Arisa
Liza cứ gợi ý lắm món quá, nên trên đường đi làm việc vặt, mình đã dắt theo cô hầu gái nhí đi chinh phục mấy hàng đồ ngọt.
"Món này cũng không ngon lắm nhỉ?" - Arisa
"Thật sao ạ? Em thấy món nào cũng ngon cả, em vui lắm." - Hầu gái nhí
Bánh mật ong mê cung vị cũng tạm được, nhưng kể từ khi được ăn đồ ngọt do Chủ Nhân hack cheat nhà mình làm, giờ ăn gì cũng thấy thiêu thiếu. Đúng là một dấu hiệu nguy hiểm.
"Arisa-chan, ở đằng kia kìa." - Hầu gái nhí
Cô hầu gái nhí đi bên cạnh kéo tay áo tôi. Nhìn theo hướng con bé chỉ, tôi thấy Pochi và Tama đang đứng cùng mấy đứa trẻ khác, vừa nhìn chằm chằm vào quầy thịt xiên gần đó vừa vỗ vỗ vào miệng.
Tụi nó đang làm cái trò gì vậy nhỉ?
"Pochi, Tama, hai cậu đang làm gì thế?" - Arisa
"Arisa~" - Tama
"Arisa! Bọn tớ vừa có một phát kiến vĩ đại nanodesu! Nếu cậu vừa hít hà mùi thơm từ sạp hàng, vừa vỗ vào miệng cùng lúc với người đang ăn thịt xiên, cậu sẽ có cảm giác như mình cũng đang được ăn một xiên đó nodesu!" - Pochi
Pochi hùng hồn giải thích bằng tất cả sức bình sinh của cô bé.
"Vui không?" - Arisa
"Đương nhiên~" - Tama
"Vui lắm luôn nodesu!" - Pochi
Ra vậy, vui là được rồi... nhưng mà, phải nói thẳng ra thôi.
"Nè." - Arisa
"Gì dợ~?" - Tama
"Sao vậy nodesu?" - Pochi
"Sao hai cậu không mua thịt xiên ăn luôn cho rồi?" - Arisa
Chủ Nhân cũng cho mấy đứa tiền tiêu vặt mà, phải không?
"A!"
"Nanodesu!"
Cả hai đứa nhìn vào đồng tiền Pochi vừa run run lấy ra.
"Mua rồi ăn?" - Tama
"Cắn ngập răng luôn nanodesu!" - Pochi
Không. Tớ chả hiểu cậu nói gì sất.
"Bao nhiêu?" - Tama
"Hai cậu có 1 đồng vàng mà phải không? Với số đó thì mua được hẳn 100 xiên thịt đấy." - Arisa
"Một tră... trăm que nanodesu?! Bọn tớ ăn nhiều thế được sao nodesu?" - Pochi
"Ăn nhiều quá là tối khỏi ăn cơm Lulu nấu đấy, nên liệu hồn." - Arisa
"Aye~"
"Nanodesu!"
Pochi và Tama đáng yêu làm một dáng "Shuta!", rồi lon ton chạy tới quầy thịt xiên, mua một đống xiên thịt ếch trong sự ngỡ ngàng của ông chú bán hàng. Xem ra lời cảnh báo của mình vừa rồi như nước đổ lá khoai.
Khoan khoan, từng đó xiên thì nhiều quá rồi đấy, kể cả với hai cậu?
"Xếp hàng~" - Tama
"Mỗi người một xiên nanodesu!" - Pochi
À, ra là hai đứa đang phát thịt xiên cho mấy đứa trẻ đã đứng xem cùng lúc nãy.
Đám trẻ nhận được thịt xiên đồng thanh cảm ơn Pochi và Tama. Trông cả hai có vẻ ngượng, bình thường đâu có thế.
Được khoảng 10 đứa trẻ vây quanh, hai cô nhóc đang vui vẻ chén thịt xiên. Cô hầu gái nhí nhà mình cũng nhanh chân chen vào giữa đám đông rồi.
Con bé này lanh thật.
"Ngon ghê~" - Tama
"Đồ nướng đúng là đỉnh nhất quả đất nanodesu!" - Pochi
"Ngon thật đó." - ?
"Ừm, không bị dai như thịt đen." - ?
Chời ơi, dầu mỡ từ xiên thịt đang nhỏ tong tong xuống ngực Pochi với Tama kìa, dính hết cả rồi.
Giờ thì mình đã hiểu vì sao Lulu toàn bắt hai đứa mặc đồ rẻ tiền bình thường.
Cô gái ấy đúng là dần có tố chất của một người vợ rồi.
"Tớ chia cho Arisa một xiên nữa nodesu!" - Pochi
"Thôi, tớ xin kiếu." - Arisa
"Để dành à?" - Tama
Đâu phải tớ để dành. Vòng eo của tớ đang kêu gào từ nãy rồi đây này.
"Tớ vừa ăn đồ ngọt xong, no rồi, không ăn nữa đâu." - Arisa
"Ăn kiêng?" - Tama
A, những ngày tháng đau khổ đó lại hiện về trong đầu tôi như đèn kéo quân.
Mình tuyệt đối không thể lặp lại chuyện đó lần nữa. Không bao giờ!
"Cậu thật sự không muốn hả nodesu?" - Pochi
"Ngon lắm đó, nhìn nè?" - Tama
Đừng có cám dỗ tôi nữa!
Tôi vội kéo tay cô hầu gái nhí rồi chạy khỏi đó nhanh hết mức có thể.
Bởi vì, tôi không muốn, phải ăn kiêng lần nữa đâu
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo