Cuối cùng mình cũng đến được Thành Phố Seryuu.
Quét sạch sành sanh với [Dò Toàn Bản Đồ] nào!
Dân số khoảng 120.000 người. Đây là một lãnh địa thuộc Vương Quốc Shiga, được cai trị bởi một vị bá tước. 95% là con người, 5% còn lại là thú nhân, long nhân và elf. Cấp độ trung bình là 2-3. Người có cấp cao nhất là một pháp sư già ở level 48. Đội hiệp sĩ có cấp từ 5-20, đa số ở khoảng 8-12. Lính thường thì tầm 5-7. Có rất nhiều cung thủ, có lẽ là để đối phó với rồng. Tỷ lệ nam nữ là 5:6, phụ nữ đông hơn hẳn. Không rõ là do chênh lệch tỷ lệ sinh hay do tỷ lệ tử của đàn ông cao hơn.
Điều bất ngờ là, cư dân ở đây chỉ có vài kỹ năng. Hầu hết họ có từ 1-3 cái, một số thậm chí còn không có gì. Người có 20 kỹ năng trở lên có lẽ chỉ là ngoại lệ đối với những người có máu mặt.
Pháp sư khá hiếm. Chỉ có khoảng 2000 người sở hữu kỹ năng ma thuật. 90% trong số họ dùng ma thuật đời sống, trong khi 10% còn lại dường như thuộc biên chế quân đội.
Nói sao nhỉ, cấp 310 đúng là bá đạo thật. Thêm vào đó, mình đã học được cả đống kỹ năng vô dụng mà nếu lộ ra chắc sẽ nổi như cồn.
Bản đồ cũng hiển thị tên các con đường và nhà buôn ở một mức độ nhất định. Dù không cho biết họ bán gì hay danh tiếng ra sao, nó vẫn khá hữu dụng khi cần quan sát thị trấn lần đầu. Tiếc là chức năng tìm kiếm chỉ hoạt động với con người, mình không thể dùng nó để tìm cửa hàng được.
Thu nhỏ lại, thị trấn trông như một hình bầu dục với đường kính 6 km và chiều dài 3 km, với hai đầu cụt trông như búp bê daruma.
Tôi phóng to bản đồ rồi xác nhận từng khu vực.
Đầu tiên, gần cổng nhất có vẻ là khu dân cư thông thường. Bên cạnh cổng là chuồng ngựa và các quán trọ. Lâu đài của lãnh chúa tọa lạc ở vị trí trung tâm. Ở giữa thành phố có một thứ gì đó giống như đền thờ hoặc liên quan đến ma thuật. Cách xa cổng là dinh thự của lãnh chúa. Và một quán nước giải khát trông quá nhỏ để phục vụ cả thành phố, nhưng lại quá lớn nếu chỉ dành riêng cho lãnh chúa.
Khi tôi thử tìm kiếm những người có nghề [Mạo Hiểm Giả], tôi chẳng tìm được ai. Cũng không có [Thủ Thư], có lẽ vì ở đây không có thư viện. Tuy nhiên, lại có một số [Nô Lệ].
Sau khi xem xét đủ thứ, tôi tiến đến trước cổng. Xuất hiện đúng lúc mặt trời ló dạng, canh giờ chuẩn không cần chỉnh! Dù lúc này cổng vẫn còn đóng.
Tôi cứ nghĩ sẽ có người khác ở trước cổng nhưng thực sự chả có ma nào.
Lẽ ra phải có vài dân làng đến bán rau củ vào buổi sáng chứ nhỉ.
Chẳng lẽ trong mơ các cửa hàng cũng không mở cửa cho tới 10 giờ sáng sao?!
Mặc áo thun polo và quần chinos có lẽ sẽ gây chú ý. Tôi lục trong kho chứa, thấy mấy bộ áo choàng và lấy ra một cái màu xanh đậm chưa sờn rách để mặc. Mấy cái còn lại đều là dụng cụ ma thuật nhưng chúng quá cũ kỹ, tôi không thể mặc chúng được. Cái áo này có hơi mùi ẩm mốc.
Cơ thể tôi giờ trông như hồi 15 tuổi với vóc dáng nhỏ con. Cái áo choàng quá dài đến nỗi quét cả xuống đất. Nhờ đó, đôi giày của tôi cũng được che đi. Ria mép tôi thậm chí không mọc lại sau một tuần. Hồi đầu đại học, tôi đã từng rất vui khi thấy chúng mọc ra. Dù vậy, tôi đã cạo nó ngay tắp lự khi có bạn gái.
Trong khi hoài niệm về quá khứ, tôi tiếp tục đợi cổng mở.
「●●! ●●●●●● ●●●●●●●●●!!」
Khi tôi đến gần cổng, một người lính bước ra và nói mấy từ không thể hiểu nổi.
Cuộc trò chuyện mà tôi mong chờ bấy lâu lại là một ngôn ngữ bí ẩn!!
[Nhận được Kỹ năng: Ngôn ngữ Shiga!]
Chế độ Dễ muôn năm!
Thượng đế đã không bỏ rơi mình!!
Tôi mở menu và kích hoạt kỹ năng ngôn ngữ Shiga ngay lập tức!
Với tất cả niềm hân hoan, tôi dồn hết 10 điểm vào đó.
"Gì thế nhóc? Đau bụng à?"
Một người lính có bộ râu rất hợp cảnh. Tôi không nghĩ anh ta hơn 20 tuổi là bao, "nhóc" ư, thôi được. À phải, vẻ ngoài của mình bây giờ mới có 15 tuổi thôi.
"Chào buổi sáng ạ. Vâng, cháu không sao."
Tôi trả lời tử tế với nụ cười thương hiệu của người Nhật. Dù đối phương là một ông chú trung niên, nhưng sau một thời gian dài, cuối cùng cũng được gặp con người. Một nụ cười thì có mất gì đâu.
Cánh cổng nặng nề mở ra sau lưng chúng tôi trong lúc trò chuyện.
"Nhóc, đưa ta xem thẻ ID, đó là luật. Nếu không có, phải trả 1 đồng tiền đồng tiền thuế."
Cái gì! Trong mơ mà cũng cần ID á!
Tôi định đưa bằng lái xe trong ví ra nhưng nghĩ nó sẽ gây rắc rối nên thôi.
"Cháu xin lỗi, cháu không có thẻ ID ạ."
Tôi thành thật trả lời. Nếu bị từ chối thì chỉ có thể lẻn vào, còn nếu bị bắt thì cứ việc trốn thôi. Mình nghiêm trọng hóa vấn đề trong giấc mơ này quá! Phải, một giấc mơ! Đây chỉ là mơ!
"Làm mất à? Bọn ta có thể làm cho cái mới nhưng giá là một đồng bạc, nhóc chịu chứ?"
Ôi ôi, họ có thể dễ dàng làm một cái mới sao?
Nếu mình không nhầm thì trong kho chứa có vài đồng bạc Shiga.
"Xin hãy giúp cháu làm một cái mới ạ! Con ngựa của cháu đã hoảng sợ vì tiếng gầm lớn cách đây 8 ngày, nó đã bỏ chạy cùng với hành lý của cháu. Nếu cháu không có thịt sấy trong túi và không tìm thấy mấy con suối trên đường, có lẽ cháu đã chết rồi!"
Miệng lưỡi mình cũng dẻo phết nhỉ. Mình thực sự có năng khiếu lừa gạt.
Như thể đáp lại lời độc thoại của tôi:
[Nhận được Kỹ năng: Biện Giải.]
[Nhận được Kỹ năng: Lừa Dối.]
[Nhận được Kỹ năng: Mặc Cả.]
Toàn kỹ năng gì đâu không!!!
"Vào đây, nhóc!"
Người lính ra hiệu cho tôi vào trạm gác bên cạnh cổng.
Ngay cả khi tôi kể lể và giả vờ đáng thương, người lính vẫn tỉnh bơ. Kỹ năng làm lơ của chú này cao tay thật!
"Để chắc ăn, nhóc không có trong danh sách truy nã đâu nhỉ?"
"Vâng, chắc chắn là không ạ."
Tôi là một công dân lương thiện, không hề liên quan đến tội phạm.
"Vậy, đặt hai tay lên phiến Đá Yamato này và nói tên của nhóc đi."
Ông chú hướng tôi đến một thứ trông như màn hình LCD 20 inch đặt bên trong trạm gác. Đây là Yamato, phiến Đá Yamato này có thể kiểm tra mình sao? Nó có dẫn tới hư không không?
Về tên, chắc là tên nhân vật nhỉ.
"Satou."
Ngay khi tôi nói tên nhân vật của mình, phiến đá bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, và các ký tự hiện lên.
Nó giống với những ký tự trên tấm biển chỉ đường lúc trước. Nhờ kỹ năng ngôn ngữ Shiga mà tôi có thể đọc được chúng. Giá mà mình có kỹ năng tiếng Anh thì tốt biết mấy!
"Nhóc, bỏ tay ra được rồi đó."
Trên phiến đá ghi: [Chủng tộc: Con người] [Cấp: 1] [Thân phận: Dân thường] [Phe phái: Không] [Nghề nghiệp: Quản lý] [Danh hiệu: Không] [Kỹ năng: Không] [Án phạt truy nã: Không]
Ể, cấp độ có hơi khác thì phải?
Mặc cho tôi bối rối, người lính vẫn điềm nhiên chép lại những gì hiện trên phiến đá vào một tờ giấy bằng bút lông ngỗng. Cuối cùng, ông ta đóng dấu nhập cảnh [Người phê duyệt: Bá tước về hưu Souryuu, Hiệp sĩ Soun], bằng chiếc nhẫn có khắc tên mình.
"Đây, đừng làm mất nữa đấy."
Người lính đưa tôi tờ giấy chứng nhận trong khi tôi đưa ông ta một đồng bạc và một đồng xu lớn lấy từ túi.
"Gì đây, nhóc nên để tiền vào túi riêng chứ. Cũng cẩn thận phết nhỉ. Từ giờ hãy giữ gìn ID của nhóc cho cẩn thận vào."
"Ngoài ra, đừng quên điều này. Giấy phép cư trú chỉ có hạn 10 ngày. Nếu muốn ở lâu hơn, hãy đến đây hoặc tòa thị chính trên quảng trường để đăng ký. Dù ở đâu, phí thủ tục cũng là 3 đồng."
"Nếu bị bắt trong đợt tuần tra người vô gia cư mà giấy phép hết hạn, hình phạt sẽ là 1 đồng bạc. Nếu không trả nổi, nhóc sẽ bị cưỡng bức làm nô lệ."
Ông ta giải thích một lèo, như thể đã quen việc.
Phải cẩn thận để không quên mới được.
Từ một kẻ lang thang mà rớt xuống thành nô lệ thì nghiêm trọng thật! Tự hỏi nó có giống cuộc săn người vô gia cư thời Edo không?
"Cảm ơn chú rất nhiều."
"Ồ, nếu có vấn đề gì cứ đến trạm gác hỏi, bọn ta luôn chào đón. Không mất phí đâu."
Mình đã nghe được một thông tin hữu ích. Cảm ơn chú, hiệp sĩ Soun.
Tôi rời khỏi trạm gác với một lời chào lịch sự.
Tôi đã mất khá nhiều thời gian trong trạm gác, con đường chính giờ đã đông đúc người qua lại, tạo nên một cảm giác thật kỳ lạ.
Có một khoảng không gian hình bán nguyệt với bán kính 20m giữa cổng và thị trấn. Tôi không biết nó dùng để ngăn chặn kẻ địch khi chiến tranh hay để làm gì khác.
Tờ giấy chứng nhận được làm từ vật liệu giống như giấy washi của Nhật. Dù cảnh quan thành phố mang phong cách Bắc Âu, nhưng giấy lại không phải giấy da. Liệu đây có phải là giới hạn của một giấc mơ?
Tôi cẩn thận gấp nó lại và cất vào túi. Tất nhiên là, tôi đặt nó thẳng vào thư mục Yêu thích bên trong kho chứa.
Giờ thì, vừa đi dạo trên đường chính vừa tìm chỗ mua quần áo mới nào!
Dù đã giặt nhiều lần, nhưng cứ mặc đi mặc lại một bộ quần áo thật khó chịu.
"Mình muốn tắm rửa một chút trước khi thay đồ."
Tôi thử tìm một người quản lý nhà tắm, nhưng không có kết quả. Không biết là do mình gõ sai tên hay là ở đây vốn không có nhà tắm công cộng. Nếu là vế sau thì không còn cách nào khác ngoài việc tìm nước nóng và tắm trong phòng trọ vậy.
"Cậu kia! Nếu cậu chưa quyết định trọ ở đâu thì hãy đến chỗ chúng tôi! Chúng tôi sẽ cung cấp cho cậu một số dịch vụ đặc biệt!"
"Ơ-ơ..."
"Không sao đâu, không sao đâu mà, rẻ hơn mấy chỗ khác nhiều! À không, nhưng quán chúng tôi phục vụ rất tận tâm với thức ăn ngon và giường sạch sẽ!"
Khi tôi vẫn đang nghĩ cách tìm chỗ tắm, ai đó đột nhiên kéo tay tôi khiến tôi giật mình tỉnh lại. Một cô gái với vẻ mặt hăm hở đang ghì chặt cánh tay tôi và kéo đi. Tôi đoán cô ấy là người mời chào, một cảnh thường thấy ở các khu cắm trại tại Nhật Bản hiện đại.
Tôi bị dắt tới một cửa hiệu trông như quán ăn trong khi tận hưởng cảm giác mềm mại bao quanh cánh tay mình. Vì đi vào từ cửa chính nên bên trong có chút tối.
"Mẹ! Mẹ ơi! Con mời được khách nè!"
Chỉ riêng cảm giác mềm mại truyền đến cánh tay, tôi đã không ngần ngại quyết định ở lại nhà trọ này. Đúng vậy, núng nính là chân lý!
"Đây là vị khách đầu tiên kể từ sau trận mưa sao băng phải không nhỉ? Hửm? Cậu nhóc này không có hành lý gì cả, có thật là khách không đấy?"
Một bà dì với thân hình đẫy đà bước ra từ sau quầy thu ngân. Trái ngược với vóc dáng, dì ấy là một phụ nữ xinh đẹp với khuôn mặt phúc hậu. Tôi đoán bà ấy chỉ khoảng 30? Tôi thật xin lỗi vì đã gọi cô là dì.
Tuy nhiên, dù cặp mẹ con này đều là mỹ nhân, tại sao họ lại mũm mĩm thế nhỉ! Giảm 10, à không, 20 kg nữa thì họ sẽ là mục tiêu tấn công của tôi mất!!
Dù sao thì tôi cũng đã gục ngã vì cô ấy là phụ nữ đã có gia đình. Một mối tình vụng trộm sẽ chẳng làm ai vui vẻ cả.
"Chuyện là, à, vì trận mưa sao băng đó ạ. Hành lý của cháu đã chạy mất cùng con ngựa vì tiếng động lớn. May là ví tiền của cháu vẫn an toàn, và bằng cách nào đó cháu đã đến được thành phố này."
"Đúng là một tai họa. Quán trọ của chúng tôi giá 1 đồng xu lớn một đêm. Nếu cậu chịu ngủ chung phòng lớn với những khách khác thì giá là 2 đồng. Thức ăn được phục vụ tại quầy này theo suất. Đó là dịch vụ giới hạn cho khách trọ."
Hừm, mình không biết giá cả thị trường thế nào, nên cứ trả tiền cho 10 ngày để thăm dò giá trị của đồng xu lớn và đồng bạc vậy.
Cô chủ quán có kỹ năng tính toán và dọn dẹp nên chắc sẽ không tính sai đâu.
"Vậy, cho cháu ở 10 ngày ạ."
"Được, vậy là 2 đồng bạc."
Dường như 5 đồng xu lớn tương đương 1 đồng bạc. Có vẻ như cô ấy không tính nhầm.
"Cô ơi, cháu có thể dùng bữa bây giờ không ạ? Một bữa ăn nhẹ cũng được."
"Nếu chỉ là cháo yến mạch, bánh mì đen, hay rau củ thì cô có thể mang ra ngay. Và cô rất tiếc nhưng thịt không có ở chợ, nên sẽ không có món đó đâu."
"Vậy cho cháu bánh mì đen và thịt sấy cũng được ạ."
"Được rồi, cô sẽ mang ra ngay, cậu cứ ngồi đây. Martha, ghi tên vị khách này vào sổ đi con."
Cô chủ nhà đi vào nơi trông như nhà bếp, và từ đó, một cô gái trông như một học giả trẻ trong các vở kịch lịch sử bước ra, tay cầm một cuốn sổ được buộc bằng dây. Martha-chan, đến đây.
Cô ấy trông dễ thương nhưng có vẻ chỉ tầm tuổi học sinh trung học? Trẻ hơn tôi một chút.
"Vâng, tôi đang ghi tên cậu, cậu có thể đọc tên mình không?"
"Là Satou."
"Được rồi, Satou. Xin cho biết nghề nghiệp và tuổi của cậu luôn."
Tôi suýt nữa đã nói mình là lập trình viên 29 tuổi. Theo bảng trạng thái, phải là 15 tuổi.
"Một người bán rong, 15 tuổi."
Martha-chan nhanh chóng điền vào sổ. Cuốn sổ trông như được làm từ giấy vàng dùng trong thư pháp Nhật Bản.
Khi Martha-chan định bắt chuyện sau khi ghi xong, cô chủ nhà bước ra và bảo cô ấy đi dọn dẹp tầng hai.
Các miếng thịt sấy được hầm với nước dùng như súp, cùng với bắp cải và củ trông như cà rốt. Như đã nói trước, dù không có thịt, nó vẫn ngon hơn tôi mong đợi. Có 3 lát bánh mì đen dày cỡ 2 cm. Nó cứng hơn những gì tôi từng nghe, cảm giác như đang nhai bánh gạo vậy. Nó chắc chắn sẽ làm bạn no bụng. Tôi cắn một miếng với chút tò mò. Một bữa ăn phát ra những âm thanh thật kỳ quặc.
Cảm thấy hài lòng vì có một bữa ăn tử tế sau một thời gian dài, tôi trả một đồng xu. Thường thì nó được trả trước.
Nghĩ lại thì, Martha và cô chủ quán đã dùng những từ như "dịch vụ" và "cháo yến mạch" rất bình thường, nhưng khi tôi quan sát môi họ, tôi biết họ đang nói những từ khác. Tự hỏi đó có phải là tiếng lóng của ngôn ngữ Shiga không.
[Nhận được Kỹ năng: Đọc khẩu hình.]
Yay, mình có thể trở thành điệp viên hoặc thám tử rồi orz.
Mà thôi,
"Cô chủ quán ơi, cháu định mua một ít đồ dùng và một bộ quần áo mới, cô có biết nơi nào tốt không ạ?"
Dù tôi biết vị trí các cửa hàng trên bản đồ, nhưng chúng quá nhiều. Tôi không muốn đi lùng sục hết tất cả.
"Nếu cậu muốn thứ gì đó chất lượng cao, thì tiệm may ở khu trung tâm là tốt nhất. Muốn giá cả hợp lý thì nên đến phía Đông, còn nếu muốn giá rẻ thì nên đi phía Tây. Nếu cậu rủng rỉnh tiền bạc thì có thể đặt may ở các cửa hiệu cao cấp bên trong nội thành, nhưng phải trả bằng tiền vàng đấy. Các cửa hàng tạp hóa cũng gần tiệm quần áo, vì thế cậu nên lên kế hoạch chi tiêu cẩn thận."
"Cảm ơn cô rất nhiều. Cháu sẽ đi về hướng Tây vì may đồ chắc sẽ mất ít thời gian."
"Được rồi, dù vậy, phía Tây an ninh không tốt lắm, hãy cẩn thận với bọn móc túi. Phía Đông đôi khi cũng có những lao động nhập cư nên cũng phải để ý."
"Vâng, cháu sẽ cẩn thận ạ."
Tôi rời quán trọ sau khi cảm ơn cô chủ quán về lời khuyên.
Giờ thì khó mà tin đây là một giấc mơ nữa rồi. Nhưng thôi, phải cố lên