Satou đây. Hồi còn ở Sasebo, tôi từng ghé thăm công viên chủ đề Huis Ten Bosch và đã cực kỳ ngạc nhiên trước bầu không khí mới mẻ, độc đáo ở đó. Tôi đã hơi sốc khi tình cờ bắt gặp cảnh những người phụ nữ ban ngày thì mặc trang phục truyền thống của Hà Lan, nhưng đến tối lại mặc áo thun quần jean ngồi ở quầy rượu.
Chúng ta còn phải đi bao xa nữa đây?
"Ngay phía trước." - Mia
Vừa ngắm nhìn thị trấn được xây dựng hài hòa một cách tự nhiên với những thân cây khổng lồ, tôi vừa lẽo đẽo theo sau Mia.
"Đây." - Mia
Mia đang vẫy tay từ một khoảng đất trống được bao quanh bởi những cây nấm đủ màu sắc. Chúng được xếp thành hai vòng tròn đồng tâm.
AR cho biết chúng được gọi là [Vòng Tiên].
"Đây là gì vậy?" - Satou
"Vòng." - Mia
Là nơi dùng để tổ chức nghi lễ gì đó chăng? Cầu trời nó không phải là thứ gì đó liên quan đến kết hôn.
"Dịch chuyển." - Mia
Theo hiệu lệnh của Mia, hai vòng nấm bắt đầu nhấp nháy luân phiên. Tôi không biết chúng tôi sẽ dịch chuyển đến đâu, nhưng vì người thực hiện là Mia nên chắc cũng không có gì tệ đâu.
Khi ánh sáng nhấp nháy ngày càng mạnh, một luồng sáng chói lòa bùng lên từ mặt đất. Ngay khi chuỗi nhấp nháy kết thúc, quá trình dịch chuyển bắt đầu.
Khoảnh khắc tiếp theo, chúng tôi đã đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhìn xuống một thị trấn với những ngôi nhà gỗ một tầng được quy hoạch ngăn nắp.
Khi tôi nhìn lên, có một tấm màn trong suốt được nâng đỡ bởi những thứ trông như những nhánh cây khổng lồ. Kích thước của nó đủ để bao phủ toàn bộ thị trấn.
Đây là dưới lòng đất sao?
"Thành phố thật." - Mia
Mia buông tay tôi ra và đi đến một nơi trông giống như trạm dừng của xe điện. Có những [Tấm Ván Lơ Lửng] được tạo ra bằng tự nhiên thuật đang trôi nổi ở nơi trông như một nhà ga ngoài trời. Mấy tấm ván này trong suốt nhưng có màu, nên có lẽ chúng khác với loại được làm từ tự nhiên thuật thông thường.
Một lúc sau khi chúng tôi đến bệ chờ, một thanh niên cưỡi tấm ván bay tới. Dáng vẻ thì trông như một cậu trai trẻ, nhưng gã lại có một bộ râu chẳng hợp tuổi chút nào. Chắc hẳn gã là một thanh niên. Ài, quá khứ ám ảnh của tôi... mà thôi kệ, người ta thích để râu thế nào thì mặc người ta chứ nhỉ.
"Mừng trở về, Mia. Cô bé mang cậu ta đến rồi à? Chào cậu, tôi là Tsutoleiya. Cứ gọi tôi là Tsuya. Tôi đã học hỏi về đất nước của con người khoảng 100 năm trước." - Tsuya.
Người thanh niên đó bắt chuyện với tôi một cách thẳng thắn.
Theo lời gã, nơi chúng tôi vừa ở lúc nãy là một thành phố được xây dựng trông giống như một thành phố elf "chuẩn mực" để phục vụ du khách.
Gã cũng nói thêm, người elf không hề có ác ý gì, tất cả chỉ để giúp du khách giải trí. Tôi được kể rằng Anh Hùng Saga từ 400 năm trước, người đã quá mệt mỏi với chiến trận và đến sống ở đây trong phần đời còn lại của mình, chính là người đã xây dựng nên nó.
Vì câu chuyện của gã này dài dòng quá, Mia bèn giận dỗi kéo tay áo tôi, thế là tôi đành hứa sẽ gặp lại gã sau rồi rời đi.
Mia khéo léo nhảy lên một thứ trông như bệ đỡ. Tấm ván lơ lửng chìm xuống một chút rồi lại nâng lên độ cao ban đầu. Tôi cũng nhảy lên tấm ván bên cạnh theo lời cô bé. Cô bé ra hiệu cho tấm ván nhận dạng một dãy số có vẻ là số nhà, và nó bắt đầu di chuyển. Dù tôi chẳng nói gì với tấm ván mình đang cưỡi, nó vẫn tự động bay theo sau tấm ván của Mia.
Mỗi căn nhà rộng khoảng 200 tsubo với những bức tường trông như làm từ vật liệu tựa nhựa trắng và mái lợp bằng đá. Những bức tường được phủ kín bởi dây leo, dù tôi vẫn có thể lờ mờ thấy được màu sắc của chúng. Các ngôi nhà không chỉ được ngăn cách bằng hàng rào, mà còn bằng giàn cây và luống hoa. Mà nếu phải nói thì, luống hoa chiếm đa số.
Tuy nhiên, chẳng có một bóng người nào ở đây cả.
Tôi tự hỏi có phải mọi người đều đang tham gia bữa tiệc ở thành phố phía trên không nhỉ?
Tấm ván chúng tôi đang cưỡi lướt đi trong thị trấn với tốc độ khoảng 20 km/h. Con đường được lát nhựa, hay đúng hơn là trông như bề mặt của một sân tennis, hoặc nó được làm từ những viên sỏi nhỏ màu nâu nhạt xếp lại với nhau.
Tôi hỏi Mia về chuyện này, nhưng vì cô bé có vẻ không hứng thú lắm nên chỉ đáp "Không biết". Đành phải hỏi gã thanh niên có vẻ am hiểu kia nếu chúng tôi gặp lại vậy.
Và rồi, chúng tôi từ từ dừng lại trước một ngôi nhà. Tấm ván nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất rồi biến mất như thể bị hút vào trong.
Ngôi nhà mà Mia dẫn tôi đến trông hiện đại hơn là kỳ ảo.
Thứ khiến tôi nghĩ vậy chính là cửa sổ.
Cửa sổ ở thế giới này thường khá nhỏ, hầu hết chỉ là những cái lỗ trên tường gỗ dùng để thông gió hoặc lấy sáng.
Thế nhưng, ngôi nhà của Mia trước mặt tôi lại được trang trí bằng những ô cửa sổ kính lớn và cửa kính có độ trong suốt cực cao. Hồi ở thủ đô công quốc, cũng có vài dinh thự dùng kính sồi làm cửa sổ, nhưng không có nơi nào dùng nhiều như ở đây, và hầu hết chúng đều được gắn cố định. Còn nhà ở đây lại được trang bị khung cửa sổ có đường ray, có lẽ chúng có thể trượt để đóng mở như kiểu nhà hiện đại.
Khi Mia chạm vào cửa trước, tôi nghe thấy một âm thanh như tiếng không khí xì ra, và cánh cửa tự động mở. Sau khi tôi được cô bé dẫn vào trong, cánh cửa cũng tự động đóng lại. Thứ này khá là khoa học viễn tưởng. Chắc hẳn cũng có hệ thống cửa khóa không khí nhiều lớp, có lẽ sẽ còn thú vị hơn nữa.
Trần nhà dọc hành lang trong suốt, và ánh sáng mặt trời từ bên ngoài tấm màn chiếu rọi xuống đây.
Tuy nhiên, ánh sáng khá dịu nhẹ vì nó phải xuyên qua hai lớp kính.
Mia nắm tay dẫn tôi đi dọc hành lang.
Đúng như dự đoán, dường như không có cấu trúc ma thuật nào trên lối đi cả.
"Ở đây."
Dường như đây là phòng của Mia.
Có một cái giường và một cái bàn. Những con búp bê hình chú chim cánh cụt được cách điệu hóa xếp ngay ngắn trên kệ gắn cạnh giường. Căn phòng được sơn màu hồng. Không có một chậu cây nào cả.
Vậy ra cô bé muốn cho tôi xem phòng của mình.
Tôi nên nói sao nhỉ, nó trông y hệt phòng của một nữ sinh trung học thời hiện đại.
"Đừng nhìn." - Mia
Mia bước vào một phòng thay đồ trông như tủ quần áo âm tường.
Cô bé không nói thì tôi cũng chẳng nhìn trộm đâu.
Vì xung quanh trở nên yên tĩnh, tôi bèn dùng [Điện Đàm] để liên lạc với Arisa.
"Nghe rõ, thường dân Arisa-chan đang nói đây." - Arisa
"Xin lỗi, nhầm số." - Satou
Đánh giá qua lời nói thì Arisa rõ ràng đã say, nên tôi ngắt ma thuật [Điện Đàm]. Lần này tôi thử [Điện Đàm] với Liza, nhưng không có hồi âm. Chắc cô ấy đang ngủ rồi. Cuối cùng, tôi liên lạc được với mẹ của Mia và báo cho bà ấy biết là tôi đang ghé thăm nhà.
Ngày hôm đó, tôi đã làm bạn đồng hành cho buổi trình diễn thời trang của Mia cho đến tận đêm khuya. Từ trang phục bản địa truyền thống của người elf với chiếc mũ ba sừng màu xanh lá, đến những bộ váy liền thân, rồi cả quần lửng và váy ngắn, có nhiều biến thể hơn tôi tưởng.
Tôi đặt Mia, người đã ngủ gật vì mệt, lên giường cho cô bé ngủ, rồi tôi cũng ngủ thiếp đi bên cạnh.
Lý do là vì tôi đã kiệt sức sau vụ đụng độ hắc long, lại thêm trận nhậu thâu đêm hôm qua nữa.
Tôi chìm vào giấc ngủ sâu như thể lún vào bùn mà không hề mộng mị.
"Có tội, hay không có tội!" - Arisa
"Có tội~" - Tama
"Có tội, nanodesu!" - Pochi
"Chủ nhân, có tội desu." - Lulu
Trước mắt tôi khi vừa tỉnh dậy là Arisa đang lườm tôi tóe khói, Pochi và Tama thì đang vui vẻ chui vào giường, còn Lulu thì trông như sắp khóc đến nơi. Nana và Liza cũng ở đây, nhưng cả hai đều im lặng. À không, Nana bước tới và đặt một tay lên vai Arisa.
"Arisa. Hạ quan sẽ biện hộ cho Chủ nhân." - Nana
Ồ, luật sư bào chữa xuất hiện rồi.
Khoan đã, tôi vô tội từ đầu mà.
"Gì hả? Nana chấp thuận việc ngoại tình này sao?" - Arisa
"Arisa, hãy nghe đây." - Nana
"Cứ việc nói đi." - Arisa
Arisa lùi lại một chút trước Nana đang điềm tĩnh trấn an.
Không hiểu sao, tôi có cảm giác Nana sắp nói ra điều gì đó không cần thiết.
"Chủ nhân và Mia thuộc hai chủng tộc khác nhau. Hậu duệ sẽ không được sinh ra ngay cả khi họ cố gắng giao phối. Do đó, đây không phải là ngoại tình." - Nana
Nana đang nở một nụ cười tự hào mà lâu rồi tôi không thấy, nhưng đúng như dự đoán, lý lẽ của cô ấy trật lất. Mà khoan, chẳng phải cô ấy đang ngầm khẳng định là tôi đã làm chuyện bậy bạ với Mia sao?
"Mia!" - Cha Mia
Uwa, cha của Mia đến rồi.
"Ôi chao, hai đứa thân thiết thật đấy." - Mẹ Mia
"Nn, yêu thương." - Mia
Như tôi đã nói, chẳng có chuyện tình cảm trai gái gì ở đây cả.
Mẹ Mia dường như đã hiểu ra vấn đề trong khi đang thích thú ngắm nhìn khung cảnh, nhưng cha của Mia thì lại đang hiểu lầm tai hại.
Sự hiểu lầm của cha Mia vẫn không được giải tỏa ngay cả khi có mẹ Mia trợ giúp. Không, thay vì nói là giải tỏa hiểu lầm, tôi có cảm giác ông ấy chỉ đang bị nhấn chìm trong tràng nói liến thoắng của vợ mình mà thôi.
Mẹ Mia quay lại công việc sau khi đã nói một thôi một hồi.
Nếu có việc thì cô nên đi nhanh đi chứ.
"Vậy thì, Satou-san, chúng tôi rất muốn được nghe tường tận chuyện gì đã xảy ra với Mia, nên cậu có phiền đến gặp hội đồng trưởng lão không?"
Xem ra tôi sắp được gặp các thượng tiên elf trong truyền thuyết rồi.
Nhìn những người elf ở đây mà xem. Tôi không dám chắc sẽ được chiêm ngưỡng một thân hình bốc lửa, nhưng vì dạo này toàn gặp mấy em "màn hình phẳng", tôi vẫn có chút hy vọng vào chuyện đó.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe