Arisa
"A, Liza-san kìa!"
Lúc ghé qua khu hàng ăn ở cổng tây, tôi đã trông thấy bóng dáng chị ấy.
Tôi định cất tiếng gọi, nhưng có lẽ không nên làm phiền khi chị ấy đang tập trung cao độ vào việc chọn đồ ăn. Lần trước lỡ làm vậy, chị ấy đã lườm tôi một phát sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống. Ánh mắt đó đáng sợ đến mức chỉ có trong ác mộng thôi.
Dưới áp lực từ ánh mắt đó, mấy bác chủ quán vẫn giữ được nụ cười trên môi để phục vụ khách hàng dù tay đang dính đầy dầu mỡ. Đúng là dân chuyên nghiệp có khác. Tôi sẽ cho điểm tuyệt đối nếu nụ cười của họ không cứng đờ như tượng sáp.
"Này này, đó có phải là Hắc Thương Liza không?" - Một thám hiểm giả.
"Ồ, không biết cô ấy sẽ chọn xiên thịt nào nhỉ?" - Một thám hiểm giả khác.
"Trông có vẻ chị ấy đang phân vân giữa xiên thịt thằn lằn và xiên sườn thỏ." - Lại một thám hiểm giả nữa.
"Món nào cũng có giá một đồng lớn đấy. Quả không hổ danh thám hiểm giả hạng Xích Sắt." - Thêm một thám hiểm giả.
Tôi nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của mấy thám hiểm giả gần đó. Liza cũng nổi tiếng ra phết nhỉ. Chị ấy đang đắn đo giữa xiên thịt thằn lằn thép và xiên thỏ đá có xương. Nghe tên thôi đã thấy cứng rồi.
Mà nghĩ lại thì, Sư phụ sáng nào cũng cho mỗi người một đồng vàng tiêu vặt, chị ấy mua cả hai xiên cũng có sao đâu.
Cơ mà, cái thú vui khi phải đắn đo lựa chọn cũng hay ho phết, nên thôi kệ.
"Ồ, chị ấy chọn rồi kìa." - Một thám hiểm giả.
"Món gì thế?" - Một thám hiểm giả khác.
"Là xiên thịt thằn lằn." - Lại một thám hiểm giả nữa.
"Chà chà, ăn thịt đồng loại luôn cơ à." - Thêm một thám hiểm giả.
Hửm? Khi tôi quay lại nhìn kẻ vừa phát ngôn câu đó, thì mấy fan hâm mộ của Liza ở gần đấy đã xúm vào cho hắn một trận nhừ tử rồi.
Chậc, thế là hết phần mình rồi.
Giữa thành phố thế này thì không dùng ma thuật được, nên kỹ năng cấp 0 [Đũa Thuật] của tôi cũng chỉ để làm cảnh thôi. Hay là mình cũng nên học một kỹ năng tự vệ nào đó giống Lulu nhỉ? Nên không ta?
"Tuyệt vời. Xiên thịt thằn lằn thép này ban đầu có vị khá nhạt, nhưng càng nhai, vị ngọt càng từ từ lan tỏa từ bên trong."
Uwah, chị Liza lại bắt đầu bài bình luận ẩm thực ngay khi đang ăn rồi kìa.
Mà, đó có thật là thịt không vậy? Sao tôi cứ nghe thấy mấy tiếng kêu răng rắc kỳ lạ thế nhỉ?
"Ồ, câu [Tuyệt vời] của Liza-san xuất hiện rồi kìa. Xem ra xiên thịt đó là hàng ngon." - Một thám hiểm giả.
"Hah! Đúng là đồ gà mờ! Phải nghe kỹ phần bình luận sau từ [Tuyệt vời] ấy." - Một thám hiểm giả khác.
"Gà mờ" á? Mấy ông này cũng lầy ghê.
"Đúng đúng, đừng bao giờ mua mấy món mà chị ấy khen là ‘dai giòn sần sật’. Hàm răng yếu ớt của loài người chúng ta không đỡ nổi đâu." - Lại một thám hiểm giả nữa.
"Đừng có gộp tôi vào với loài người các anh, không có loại thịt nào mà thú nhân chúng tôi không xơi được hết! Này ông chủ, cho tôi một xiên giống hệt cô kia!" - Một thám hiểm giả thú nhân.
Một thú nhân phớt lờ lời khuyên của hội bình luận viên và gọi một xiên y hệt Liza, để rồi ngay sau đó phải ôm miệng rên rỉ: "Ôi, răng của tôi!"
Xin thành thật chia buồn.
Kể ra thì, chủ quán dám bán loại thịt cứng như đá này cũng can đảm thật.
Nửa sau của xiên thịt chị ấy cầm có màu khác, không biết có phải là loại khác không nhỉ?
Liza đang nhai phần thứ hai của xiên thịt. Lần này chị ấy lại nhận xét: "Món này thì lại không hề dai chút nào."
À, tôi hiểu rồi. Hóa ra chị ấy không phải đang chọn món nào để ăn, mà là chọn món nào để ăn trước. Hoàn toàn đồng ý luôn.
"Yosh, tôi sẽ lấy một xiên thỏ đá." - Một thám hiểm giả.
"Lần tới, sau khi kiếm bộn tiền trong mê cung, tôi cũng muốn ăn thử thịt thỏ đá." - Một thám hiểm giả khác.
Tôi chỉ biết thầm cầu nguyện cho ông chú vừa rồi không tự cắm "death flag" cho mình.
Cuối cùng, phải đợi đến khi Liza-san xử lý xong xiên thịt thứ năm – một xiên thịt ếch – tôi mới có cơ hội bắt chuyện với chị ấy.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn