Satou đây.
Cái câu "thưởng thiện phạt ác" làm mình nhớ đến mấy vở kịch cổ trang, nhưng không ngờ nó cũng xuất hiện trong tiểu thuyết và truyện tranh. Mà kể cả trong truyện cổ tích của thế giới này cũng có luôn.
Sáng sớm hôm sau, Hầu tước Dasles và đám thuộc hạ của hắn bị áp giải đến thủ đô bằng tàu. Vì lo ngại chúng sẽ tìm cách trốn thoát nên có khoảng 20 lính gác đi kèm.
Xem ra chúng sẽ được chuyển sang một con tàu lớn hơn tại thị trấn ven con sông lớn.
Giờ thì, lý do Nam tước Poton lại đi giúp Hầu tước Dasles thực ra khá là phức tạp.
Đầu tiên, Hầu tước Dasles dường như đã mang theo một lá thư giới thiệu từ Bobi, một bá tước cũ ở thủ đô. Với sự hậu thuẫn của Bá tước Bobi, hắn đã giành được sự hợp tác của một tổ chức nào đó tại kinh thành.
Và, con trai của Nam tước Poton, hiện đang đi học ở thủ đô, lại rất ngưỡng mộ tổ chức này. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu chỉ dừng lại ở đó, nhưng tổ chức này chính là [Đôi Cánh Tự Do], và cậu ta lại nằm trong danh sách truy nã của công tước, nên mọi chuyện mới trở nên rắc rối.
Dù con trai ông ta có nằm trong danh sách truy nã, điều đó không có nghĩa là ông sẽ bị tước quyền cai trị, nhưng có rất nhiều kẻ đang nhòm ngó vị trí của ông, nên rất có khả năng ai đó sẽ lợi dụng chuyện này để hạ bệ ông.
Vào thời điểm đó, sự thật rằng con trai Nam tước Poton là thành viên của [Đôi Cánh Tự Do] vẫn chưa bị ai phát giác.
Hơn nữa, cậu con trai này dường như vẫn an toàn và hiện đang ẩn náu tại một dinh thự săn bắn khác của nhà Bá tước Bobi ở thủ đô. Dĩ nhiên, nếu chính quyền ở thủ đô phát hiện ra vị trí, cậu ta sẽ bị bắt và có thể bị xử tử sau đó.
Vì thế, Hầu tước Dasles đã nắm trong tay lá bài [Tai tiếng] và [Sinh mạng] của con trai Nam tước Poton, buộc ông ta phải hợp tác và tuân lệnh.
Đương nhiên, ban đầu ông ta không hề công khai nói ra chuyện này.
Ông ta đã viện ra đủ thứ lý do như bị đe dọa bằng hỏa thuật, nợ ân tình người giới thiệu của hầu tước là Bá tước Bobi, hay là đã nhận hối lộ, nhưng vì chúng quá nhiều sơ hở, cuối cùng ông ta cũng phải thú nhận khi tôi nâng kỹ năng [Tra Hỏi] lên mức tối đa.
Tôi đã đưa ra một thỏa thuận với ông ta.
Thông thường, tôi nên báo cáo cho công tước và chính quyền vương quốc về tàn dư của [Đôi Cánh Tự Do] đang ẩn náu trong dinh thự săn bắn, nhưng tôi quyết định giao lại việc này cho Hầu tước Lloyd, người đứng đầu phe phái chuyên xử lý những vụ việc như thế này. Quả thực, tôi không thể bỏ qua cho chúng được.
Chắc chắn Hầu tước Lloyd sẽ cố gắng che giấu vụ bê bối của phe phái mình, nhưng tôi hy vọng rằng ông ta sẽ nhân tiện loại bỏ luôn tàn dư của [Đôi Cánh Tự Do].
Hầu tước Lloyd có lẽ sẽ bãi nhiệm Nam tước Poton khỏi vị trí người cai quản thành phố này, nhưng ít nhất ông ta có thể tránh được viễn cảnh tồi tệ nhất là bị đối thủ chính trị lợi dụng để xử tử hoặc tước đoạt địa vị.
Vì tôi đã gửi một lá thư cho Hầu tước Lloyd trình bày chi tiết mọi việc, vấn đề của Nam tước Poton có lẽ sẽ dần lắng xuống theo thời gian.
Giờ thì, tôi đã yêu cầu ông ta ba điều.
Một là, dùng tài sản của tên quý tộc gây ra vụ hỏa hoạn để bồi thường cho các nạn nhân.
Hai là, xây dựng một trại trẻ mồ côi trong thành phố này.
Ba là, thành lập một nơi để các thợ săn trẻ có thể luyện tập dưới sự chỉ dẫn của những người đã nghỉ hưu.
Ông ta tỏ ra phản đối điều thứ ba, nhưng chúng tôi đã dàn xếp lại là các buổi huấn luyện sẽ được tổ chức hàng tháng thay vì vĩnh viễn. Vì điều này cũng có lợi cho việc giảm thiểu tổn thất về số lượng thợ săn, khóa học có lẽ sẽ vẫn diễn ra suôn sẻ ngay cả khi người cai trị thay đổi.
Tôi không ngờ ông ta lại chấp nhận điều thứ hai một cách dễ dàng như vậy, nhưng dường như đã từng có một trại trẻ hoạt động cho đến khi bị đóng cửa từ thời người cai trị trước, nên khu nhà xây dựng lại nó vẫn còn ở ngoại ô thành phố. Ngân quỹ cho trại trẻ đã bị cắt khi người cai trị thay đổi, nhưng vì tôi cũng đã đề cập đến việc này trong lá thư gửi Hầu tước Lloyd, nên chắc sẽ ổn thôi. Đây là một yêu cầu có qua có lại thôi. Tôi không hề ép buộc ông ta.
Giờ thì, về việc xử lý những kẻ đã tấn công nhà trọ, tất cả bọn chúng đều bị biến thành nô lệ.
Tất nhiên điều này không áp dụng cho những người mà tôi đã nhờ trà trộn vào.
Đám du đãng tấn công nhà trọ và hầu hết các thợ săn đều trở thành nô lệ tội phạm.
Tuy vậy, nếu số lượng thợ săn giảm quá nhiều, việc thu thập ma hạch, đặc sản của thị trấn này, sẽ bị đình trệ. Do đó, những người không có tiền án tiền sự trước vụ việc này đã được chọn lọc ra từ đám tội phạm hạng nhất, và họ sẽ trở thành nô lệ bình thường có thời hạn.
Những người trở thành nô lệ bình thường sẽ làm việc dưới quyền chính quyền thành Puta, và thời hạn nô lệ của họ sẽ được giảm để đổi lấy việc họ phải đi săn quái vật.
Cuối cùng, tôi thực sự đã thu được khá nhiều thứ từ vụ việc lần này.
Đầu tiên, tôi nhận được trang bị tịch thu từ Hầu tước Dasles và số tiền hắn dùng để trả cho đám tấn công. Ngoài ra, tôi còn kiếm được một mớ từ việc bán đám nô lệ tội phạm cho thương nhân.
Bỏ qua vế sau đi, tôi chẳng hiểu sao vế trước lại rơi vào tay mình. Khi tôi tìm hiểu, thì ra đó không phải là hối lộ, mà là tiền công cho việc bắt giữ tội phạm cho chính quyền. Chà, thiệt là khó hiểu quá đi.
Thật lòng mà nói, tôi không cần tiền, nhưng nghĩ rằng mình sẽ đem chúng đi phân phát sau, nên tôi đã nhận lấy.
Coi như phần thưởng cho vụ việc này, tôi đã đưa vài lọ thuốc pha loãng và một ít tiền cho Kena, Ord và mọi người. Kena và mấy cô gái đã phải đắn đo rất nhiều xem có nên bán thuốc lấy tiền không, nhưng cuối cùng họ đã giữ lại chúng. Xét cho cùng, không gì có thể thay thế được mạng sống.
Tôi cũng định chia một phần cho các nạn nhân bị Dasles đốt nhà, nhưng họ đã trân trọng từ chối.
Thay vào đó, tôi nhận được vài sọt hạt dẻ và thảo dược mà họ đã thu hái từ sáng sớm. Vì đây coi như là lời cảm ơn cho số thuốc hôm qua, nên tôi vui vẻ nhận lấy. Tôi làm bánh nướng từ hạt dẻ, rồi đưa cho Pochi và Tama để chúng chia cho lũ trẻ. Cả hai quay về trong tình trạng kiệt sức, nên chắc là món quà đã được đón nhận nồng nhiệt. Đến cả Nana, người đi cùng hai đứa, trông vẫn sạch bong kin kít dù vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nên chắc là lũ trẻ đông lắm đây.
Việc bồi thường cho những ngôi làng bị Dasles tấn công đã được quyết định là do Nam tước Poton chi trả, nên phía trước không còn việc gì cho tôi làm nữa.
À còn nữa, không biết ai đã lan tin đồn, nhưng có vẻ như có người nói rằng tôi thích cà chua. Các thương nhân đến thăm tôi ở nhà trọ đã mang rất nhiều cà chua làm quà.
Trong đó có lẫn nhiều loại cà chua khác với loại ở cảng, nhưng cà chua thì có bao nhiêu cũng không thừa, nên tôi đã biết ơn nhận lấy.
Tuy nhiên, tôi đã kiên quyết từ chối đề nghị dựng tượng đồng của mình ở cảng như một người nổi tiếng của thị trấn. Thiệt tình chứ, bị dựng tượng đồng thì xấu hổ chết đi được. Họ yêu cầu tôi ít nhất cũng nên nhận lấy [Huân chương Danh dự Công dân Puta], nên tôi đã nhận nó.
Người ở thế giới này hẳn là thích huy chương hay mấy thứ đại loại vậy lắm hở?
"Ồ, nó cử động này! Vừa rồi nó cử động đúng không?" - Kon
"Phải, nếu cậu cứ tiếp tục thế này, cậu có thể cử động nó giống như tôi làm khi nãy. Cố lên nhé." - Satou
"Vâng, cảm ơn anh! Quý tộc-sama." - Kon
Dù chỉ là thứ mình làm ra để giết thời gian trong lúc chờ đợi cuộc đột kích, nó vẫn hoạt động tốt ghê.
Tôi vừa đưa một cánh tay nhân tạo đơn giản làm bằng gỗ cho nhóc Kon.
Cánh tay nhân tạo có một bộ phận giống như găng tay để các ngón tay có thể cử động. Khi bạn truyền ma lực vào, mạch ma thuật trên các khớp nối sẽ phản ứng, khiến các ống dẫn truyền động và làm ngón tay cử động. Nếu bạn ngừng cung cấp ma lực, lò xo sẽ co giãn, và bàn tay sẽ mở ra. Vì động tác đóng mở phản ứng khá chậm, nên việc dùng nó để cầm vũ khí chiến đấu là không thể.
Bạn cũng có thể bơm nó bằng tay phòng trường hợp cậu nhóc không điều khiển ma lực tốt. Dĩ nhiên tôi cũng làm cả chức năng khóa.
Cánh tay nhân tạo này là phần thưởng phụ cho nhóc Kon. Nếu cậu ta không cố gắng hết mình, Ord và những người khác hành động thay tôi có lẽ đã bị tính luôn vào nhóm tội phạm rồi.
Tôi cũng tặng cậu một bộ áo giáp da và giày làm từ da sói, cùng với một giáp ngực và mũ bảo hiểm làm từ vỏ bọ tê giác vừa chắc chắn lại vừa nhẹ. Tôi cũng làm một chiếc khiên từ vỏ bọ tê giác có thể gắn vào cánh tay nhân tạo.
Vì vũ khí của cậu là kỷ vật của cha, nên tôi chỉ mài lại cho nó sắc bén hơn.
"Uwaa, ngầu quá, xịn quá chừng! Nhìn em đi nee-san, em trông y như một nhà thám hiểm thực thụ!" - Kon
"Cơ mà, một đứa nhóc ngây ngô như nó mà có bộ trang bị xịn thế này, liệu có bị mấy đứa ngốc khác cướp mất không?" - Kena
"Sẽ ổn thôi, tôi không dùng vật liệu nào đắt tiền cả." - Satou
Kena có chút lo lắng cho cậu nhóc đang vui mừng khôn xiết.
