Tôi, một lính gác của thành phố mê cung.
Tôi dùng gậy khều nhẹ vào ba cái bóng nhỏ co ro trong góc tối của một con hẻm. Hoàn toàn chỉ là khều nhẹ thôi đấy.
Hai trong số chúng khẽ cựa quậy và đáp lại bằng một giọng rên rỉ, vậy là vẫn còn sống. Vấn đề là đứa cuối cùng.
Tôi liếc mắt sang gã bạn thân, thầm mong hắn đổi ca với mình, nhưng gã chỉ hất cằm, ra hiệu tôi cứ làm tiếp việc của mình. Xem ra không nhờ vả được rồi. Ai bảo tôi nợ hắn một chầu nhậu cơ chứ, đành chịu thôi.
Chết cũng được, nhưng làm ơn đừng có thối rữa ra nhé.
Tôi dùng gậy nâng mặt thằng nhóc lên.
Miệng nó hơi mấp máy, nhưng có lẽ chẳng còn hy vọng gì nữa rồi.
"Thế nào rồi?"
"Còn sống."
Ca tuần tra tiếp theo của tôi là 10 ngày nữa, tới lúc đó chắc nó thối um lên rồi. Tôi không phải ác quỷ, nên không thể xuống tay giết nó ngay tại đây được. Có lẽ tôi nên xin sếp cho chuyển sang đội khác trong 3 ngày tới.
"Đi thôi, nản quá trời."
"Cậu nói phải."
Khi tôi rút cây gậy khỏi cằm thằng nhóc và quay đi, một bóng người đã đứng lù lù ở đó. Đôi mắt ấy lấp lánh trong bóng tối.
Đôi mắt tràn đầy sức sống đó khác một trời một vực với ánh mắt vô hồn của mấy đứa nhóc ban nãy.
"Ông đang làm gì nodesu? Ông đang bắt nạt trẻ nhỏ nodesu?"
"Đ-Đâu có."
Tôi bất giác lắp bắp.
Lạ thật, bình thường tôi đối phó với đám du côn ngon ơ cơ mà.
"Chúng tôi là lính tuần tra của tổng đốc."
"Tuần-tra? Là cảnh sát nanodesu! Ngầu quá nodesu!"
"Phải, đúng thế. Chúng tôi ngầu lắm."
Chẳng biết "cảnh sát" là cái quái gì, nhưng tôi cứ nhanh nhảu đáp lại để cô bé mau đi cho khuất mắt.
Kể cả con bé này có cho chúng đồ ăn thì cũng chỉ khiến chúng chết nhanh hơn mà thôi.
"Mấy đứa trẻ này bị bệnh nanodesu?"
Người bước ra từ bóng tối là một cô bé thú nhân tộc chó. Ăn mặc sang trọng như vậy dù chỉ là á nhân, chắc hẳn cô bé là nô lệ của một gã quý tộc biến thái nào đó. Tôi cũng muốn con gái mình được mặc đồ như thế dù chỉ một lần.
"Chúng sắp chết đói thôi. Có lẽ chúng sẽ sống sót nếu được một thương nhân giàu có hay một quý tộc như cô bé mua về."
"Đói bụng là đau đớn nodesu! Đói bụng thì buồn lắm nodesu!"
Cô bé tộc chó bất ngờ lôi ra một thứ gì đó giống cây sáo từ trong túi và thổi hết sức. Tôi bất giác bịt tai lại, nhưng chẳng có âm thanh nào phát ra cả.
"Chủ nhân! Pochi ở đây nanodesu!"
Thổi sáo xong, cô bé bắt đầu gọi chủ nhân của mình bằng một giọng oang oang.
To kinh khủng.
"Thật khủng khiếp nanodesu! Làm ơn giúp con nodesu!"
Cô bé vừa vòng tay quanh miệng làm loa, vừa gào lên hết cỡ.
Này này, nhóc có bị gì không đấy? Đầu óc có vấn đề à?
"Này, đi thôi."
"Cậu nói phải."
Gã đồng nghiệp của tôi nghiêng đầu như đang cố nhớ lại điều gì đó, nhưng tôi chẳng muốn dính vào rắc rối.
Một cơn gió bất chợt nổi lên, cuốn tung cát bụi trong con hẻm.
Khụ, ngạt thở quá. Cát bay cả vào miệng tôi.
"Pochi, có chuyện gì vậy? Mấy người này bắt nạt em à?"
"K-Không phải thế nodesu! Mấy người này là cảnh sát-san nanodesu. Không phải chuyện đó đâu, ngài đến đây nhanh lên nanodesu. Bụng họ trống rỗng, họ sắp chết rồi nodesu!"
Tên này... hắn từ xó nào chui ra vậy?
"Này, ngươi từ đâu đến..."
Ái da.
Cứ như thể gã bạn thân vừa phang một cây gậy vào lưng tôi vậy. Đau điếng.
"Tôi xin lỗi, Hiệp sĩ Pendragon-sama. Đồng nghiệp của tôi đã vô lễ."
"Không sao đâu, tôi cũng xin lỗi."
Đâu cần phải quỵ lụy chỉ vì hắn là một thiếu chủ quý tộc nào đó chứ?
Quý tộc-sama được cô bé tộc chó dắt tay đến chỗ mấy đứa trẻ sắp chết. Sau khi xác nhận tình hình, tôi quay sang chất vấn gã bạn chí cốt của mình.
"Cậu làm cái trò gì thế?"
"Câu đó tôi hỏi cậu mới đúng. Cậu không biết anh ta là ai à?"
Lúc nào cũng ra vẻ ta đây, hừ, là Pendragon thì sao chứ. Pendragon?
Không lẽ nào?
"Đừng nói với tôi, đó là chủ nhân của cô hầu gái đã đánh bại Mê Tặc Vương nhé?"
"Cái kiểu nhớ gì kỳ vậy... mà thôi. Đúng là anh ta đấy. Tiện thể thì, anh ta cũng là người được Nữ Hầu tước sủng ái, và có đủ sức mạnh để tiêu diệt một con quỷ vật cấp thấp ở một vùng đất xa xôi. Cô hầu gái của anh ta là quá đủ để xử lý một tên như Mê Tặc Vương rồi."
Phù, suýt nữa thì tôi mất đầu theo nhiều nghĩa.
"Hiệp sĩ-sama, ngài đang làm gì vậy? Để phòng ngừa, luật pháp vương quốc cấm việc an tử."
"Anh nhầm rồi. Tôi chỉ cho chúng uống thuốc phép bổ dưỡng thôi."
Bổ dưỡng? Lại còn là thuốc phép nữa? Hắn ta cho mấy đứa nhóc sắp chết thứ thuốc phép trị giá vài đồng vàng sao? Với số tiền đó người ta có thể sống nửa năm đấy! Sở thích của mấy gã quý tộc thật là...
"Chúng cử động rồi!"
"Ừm, lát nữa hãy giao chúng cho cô Miteruna. Tôi định sẽ chăm sóc mấy đứa trẻ này, có cần làm thủ tục gì không?"
Lại trò tiêu khiển cho một gã quý tộc bệnh hoạn nào đó à. Thật đáng thương, nhưng vẫn tốt hơn chết ở đây cả trăm lần.
"Không cần đâu ạ, chúng tôi sẽ báo cáo việc này lên cấp trên, ngài cứ tự nhiên dẫn chúng đi. Nếu ngài muốn, chúng tôi có thể giúp một tay được không ạ?"
Này này, bạn hiền? Anh đang nói cái quái gì thế?
"Không sao, tôi tự lo được. Pochi, Tama, hai em hãy nhẹ nhàng mang hai đứa kia đi nào."
"Vâng, nanodesu!"
"Aye~"
May mắn là vị quý tộc-sama đã từ chối nên tôi không phải làm mấy việc phiền phức.
Gì cơ! Cô bé mèo đó xuất hiện từ lúc nào vậy?
Gã đồng nghiệp vỗ vai tôi như thể an ủi.
Tôi không biết cậu định làm gì, nhưng nó khiến tôi khó chịu đấy, đừng có tỏ vẻ thương hại tôi!
Sau ngày hôm đó, tôi không bao giờ thấy những đứa trẻ sắp chết trong con hẻm nữa. Những người già gần đất xa trời hay lảng vảng quanh công viên gần Biệt Thự Thường Xuân cũng biến mất. Tôi không biết là có ai đó đã thu dọn xác họ, hay là số người sắp chết đang giảm đi nữa.
Có một điều tôi muốn nói, đó là tôi cảm thấy khá hơn khi công việc nhặt xác đã không còn.
Nửa tháng sau, ba cô bé lạ mặt đến trạm gác của tôi và nói lời cảm ơn. Tôi chẳng quen biết cô bé nào ăn mặc tươm tất như vậy cả.
Gã bạn thân và tôi đã cùng nhau ăn hết số đồ ăn mà mấy cô bé để lại.
Phải rồi, đồ ăn ngon thì có tội tình gì đâu.