Satou đây. Tôi vẫn còn nhớ như in một cảnh tượng rất nhiều người tụ tập trong không khí lễ hội để xem một con tàu bay hạ cánh, dù chẳng thể nhớ nổi lý do là gì.
Cây kem handmade trong ký ức đó ngon tuyệt cú mèo.
"Bự~?" - Tama
"Thật là kinh ngạc quá đi nodesu!" - Pochi
Pochi và Tama đang nhoài người ra ngoài cửa sổ ở hai bên, phấn khích nhìn lên con tàu bay đang lơ lửng.
Tama thì không sao, nhưng đuôi của Pochi cứ vẫy lia lịa rồi quất cả vào người tôi.
"Mwu." - Mia
Mia tỏ vẻ bất mãn vì cửa sổ đã bị chiếm, cô bé bèn mở cái cửa sổ nhỏ dùng để nói chuyện với người đánh xe rồi ngó ra ngoài.
Arisa, Lulu và Nana đang ở trên chiếc xe ngựa phía trước chúng tôi sau khi thua oẳn tù xì.
Không hiểu sao, Liza lại đang ngồi trên ghế xà ích và mang theo cả cây giáo của mình. Cô ấy chắc hẳn là thích những nơi trên cao, ngạc nhiên thật.
Bên ngoài cửa sổ, tôi có thể thấy một đám đông đang tiễn chúng tôi.
Những người nhận ra ai đang ngồi trong xe ngựa bắt đầu cổ vũ chúng tôi, làm tôi nhớ đến một cuộc diễu hành.
Có vẻ như rất nhiều người đang hò reo cổ vũ cho Liza vì cô ấy ngồi ở ghế xà ích.
"Satou-san, mời anh dùng cái này trên đường đi." - Zena
"Cảm ơn em, Zena-san." - Satou
Tôi nhận lấy gói đồ mà Zena-san đưa. Hơi ấm truyền đến tay tôi. Lẽ nào là đồ do Zena-san tự làm?
"Zena-san làm cái này à?" - Satou
"Umm, cái đó, etou..." - Zena
Zena-san trông lúng túng trước câu hỏi đột ngột của tôi.
Mình phải đổi chủ đề trước khi—
"Xui ghê, người làm món đó là cô phụ trách nhà bếp quân đội, và cả tôi nữa." - Lilio
"Wai, Lilio! Tớ đã bảo cậu phải giữ bí mật cơ mà! Với lại, tớ cũng có sắp xếp vị trí mà!" - Zena
Lilio tiết lộ sự thật còn nhanh hơn cả lời tôi định nói.
Lần sau phải hỏi Zena-san cho tôi xem thành quả của cô ấy mới được.
"Phải ha, sắp xếp đồ ăn để trông ngon mắt cũng khó lắm đó." - Satou
"Đ-đúng vậy! Nó quan trọng lắm đó." - Zena
Zena-san đảo mắt đi chỗ khác và lẩm bẩm.
Úi, lẽ ra mình nên lờ đi thay vì hùa theo mới phải. Sai lầm quá. Nếu đây là một game galge, chắc tôi đã nghe thấy tiếng điểm hảo cảm sụt giảm rồi.
"Ngài Pendragon, nhân dịp này tôi muốn cảm ơn ngài đã hợp tác với pháp sư Zena." - Nữ quan
Một nữ quan đi cùng Zena-san và Lilio bày tỏ lòng biết ơn bằng những lời lẽ trang trọng.
Cô ấy có lẽ đang cảm ơn tôi về việc đã để Zena-san làm nhân viên tạm thời tại trường đào tạo theo yêu cầu của cô ấy.
Cô ấy là một quan chức dân sự làm việc cho Bá tước Seryuu và đã theo chân Zena-san cùng đoàn quân viễn chinh đến đây.
Có vẻ như công việc của cô ấy là học hỏi bí quyết của các thám hiểm giả ở Selbira, sau đó áp dụng kiến thức đó vào việc điều hành Mê Cung Thành Seryuu.
Tôi đã sắp xếp cho bốn người, bao gồm hai pháp sư tính cả Zena-san và hai trinh sát tính cả Lilio, gia nhập vào trường đào tạo mà tôi sở hữu.
Zena-san và mọi người rất biết ơn về điều đó, nhưng việc được chiến đấu cùng các pháp sư cấp cao và trinh sát nhiều kinh nghiệm cũng sẽ tốt cho cả giáo viên lẫn học viên. Có thể nói đó là một công việc đôi bên cùng có lợi.
Đối với các hiệp sĩ và binh lính đang chờ sửa chữa trang bị, Nữ Hầu tước đã chấp thuận cho họ gia nhập cùng lính gác và các công hội thám hiểm để bảo vệ trật tự công cộng.
Bằng cách này, Zena-san chắc sẽ không gặp nguy hiểm gì trong suốt thời gian tôi rời khỏi thành phố mê cung.
Tôi cảm thấy mình hơi bao bọc quá mức, nhưng lo lắng cho một người bạn là chuyện bình thường mà, phải không?
"...Satou thích Zena à?" - Karina
"Câu hỏi đột ngột quá đấy, tiểu thư Karina." - Satou
Tôi gần như hụt hơi khi quay lại và thấy tiểu thư Karina ngay sau lưng mình.
Tôi chỉ muốn hỏi tại sao cô ấy lại mặc áo giáp thay vì một bộ váy đầm.
"Trang phục này là sao đây? Chẳng phải cô đã nhờ tôi chuẩn bị một bộ váy vì hôm nay sẽ diện kiến Công tước sao?" - Satou
Tôi trêu tiểu thư Karina với một nụ cười mỉm.
Tôi đã chuẩn bị cho cô một bộ váy với "lực tấn công" đủ để giúp cô ấy nhận được một lời cầu hôn khi gặp gỡ một quý tộc quyền thế cơ mà.
"...Tại, ánh mắt của mọi người đáng sợ lắm khi tôi mặc váy." - Karina
"Cô có nói với giọng dễ thương như vậy cũng vô ích thôi." - Satou
"Satou xấu tính desuwa! Trong khi đó anh lại đối xử tốt với Zena như vậy." - Karina
Đó là vì Zena-san là bạn tôi và cô ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.
Bỏ qua tiểu thư Karina đang hờn dỗi, tôi tự hỏi tại sao Zena-san và Arisa lại đang nhìn chằm chằm vào mình?
Tôi hiểu ra vấn đề sau khi thấy Lilio đang cười khúc khích. Là vì câu nói vừa rồi của tiểu thư Karina à.
"Cô ấy là—" - Satou
"Đấu một trận đi desuwa!" - Karina
Khi tôi định nói, "cô ấy là một người bạn quan trọng mà tôi rất quý mến", tiểu thư Karina dường như hơi mất kiên nhẫn, cô ấy hét lên như thể muốn át đi lời của tôi.
Tôi chỉ định trả lời câu hỏi mà lẽ ra cô ấy nên tự mình hỏi thôi mà.
"Đấu một trận với tôi đi! Nếu anh thắng, tôi sẽ mặc bộ đồ đáng xấu hổ đó." - Karina
Ê ê, đừng có nói mấy lời gây hiểu lầm như vậy chứ.
Bộ váy tôi chuẩn bị là mốt mới nhất đang thịnh hành ở vương đô đó. Phần ngực có hơi thoáng một chút, nhưng độ hở hang cũng đâu có cao.
Tất cả những bộ váy mà tiểu thư Karina đã mặc cho đến giờ, kể cả bộ tôi làm ở thành Gururian, đều có thiết kế kín đáo kiểu cũ. Chắc vì vậy nên cô ấy mới nghĩ thế.
Thôi thì, vì cô ấy sẽ mặc nó nếu tôi thắng, cứ giải quyết cho xong vậy.
"Được thôi. Dùng luật giống như lúc cô đấu với Pochi và Tama được không?" - Satou
"Tất nhiên, tôi cũng mong là vậy desuwa!" - Karina
Khi Pochi và Tama đấu với tiểu thư Karina, trận đấu sẽ kết thúc nếu một người bị đẩy ra khỏi sàn đấu, hoặc bị đặt lưng xuống đất.
"Còn nếu tôi thắng..." - Karina
Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa nghe yêu cầu của tiểu thư Karina nếu cô ấy thắng.
Tiểu thư Karina trừng mắt nhìn tôi, mặt đỏ bừng. Hay đúng hơn, cảm giác như cô ấy đang lườm nguýt tôi thì phải.
Trong khi tỏ ra bối rối, tiểu thư Karina đưa ra một yêu cầu gây sốc.
"V-với tôi, c-cưới tôi đi desuwa!" - Karina
Hả? Cưới á?
Arisa cứ lải nhải "tội lỗi quá, tội lỗi quá" bên cạnh tôi, ồn ào thật.
May là Mia đang dính lấy Pochi và Tama để ăn vặt ở gần đó.
Nhân tiện, Lulu thì đang cùng Nana và Liza chất hành lý của chúng tôi từ kho chứa lên tàu.
Khán giả thì đang vừa hò reo vừa la ó cổ vũ cho tiểu thư Karina.
"K-không phải." - Karina
Tiểu thư Karina bối rối đến mức mắt đảo như chong chóng, nhưng chẳng ai thèm nghe lời giải thích của cô ấy.
Chắc cô ấy định nói "Hãy giả làm hôn phu của tôi" để ngăn chặn những lời cầu hôn ở vương đô, nhưng vì quá lúng túng nên lại nói thành "Cưới".
Tôi không nghĩ cô gái này có cảm tình với mình, nhưng tôi cũng không chắc liệu cô ấy có tình cảm nam nữ với tôi không nữa. Có khi cô ấy chỉ coi tôi như một người anh trai hoặc một cạ cứng thôi.
Tôi cũng lo cho Zena-san, người đang lẩm bẩm từ "Cưới" lặp đi lặp lại như một cái máy ghi âm hỏng.
"Thiếu chủ! Chúng tôi đã chuẩn bị sàn đấu rồi!" - Đám đông
Đám đông đã chuẩn bị xong sàn đấu trước cả khi tôi kịp lên tiếng. Chúng tôi đi đến khu vực võ đài tạm thời mà Liza thường dùng để giao đấu.
Tôi đang đứng đối diện tiểu thư Karina.
Cô ấy đang mặc bộ trang bị mà tôi đã chuẩn bị cùng với Raka. Không mang vũ khí. Vẫn tay không như mọi khi.
Tôi cũng thuận theo cô ấy, đưa thanh Tiên Kiếm thường đeo ở hông cho Arisa giữ.
Dù tôi nghĩ mình đã làm bộ trang bị của tiểu thư Karina để nó không bị rung lắc khi di chuyển mà vẫn giữ được sức phòng ngự, Arisa vẫn dùng ma thuật để điều chỉnh lại cho nó không rung nữa.
"K-khoan đã, anh không định cố tình thua đấy chứ?" - Arisa
"Làm gì có." - Satou
"Đừng có bị bộ ngực đó cám dỗ đấy nhé? Lát nữa em sẽ cho anh sờ của em bao nhiêu tùy thích." - Arisa
"Không hề, chắc chắn luôn." - Satou
Arisa lại thì thầm mấy câu ngớ ngẩn, nên tôi từ chối ngay lập tức.
Vả lại, sờ ngực một cô bé thì có được ích lợi gì cho tôi chứ.
"Vậy em sẽ nhờ chị Lulu cho anh sờ ngực chị ấy nhé!" - Arisa
Tôi có hơi bị hấp dẫn bởi lời đề nghị được chạm vào bộ ngực đang phát triển đầy đặn của Lulu, nhưng hứa suông khi chưa được người trong cuộc đồng ý thì không hay chút nào.
"Thôi nào Arisa, tôi sẽ không thua đâu." - Satou
"T-thật sự nhé? Phải vậy chứ. Ý em là, anh đã có tất cả bọn em rồi mà." - Arisa
Tôi cốc nhẹ vào đầu Arisa đang lo xa, rồi bước ra giữa võ đài tạm thời, nơi tiểu thư Karina đang đợi.
Tôi muốn thắng trận này trong một nốt nhạc, nhưng lại không thể làm vậy.
Tiểu thư Karina sẽ bị bẽ mặt nếu tôi thắng quá dễ dàng, còn nếu tôi cố tình thua, mọi người sẽ nghĩ rằng tôi thật sự muốn cưới cô ấy.
Cứ cố gắng đấu một trận ra trò, rồi giành chiến thắng sít sao vào phút cuối vậy.
Xem ra phiền phức thật đấy.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa