (Thùng Chứa) của anh hùng. Dù không cần thiết lắm vì cô ấy có vẻ là người thông minh, tôi vẫn cảnh báo cho chắc, "Hãy giữ nó thật cẩn thận nhé."
Vì chuyện này, tôi bị buộc phải giữ một ma cụ liên lạc với mỗi người họ. Có vẻ anh ta đã định đưa nó cho tôi ngay từ đầu, nên ma cụ nhanh chóng được lấy ra từ thùng đồ của anh hùng. Tôi cũng không có vấn đề gì, nên chúng tôi quyết định sẽ kích hoạt liên lạc vào lúc 0 giờ đêm mỗi 10 ngày để giữ kết nối. Vì tôi chỉ có đồng hồ mặt trời để xem giờ, họ đưa thêm cho tôi một ma cụ đồng hồ.
Sau này tôi mới biết, thời gian trên chiếc đồng hồ này sẽ bị sai lệch khi tôi bỏ nó vào Kho Chứa, thành ra tôi phải để nó chạy trong Hộp Đồ.
Tôi đã lo rằng nó có chức năng theo dõi vị trí, nhưng có vẻ nó không thể xác định được vị trí của tôi trừ khi kích hoạt liên lạc. Vì nó được dùng để liên lạc với gián điệp thâm nhập vào nước khác, nên nó được chế tạo để không thể bị phát hiện ngoại trừ lúc liên lạc. Tôi muốn tháo nó ra nghiên cứu một chút, nhưng đành kiềm lòng.
Tôi không ngờ mình lại được rảnh rỗi một ngày trước khi lên đường.
Vì tôi chỉ làm mấy việc lặt vặt như đi chào hỏi người quen, mua nguyên liệu và gia vị—đặc biệt là đường—mỗi ngày một chút, nên không còn việc gì phải làm vội vã cả.
Sáng nay, mọi người đã hoàn thành lễ rửa tội ở đền Tenion.
> Nhận được kỹ năng [Thần Thuật: Tín Ngưỡng Tenion].
Đây là để chuẩn bị cho nghi lễ hồi sinh của đại miko-san trong trường hợp khẩn cấp. Vì lý do nào đó, chỉ có Arisa và tôi là không nhận được lễ rửa tội. Chúng tôi đã thực hiện nghi lễ, nhưng không có danh hiệu [Tín Đồ Tenion] như những người khác.
Dù dường như chẳng ai xung quanh để ý, Tiểu thư Sera vẫn nói, "Với điều này, Satou-san cũng là tín đồ của Tenion rồi," trong khi vô cùng hạnh phúc.
"Satou-san, xin hãy nhận vật này." - Sera
Tiểu thư Sera đưa tôi một vật phẩm gọi là [Chuông Tenion]. Sau khi giải mã phần mô tả, có vẻ như nó [Cộng hưởng với Đại Chuông của đền Tenion]. Dường như, chiếc chuông lớn ở đền Tenion sẽ rung lên khi có chuyện nguy cấp xảy đến. Cái chuông này là một ma cụ có thể cộng hưởng với đại chuông, giúp cảm nhận nguy hiểm ngay cả khi ở xa như từ vương đô đến kinh đô.
Trông nó có vẻ chỉ có chức năng cảm nhận thụ động.
"Nhìn này, tôi cũng có một cái. Chúng ta có đồ đôi rồi nhé." - Sera
"Vâng." - Satou
Tôi không thể từ chối Tiểu thư Sera đang thực sự hạnh phúc, nên đành ngoan ngoãn nhận lấy.
Chắc chắn 9/10 là do đại miko-san bày trò, nhưng tôi vẫn đeo chiếc chuông đó.
Khi chúng tôi trở về biệt thự sau lễ rửa tội, có vài vị khách đang chờ.
Đó là người kế vị của Nam tước Muno, em trai của Tiểu thư Karina. Cậu ta không hẹn trước, nhưng dù sao cậu ấy cũng là thiếu chủ của tôi, nên tôi nghĩ cũng không sao.
"Ngài Pendragon, xin lỗi vì đã đột ngột làm phiền." - Orion
"Thiếu chủ luôn được chào đón ở đây mà." - Satou
Tôi định đến nhà chứa tàu bay vào buổi trưa, nên phải giải quyết việc này nhanh thôi.
"Vậy thì vào thẳng vấn đề. Anh có ý định cưới chị Karina không?" - Orion
"Tôi không có." - Satou
Ôi chà, lẽ ra tôi nên trả lời vòng vo hơn một chút.
Cậu em trai đang tức giận với khuôn mặt đỏ bừng.
"Anh định vứt bỏ chị tôi sau khi đã đùa giỡn chán chê sao! Đừng có nghĩ vì anh là cận thần trực tiếp của cha mà..." - Orion
"Đó là hiểu lầm." - Satou
Dù hiếm khi bất lịch sự, tôi vẫn phải ngắt lời cậu em trai đang nổi nóng.
"Tôi xin nhắc lại, đó chỉ là hiểu lầm thôi. Karina-sama và tôi không có mối quan hệ như cậu nghĩ đâu." - Satou
"Nhưng mà, chẳng phải hai người đã thân thiết như một cặp đôi trong bữa tiệc ở thành phố Gururian sao!" - Orion
Cái cách cậu ta nói cứ như thể sẽ tốt hơn nếu chúng tôi không đi cùng nhau vậy. Đúng là một tên siscon.
"Tổng đốc đã mời cả Karina-sama và tôi đến dự tiệc. Vì chúng tôi đều không có bạn đồng hành, nên tôi đã đi cùng Karina-sama." - Satou
Cũng vì vậy mà tôi đã phải tốn một khoản chi phí lớn, nhưng vì được chiêm ngưỡng đồi núi và thung lũng, nên tôi chẳng có gì hối tiếc cả. Phong cảnh quả thật rất đẹp.
"Orion! Em đang làm gì thế!" - Karina
A, dù tôi không định gọi tên cậu ta. Tiểu thư Karina, cô thật vô tâm.
Tên của cậu em trai là Orion Muno. Cậu ta cũng là nạn nhân từ sở thích đặt tên theo anh hùng của Nam tước Muno giống tôi. Mà thôi, tôi đã tự chọn tên này, nên tự gọi mình là nạn nhân cũng không đúng lắm.
Giờ thì, tôi đoán mình nên xóa tan mọi hiểu lầm.
"Karina-sama." - Satou
"Gì vậy?" - Karina
Karina-sama đáp lại có chút thận trọng.
"Cô có thích tôi không?" - Satou
"Làm, làm gì, có" - Karina
"Chị?" - Orion
"K-Không đời nào! Chuyện tôi thích Satou, tuyệt đối không thể nào xảy ra được!" - Karina
Đúng như dự đoán, kiểu tự hủy này sẽ xảy ra nếu đối chất công khai. Tôi sẽ gặp chút rắc rối nếu cô ấy nói "Có", nhưng tôi đã chẳng lạnh lùng thế này nếu cô ấy ngọt ngào như vậy.
"Orion-sama, như cậu thấy đấy, tin đồn chúng tôi là người yêu chỉ là vô căn cứ. Karina-sama hợp với một người đàn ông từ một gia tộc đại quý tộc danh giá và lâu đời hơn." - Satou
"Ừ, ừm, tôi mừng là anh biết rõ vị trí của mình. Từ nay xin hãy chiếu cố." - Orion
"Vâng, tôi cũng vậy." - Satou
Nói cách khác, Orion-kun có lẽ đến để cảnh cáo một quý tộc mới nổi như tôi rằng đừng có tơ tưởng đến chị cậu ta. Tôi chỉ cầu mong chứng siscon của cậu ta không làm mọi chuyện tệ hơn. Orion-kun này dường như đã hứa hôn với con gái của một công tước, người em khác mẹ của Tiểu thư Ringrande và Sera. Vì đối tượng mới 7 tuổi, nên đám cưới vẫn còn là chuyện của tương lai xa.
Buổi chiều, tôi ghé thăm nhà chứa tàu bay của công tước vì họ đang tháo dỡ động cơ khí động học đã được nhắc đến trước đó.
Trên đường đến nhà chứa, tôi tìm kiếm người trong bức tranh hôm trước, nhưng không thấy vì tranh treo đã được thay đổi. Tôi tự hỏi có phải họ thay tranh mỗi ngày không. Tôi hỏi một cô hầu gái đang chăm sóc các tác phẩm nghệ thuật khác, nhưng cô ấy nói rằng mình không biết bức tranh nào như thế và nhìn tôi đầy ngờ vực. Nhắc mới nhớ, khi tôi kể về nó trong các buổi tiệc trà, họ cũng nghĩ tôi chỉ khoác lác. Có lẽ nào do tôi mớ ngủ nên đã nhìn nhầm chăng? Thật bí ẩn.
Có rất đông người trong nhà chứa, nên tôi không thể lại gần xem động cơ. Không còn cách nào khác, tôi đành di chuyển ra xa một chút và dùng [Thiên Lý Nhãn] để quan sát. Động cơ khí động học trông giống như một bộ tản nhiệt với nhiều vây ổn định.
Có vẻ như phần vây ổn định được làm từ vật liệu của Cá Không Trung. Dường như các vây này có thể nổi lên bằng cách truyền ma thuật vào không khí.
Vì nó không giống cơ chế của khí cầu, nguyên lý hoạt động của nó không tuân theo các định luật vật lý mà tôi biết.
Khi kiểm tra Kho Chứa, tôi thấy vài con ký sinh trùng đã làm tê liệt hoàng tử có những bộ phận có thể dùng làm vây tương tự, nên tôi lẻn vào mê cung vào ban đêm và phân giải chúng. Vì không thể dùng ngay được, tôi sẽ xử lý chúng trên đường đến rừng Bornean.
Tôi có sẵn vật liệu từ lần cải tạo đất trước đây, nên tôi đã làm một con thuyền lớn có thể chở được cả xe ngựa. Tôi dự định sẽ lắp động cơ khí động học vào con thuyền này. Chắc tôi có thể mang nó bằng [Tay Ma Thuật] cho đến khi hoàn thành động cơ.
Tuy nhiên, tôi đoán đây là lần cuối cùng mình có thể dùng nơi này. Vì nó thực sự tiện lợi, tôi thậm chí còn muốn định cư ở đây nữa.
Sáng hôm sau, vợ chồng cựu bá tước cùng với những người hầu của họ đã đến tiễn chúng tôi rời khỏi kinh đô.
Tiểu thư Karina cũng muốn đi theo, nhưng vì tôi đã để lại cho cô ấy một lượng lớn tài liệu và thư từ cho Nina-san, cô ấy đành miễn cưỡng đồng ý quay trở về lãnh thổ của Nam tước Muno.
Trong đống tài liệu đó có một bộ sưu tập công thức cho Gelt-san ở thành phố Muno. Vì tôi đã gửi nguyên liệu cần thiết từ trước, nên chắc sẽ ổn thôi.
Tôi cũng ủy thác ma kiếm đúc cho Ngài Zotor và Hauto. Vì tôi làm chúng bằng ma thuật điều khiển chất lỏng mới học được, cấu trúc của chúng hoàn toàn khác với những cái tôi bán ở buổi đấu giá hắc ám. Hình dáng bên ngoài của kiếm thì tròn trịa như những cái tôi làm cho Pochi và những người khác, phù hợp với cá tính của họ. Nếu phải miêu tả, có lẽ chúng giống như những thanh kiếm hình muỗng cơm kéo dài? Tôi đã làm phần mũi kiếm sắc bén trông như chữ R ngược để đâm. Chúng có khắc tên Satou Pendragon, không phải Nanashi.
Ngoài ra, tôi cũng bí mật đưa cho cô quản lý hầu gái, Pina, chi phí đi lại. Tôi nghe nói rằng những cô gái trẻ chưa chồng không nên quá xuề xòa với việc ngủ trong kho thóc, và vì họ đã hộ tống thương nhân suốt một chặng đường dài, nên ít nhất hãy tận hưởng chuyến trở về thật thoải mái.
Khi con tàu bắt đầu khởi hành, Tiểu thư Sera đã đến tiễn chúng tôi. Xin đừng vẫy tay trong khi khóc như thể đây là lần chia ly cuối cùng chứ. Tôi thấy hơi xấu hổ.
Sau một ngày một đêm, chúng tôi rời tàu ở một thị trấn ven đường với dân số chưa đến 10,000 người. Từ đó, chúng tôi lại tiếp tục hành trình trên xe ngựa sau một thời gian dài. Trên đường đến rừng Bornean, sẽ có một thị trấn khác với quy mô tương tự, nhưng ngoài ra thì chỉ có vài ngôi làng. Ít ra tôi cũng mừng vì đây không phải là một khu vực hoang sơ.
Giờ thì, thẳng tiến đến khu rừng của tộc Elf nào.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