Lúc đó tôi đã nghĩ như vậy, nhưng trong tương lai, tôi nhận ra rằng vỏ bọ tê giác lại là một vật liệu đắt đỏ không ngờ ở thành phố mê cung. Nhưng vì tin đồn rằng những vật liệu này không đắt đã lan truyền trong thị trấn này, nên có lẽ cậu nhóc sẽ ổn thôi.
"Vậy thì, vậy thì, làm cho tụi tôi một ít đi." - Nữ A
"Em sẽ báo đáp anh bằng thân xác này." - Nữ B
"Nếu là cơ thể của cô thì không phải báo đáp đâu, cô phải trả tiền cho cậu ấy để được thay thế mới đúng." - Kena
"Con nhỏ vô lại này! Cơ thể của cô thì có khác gì đâu chứ." - Nữ B
Vì đã lường trước được phản ứng ồn ào này, tôi đã làm sẵn giáp ngực từ vỏ bọ sừng cho họ. Chúng chỉ đơn giản là những tấm bảo vệ ngực được cách điệu từ loại của cung thủ Nhật Bản, có thể gắn thêm vào áo giáp da.
Tất nhiên chúng không phải là hàng cho không.
Đổi lại, tôi nhờ họ dẫn nhóc Kon đi săn quái vật cùng, chỉ cần một tháng thôi cũng được. Ở thế giới này, nếu có cơ hội và có thể sống sót, thì việc lên cấp có lẽ sẽ khá dễ dàng.
Tôi cảm thấy mình hơi bao đồng, nhưng can thiệp đến mức này chắc cũng ổn rồi.
Vì lý do đó, Arisa, đừng có cười hí hửng nữa coi.
Vài ngày sau vụ tấn công, chúng tôi cuối cùng cũng rời khỏi Thị trấn Puta.
Cứ đà này mà ở lại lâu hơn, chắc cỗ xe sẽ bị chôn vùi trong đống hạt dẻ và cà chua mất.
"Vậy thì, các sinh thể nhỏ, chúng ta sẽ phải tạm chia tay." - Nana
"Nana, cô đi sao? Cô sẽ đi thật sao?" - Trẻ A
"Nana, sao không ở lại cùng nhau? Không được à?" - Trẻ B
"Nana, đừng đi mà." - Trẻ C
Sau khi nói lời tạm biệt với ba đến năm đứa trẻ, Nana trèo lên ngựa.
Cứ tưởng cô ấy sẽ nằng nặc đòi dắt theo một hai đứa chứ, thật bất ngờ.
"Hiện tại chúng đang ở căn cứ. Tôi đánh giá cuộc hành trình này là quá nguy hiểm đối với mạng sống của các sinh thể nhỏ." - Nana
Về phần "căn cứ", ý cô ấy là trại trẻ mồ côi tạm thời.
Mặc dù giường chỉ là những tấm thảm trải, nó vẫn tốt hơn là ngủ dưới mái hiên nhà người khác hay dưới những tán cây. Có khoảng 50 trẻ mồ côi mà Nana đã tập hợp từ trung tâm thị trấn đến sống ở trại tạm thời. Số trẻ mồ côi thực sự gấp ba lần con số đó, nhưng chúng tôi không thể nào thu nhận hết được.
Tôi định tặng vài đồng vàng cho người chăm sóc trại trẻ, nhưng họ đã nhẹ nhàng từ chối. Dường như ở thị trấn này không có nơi nào để dùng đến tiền vàng. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tặng 100 kg gạo và 100 đồng xu. Tôi chỉ cầu mong họ không tham ô số đó.
Chúng tôi rời thành phố trong sự tiễn đưa nồng nhiệt của lũ trẻ, các thú nhân, và những người thợ săn.
Vài đứa trẻ nhanh nhẹn còn chạy song song với cỗ xe, nhưng chúng nhanh chóng mệt lử và bị bỏ lại phía sau.
Nana dường như đã ngoái đầu nhìn về phía thành phố vài lần như thể cô ấy rất miễn cưỡng phải rời đi.
Cỗ xe tiếp tục lăn bánh trên con đường cái, hay nói đúng hơn là một con đường mòn mọc đầy cỏ dại.
Trước mắt, chúng tôi sẽ tiến đến ngôi làng xa nhất, sau đó vượt qua dãy núi ở phía Đông Nam để hướng tới rừng Bornean.