Satou đây. Hồi còn học tiểu học và trung học, tôi rất thích các thí nghiệm khoa học. Trong số đó, tôi đặc biệt phấn khích với thí nghiệm điện phân nước để tách oxy và hydro. Tôi cảm thấy việc chế tạo ma cụ cũng mang lại sự hứng thú y như những ngày ấy.
Chưa đầy nửa ngày sau khi chúng tôi đi qua ngôi làng xa nhất với dân số khoảng 200 người, con đường đã bị cỏ dại mọc um tùm che khuất.
"Tình trạng con đường này y như chúng ta được nghe nhỉ. Chúng ta thật sự sẽ đi bằng con đường này sao?" - Arisa
"Phải, giờ thì đi dọn cỏ thôi." - Satou
"Để đó cho em! Em sẽ cố hết sức~nanodesu!"
Tôi vừa nói vừa xuống xe, Pochi và Tama liền đuổi theo sau khi lấy liềm cắt cỏ từ hộp dụng cụ. Sau tiếng "loảng xoảng" ra vẻ chuyên nghiệp, cả hai bắt đầu phát quang bụi rậm.
Khoan đã mấy đứa, anh định dùng ma thuật cơ mà?
Nhưng vì cả hai quá háo hức và trông có vẻ rất vui, tôi không nỡ ngăn chúng lại. Chắc nên đợi đến khi chúng mệt thì hơn.
"Chủ nhân, xin phép tham gia cuộc họp chiến thuật. Báo cáo về một phương pháp cắt cỏ khác." - Nana
Tôi không rõ cảnh tượng Tama và Pochi cắt cỏ đã chạm đến cảm xúc sâu sắc nào của Nana hay không, nhưng tôi vẫn lấy ra một cây liềm dài và đưa cho cô ấy.
"Chủ nhân, trông ba người họ có vẻ hăng hái, nhưng chúng ta không biết sẽ mất bao lâu để đến chân núi. Hay là chúng ta thuê dân làng lúc nãy dọn đường, hoặc dùng dầu đốt trụi đám cỏ dại này đi ạ?" - Liza
"Nếu gây ra cháy rừng thì phiền lắm, nên việc đốt cỏ bị cấm rồi. Anh sẽ dọn dẹp sau khi Pochi và mọi người mệt." - Satou
Nhắc mới nhớ, tôi nghe nói Mia đã tạo ra một con đường trong rừng khi họ trên đường đến thành phố Muno, nhưng khi tôi hỏi, cô bé chỉ đáp, "Không thể". Có lẽ cô bé chỉ dùng được phép đó trên quãng đường ngắn.
Vì trong đám cỏ dại có lẫn nguyên liệu làm thuốc và thực phẩm, tôi để Arisa và Mia thu hoạch chúng. Tôi nhờ Liza và Lulu chuẩn bị bữa trưa.
"Em thắc mắc đó là gì thế?" - Arisa
"Hửm? Là một cái bếp lò." - Satou
Từ khi đọc một bộ truyện tranh ngày xưa có cảnh nhân vật nướng pizza bằng bếp lò, tôi đã tạo ra nó bằng Thổ thuật và Hỏa thuật. Phải nói là tôi khá khéo tay với mấy món tự chế này. Dù đơn giản, việc có thể tạo ra nó còn nhanh hơn cả úp một ly mì ăn liền quả là tuyệt vời.
Trong khi chịu đựng cái lườm của Arisa, người đang đổ gục xuống đất với nụ cười rệu rã, tôi lấy ra bột bánh pizza đã được ủ sẵn trong Kho Chứa.
Tôi lấy sốt cà chua làm hồi ở thành phố Puta ra và phết đều lên bột bánh. Phía trên, tất nhiên là phô mai, cùng với thịt xông khói và xúc xích salami cho đúng chuẩn. Tôi cũng làm một loại pizza khác với nhiều rau củ như cà chua thái lát, măng tây, cà tím và ớt chuông.
Vì bột bánh hơi ít, có vẻ nó không đủ để thỏa mãn cơn đói cồn cào của mấy cô bé. Chắc tôi nên làm thêm thịt viên và khoai tây chiên làm món phụ.
"Nó kéo dài ra~?"
"Nóng quá, nanodesu."
"Uwaa, ngon bá cháy!" - Arisa
"Nn, ngon." - Mia
Đội thiếu nhi cực kỳ hào hứng, trông chúng có vẻ rất thích pizza. Pochi và Tama bị phô mai nóng chảy dính đầy mặt, lát nữa phải đi rửa mặt thôi.
Lulu và Nana cũng có vẻ thích nó, nhưng không đến mức như bốn cô bé kia. Sau khi ăn một lát pizza, Liza lại dán mắt vào đĩa thịt viên còn chưa ai đụng đến. Cô ấy thật sự trước sau như một mà.
