Đó là... một con Rồng.
Một sinh vật mà con người không bao giờ có thể chiến thắng.
Một sự tồn tại mà ngay cả các Thánh Hiệp Sĩ từ vương đô cũng phải được điều động chỉ để mong xua đuổi nó đi.
Trông kích thước thì có vẻ nó là một con tiểu long, nhưng loài rồng vốn không có phân lớp như vậy. Nếu giao chiến, chúng tôi chắc chắn sẽ thua... à không, đây thậm chí còn chẳng phải là một trận chiến, mà chỉ đơn giản là một cuộc tàn sát.
Thứ đó hiện ra từ màn sương, lườm chúng tôi.
Con rồng chỉ làm có vậy, nhưng cũng đủ khiến chúng tôi nín thở và toàn thân cứng đờ, không thể cử động.
Thời gian thực tế có lẽ chỉ trôi qua trong khoảnh khắc, nhưng tôi cảm giác đó là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời mình.
Như thể đã mất hứng thú, con rồng chuyển tầm mắt từ chúng tôi sang xác con harpy rồi quay đầu lại vào trong màn sương.
Tôi gần như thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay cả một tiếng động nhỏ nhất cũng có thể thu hút sự chú ý của nó, nên tôi nghiến răng chịu đựng.
Ngay lúc con rồng sắp sửa xoay cả thân mình đi, thì...
một kẻ phá đám xuất hiện.
“Xem nào, xem nào! Chúng ta có gì đây! Người được ca tụng khắp Vương quốc Shiga, đệ tứ Bát Kiếm Shiga, Tật Phong...”
Ông ta bắt đầu tự giới thiệu với con rồng trong khi bay lượn vòng quanh trên trời trên lưng một con wyvern.
Bát Kiếm Shiga là những chiến binh mạnh nhất của nước Shiga. Trên tay Sir Trell đang cưỡi wyvern dường như là một thanh ma khí còn dài hơn cả trường thương.
Tuy nhiên, đối thủ của ông lại quá sức.
Đó là một thứ đủ mạnh để một mình đối đầu với một con cao đẳng quỷ xuất hiện ở lâu đài tại Thành phố Seryuu. Nếu Anh hùng Mặt nạ bạc không xuất hiện lúc đó, không ai trong chúng tôi có thể sống sót.
Con rồng dồn sức, và chỉ trong nháy mắt, nó đã phóng vọt lên trời mà không cần lấy một bước chạy đà.
Trong đôi mắt nó, tôi thoáng thấy một tia lấp lánh như của một đứa trẻ tinh nghịch, nhưng chắc đó chỉ là tôi tưởng tượng thôi.
“Này, Lilio! Cô chạy ngay đi. Cả cô đội trưởng đằng kia nữa!” - Jon
Cánh tay tôi bị ai đó nắm lấy và kéo từ phía sau.
Là Jon-san trong bộ giáp da, không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Phía sau cậu ta là một người phụ nữ tên Mito trong trang phục đời thường, trông cứ như thể cô ấy chỉ định “ra ngoài mua chút đồ”. Cô ấy vẫy tay chào nhẹ khi mắt chúng tôi chạm nhau. Đúng như mong đợi, cô ấy vẫn mang giày du hành, nhưng thật đáng kinh ngạc khi cô ấy có thể mặc những thứ đó ở một nơi như thế này.
“Này, đội trưởng-san?!” - Jon
“Ồ phải rồi, tất cả thành viên tản ra! Nấp sau tảng đá kia!” - Zena
Tôi bừng tỉnh trước những lời bối rối của Jon-san và ra lệnh cho mọi người.
Trên bầu trời, con rồng đang giao chiến với Sir Trell như thể đang chơi đùa. Giống hệt một con mèo vờn chuột.
Nhân cơ hội đó, chúng tôi đã di tản thành công đến một khe hở trên vách đá của Thung lũng Héo úa mà Jon-san chỉ dẫn.
“Xì, lúc tôi đến đây trước đó làm gì có con rồng nào, cô hiểu không?” - Jon
“Ôi dào? Chẳng phải có tin đồn về một con rồng lan khắp thị trấn sao.” - Mito
“Đó là về con á long thích ăn cam trên đường núi mà.” - Jon
“Vì thế, tôi mới cho rằng có một sự tồn tại nào đó đã đuổi con á long ra đường.” - Mito
Jon-san và Mito-san nói chuyện tỉnh bơ trước mặt chúng tôi, nhưng đầu óc tôi vẫn chưa thể hồi phục để tham gia. Thực tế thì, ngay cả Lilio cũng chỉ có thể nhìn cuộc trò chuyện của họ với vẻ mặt không vui, cô ấy không ở trong tình trạng có thể chen vào.
Dường như đã chán trò đuổi bắt, con rồng đập con wyvern xuống đất. Con wyvern bị đập lăn lông lốc trên mặt đất về phía chúng tôi, húc đổ vài cái cây khô héo.
“Ê ê, đừng có qua đây chứ.” - Jon
“Ây da, con wyvern đó hết bay được rồi nhỉ?” - Mito
Như Mito-san nói, xương cánh của con wyvern đã gãy lìa, tình trạng thật kinh khủng.
Có lẽ nó sẽ không bao giờ bay được nữa trừ khi được chữa trị bằng phép thuật trị liệu cao cấp.
Con wyvern dường như đã hấp thụ phần lớn chấn động, vì Sir Trell dù bị ném từ độ cao đó xuống vẫn đứng vững, tay cầm chắc cây thương trong khi người đẫm máu.
“Hỡi loài rồng! Ta đặt cược cả mạng sống vào ngọn giáo này! Hỡi các chiến binh, hãy tiếp nối thành tựu của ta!” - Trell
Ánh sáng đỏ rực bao bọc lấy cây thương của Sir Trell, rồi đầu mũi giáo tỏa ra hào quang. Lẽ nào đó là...
“Ma Nhận à.” - Mito
“Đó là...” - Jon
Jon-san nín thở và im lặng sau khi nghe Mito-san nói.
Ma Nhận là một bí kỹ mà chỉ có hai người trong Lãnh địa Bá tước Seryuu có thể sử dụng.
“Nào! Tới đây! Ma Nhận Xuyên Khổng Kích (Magic Edge Rupturing Strike)!” - Trell
Sir Trell lao vào con rồng, vung ngọn thương trông như một viên đạn đại bác. Mặt đất nơi ông giẫm lên bị khoét sâu, tung bụi mù mịt.
Để lại một dư ảnh màu đỏ trong màn sương trắng, ngọn thương đâm thẳng vào con rồng như thể bị hút vào đó.
Với kỹ thuật đó, chắc chắn có thể xuyên qua lớp vảy rồng!
Mũi thương tóe lên những tia lửa dữ dội trên bề mặt con rồng. Vậy mà, nó thậm chí còn chưa chạm tới lớp vảy. Nó đã bị chặn lại bởi một lớp màng ánh sáng phòng ngự, thứ đóng vai trò như một lớp áo giáp, xuất hiện trước lớp vảy từ lúc nào tôi không hay.
“Chưa hết đâuuuu-!” - Trell
Đáp lại tiếng gầm đầy phấn khích của Sir Trell, ánh sáng đỏ bao phủ cây thương tụ lại ở đầu mũi, và đã thành công làm nứt nhẹ lớp màng phòng ngự của con rồng.
“Tuyệt vời.”
“Ông chú ngầu phết nhỉ.” - Mito
Bên cạnh tôi, Mito-san đang vỗ tay nhè nhẹ. Tôi tự hỏi sao người này có thể vô tư đến thế.
『GROUUU?』
Con rồng nghiêng đầu, rồi gạt phăng ngọn thương đang bị chặn bởi lớp vảy của nó đi như thể đang phủi một con bọ phiền phức. Sir Trell bị mất đà do ngọn thương đột ngột biến mất và bị bàn tay của con rồng hất văng đi.
Con rồng tiến lại gần Sir Trell, rồi dùng ngón tay chọc chọc vào ông ta để xem phản ứng.
“Zena-tan, cô dùng được phép trị liệu không?” - Mito
“C-Có, tôi có thể dùng những phép đơn giản.” - Zena
Tôi có để ý cách gọi kỳ lạ của Mito-san, nhưng giờ không phải lúc để tâm đến chuyện đó.
“Còn phép cao cấp như [Trị Dũ Khải Phong] thì sao?” - Mito
“Tôi xin lỗi, tôi chỉ mới dùng được đến trung cấp...” - Zena
“Vậy à, thế thì không chữa xương gãy được rồi.” - Mito
Mito-san không có vẻ gì là thất vọng trước lời tôi, sau khi suy ngẫm một chút, cô ấy nói những lời bất ngờ với một nụ cười vui vẻ và bước ra ngoài.
“Thế thì hết cách. Mọi người cứ nấp ở đây nhé.” - Mito
“Này, bà Mito. Sự khinh suất của tuổi già thì...” - Jon
“Ở đây có ai xấu mồm thế nhỉ?” - Mito
“...Onee-san trẻ trung xinh đẹp, là tôi lỡ lời.” - Jon
Jon-san định đi theo Mito-san, người đang thản nhiên bước ra khỏi chỗ nấp của chúng tôi, nhưng Lilio-san đã vội nắm lấy tay cậu và ôm chặt vào lòng. Tôi cũng cố gọi Mito-san lại bằng giọng nhỏ, nhưng cô ấy chỉ đáp lại, “Không sao đâu, cứ xem đi,” bằng một nụ cười.
“Này Rồng-kun đằng kia ơi. Trò chơi kết thúc rồi nhé? Ông chú kia không đấu được nữa đâu, nên nhóc có thể quay về Núi Fujisan được không?” - Mito
“ZUGOOOUN”
“Ây chà, thật sự là không được sao?” - Mito
Cô ấy rút ra một cây gậy từ một cái lỗ đen xuất hiện bên cạnh mình. Đó là một cây đũa phép? Hay là một cây trượng?
“Hết biết. Vậy thì ta sẽ là đối thủ vòng hai của ngươi.” - Mito
Cô ấy tạo ra những lưỡi kiếm trong suốt và những tấm khiên xung quanh mình, trông như được tạo ra từ tự nhiên thuật. Chúng vừa giống như những tấm khiên bảo vệ cô, vừa như những ngọn giáo để tiêu diệt kẻ thù, lại vừa như những sinh vật sống di chuyển theo từng cử động của cô.
Trông giống như phép thuật công thủ cao cấp của Cổ Vương-sama trong truyền thuyết... Mà khoan, cô ấy đã niệm chú từ lúc nào vậy?
“Tránh ra một chút nào!” - Mito
Một cơn mưa đạn vô hình mà Mito-san bắn ra va vào bề mặt con rồng và bị dội ngược lại. Con rồng, vốn đang đứng thẳng khi giao chiến với Sir Trell, dường như đã bị thương bởi đòn tấn công và bay vút lên trời, bỏ chạy.
Một con rồng... đang bỏ chạy?
“Vậy thì, tôi đi một lát nhé.” - Mito
Cô ấy đuổi theo con rồng lên trời, nhảy trên không trung như thể có những bậc thang vô hình. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy ai đó nhanh nhẹn hơn cả Satou-san.
Tôi không biết chi tiết về trận chiến giữa Mito-san và con rồng vì nó diễn ra bên ngoài màn sương của Thung lũng Héo úa.
Tuy nhiên, từ tiếng gầm của con rồng, và tiếng cười đầy thích thú thỉnh thoảng vọng lại, chắc hẳn đó là một trận đấu một chiều.
Nếu kể chuyện này cho ai nghe, họ chắc chắn sẽ không tin và nghĩ rằng đó là một trò đùa.
Sau khi chúng tôi sơ cứu khẩn cấp cho Sir Trell, khu vực xung quanh trở nên yên tĩnh khi chiến trường đã di chuyển ra ngoài Thung lũng.
“Này, người đó thực sự là ai vậy?” - Lilio
“Tôi đã nói là không biết mà. Cô ấy đang ngủ trong một căn phòng bí mật sâu trong khu phế tích.” - Jon
“Có lẽ cô ấy sống trong phế tích đó?” - Lilio
“Không thể nào.” - Jon
“Thay vì chuyện đó, hai người có thể im lặng một chút được không?” - Iona
Tôi ngậm miệng lại trước lời của Iona-san. Lắng nghe cẩn thận, tôi nghe thấy tiếng cánh đập từ phía trên màn sương. Vậy ra cuối cùng con rồng vẫn là kẻ chiến thắng sao?
“Oi, xong rồi đây.” - Mito
Đó là bóng dáng Mito-san đang vẫy tay từ trên lưng con rồng. Tay kia của cô ấy đang cầm một sợi xích được tạo ra bằng ma thuật, nối với đầu con rồng như dây cương ngựa.
“Tôi sẽ trả đứa nhỏ này cho Ten-chan ở Núi Fujisan, nên tạm biệt nhé. Jon-kun, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng vui lắm đó! Nếu nhớ tôi thì cứ đến trung tâm Vương Đô mà tìm nhé.” - Mito
“Tôi không có nhớ cô! Mà thay vào đó, cho tôi đi cùng với!” - Jon
“Xin lỗi nhé, tôi không thể đưa người khác vào thánh địa của thiên long được. Hẹn gặp lại.” - Mito
Sau khi vừa nói vừa vẫy tay nồng nhiệt, Mito-san bay vút lên trời cao bằng cách điều khiển con rồng. Hình ảnh của cô ấy giống hệt như Cổ Vương-sama và Long Kỵ sĩ-sama chỉ xuất hiện trong những câu chuyện về ngày lập quốc.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định chia tay Jon-san tại Thung lũng Héo úa, tạm dừng cuộc tìm kiếm để đưa Sir Trell trở về Thành phố Fau.
Về phần Sir Trell, có vẻ như ông đã định nghỉ hưu khỏi Bát Kiếm Shiga vì tuổi tác, nên ông quyết tâm tìm một đối thủ xứng tầm để chia tay sự nghiệp. Nhân dịp đó, ông nghe được tin đồn về con rồng và nghĩ rằng nó sẽ là đối thủ hoàn hảo cho trận chiến cuối cùng của mình.
Dường như ông chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống sót, ông cứ lẩm bẩm, “Ta đã không chết,” trong khi trừng mắt nhìn lên bầu trời trống rỗng khi hoàng hôn buông xuống. Có lẽ ông đang cầu nguyện cho linh hồn con wyvern đã chết của mình.
Về cuộc tìm kiếm con đường tắt đã bị gián đoạn, chúng tôi không cần phải tiếp tục nó nữa.
Vài ngày sau sự việc này, con á long đã bị tiêu diệt.
Tôi nghe đồn rằng người tiêu diệt nó không phải là các Hiệp sĩ Hoàng gia được cử đến, mà là Anh hùng-sama tóc tím, người nắm giữ thanh thánh kiếm hộ quốc Claiomh Solais.
Có lẽ... danh tính của Anh hùng-sama đó chính là Mito-san.
Vì sự ồn ào về con rồng đã kết thúc, chúng tôi đã có thể tiếp tục hành trình đến Thành phố Mê cung sau khi nhận được lương thực từ một số thương nhân tốt bụng.
Sau vô số sự kiện bí ẩn, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến được cổng của Thành phố Mê cung. Hai bức tượng đá khổng lồ ở hai bên cổng đang nhìn chúng tôi như những người gác cổng uy nghiêm.
Đây chính là Thành Phố Mê Cung Selbira.
Em sẽ sớm gặp lại anh thôi.
Satou-san