Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 255: CHƯƠNG 10-19: QUẢN LÝ BIỆT THỰ

Satou đây. Mấy tạp chí lá cải hay viết rằng nếu bạn thấy hứng thú với từ “góa phụ” thì đó là minh chứng cho việc bạn đã già. Mà thời nay cũng có nhiều người ly hôn trước khi bị tử thần chia cắt, hay trở thành mẹ đơn thân mà chẳng cần kết hôn, nên từ này cũng không còn quen thuộc nữa.

“Rồi, mọi người bảo trọng nhé.”

Tôi tiễn Arisa và cả nhóm ở cổng Tây. Mọi người sẽ đến biệt thự trong mê cung. Tôi ở lại để tìm một quản lý cho biệt thự bên này. Thêm nữa, Nana cũng ở lại vì chúng tôi không thể để mấy đứa trẻ còn yếu ở lại một mình được.

Tôi đứng đợi cho đến khi bóng mọi người khuất sau cổng rồi mới thẳng tiến đến Công Hội Thám Hiểm.

Tối qua tôi được hội trưởng mời nhậu, nhưng có vẻ như công hội mở cửa 24/7 thì phải, vì dù đã khuya nhưng vẫn còn rất đông nhân viên và thám hiểm giả. Mấy thám hiểm giả và nhân viên cấp cao dường như đánh hơi được mùi rượu xịn trong phòng hội trưởng nên đã kéo đến đòi chia phần, khiến chai long tửu tôi tặng bốc hơi ngay tắp lự. Với lòng trắc ẩn của một samurai, tôi đã lờ đi chai rượu Brownie mà hội trưởng giấu dưới kệ.

Chắc do bữa tiệc tối qua mà tôi thấy nhân viên hôm nay có vẻ ít hơn hẳn.

Tôi đi thẳng đến quầy bất động sản, nơi đã giới thiệu cho tôi căn biệt thự hôm qua. Chàng trai trẻ hôm trước không có ở đây, thay vào đó là một ông chú tóc vuốt ngược đang đứng với vẻ mặt chán chường.

“Xin chào.”

“Chào mừng đến quầy bất động sản của công hội.”

Ông ấy có vẻ là một người lịch sự hơn tôi tưởng.

“Tôi muốn hỏi về căn biệt thự mà bên mình đã giới thiệu cho tôi hôm qua.”

“Có điều gì bất tiện sao ạ?”

“Không đâu, tôi đang tìm người có thể quản gia và chăm sóc ngựa cẩn thận, ông có biết bên trung gian nào có thể giúp tôi không?”

“Công Hội Thám Hiểm có thể môi giới bảo vệ hoặc người làm việc vặt cho biệt thự của cậu, nhưng với vị trí quản gia thì tốt hơn hết cậu nên tìm người mình có thể tin tưởng.”

Người này ghét thám hiểm giả dù đang làm nhân viên công hội à?

“À, tất nhiên tôi không nói tất cả thám hiểm giả đều không đáng tin, nhưng sự thật là nhiều người trong số họ không thể chống lại được cám dỗ trước mắt. Với việc quản gia, tôi nghĩ cậu nên nhờ một quý tộc quen biết giới thiệu, hoặc nếu muốn nhanh thì thuê đại một nô lệ.”

Quý tộc quen biết à, người đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là Tử tước Shimen.

Tôi không chắc chú ấy còn ở thành phố mê cung không, nhưng tôi thử tìm kiếm trong khu nhà giàu vì nghĩ chú ấy hẳn đang ở đó. Thật bất ngờ, chú ấy cũng đang ở trong cùng công hội thám hiểm này. Nhắc mới nhớ, chú ấy bảo đang đi mua ma hạch. Công hội phía Đông mới là trung tâm mua bán ma hạch, nhưng chắc công hội phía Tây cũng có đảm trách việc này.

Vì thuộc hạ của chú ấy đang đợi bên ngoài, tôi đã nhờ ông ấy hẹn một cuộc gặp với Tử tước.

“Thưa cậu chủ, tên tôi là Miteruna. Dù còn nhiều thiếu sót, tôi sẽ cố gắng hết sức để phục vụ cậu, xin hãy chiếu cố ạ.”

“Mong cô giúp đỡ.”

Người đang cúi chào tôi một cách lễ phép là Tiểu thư Miteruna, người được Tử tước Shimen giới thiệu làm quản lý biệt thự cho tôi. Cô ấy là con người, 26 tuổi, không thể nói là xinh đẹp nhưng có vóc dáng rất mảnh mai. Dù đường cong cột sống của cô có nét quyến rũ nhất định, nhưng đường nét từ ngực xuống eo lại khá thẳng. Cô cao khoảng 160cm, mái tóc nâu sáng hơi hoe đỏ được tết lại gọn gàng. Cô có đôi mắt màu nâu đỏ nằm dưới hàng lông mày thanh tú.

Level của cô là 7, khá thấp, và có các kỹ năng [Lễ Nghi], [Phục Vụ] và [Thương Lượng].

Tử tước Shimen đã giới thiệu cô cho tôi ngay khi tôi vừa ngỏ lời. Cô là con gái cả của gia đình đã quản lý biệt thự của Tử tước Shimen ở thành phố mê cung này qua nhiều thế hệ. Anh trai cô sau khi kết hôn đã trở thành quản lý hiện tại, nên cô ấy trở thành cái gọi là nhân lực dư thừa.

Ban đầu, cô được một nam tước thuê qua giấy giới thiệu của tử tước, nhưng đã bị cho thôi việc sau khi từ chối gã nam tước đó định giở trò sàm sỡ. Tôi thử tìm kiếm một chút, nam tước duy nhất ở thành phố mê cung này là Nam tước Dyukeli. Không rõ ông ta có phải kẻ biến thái đó không, nhưng tốt nhất nên để Nana và Lulu tránh xa gã này.

“Cứ yên tâm, tôi là người đàn ông duy nhất ở đây. Nếu tôi có say xỉn rồi làm gì thô lỗ, cứ thoải mái dùng mấy cái lọ hay cái ghế gần đó phang tôi.”

“Không không, tôi không dám làm vậy đâu ạ.”

Mà tôi cũng không nghĩ mình sẽ làm thế, vì cơ thể này có say được đâu.

Chiếc xe ngựa thuê chúng tôi ngồi đã quay lại trước Công Hội Thám Hiểm. Tôi đến đây để thuê thêm một hai đứa trẻ làm hầu gái chăm sóc cho mấy đứa nhỏ, cộng thêm cả người làm vườn nữa.

“Để tôi chọn họ có được không ạ?”

“Được chứ, tất nhiên rồi.”

Tôi gật đầu trước câu hỏi của cô. Dù sao công việc cũng chỉ là tạm thời, và cô ấy mới là người sẽ làm việc trực tiếp với họ.

Cô ấy xuống xe và một lúc sau quay lại cùng hai đứa trẻ lớn hơn mà cô đã chọn. Hai cô bé trông như mấy nữ sinh trung học ngây thơ.

“Đây là Pendragon-sama, người sẽ thuê các em.”

“Em là Roji ạ.”

“Em là Annie!”

Cô bé thứ hai chào tôi rất nhiệt tình trông khá quen. Con bé là một trong những đứa trẻ đã đến biệt thự cắt cỏ. Dường như vẫn còn nhớ bữa tối hôm qua, vẻ mặt ỉu xìu của con bé trông như sắp chảy nước miếng, và Miteruna đã mắng nó vì điều đó. Cô bé đầu tiên có làn da ngăm, tôi không chắc là do rám nắng hay do chủng tộc khác. Mặt khác, tay chân cô bé khẳng khiu như sắp gãy.

Xe ngựa thuê chỉ chở được hai người, nên hai cô bé sẽ đi bộ đến biệt thự. Chắc không sao đâu vì cũng chỉ mất khoảng 30 phút đi bộ.

Tôi giới thiệu các khu vực trong biệt thự cho cô Miteruna. Nói là vậy, nhưng vì tôi cũng mới mua nó hôm qua, nên rốt cuộc cũng chỉ giới thiệu được nhà bếp, giếng nước, kho lương thực, nhà vệ sinh, nhà kho và chuồng ngựa.

Tôi dự định dùng các phòng trên tầng hai của tòa nhà chính làm phòng riêng cho các thành viên trong nhóm. Đồng thời, tôi dặn cô không được vào tầng hầm vì tôi sẽ dùng nó làm phòng học và phòng nghiên cứu.

“Thật là một biệt thự tuyệt vời. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một nơi sạch sẽ và được bảo quản tốt đến thế. Chủ cũ hẳn là một người rất tinh tế.”

Xin lỗi vì đã làm cô Miteruna thất vọng, nhưng nó sạch sẽ là nhờ ma thuật của Leriril. Thôi đừng nói to ra khi cô ấy đang trầm trồ như vậy.

Tôi đưa một túi nhỏ chứa vài đồng bạc và tiền vàng cho cô Miteruna. Cô ấy sẽ cần tiền mặt để mua nhiên liệu, đồ dùng lặt vặt và tạp phẩm.

“Umm, thưa cậu chủ. Với biệt thự của quý tộc, có thể mua đồ bằng thẻ nên không cần giao một số tiền lớn thế này cho người làm đâu ạ.”

Nhắc mới nhớ, họ cũng dùng thẻ để mua sắm ở kinh đô. Dù cô ấy nói “số tiền lớn”, nhưng nó cũng chỉ khoảng 10 đồng vàng thôi, nên tôi cứ để cô ấy giữ.

Sau khi Roji và Annie đến, Nana và tôi rời đi. Sẽ phiền phức nếu để họ tiễn, nên tôi bảo họ không cần.

Chúng tôi dịch chuyển đến mê cung từ phía sau chuồng ngựa.

“Đi Ryu~nanodesu!”

Arisa và những người khác đến trễ hơn một chút sau khi tôi và Nana dịch chuyển vào biệt thự. Tôi đón lấy Pochi và Tama đang làm nũng rồi xoay chúng vòng vòng.

“Phù~ Dịch chuyển cả đống người thế này mệt thật.”

“Arisa giỏi.”

Mia đang xoa đầu Arisa, người đang làm bộ như ông già và ngồi phịch xuống một chiếc ghế bằng gốc cây.

“Chủ nhân, mọi chuyện sao rồi ạ?”

“À, anh đã thuê được một người giỏi qua giới thiệu của Tử tước Shimen. Cô ấy là một phụ nữ đáng tin cậy, ngoài 20 tuổi.”

“Cô ấy kết hôn chưa?”

“Hình như là góa phụ.”

“Ố! Quản lý góa phụ kìa!”

Tôi đang kể cho Liza và Lulu nghe về cô Miteruna, nhưng Arisa lại phấn khích hẳn lên với từ “góa phụ”.

“Một cây chổi tre, một cái tạp dề hình con gà con là chuẩn bài rồi nhỉ.”

Không phải đâu, dù tôi biết cô bé đang ám chỉ cái gì.

“Chỉ cần thêm một con chó già nữa, nhưng em chưa thấy con chó nào từ lúc mình đến thành phố mê cung cả.”

Pochi tự chỉ vào mình, nhưng Arisa dĩ nhiên lắc đầu.

“Arisa, xin lỗi vì dội gáo nước lạnh vào sự hào hứng của em, nhưng cô Miteruna này cực kỳ mảnh mai.”

Arisa đờ người ra trong giây lát, nhưng rồi tâm trạng con bé dịu lại như thể đã hiểu ý tôi.

Nana dùng khiên chặn lại, trong khi Liza dùng thương gạt phăng những trái bắp đang bay tới như đạn súng máy. Tôi dùng [Tay Ma Thuật] bắt gọn những trái bắp bay lạc ra phía sau. Những trái bắp này được bắn ra từ lũ Bắp Ngô Biết Đi, vỏ của chúng rất cứng nhưng bên trong vẫn ăn được. Nhật ký không hiện lên [Đề Kháng Chất Độc] khi tôi ăn thử, nên chắc là nó không độc.

Có vẻ như lần này Pochi là người tiêu diệt quái vật. Đòn tấn công của con bé đã mạnh lên đáng kể từ khi học được kỹ năng Thuấn Động. Sau này khi lớn lên và cơ thể phát triển, con bé có thể sẽ đối đầu ngang ngửa với Liza.

“Thơm quá~?”

“Anh đang làm gì đó nodesu?”

“Hmm? Anh đang làm mấy cái bánh nướng từ bắp ngô này.”

“Mồ, đừng có làm đồ ăn ngay sau lưng những người đang chiến đấu chứ. Bụng bọn em réo ầm lên rồi đây này.”

“Nn, réo.”

Tôi cắt vài lát, rưới si-rô lên rồi chia cho mọi người. Một bữa ăn nhẹ nho nhỏ.

Dù có vẻ tôi có thể chiết xuất vani từ lũ quái vật Xúc Thủ Trườn Lan Hương mà chúng tôi đã diệt trước lũ Bắp Ngô Biết Đi, tôi lại không biết cách làm nên đành tạm cất chúng vào Kho Chứa. Nếu có được vani, tôi có thể làm thêm nhiều món ngon nữa. Xúc Thủ Trườn Lan Hương là một loại quái vật khá mạnh, có thể dùng Mê Hoặc.

“Ngon~”

“Má em chảy ra mất nanodesu!”

Bánh không được mịn lắm, lần sau nên cho thêm bột nở.

“Cho em thêm nhiều si-rô lá phong vào.”

“Nn.”

“Mồ, hai đứa mà mập lên thì chị không quan tâm nữa đâu đấy.”

Arisa và Mia nài nỉ Lulu, người đang phụ trách chai si-rô lá phong, cho thêm nữa. Tôi gật đầu với Lulu khi cô bé nhìn tôi với vẻ mặt khó xử. Chắc cũng không nhiều calo lắm đâu nếu tôi nhớ không nhầm.

“Chủ nhân, anh làm món này từ con quái vật hạt vàng lúc nãy ạ?”

“Đúng rồi. Anh xay hạt của nó ra làm bột, rồi thêm mấy thứ như trứng và đường vào.”

Nana đang chăm chú nhìn hình con gà con mà tôi thêm vào mặt sau của chiếc bánh. Vì lúc nãy Arisa có nhắc đến tạp dề gà con, tôi đã chỉnh sửa một chút cái ma cụ hâm nóng, thêm một bề mặt nướng có hình gà con vào đó.

“Chủ nhân, dấu nướng này vừa độc đáo vừa tuyệt vời. Em đề nghị nên bảo vệ nó.”

“Lát nữa anh sẽ nướng cho em một cái, giờ thì ăn đi.”

Vì Pochi và Tama có vẻ muốn ăn thêm, tôi chia phần của mình ra làm đôi cho mỗi đứa. Khi tôi gọi, chúng chạy lại với miệng há sẵn, thúc giục, nên tôi cắt một miếng bánh lớn và đút vào miệng chúng.

Mia và Arisa cũng bắt chước, há miệng ra chờ đợi, nhưng vì đĩa của tôi đã hết sạch, tôi đành ném kẹo vào miệng hai đứa.

Giờ thì, lý do chúng tôi có thể thảnh thơi ăn nhẹ trong mê cung là vì quái vật quá ít. Tôi đã nghĩ rằng số lượng quái vật sẽ tăng lên trong vài ngày qua, nhưng chỉ có lũ quái vật level 10 là nhân lên.

Xem ra chúng tôi phải tìm một bãi săn mới để chiến đấu hiệu quả hơn rồi.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!