Tôi rất vui vì mọi người ăn ngon miệng, nhưng tôi phải ngăn Arisa lại vì con bé có vẻ đang ăn quá nhiều. Cô bé nhìn tôi với ánh mắt trách móc, nhưng có vẻ đã hiểu ra sau khi tôi giải thích về nguy cơ tăng cân trở lại. Những ngày ăn kiêng đó quả là một cuộc đấu tranh gian khổ.
Chính vì thế đấy, Arisa. Em đừng nhìn chằm chằm như thế khi Pochi và những người khác đang ăn pizza nữa.
Do Pochi và mọi người đã thấm mệt, tôi quyết định dùng ma thuật để mở đường từ buổi chiều.
Đầu tiên, tôi bắn Phong Nhận (Air Blade) lướt sát mặt đất dọc theo con đường. Lưỡi dao gió được giải phóng từ cây gậy ngắn chém phăng đám cỏ dại, chỉ chừa lại khoảng 10 cm so với mặt đất. Cơn gió tiếp tục quét đi một lúc, cắt phăng vài mô đất nhô cao và cả những bụi cây ven đường. Cuối cùng, nó dừng lại ở một vách đá nhỏ cao 5 mét cách đó 200 mét.
"Anh thật sự nên học cách tiết chế lại đi." - Arisa
"Nn, phá hoại thiên nhiên." - Mia
Arisa lầm bầm với giọng điệu giống như một lời thú nhận hơn là trách móc. Hay có lẽ vì con bé đang quở trách tôi nên Liza mới tỏ vẻ tiếc nuối như vậy.
Việc cây cối ven đường bị cắt phăng nằm trong dự tính của tôi, nhưng việc cả vách đá cũng bị chém làm đôi và sụp đổ thì lại nằm ngoài dự kiến.
Nếu cứ tiếp tục thế này, lũ ngựa có thể bị trẹo chân vì những đoạn dốc không nhìn thấy và những chỗ đất mềm, nên tôi quyết định san phẳng mặt đất bằng Thổ thuật.
Lần này tôi không dùng Thổ Bích (Mud Wall), mà là một ma thuật riêng biệt, Chỉnh Địa (Flat Land). Có vẻ như đây là một ma thuật phổ biến không chỉ trong quân đội mà cả trong dân chúng.
Đây là ma thuật từ một cuộn giấy phép tôi mua ở tiệm ma thuật tại thủ đô công tước, nhưng đến giờ mới có dịp dùng.
Tôi đặt phạm vi dọc theo con đường và thi triển ma thuật. Vì mặt đất bị cỏ che phủ, tôi không biết nó đã được san phẳng hay chưa, nên tôi kiểm tra địa hình trên bản đồ. Có vẻ như nó đã được san bằng ngon lành.
Tôi dẫn đầu và sử dụng ma thuật, trong khi Pochi và Tama đi bộ nhặt thảo dược từ đám cỏ đã bị cắt. Liza và Nana thì dọn dẹp những bụi rậm và cây cối đổ ngã trên đường. Arisa và Mia sắp xếp lại các nguyên liệu.
Tuy nhiên, việc này vẫn tốn không ít thời gian. Con đường lên núi đương nhiên không thẳng tắp, mà còn lồi lõm gập ghềnh. Đặc biệt, nó còn uốn lượn quanh co qua các con đèo, sườn núi và thung lũng.
Vì không có kế hoạch nào hay hơn, chúng tôi vừa tiến lên vừa mở đường và quyết định cắm trại bên bờ một con suối cách đó 10 km.
Mặc dù có khoảng 20 goblin á nhân ở cách địa điểm cắm trại dự kiến 1 km, chúng dường như đã bị tiếng cắt cây cỏ dọa cho khiếp sợ và chạy mất dạng. Đêm nay có lẽ sẽ là một đêm yên bình.
Tôi giao việc chuẩn bị bữa tối cho Lulu và quay lại nơi bắt đầu dọn đường, dựng lên một bức tường thô sơ rộng 100 mét. Với cái này, sẽ không có lời đồn đại kỳ lạ nào về một con đường đột nhiên xuất hiện.
Đêm đó, tôi lắp ráp một động cơ khí động học còn đang dang dở.
Tuy nhiên, việc điều khiển nó thật khó khăn.
Sau khi hoàn tất, nó đã bay lên khi tôi thử truyền ma lực vào từng chút một, nhưng sau đó mọi chuyện trở nên tồi tệ.
Khi động cơ được nạp đủ một lượng ma lực nhất định, nó chúi xuống đất với một tiếng "bụp", rồi đâm sầm vào một cái cây gần đó.
Hóa ra, mỗi bộ phận cân bằng trên động cơ khí động học đều có một lực đầu vào cố định trong một khoảng gọi là "dải năng lượng". Vì thế, bạn không thể chỉ đơn giản truyền ma lực vào như các ma cụ thông thường, vì nó sẽ bị mất cân bằng và tăng tốc đột ngột.
Có vẻ như nó cần một mạch điều khiển để điều chỉnh công suất đầu ra, nhưng tôi lại chẳng có tài liệu nào về phần đó cả. Tài liệu cũng không hề đề cập đến việc điều khiển động cơ khí động học khó khăn đến mức nào, đừng nói với tôi là tác giả của tài liệu này chưa bao giờ tự mình lắp ráp nó đấy nhé.
"Hay là việc điều khiển nó vốn dĩ đã bất khả thi?" - Satou
Mặc dù khung động cơ đã đâm vào cây và làm đổ vài bụi cây, bộ phận cân bằng và mạch ma thuật vẫn còn nguyên vẹn, nên tôi quyết định thử thách thêm lần nữa. Tôi cũng đã ít nhiều làm cho động cơ lơ lửng được trong 30 giây, nhưng vì phải tập trung toàn bộ tinh thần vào nó, việc này quá mệt mỏi. Nếu thế này, thà dùng [Tay Ma Thuật] nhấc cả cỗ xe lên còn hơn.
Tôi tiếp tục tìm kiếm bất kỳ manh mối nào khác cho đến tận khuya.
Ngày hôm sau, chúng tôi di chuyển bằng đường hàng không.
Tất nhiên không phải là tôi đã tìm ra cách đột phá nào trong việc điều khiển động cơ khí động học.
Tôi chỉ vừa thay đổi cách suy nghĩ của mình—có hơi tự phụ một chút.
Nếu không làm được bằng ma thuật, thì mình dùng khoa học!
Tôi chỉ vừa nhận ra điều đó.
Tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào ma thuật chỉ vì có thể tạo ra vài ma cụ. Tôi quyết định làm những quả bóng bay bình thường và dùng chúng để di chuyển trên không.
Mặc dù vậy, sau khi có ý tưởng thì việc thực hiện cũng khá vất vả.
Ban đầu tôi định làm khinh khí cầu, nhưng khi nghĩ đến số lượng người và ngựa, tôi liền từ bỏ ý định đó. Nó quá nặng.
Vì thế, tôi quyết định bơm đầy khí nhẹ vào nó như một chiếc khí cầu.
Vấn đề là vật liệu làm bóng bay. Sau khi tính toán sơ bộ, có vẻ như cần phải làm một con thuyền lớn mới đủ để chở cả người lẫn ngựa lên không.
Tôi tìm kiếm trong Kho Chứa, và lớp vỏ ký sinh trùng của con Đại Khủng Ngư có vẻ hữu dụng. Con ký sinh trùng đã hút sinh lực của tam hoàng tử và đạt đến cấp 50 đã phát triển đặc biệt lớn, nên tôi sẽ dùng nó.
Vì không có nơi nào đủ thuận tiện, tôi bay trở lại không gian rộng lớn trong mê cung dưới lòng đất thủ đô công tước. Không phải nơi tôi thường đến, mà là một tầng thấp hơn, nơi có một nửa chìm trong nước.
Tôi quyết định làm bóng cho khí cầu và tạo hydro để tạo lực nâng ở đây.
Tôi đã thành công trong việc làm bóng bay từ vỏ ký sinh trùng, nhưng tôi không thể làm một quả quá lớn, chỉ một con là đủ chiều dài. Do đó, tôi quyết định làm những quả bóng nhỏ có đường kính 1 mét và nhét chúng vào một tấm lưới lớn.
Để tạo hydro, tôi dùng Tịnh Thủy (Purify Water), Phóng Điện (Discharge), và Điều Khiển Điện Tử (Electronic Control). Vì tôi dùng Điều Khiển Khí Thể (Air Control) để ngăn các khí đã tách ra hòa trộn lại, quá trình diễn ra tương đối suôn sẻ.
Tôi cũng tích trữ thành công lượng oxy được tách ra vào những quả bóng khác.
Tôi đã mắc sai lầm một lần trong quá trình và quả bóng đã phát nổ, nhưng vì tôi gần như ngay lập tức dựng lên Phong Thuẫn (Air Shield), nên không có thiệt hại nào như quần áo bị cháy, dù tôi có hơi giật mình. Thật may vì đây là một mê cung kiên cố. Bõ công đi một quãng đường xa đến đây.
Vì áp suất từ vụ nổ hydro lớn hơn tôi nghĩ, tôi đã kết hợp da của Đại Khủng Ngư và xương của sa giông giáp để làm một mái che chống cháy nổ cho con thuyền. Da của Đại Khủng Ngư là thứ tôi có được khi xẻ thịt nó. Vì lớp hạ bì rất dày, nên lần này tôi chỉ dùng lớp biểu bì.
Tôi tạo ra một vụ nổ hydro khác để kiểm tra, có vẻ như nó có thể chống đỡ mà không hề hấn gì.
Tôi quay trở lại nơi tôi đã thí nghiệm với động cơ khí động học, đặt con thuyền lên những cái cây quanh khu vực, và gắn những quả bóng bay vào nó.
Tôi đi về khu cắm trại, trong đầu tưởng tượng vẻ mặt ngạc nhiên của mọi người khi họ thấy con thuyền bay.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn