Góc nhìn của Tama
"Này mấy nhóc! Lại đây, bọn anh thuê mấy đứa." - Nhóc A
"Bọn em không cần đâu nanodesu. Vả lại, hôm nay bọn em được nghỉ mà nanodesu." - Pochi
"Đừng có chảnh chọe thế chứ, anh đây đã cất công mời rồi mà." - Nhóc A
"Ép buộc là không tốt đâu~?" - Tama
Mấy đứa nhóc Thú Nhân tộc Chó gọi với lại khi tôi đang chơi cùng Pochi. Trông cậu ta có vẻ ngạo mạn, dù tụi tôi cũng trạc tuổi nhau thôi.
"Xin lỗi hai đứa nhé. Thằng này ăn nói hơi khó nghe." - Nhóc B
"Gon nhà này nó dốt đặc khoản ăn nói với mấy bé gái dễ thương. Bỏ qua cho nó nhé. Anh là Ken, còn thằng cao kều kia là Han." - Ken
"Hai thằng dở hơi." - Gon
Thứ tự từ cao đến thấp là Han, Gon và Ken. Cả ba đều là con trai Thú Nhân tộc Chó.
"Em được khen là dễ thương đó nanodesu." - Pochi
"Pochi dễ thương mà~." - Tama
Pochi thì dễ thương thật. Nhưng mà, ba cậu trai này trông hơi bẩn, chả dễ thương tí nào.
"Sao nào? Anh không trả công hàng ngày được, nhưng nếu hai đứa xách hành lý cẩn thận cho bọn anh, anh sẽ khao một bữa ra trò." - Ken
"Ăn uống! Có thịt không nanodesu?" - Pochi
"Thịt~?" - Tama
Chủ nhân có nói là hôm nay sẽ mở tiệc thịt nướng. Giờ tôi đang hóng lắm đây.
"Để xem nào. Đàn ông con trai mà. Hôm nay bọn anh sẽ chơi lớn, đãi thịt luôn!" - Ken
"Hura nanodesu!" - Pochi
"Được không đó, Ken. Hứa hẹn ghê vậy mậy." - Han
"Muốn tỏ ra ngầu thì tự đi mà ngầu một mình đi." - Gon
Thế là, chẳng biết từ lúc nào, hai đứa tôi đã vào mê cung để xách đồ cho ba người họ. Tôi không thể để Pochi đi một mình được, vì tôi là chị mà.
"Gon, lùi lại đi, đi một mình ở phía trước nguy hiểm lắm." - Ken
"Hê hê, làm như tao sợ mấy con goblin quèn này chắc." - Gon
"Chờ đã, Gon, Ken. Mấy cô bé xách đồ sẽ không theo kịp nếu chúng ta đi nhanh quá đâu." - Han
Tôi liếc mắt nhìn Pochi. Trong cái túi lớn, tụi tôi chỉ đang xách mấy củ Khoai Tây Nhún Nhảy mà ba người họ vừa hạ lúc nãy, nên nhẹ hều à.
"Tụi em ổn mà nanodesu." - Pochi
"Nhẹ như bấc~?" - Tama
"V-vậy hả." - Han
Anh Han đang thở hổn hển. Liệu có ổn không đây?
"Uwah, thêm hai con nữa xuất hiện từ trong bóng tối! Han, cậu lo một con! Ken, cầm chân con còn lại cho đến khi tao xử xong con này!" - Gon
"Được rồi. Xem ra trận này khó nhằn đây." - Han
Ba cậu trai lao về phía lũ goblin đang kêu "kii kii".
Tôi định yểm trợ bằng cách ném đá, nhưng vì lúc mới vào mê cung họ đã dặn "Đừng có ném đá từ phía sau" nên tôi lại thôi.
Thế nên, tôi sẽ cổ vũ vậy.
"Cố lên~?" - Tama
"Cố lên nanodesu!" - Pochi
"""YEAH!"""
Máu rỉ ra từ vết cắn của lũ goblin, trông đau thật. Pochi lấy tay che mắt lại, có vẻ như em ấy không dám nhìn.
"Cần giúp không~?" - Tama
"Anh... không... sao. Đừng lo." - Gon
Trông cậu ta chẳng ổn chút nào.
"Này, mấy người tộc Chó đằng kia! Có cần giúp không?" - ?
"Cảm ơn! Nhờ các anh xử giúp hai con!" - Gon
Ủa, mới nãy cậu ta vừa bảo không cần giúp mà.
Vậy mà khi có các thám hiểm giả khác đi tới, họ lại ngoan ngoãn nhờ giúp đỡ ngay. Phức tạp thật đấy.
"Rõ rồi! Usasa, xử con bên trái đi." - Rabibi
"Ờ!" - Usasa
Ồ! Là chị Usasa và chị Rabibi. Họ là những người đã tốt nghiệp Trường Đào Tạo Pendragon. Tôi chào họ bằng tư thế "Shupin".
Uwaa, không ai để ý hết.
"Ngầu thật, họ xử một con trong nháy mắt." - Gon
"Cậu không biết à? Họ là [Pendora] đấy. Những người tốt nghiệp ưu tú được mặc áo choàng xanh lam." - Ken
Mấy cậu trai tộc Chó cũng xử lý nốt số goblin còn lại dù người đầy thương tích. Pochi dùng băng vải để cầm máu cho họ.
"Cảm ơn mọi người rất nhiều." - Ken
"Đừng bận tâm, lúc khó khăn giúp đỡ nhau là chuyện thường mà... ể?" - Usasa
A, cuối cùng chị Usasa cũng để ý. Tôi chào lại lần nữa, lần này là tư thế "Shutan".
"Ể? Tama và Pochi-neechan? Hai đứa làm gì ở đây thế?" - Usasa
"Làm thêm~?" - Tama
"Tụi em đang đi làm thêm, xách hành lý đó nanodesu!" - Pochi
Mặt chị Usasa trông lạ quá. Chị ấy bị đau bụng à?
"Hai đứa... quen với [Pendora] à?" - Ken
"Vâng~." - Tama
"Tụi em quen biết và là bạn chí cốt đó nanodesu!" - Pochi
A, có một con goblin.
Vút, tôi di chuyển, rồi nhanh gọn hạ gục nó bằng thanh đoản kiếm rút từ trong túi ra. Goblin Sát Thủ rất nguy hiểm vì chúng có thể tiếp cận bạn trước khi bạn kịp nhận ra.
"Ể? Tama-chan biến đâu mất rồi?" - Ken
"A, con bé ở đằng kia!" - Rabibi
Tôi vẫy tay với chị Rabibi vừa mới phát hiện ra mình.
"Nhận ra được cả Goblin Sát Thủ đang tiếp cận cơ à!" - Gon
"Phải tập trung chứ~." - Tama
Nguy hiểm lắm nếu không cẩn thận đó, biết chưa?
"Thanh kiếm đó ở đâu ra vậy?" - Ken
"Để ý tới chuyện đó là toi mạng đó~." - Tama
"V-vậy hả." - Ken
Hửm? Có thứ gì đó đang làm mặt đất rung chuyển.
"Tama, có cái gì đó đang đến nanodesu." - Pochi
"Tiếng bước chân~?" - Tama
Rung chấn này là của một con sáu chân. Vì tiếng bước chân là 'dota, dota tatta', tôi đoán là Bọ Ngựa Lính hoặc Kiến Thép?
Sải chân có vẻ hơi rộng, nên chắc là Bọ Ngựa Lính rồi.
"Chắc là... tiếng bước chân của Bọ Ngựa Lính~?" - Tama
"Đúng là Tama có khác nanodesu! Chắc chắn là nó rồi nanodesu." - Pochi
Mà, trông mọi người lạ quá. Chẳng lẽ tôi đoán sai à?
"Làm gì giờ~?" - Tama
"Pochi-san, cả Tama-san nữa, sao hai đứa bình tĩnh thế!" - Ken
"Nếu có 5 người như cô thì còn nói làm gì, chứ một mình cô với thanh đoản kiếm quèn đó thì làm sao mà thắng nổi!" - Gon
Thật không? Bọ Ngựa Lính yếu xìu mà nhỉ? Phải không ta?
Pochi cũng có vẻ bối rối.
Mọi người mặt mày tái mét, ôm nhau run bần bật, "Làm sao bây giờ?". Nếu không thắng được thì chạy đi chứ nhỉ?
"Chạy mau, con bọ ngựa chết tiệt đó đang tới đấy!" - Một thám hiểm giả
Bốn người, cả nam lẫn nữ, chạy vụt qua chúng tôi.
A, không ổn rồi.
Dẫn quái theo đoàn là không tốt, tuyệt đối không!
"Ph-phải, chúng ta chạy thôi." - Gon
"Chạy mau, đứng lên nhanh. Gon, giúp anh một tay. Han, cậu vác hai đứa kia. Pochi-chan, Tama-chan, đừng đứng đực ra đó, chạy mau lên!" - Ken
Cậu ta không định giết nó sao?
"Em sẽ hạ nó nanodesu!" - Pochi
"Okie~." - Tama
Chỉ có một con Bọ Ngựa Lính xuất hiện từ góc rẽ. Tôi và Pochi trao đổi ánh mắt rồi cùng gật đầu.
"Pochi."
"Tama."
Cả hai chúng tôi cùng truyền ma lực vào thanh đoản kiếm của mình.
[Ma Nhận] "Lên" "nanodesu!"
Để lại một vệt sáng đỏ hệt như chị Liza, tôi và Pochi vun vút chém vào chân trước của con bọ ngựa. Những thanh đoản kiếm dễ dàng cắt ngọt vào khớp chân của nó.
Sau khi chém đứt chân nó, tôi đột ngột dừng lại và xoay người.
Lần này, tôi trèo lên lưng con bọ ngựa đã ngã gục, rồi nhanh chóng cắt đứt cái cổ mỏng manh của nó.
Tei!
[Chiến Thắng] "Nanodesu!"
Hai đứa tôi cùng làm tư thế chiến thắng.
Vì thịt Bọ Ngựa Lính không ngon lắm nên tôi cũng không vui mấy.
Với sự giúp đỡ của chị Usasa và chị Rabibi, chúng tôi đã thu hồi được ma hạch của con bọ ngựa. Vì được chị nhân viên ở lối vào mê cung trả cho rất nhiều tiền vàng, nên mọi người đã được ăn thịt thỏa thích.
Tất nhiên là có cả mấy cậu trai tộc Chó nữa.
Xiên thịt ếch mua ở quầy hàng rong, ngon hết sảy.
"Một ngày nào đó, bọn anh nhất định sẽ mạnh được như hai đứa." - Gon
"Em sẽ không thua đâu nanodesu!" - Pochi
Pochi vừa nói vừa hăng hái gặm xiên thịt, có vẻ em ấy không muốn thua mấy cậu trai kia. Dạ dày luôn có chỗ riêng cho thịt, nhưng mà nếu ăn nhiều quá thì sẽ không ăn được bữa tối của Chủ nhân đâu đó?
Bữa tiệc thịt nướng tối nay của Chủ nhân là vô địch và tuyệt vời nhất. Chấm hết.