Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 335: CHƯƠNG 11-26: NGOẠI TRUYỆN - BUỔI DIỄN TẬP

Arisa

"Ưm, không, sai rồi! Dừng lại nào! Pochi! Tay chân em múa loạn xạ hết cả lên rồi! Chân phải phải bắt đầu từ gót, còn chân trái thì từ mũi chân! Tama nữa, tập trung vào đầu ngón tay hơn đi! Hai đứa, lúc nhảy xong tiếp đất rồi nhìn nhau ấy, đừng quên quay mặt lại phía khán giả chứ! Tuyệt đối không được chổng mông về phía khán giả lúc tiếp đất, hiểu chưa." - Arisa

Tôi ngừng vỗ tay, bắt đầu chỉ ra những lỗi sai trong điệu nhảy của Pochi và Tama.

Ngay cả bây giờ thì trông cũng ra gì phết rồi đấy, nhưng bọn tôi vẫn phải nâng cao chất lượng hơn nữa nếu muốn biểu diễn trên sân khấu cho mọi người xem.

"Ngón tay ạ~?" - Tama

"Arisa, chị nói nhanh quá em không hiểu gì hết nodesu! Chị nói chậm lại một chút được không nodesu." - Pochi

Có vẻ như lời chỉ dẫn của tôi hơi khó hiểu, Pochi rơm rớm nước mắt phàn nàn. Tama thì cứ nghịch mấy đầu ngón tay của mình.

Không ổn rồi, cứ thế này lại tạch cho xem, y hệt cái kiểu hăng máu một mình rồi thất bại như ở kiếp trước.

Bình tĩnh nào, Arisa.

Tôi giải thích lại cho Pochi và Tama một cách từ tốn và dễ hiểu hơn.

Ấy thế mà, có vẻ như hai đứa nó vẫn chưa thông cho lắm.

A, trời đất ơi, dạy bằng lời đúng là khó thật.

Kỹ năng [Chỉ Dạy] có vẻ hữu dụng đây. À, phải rồi! Dùng Quang Thuật thử xem.

Tôi dùng điểm kỹ năng mà mình tích cóp được trong suốt quá trình lên level để tăng Quang Thuật lên level 1.

Cảm giác hơi phí khi chọn lại đúng kỹ năng mình đã có trước khi bị reset, nhưng theo kinh nghiệm trong mê cung thì, kể cả kỹ năng level 1 cũng có vô số công dụng.

Hay mình chỉ tưởng tượng thôi nhỉ, mà có vẻ như lượng điểm kỹ năng cần thiết đã giảm đi thì phải. Tôi không biết là do mình đã học kỹ năng này trước đây, hay là do level của tôi đã tăng lên nữa, nhưng chuyện đó để sau tính vậy.

Giờ thì buổi tập quan trọng hơn.

"Hai đứa, nhìn này." - Arisa

"Pochi tí hon~?" - Tama

"Có cả Tama bé xíu nữa nodesu." - Pochi

"Mwu, không có." - Mia

"Để lát nữa chị làm cho Mia sau, nhé." - Arisa

Sử dụng Quang Thuật, tôi tạo ra những hình ảnh ảo của Pochi và Tama phiên bản chibi tỉ lệ 3 đầu để nhảy mẫu.

"Nhìn kỹ nhé, bên này là điệu nhảy của Pochi và Tama lúc nãy, còn bên này là phiên bản với động tác chính xác." - Arisa

Tôi đặt hai hình ảnh song song để chúng có thể thấy rõ sự khác biệt.

"Em hiểu rồi~" - Tama

"Hiểu rồi nodesu!" - Pochi

Tốt.

Đáng giá từng điểm kỹ năng bỏ ra.

"Nhưng mà, em không biết làm thế nào để sửa cho đúng nodesu." - Pochi

...hoặc là không.

Trời ơi là trời, tôi phải làm sao bây giờ đây.

Và người đến giải cứu tôi, một con bé đang cạn lời, chính là anh yêu dấu.

Ồ! Chiếc áo choàng trắng! Kia chẳng phải là áo choàng trắng của Sensei sao!

Uwa, uwa...

Tôi lấy cặp kính từ trong Kho Đồ ra và đưa cho anh bằng cả hai tay.

"Sao lại là kính?" - Satou

"Em xin anh đấy, làm ơn hãy đeo nó vào đi mà." - Arisa

"Arisa, em lại đùa rồi phải không?" - Satou

Á, không không, đừng cất vào túi, đeo lên tai đi chứ!

Cơ mà, cái phong cách đó đúng là khó bỏ qua mà.

Ước gì có máy ảnh kỹ thuật số ghê.

"Arisa, em lại đang nghĩ vớ vẩn gì phải không? Mặt em đang cười ngố lắm đấy." - Satou

"Đâu có đâu?!" - Arisa

Bị anh chỉ điểm, tôi hoảng hốt vội vuốt má để chỉnh lại vẻ mặt.

"Vậy, anh chỉ cần dạy Pochi và Tama nhảy giống như hình ảnh này là được chứ gì?" - Satou

"Vâng, anh làm được không ạ?" - Arisa

"Dễ thôi. Cứ làm thế này là được, xem nhé." - Satou

Uwa, pro quá đi mất.

Ai mà ngờ được lại có thể dùng [Tay Ma Thuật] để dạy Pochi và Tama nhảy bằng cách điều khiển chúng như những con rối dây chứ. Bình thường thì ai mà nghĩ ra nổi.

"Rối dây~" - Tama

"Pochi và Tama xin phó mặc cho Chủ nhân nanodesu!" - Pochi

"Này này, đừng có nói mấy câu kỳ cục nữa, tập trung nhớ động tác đi." - Arisa

"Aye~" - Tama

"Vâng, nanodesu!" - Pochi

Mà kể cũng lạ, anh ấy khéo tay đến mức có thể điều khiển Pochi và Tama nhảy đồng bộ chỉ sau một lần xem, vậy mà lại không thể niệm chú nổi. Đúng là kỳ cục hết sức.

Nghĩ đến cảnh anh ấy thỉnh thoảng lại lẻn vào sâu trong mê cung để bí mật luyện tập, tôi lại thấy phấn khích.

Đủ để khiến tôi muốn đè anh ra!

"Arisa. Chảy nước miếng kìa." - Satou

Nghe thấy giọng nói có phần kinh ngạc của anh, tôi vội vàng lau miệng.

Cái cơ thể tuổi xuân này đúng là thành thật quá mức, nguy hiểm thật. Nguy hiểm thật.

"Còn quần áo thì sao? Có muốn anh may bộ mới không?" - Satou

"Để xem nào... Bọn em có thể mặc váy, nhưng Pochi và Tama còn phải nhảy nữa..." - Arisa

"Trang phục ninja~?" - Tama

"Cái đó thì để sau nhé." - Satou

"Vậy thì trang phục pixie nodesu!" - Pochi

À, là cái bộ đồ mà họ mặc lúc nhảy múa trên không ở làng Elf đây mà. Trông có vẻ ổn đấy.

"Được rồi, quyết định vậy đi! Chủ nhân, anh thêm mấy hiệu ứng để đôi cánh phát sáng lúc chúng bay lên nhảy múa nữa nhé!" - Arisa

"À, cái đó thì dễ thôi. Anh sẽ xem có thể dùng vật liệu nào đó không quá nổi bật để làm." - Satou

Vậy là phần trang phục đã xong.

"Nào! Mọi người! Luyện tập lại lần nữa nào!" - Arisa

"Nn." - Mia

"Aye~" - Tama

"Rõ nanodesu!" - Pochi

Khi Mia bắt đầu cất tiếng đàn, Pochi và Tama cũng bắt đầu nhảy múa theo điệu nhạc, và giọng hát mà tôi đã dồn hết tâm huyết cũng vang vọng khắp căn phòng.

Và rồi, buổi biểu diễn chính thức đã bắt đầu.

Trên sân khấu, trước mặt rất nhiều khán giả.

Tôi đã nghĩ sân khấu sẽ vắng tanh, ai ngờ mọi người lại rảnh rỗi đến vậy.

Tôi hét lên lời mở màn với khán giả.

"Xin hãy lắng nghe bài hát của tôiiiiii!" - Arisa

A, cảm giác này thật tuyệt.

Thế này là mình có thể gạch thêm một mục trong danh sách những việc muốn làm rồi.

Tiếp theo, mình muốn đè anh yêu dấu của mình ra.

Không phải! Mình chắc chắn sẽ đè được anh ấy

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!