Satou đây. Có cả tá manga lấy bối cảnh thời Heian, và trong số đó cũng có không ít tuyệt tác. Tôi đã đọc hết bộ "Nante Suteki ni HEIANKYO" (Heiankyo Tuyệt Vời Nhường Nao) do cô bạn thuở nhỏ giới thiệu.
Điều tôi cứ thắc mắc suốt lúc đọc là liệu ống tay áo *kariginu* mà các nhân vật mặc có vướng vào cành cây khi họ đi săn không nhỉ? Cứ thắc mắc mãi, không biết ngoài đời người ta có thật sự mặc bộ đồ đó đi săn không nữa.
"Fooo! Lãng mạn thời Heian tới rồi kìa!" - Arisa
Xem ra bộ đồ tôi đang mặc là lý do khiến Arisa hét lên mấy câu kỳ quặc.
Tôi được Aialize-san đưa cho một bộ đồ để tập luyện, nhưng không biết có phải do ảnh hưởng từ anh hùng Daisaku hay những người Nhật khác không mà bộ đồ này là một bộ *kariginu*—hay nói là trang phục của *onmyouji* thì chắc mọi người dễ hình dung hơn.
Bên trong là một bộ kimono trắng không lót, còn lớp áo khoác ngoài và quần *sashinuki hakama* thì có màu xanh lục với các sắc độ khác nhau. May là không có cái mũ *eboshi*.
"Chủ nhân, anh tuyệt vời quá." - Lulu
"Chủ nhân trông thật nam tính trong áo choàng hay áo giáp, mà trang phục bản địa của tộc Elf cũng hợp với ngài lắm ạ." - Liza
"Báo cáo, đây là trang phục tốt với khả năng phòng ngự ma thuật cao." - Nana
Lulu có vẻ cũng rất thích nó. Hôm nào phải may cho em ấy vài bộ *junihitoe* mới được.
Xem ra Nana đã đặc biệt dùng [Cảm Quan Ma Thuật] để kiểm tra bộ đồ. Đúng như Nana nói, chúng được làm từ sợi Yuriha, cùng loại dùng để may áo choàng cho Arisa và Mia. Có vẻ như người ta có thể dệt nên một mạch ma thuật tạo thành màng chắn phòng ngự trên bề mặt vải bằng một phương pháp đặc biệt. Chức năng của nó là tạo ra một lớp màng phòng ngự tương tự như lớp màng bảo vệ trên cơ thể hắc long. Quái vật đạt đến một cấp độ nhất định sẽ tự nhiên có lớp màng này, nhưng với bộ quần áo này, bạn cũng có thể sử dụng nó chỉ cần truyền một chút ma lực vào là được.
"Pochi cũng đi tập luôn đó ạ!" - Pochi
"Tama cũng~?" - Tama
Tôi đang tự hỏi tiếng sột soạt đó là gì, thì ra là hai nhóc đã thay sang bộ đồng phục Shinsengumi từ hồi ở thủ đô công tước. Tôi định từ chối vì buổi tập này có vẻ sẽ không ổn nếu có quá nhiều người, nhưng rõ ràng là buổi tập của hai đứa có hơi khác.
"Là ông Shagnig mời bọn em đó ạ." - Pochi
"Săn báu vật~" - Tama
"Shagnig là ông già Leprechaun ham vui đó, ông ấy mời chúng đến sân chơi của trẻ con tộc Elf." - Liza
"Hình như đó là một cơ sở được bố trí các loại bẫy giả an toàn và những con búp bê sống được làm cho giống quái vật." - Arisa
"Báo cáo, em cũng tham gia tập luyện." - Nana
Arisa vừa nuốt nước bọt ừng ực vừa giải thích thêm cho lời của Pochi và Tama. Vì Liza và Nana cũng tham gia, nên tôi đồng ý. Sân chơi của một tộc cưng chiều trẻ con như Elf thì chắc chẳng có gì nguy hiểm.
Người thiết kế sân chơi đó là một người Elf, là thầy của thầy của Shagnig, nhưng người thực sự xây dựng nó lại là thầy của ông ta, một Spriggan tên là Rileks. Hiện tại, ông ấy dường như đã đi quan sát mê cung của Đế quốc Saga để tìm kiếm ý tưởng mới. Người thiết kế sân chơi này đã rời xa quê hương tộc Elf hơn 100 năm, nên có lẽ tôi sẽ không gặp được ông ấy.
Tôi đi cùng Lua-san, người đến đón tôi trong bộ trang phục *miko*, đến một khu vực đầy sỏi đá, nơi có thể nhìn thấy vài ngọn thác ở phía dưới, cách Cây Thế Giới khoảng 30 km. Chúng tôi di chuyển bằng phép [Dịch Chuyển] của các Dryad. Thật tiện lợi dù nó chỉ có thể dùng bên trong rừng Boruenan.
Ở sâu bên trong khu núi đá, có một *ishibutai* (sân khấu bằng đá) với một tảng đá khổng lồ.
Aialize-san đang đứng giữa sân khấu đá đó.
Khoan, cô ấy ở đó thì không sao.
Nhưng... cái bộ đồ kia là sao vậy trời?
Áo sơ mi trắng với váy bó, và cả cặp kính có tròng hình tam giác nữa. Cô ấy búi tóc gọn gàng sau gáy, và để hai lọn tóc mái rũ xuống hai bên. Cây gậy ngắn trên tay có lẽ đóng vai trò của một cây thước dạy học.
Đúng chuẩn hình tượng cô giáo trong truyền thuyết luôn.
Anh hùng Daisaku ơi là anh hùng Daisaku... Làm ơn tiết chế cái vụ truyền bá văn hóa lại giùm cái.
Mà thôi, kệ đi, cũng coi như là một bữa tiệc thị giác cho mình.
"Satou-san, cậu đến trễ." - Aialize
Đã ngại thì cosplay làm gì không biết.
Tôi rất muốn nhìn cô ấy chằm chằm, nhưng như vậy thì câu chuyện sẽ chẳng đi đến đâu, nên tôi đành kích hoạt kỹ năng [Mặt Tỉnh Bơ] cho chắc ăn.
"Tôi xin lỗi vì đã đến trễ." - Satou
"Aze-sama, làm ơn đừng đùa nữa và thay lại đồ *miko* đi ạ." - Lua
"Không được sao? Ngay cả Daisaku cũng nói bộ đồ này cho hiệu ứng tăng 1 cấp kỹ năng Dạy dỗ mà." - Aialize
"Đó là anh ta đùa thôi." - Lua
Aialize-san có vẻ sốc vì bị Lua-san vạch trần vụ [Kỹ năng Dạy dỗ +1] là trò lừa hơn là vì bị mắng. Tôi tự hỏi tại sao, có lẽ cô ấy đã thực sự tin vào điều đó.
Tôi ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời của những ngọn thác phía trên *ishibutai* cho đến khi Aialize-san bình tĩnh lại. Một cảnh tượng khá ngoạn mục khi nhiều thác nước cùng đổ vào một hồ, dù không hoành tráng bằng thác Niagara. Nước cũng chảy xuống từ những tảng đá lơ lửng giữa các vách đá dựng đứng. Không biết chúng có hoạt động giống như [Bình Nước] của mình không nhỉ? Đúng là một khung cảnh đậm chất fantasy.
Khi nghe thấy tiếng hắng giọng, tôi quay lại.
Aialize-san đã thay sang trang phục *miko*. Thật khó để kiềm chế bản thân không quay lại trước tiếng sột soạt đầy mời gọi phía sau.
"Vậy thì, uống cái này trước khi bắt đầu tập luyện nhé." - Aialize
Aialize-san đưa ra một mảnh giấy gấp chứa một ít bột màu đỏ bên trong.
Tôi tự hỏi nó là gì, trông nó còn trong suốt hơn cả bột ma hạch.
Tôi có cảm giác như đã thấy nó ở đâu đó rồi.
À đúng rồi, nó giống hệt bột ruby trong xưởng ngọc ở thủ đô. Thứ bột này thỉnh thoảng lại phát sáng, có lẽ là một loại ma dược nào đó. AR hiển thị nó là [Bột Đá Giả Kim].
Đá Giả Kim á?!
"Đây là?" - Satou
"Đó là bột của đá nhiệm màu. Mặc dù nó có thể giúp các sản phụ sinh nở dễ dàng hơn, mục đích chính của nó là để tăng hiệu quả ma thuật." - Lua
Lua-san trả lời câu hỏi của tôi.
Dường như điều đó đã kích thích sự cạnh tranh kỳ lạ nào đó từ Aialize-san, và cô ấy bắt đầu nói một cách trôi chảy.
"Đây là một vật cực kỳ quý giá, mỗi năm Cây Thế Giới chỉ cho ra đúng một viên nhỏ thôi đấy! Thế nên, cấm cậu làm đổ đấy nhé." - Aialize
Tôi hiểu rồi, nó được thu hoạch từ Cây Thế Giới à.
Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác nó giống sỏi thận thế nhỉ.
Tôi đổ thứ bột đỏ vào miệng và nuốt xuống cùng với nước mà Lua-san đưa cho.
Không mùi, không vị. [Cảm Quan Ma Lực] cho tôi biết chuyển động của thứ bột. Dù chỉ một chút, ma lực vẫn đang tỏa ra từ nó.
"Được rồi, hãy bắt đầu với bài khởi động. Bắt chước động tác của tôi nhé." - Aialize
Tôi bắt chước các động tác của Aialize-san trong khi dùng [Nắm Bắt Không Gian] để xác nhận. Đó là một bài tập vận động toàn thân. Dường như những động tác này giúp cho thứ bột lan truyền khắp cơ thể tôi. Tôi có thể cảm nhận được thứ bột được hấp thụ khi nó đến dạ dày và lan ra toàn thân theo dòng máu.
"Tiếp theo, vận ma lực đi khắp cơ thể cậu." - Aialize
Tôi lấp đầy cơ thể bằng ma lực như được chỉ dẫn. Cảm giác này giống như khi kích hoạt tự chữa lành. Tôi cẩn thận không để ma lực chảy vào bộ *kariginu* qua các sợi yuriha.
Thứ bột trong máu tôi hấp thụ ma lực khi tôi vận nó đi khắp cơ thể.
"Cậu giỏi đấy." - Aialize
"Đúng vậy, bình thường ma lực sẽ bị rò rỉ ra lớp vải yuriha, khiến người tập không thể điều khiển tốt được, nhưng cậu ấy lại làm rất trơn tru." - Lua
Được khen thì cũng vui, nhưng cứ tiếp tục thế này có ổn không đây?
Việc điều khiển tương đối khó, nên tôi không còn tâm trí để nói chuyện.
Sau khi thứ bột trong máu hấp thụ một lượng ma lực nhất định, lần này nó bắt đầu giải phóng ma lực. Cảm giác này, tôi đoán nó giống như thánh quang mà thánh kiếm tỏa ra.
"Nghe cho kỹ đây, cậu phải nắm bắt được luồng ma lực đang tuôn trào trong cơ thể và kiềm chế nó lại. Sau đó, trải nó ra bề mặt cơ thể như thể đang tạo một lớp màng mỏng." - Aialize
Tôi hiểu rồi, đúng là kiểu dạy của một thiên tài. Tuy nhiên, bằng cách nào đó tôi lại hiểu được. Vận dụng kinh nghiệm lúc khống chế những chiếc roi bóng của Zen, tôi đã tóm được nó. Sau đó, tôi trải lớp màng ma lực ra. Vì đã có kinh nghiệm tạo phiên bản màng mỏng của [Linh Động Giáp], việc này tương đối dễ dàng.
> Đã nhận Kỹ năng [Điều Khiển Tinh Linh Quang].
> Đã nhận Kỹ năng [Điều Khiển Ma Lực].
"Được rồi, thành công rồi." - Aialize
"Eh?! A, thật vậy. Tôi gần như không thấy tinh linh quang nữa." - Lua
Lua-san xác nhận trong khi mở đôi mắt bạc phiên bản Thấy Tinh Linh của mình.
Tiếc là, vì vốn dĩ tôi chẳng thấy được tinh linh quang nào cả, nên tôi chỉ đành tin vào lời Lua-san.
Hơn nữa, tôi cũng nhận ra rằng lượng ma lực luôn rò rỉ một chút từ cơ thể tôi gần như đã ngừng lại. Vì sự rò rỉ này có thể được ngăn chặn bằng kỹ năng gián điệp, nên có lẽ kỹ năng điều khiển ma lực cũng không cần thiết lắm. Phải xem sự khác biệt của nó so với kỹ năng vận hành ma lực khi nào có dịp kích hoạt mới được.
"Cậu giỏi thật đấy, bình thường phải mất vài năm mới làm được." - Lua
"Tôi đã nghĩ nó không chỉ ở mức độ đó. Anh hùng đúng là toàn những người phi thường mà." - Aialize
Lua-san bị sốc, nhưng tôi cảm thấy an ủi cô ấy lúc này cũng không đúng lắm, nên tôi lờ đi. Tôi cảm ơn cả hai vì đã giúp đỡ, chỉnh lại tư thế và quay người lại, nhưng có vẻ vẫn còn quá sớm.
"Rồi, bắt đầu vòng hai của buổi tập nào." - Aialize
"Đúng vậy, chúng ta đã dùng vật quý giá như đá nhiệm màu, nên hãy hoàn thành bài học tiếp theo trong khi nó vẫn còn hiệu lực." - Lua
"Lần này cậu phải làm mỏng lớp màng ma lực chỉ ở phần mắt, rồi nhẹ nhàng mở một lỗ trên đó." - Aialize
Đừng nói nghe dễ như ăn kẹo thế chứ.
Khó mà điều khiển từng bộ phận riêng lẻ lắm đó, ừm... Ngon, qua luôn.
"Nhìn vào tay tôi nhé. ■■■■■■■■ ■■ Triệu Hồi Thủy Tinh Linh." - Aialize
Nước phun ra từ cả hai tay Aialize-san khi cô ấy đưa chúng lên. Một lúc sau, nước tạo thành một quả cầu lơ lửng ngay trên tay cô.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó theo chỉ dẫn.
Tập trung.
Tôi chẳng thấy gì ngoài nước cả—khoan đã, có một vệt sáng màu lam nhạt với hình dạng bất định. Nó không thể thấy được khi tôi nhìn chăm chú, nhưng ngược lại, tôi có thể thấy nó khi không tập trung.
> Đã nhận Kỹ năng [Thấy Tinh Linh].
Không ngờ lại dễ dàng đến vậy. Tôi tự hỏi có phải là nhờ tác dụng của đá nhiệm màu không.
"Tôi thấy rồi." - Satou
""Eh?!""
Eh? Sao họ lại ngạc nhiên đến thế.
"Cậu chắc chứ?" - Lua
"Vâng, đó là một vệt sáng màu lam vô định hình, phải không ạ?" - Satou
"Đúng là nó." - Lua
"Kinh ngạc thật, chỉ 1 trong 100 người Elf mới có được kỹ năng này thôi đấy." - Aialize
Tỷ lệ một trên một trăm thì đâu có hiếm lắm đâu nhỉ.
"Được rồi, vậy thì sang vòng ba nào! Hãy mượn sức mạnh của tinh linh!" - Aialize
Aialize-san hào hứng tuyên bố trong khi giơ hai tay lên quá đầu.
Theo phép lịch sự của một quý ông, tôi nên dùng phép [Làm Khô] cho cô ấy ngay, nhưng mà... thôi cứ để thêm chút nữa, chỉ một chút xíu nữa thôi, cho tôi chiêm ngưỡng cảnh tượng này đã.
Trang phục *miko* ướt sũng nước đúng là tuyệt tác, phải không nào.