Satou đây. Người ta thường nói "độc pha loãng sẽ thành thuốc", nhưng câu đó đâu phải lúc nào cũng đúng. Ngược lại, câu "quá nhiều thuốc thành ra độc" lại có vẻ thực tế hơn nhiều. Chung quy lại thì, "cái gì quá cũng không tốt" vẫn là chân lý.
"Xin chào, Satou-san."
"A, Lua-san, cô đến thật đúng lúc."
Tôi đưa cho Lua-san 5 hũ lớn chứa [Thuốc Ngủ] dành cho lũ sứa. Vì cô ấy cũng có [Túi Ma Thuật] giống tôi nên việc mang vác đồ nặng chẳng thành vấn đề.
Trong 10 ngày qua, tôi đã đưa cho Lua-san từ 3 đến 5 loại thuốc ngủ khác nhau để thử nghiệm. Cho đến giờ, loại thuốc hiệu quả nhất là loại được làm từ nhựa Cây Thế Giới.
"Tôi đã nhận được rồi ạ. Dù tôi nghĩ ngài đã biết kết quả thí nghiệm qua [Điện Đàm] của Aze-sama, nhưng đây là báo cáo do Jia viết."
Tôi cảm ơn Lua-san rồi nhận lấy xấp giấy từ cô ấy.
Loại độc có hiệu lực yếu chỉ làm lũ sứa ngủ được trong 10 phút, nhưng ngược lại, loại quá mạnh thì khiến chúng ngừng thở luôn chứ đừng nói là hôn mê, đúng là đau đầu thật.
Vì có khả năng gây chết người, tôi đã mượn một xưởng bỏ hoang bên ngoài thành phố để điều chế thuốc. Dường như đây là nơi mà Rek-shi, một spriggan, đã từng sử dụng.
Có vẻ như có một Cội Nguồn nhỏ gần biệt thự này, nên tôi không cần phải cung cấp ma lực cho các ma cụ để vận hành chúng, khá là tiện lợi.
Nó tiện lợi đến mức tôi chỉ muốn ở lì đây luôn, nhưng nếu tôi đi quá lâu, một cuộc [Điện Đàm] từ Arisa sẽ réo gọi, nên tôi không thể làm thế được. Gần đây, Pochi và Tama cũng tham gia vào cuộc gọi, khiến nó trở nên khá đông đúc và làm tôi thấy hơi có lỗi. Tôi đã hỏi con bé tại sao không dùng Điện Đàm thông thường vì điều đó hoàn toàn khả thi, nhưng con bé lại tự hào đáp, "Em đã phải chăm chỉ lắm mới cải thiện được nó đó!".
Thôi thì, tôi đã giao mẻ thuốc ngủ hôm nay rồi, giờ làm việc khác thôi.
Hiện tại, tôi đang xử lý tổng cộng bốn việc, bao gồm cả việc chế thuốc ngủ.
Việc đầu tiên chính là chế thuốc ngủ để giải quyết vấn đề lũ sứa.
Vì chúng tôi thiếu người có thể dùng ma thuật không gian để tạo lồng nhốt sứa, nên chúng tôi định dùng lồng băng kết hợp với thuốc ngủ. Hiện tại chúng tôi đang kiểm tra tính khả thi của phương án này. Chúng tôi đã tìm ra vài loại thuốc ngủ có hiệu quả cao, và thậm chí đến giờ vẫn còn những con sứa đang say ngủ. Nếu hiệu quả kéo dài được 10 ngày, thì chiến dịch lồng sứa coi như được bật đèn xanh.
Việc thứ hai, tôi đang cố tìm cách ngăn chặn lũ sứa tái xuất hiện.
Tôi đang nghĩ đến việc chế tạo một vệ tinh đánh chặn tự động cho việc này. Cứ hình dung nó giống như một căn cứ vệ tinh phòng thủ nhân tạo. Vì có thể duy trì các Cube trong hư không bằng mana, tôi nghĩ thứ này có thể hoạt động ở độ cao đó.
Vấn đề lớn nhất là duy trì ma lực. Tôi hình dung nó sẽ có các tháp pháo laser và một bộ não điều khiển, trông như một con golem lơ lửng.
Rắc rối tiếp theo là lò phản ứng năng lượng. Tôi muốn dùng loại đá vạn năng kiểu búp bê sống vì tôi muốn xây dựng một hệ thống càng ít cần sự can thiệp của con người càng tốt. Thực ra, tôi đã mượn ba lò phản ứng năng lượng từ Sotoriya-san, nhưng vì cô ấy cứ nhấn mạnh, "Đừng có làm hỏng đấy nhé!", nên tôi không dám mạo hiểm thí nghiệm, khó ghê.
Chế tạo lò phản ứng hạt nhân có vẻ khả thi vì chúng tôi có ma thuật, nhưng vì tôi không có tài liệu nào liên quan, nên tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Vấn đề này đành gác lại cho tương lai vậy.
Việc thứ ba là nghiên cứu động cơ khí động học.
Tôi đã kết hợp kiến thức của một lập trình viên với bộ điều khiển búp bê sống mà tôi có được từ bản thiết kế của Sotoriya-san.
Tôi đã thử nghiệm nhiều thứ khác nhau, như cân bằng đầu vào của bộ xoay mà tôi nghe được ở thủ đô hôm nọ. Gần biệt thự này có cả cần cẩu lẫn một bệ cố định lớn, nên công việc kiểu này tiến triển khá thuận lợi.
Tôi đã hoàn thiện bộ điều khiển một cách hoàn hảo, nhưng phần liên quan đến động cơ khí động học lại không ổn lắm vì tôi không thể nào xác định được tốc độ. Xem ra vẫn còn một chặng đường dài trước khi hoàn thành nó.
Đúng như cái tên "khí động học" của nó, động cơ này không thể hoạt động ở nơi không có khí quyển. Tôi đã đi vào ngõ cụt ngay cả trước khi có thể bắt đầu chế tạo một bản sao của con tàu ánh sáng. Tôi rất muốn biết tàu ánh sáng hoạt động như thế nào, nhưng vì nó là tạo vật của thần linh, nên dường như không có bất kỳ tài liệu chi tiết nào về nó cả. Về việc bảo trì, có vẻ như bến cảng nơi tàu ánh sáng neo đậu sẽ tự động lo liệu.
Động cơ khí động học mà Anh Hùng Hayato dùng trên con tàu của anh ta hình như được lắp thêm vào sau này. Tôi cho là không còn cách nào khác, vì họ phải dựa vào kỹ thuật của Đế quốc Saga và các pháp sư. Lỡ có gì hỏng hóc, họ cũng chẳng thể sửa chữa nó ở Cây Thế Giới được.
Thứ tư là nâng cấp trang bị cho cả nhóm.
Sau khi rời khỏi rừng Elf, điểm đến tiếp theo sẽ là thành phố mê cung. Ngoại trừ tôi ra, tôi muốn trang bị của các cô gái phải thật hoàn hảo. Sẽ phiền phức nếu trang bị quá bắt mắt, nên tôi làm hai loại: một để trưng diện, và một loại đơn giản để dùng hàng ngày.
Hiện tại, tôi vừa làm xong ba cây trượng và một nguyên mẫu ma kiếm không gây sát thương.
Cây trượng của Arisa thuộc hàng xa xỉ phẩm, được làm từ một nhánh của cây cổ thụ ngàn năm trong rừng Borunenan. Tôi tập trung vào việc giảm tiêu thụ MP và tăng độ chính xác của ma thuật, vì chúng tôi sẽ phải trải qua vô số trận chiến trong mê cung. Suy cho cùng, một vĩ nhân đã từng nói: "Không trúng thì cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Lúc làm cho Arisa, tôi lỡ tay làm luôn một cây y hệt cho Mia, nhưng cứ coi như đó là món quà vì đã đồng hành cùng chúng tôi khi rời Boruenan. Tôi cứ đinh ninh rằng cô bé sẽ đi cùng chúng tôi. Nhưng mà, trẻ con thì trên hết vẫn nên ở cùng cha mẹ.
Món thứ ba là một cây trượng làm từ nhánh Cây Thế Giới. Vật liệu này không biết bằng cách nào đã lẫn vào trong lúc tôi thu thập xúc tu sứa khi đó. Hiệu năng của nó thì miễn chê, nhưng trông nó cứ như được tạc từ khoáng chất, hay đúng hơn là ngọc lục bảo nguyên khối, nên chắc chắn sẽ gây tò mò. Màu sắc và độ bóng của nó đẹp đến nỗi tôi đã vô tình, trong một phút bốc đồng, gắn thêm một đóa hồng trang trí lên đỉnh và khắc thêm mấy họa tiết phù điêu trông khá ngẫu hứng vào phần thân.
Thay vì trở thành một bảo vật, nó lại biến thành một món đồ cất kho chờ ngày thay thế.
Lạm dụng quá cũng không tốt nhỉ.
Tôi phải tự kiểm điểm lại mình thôi.
Giờ thì, về ma kiếm nguyên mẫu, tôi đã cải biên [Vỏ Cứng] mà Pochi và những người khác đang dùng. Trái ngược với [Vỏ Cứng] vừa rắn vừa cùn, nguyên mẫu này chuyên về các đòn tấn công không gây sát thương, vì thế nó rất mềm. Khi bạn kích hoạt [Vỏ Mềm] trên thanh kiếm, một lớp ma thuật hình ống cứng như bọt xốp sẽ được hình thành. Những thanh kiếm hiện tại cũng có thể tạo ra [Vỏ Cứng], nhưng dù vậy, đòn tấn công của họ vẫn có thể gây sát thương nếu họ đánh quá mạnh tay.
Tôi đang kỳ vọng loại kiếm [Vỏ Mềm] này sẽ có thêm hiệu ứng choáng hoặc đẩy lùi, giống như dùi cui blackjack.
Ngay lúc này, tôi đang nghĩ cách áp dụng cấu trúc [Vỏ Mềm] này cho khẩu shotgun không gây sát thương của Lulu.
Tôi cũng muốn bắt tay vào việc tăng cường đồ phòng hộ cho họ, nhưng nó không được suôn sẻ cho lắm. Với bộ đồ phòng hộ tôi đã làm cho cả nhóm khi ở thủ đô, nó có thể chống đỡ được quái vật cấp 20+, nhưng tôi muốn tăng giới hạn lên thêm một chút nữa. Tốt hơn hết là tôi nên tái chế phần trần chống nổ của tàu bay, vốn được làm từ da cá voi, để chế cho họ bộ giáp mới. Lần tới tôi sẽ nhờ Lua-san giới thiệu cho một chuyên gia làm áo giáp.
"Cậu chủ, cô Lulu mang bữa trưa đến cho cậu đây ạ."
"C-cảm ơn ông, Giril."
Giril, tiên coi nhà (Brownie) đang chăm nom biệt thự này, thường đóng vai trò như một quản gia cho các vị khách. Ông dường như đã sống ở thành phố mê cung từ rất lâu, nên tôi đã được nghe nhiều câu chuyện thú vị về nơi đó từ ông trong những lúc nghỉ ngơi.
Rõ ràng, ông có một người cháu lớn hiện đang sống ở thành phố mê cung, tôi muốn gặp cậu ta khi đến đó. Tôi nghe nói cậu ta là một brownie trẻ, khoảng 60 tuổi. Thế mà gọi là trẻ á.
Ông bước đi nhẹ như lướt, mang đến hộp cơm trưa mà Lulu đã gửi. Vì ông ấy chỉ cao bằng nửa người thường, nên trông ông như đang vác một hộp cơm trưa siêu to khổng lồ. Bên trong có bánh mì kẹp và bánh thịt có thể ăn bằng một tay. Chúng có vẻ được làm từ bánh mì trắng mà cô Kua đã chia cho. Tôi thực sự mừng rớt nước mắt vì đang thèm bánh mì bình thường lắm rồi.
Ở đây có [Thuốc Ngủ] nguy hiểm, nên tôi đã miễn cho Lulu không cần đến.
Tôi mở nắp hộp và nhìn vào bên trong.
Là bánh mì kẹp với rất nhiều rau củ. Nó được làm rất tỉ mỉ để có thể ăn trong một miếng.
Tôi vừa ăn vừa suy ngẫm về những vấn đề lúc nãy.
"Ừm, nếu chỉ để do thám thì có lẽ được, nhưng không có đá vạn năng thì mana để tấn công lại không đủ."
Tôi vô tình lẩm bẩm một mình vì không thể giải quyết được tình hình hiện tại. Tôi đoán một hệ thống đánh chặn tự động hoàn toàn thực sự là bất khả thi.
Ví dụ, nếu ma lực của một hòn đá vạn năng là 100 Ampe, thì golem cần 30A để duy trì độ cao, và khoảng 45A cho việc trinh sát thụ động lẫn chủ động. Từ đó, thật khó để nói liệu việc duy trì độ cao tốn ít năng lượng, hay việc trinh sát quá tốn kém.
Hơn nữa, laser là đòn tấn công duy nhất có thể vươn xa hàng trăm km mà không bị suy yếu trong không gian. Laser cần ít ma lực hơn so với các ma thuật tấn công khác, nhưng để bắn được, nó cần tới 1000A. Chi phí cao đến mức vô lý, nhưng để tiêu diệt lũ sứa thì phải cần đến mức năng lượng đó. Nó còn cần thêm 50A ma lực nữa nếu dùng laser để làm tia ngắm.
Bây giờ tôi có thể tạo ra thứ giống như pin với sự trợ giúp từ công nghệ của người Elf, nhưng với công suất 1A, tôi sẽ cần một cục pin to bằng hai chai PET loại 2 lít. Nếu tôi chỉ làm nó ở mức đủ để bắn một tia laser, thì nó cũng sẽ lớn hơn nhiều lần so với dự tính của tôi. Vật liệu dùng cho pin này dường như được làm từ nhựa Cây Thế Giới, nên có thể sản xuất bao nhiêu cũng được.
Nếu tôi kết nối một sợi cáp tới cục pin, rất có thể lũ sứa sẽ vươn xúc tu của chúng ra để hấp thụ ma lực từ Cây Thế Giới. Thật may là tôi không phải làm thêm mạch ma thuật để ngăn chặn dòng chảy ngược, vì nó đã có sẵn cơ chế đó rồi.
Đến lúc mặt trời lặn hôm đó, tôi đã hoàn thành một nguyên mẫu golem đánh chặn tự động tên là [Bù Nhìn].
Trong nguyên mẫu này, tôi chỉ mới cài đặt chức năng giữ độ cao cho nó. Tôi nghĩ rằng mọi thứ đều cần sự tích lũy kinh nghiệm từ từ.
Tôi vẫy tay chào Giril ở lối vào biệt thự, rồi đi thẳng về nhà cây.
Trước cổng chính của biệt thự này có một Vòng Tiên kết nối thành phố lòng đất và thành phố trên cây. Nhờ vậy mà việc đi lại thật dễ dàng.
"Chào~nanodesu!"
Có vẻ Pochi và những người khác vừa hoàn thành buổi tập, cả hai đang nằm ườn ra đất liền bật dậy.
"Mừng ngài đã về, Chủ nhân."
"Chủ nhân, rất vui vì anh đã quay về an toàn."
Nana và Liza đang dọn dẹp kiếm gỗ và giáo giả, họ dừng tay và đi tới chào tôi. Nana mồ hôi nhễ nhại, nhưng Liza thì không nhiều lắm.
Cả bốn người đang được các võ sư Elf chỉ dạy.
Mọi người chinh phục các điểm tham quan quá nhanh đến nỗi Shagnig-leprechaun không thể liên tục bảo trì và phục vụ, vì thế họ sẽ nghỉ từ 4 đến 5 ngày sau mỗi lần chinh phục. Do đó, mấy cô gái thú nhân rảnh rỗi liền tập luyện dưới sự chỉ dẫn của các võ sư Elf, những người cũng đang rảnh để giết thời gian.
Pochi được dạy kiếm thuật bởi quý cô Poltomea. Cô ấy có cùng phong cách chiến đấu với Pochi, là kiểu người dồn hết sức vào một đòn duy nhất. Trong bữa tiệc hôm trước, cô ấy nói rằng thật thú vị khi tìm ra thời điểm quyết định để tung ra một đòn duy nhất trong khi hứng chịu đòn tấn công của đối phương bằng khiên. Nhậu với người này cũng khá vui, cô ấy mang ra rất nhiều loại đồ uống khác nhau từ quê hương Elf và thao thao bất tuyệt về kiến thức sâu rộng của mình về chúng. Khiếm khuyết duy nhất của cô ấy là thói quen bắt đầu cởi đồ mỗi khi say.
Shishitouya-shi đang chỉ dẫn Tama cách dùng song kiếm. Ông ấy là người sử dụng Daisho Katana. Ông nói rằng chúng là do vua của Vương quốc Shiga tặng cho ông vài trăm năm trước. Cả hai thanh kiếm đều không có khắc tên, nhưng chúng đều cùng đẳng cấp với thanh Torate mà tôi sở hữu.
Liza được dạy thương thuật xoáy của Gulgapoya-shi và kỹ thuật điều khiển đoản thương của Yuseku-shi. Yuseku-shi không phải người Elf mà là một spriggan. Cả hai đều thông thạo Ma Nhận.
Đặc biệt là Yuseki-shi, dù tôi chưa từng được ông dạy trực tiếp, nhưng trong đầu tôi ông đã là một bậc thầy. Có một lần, ông đã biểu diễn cấp độ tiếp theo của Ma Nhận trên cây đoản thương, coi như là mục tiêu cuối cùng trong quá trình luyện tập của Liza. Dường như đó là một kỹ năng gọi là Ma Nhận Pháo (Magic Edge Cannon). Vì tôi không thể nhìn thấy dòng chảy ma lực của ông cho đến tận lúc ông bắn ra Ma Nhận Pháo, nên đến giờ tôi vẫn chưa thành công tái hiện được kỹ thuật này.
Tôi đã thử xin ông ấy dạy cho tôi một lần, nhưng ông ấy chỉ nói, "Tự mà học lỏm đi," với vẻ mặt hí hửng tột độ. Mình nhất định phải học được nó trước khi rời khỏi làng Elf để không phụ lòng mong đợi của ông.
Và cuối cùng, Nana cũng có hai người thầy: kiếm sĩ ma thuật cô Gimasarua, và khiên thủ người lùn Keriul-shi. Keriul-shi có vẻ là chú của Zajir-shi ở quê hương người lùn, ông ấy đã sống như một vị khách ở làng Elf được 3 năm rồi.
Dường như những người thầy này vẫn ăn tối ở quảng trường nơi đã tổ chức bữa tiệc cà ri trước đây mà không hề cảm thấy chán. Dù đã 10 ngày trôi qua kể từ bữa tiệc đó, có vẻ như họ vẫn tiếp tục cho đến tận bây giờ. Giờ đây, món cà ri đã có màu bình thường và không còn trang trí gì nữa.
Tôi chỉ biết cầu nguyện cho Nea-san không bị nhuộm vàng khè luôn thôi.