Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 334: CHƯƠNG 11-25: PHỤ CHƯƠNG - CHUYỆN KỂ VỀ HIỆP SĨ PENDRAGON

Barido

Tai tôi vớ được câu chuyện về cậu ta từ lời lầm bầm của mấy gã thám hiểm giả hạng Đồng già đời trong quán rượu.

Gã quý tộc trẻ tuổi đó đã trở thành thám hiểm giả hạng Sắt Đỏ ngay sau chuyến thám hiểm mê cung đầu tiên, một thành tích đáng ngờ, nhưng sau khi khao họ vài ly, họ bảo rằng đã nghe chuyện đó từ một nhân viên công hội.

Tôi quyết định tìm gặp người nhân viên đã kể cho họ nghe để thu thập thêm thông tin đáng tin cậy hơn.

Xin lỗi vì giới thiệu muộn, tôi là Barido, một người hát rong kiếm sống bằng cách ngâm nga những câu chuyện về các thám hiểm giả và anh hùng ở Thành Phố Mê Cung này.

Liệu đây sẽ trở thành một bản anh hùng ca hay một vở hài kịch, tất cả đều phụ thuộc vào hành động của cậu ta.

Nào, hãy cùng xem câu chuyện này sẽ đi về đâu.

o0o Lời khai của một nhân viên công hội o0o

"À phải, tôi biết họ. Nhóm [Pendragon], đúng chứ?" - nhân viên

Một nhân viên công hội mà tôi quen biết ở quầy lễ tân đã cho tôi biết tên nhóm của họ.

Khi tôi gặng hỏi thêm, anh ta xác nhận tin đồn nhóm [Pendragon] nhận được thẻ Sắt Đỏ chỉ sau một lần thám hiểm mê cung là sự thật.

Có vẻ như hơi men đã nới lỏng miệng lưỡi của đám nhân viên, vài người trong số họ đã đến bắt chuyện với tôi.

"Đội trưởng là một quý tộc trẻ tuổi." - nhân viên

"Ừ, cậu ta trông giàu nứt đố đổ vách, có cả dàn mỹ nhân, thiếu nữ và cả bé gái đi theo phục tùng." - nhân viên

"Lực lượng chiến đấu chủ chốt có lẽ là các nô lệ á nhân, gồm mấy thú nhân và một tích nhân." - nhân viên

"Hình như còn có một cô hầu gái trông khá mờ nhạt nữa thì phải?" - nhân viên

"Họ nói cô gái xinh đẹp và bé gái kia là pháp sư." - nhân viên

Có đến hai pháp sư trong một đội hình thì đúng là chơi ngông thật. Đổi lại, họ dường như không có tu sĩ nào, nên có lẽ đây là một nhóm chuyên lợi dụng á nhân làm lá chắn sống rồi vứt bỏ.

Chuyện họ mang về 100 viên ma hạch ngay trong chuyến thám hiểm đầu tiên nhờ đó cũng trở nên dễ hiểu.

Theo lời đề nghị của các nhân viên, tôi đã chơi bản [Dozon-sama, Kẻ Bóc Lột Vĩ Đại] và bài [Hồng Công Tử Trảm Hydra].

Mà, dám dùng cái tên [Pendragon] của một vị anh hùng trong truyền thuyết, gu của họ cũng không tệ đấy chứ.

o0o Thông tin trực tiếp từ những nữ thám hiểm giả xinh đẹp o0o

"Vâng, tôi biết anh ấy. Dù sao thì, chính anh ấy đã cứu chúng tôi trong mê cung mà." - nữ thám hiểm

"Anh ấy có mạnh như ông hỏi không ư? Anh ấy pro lắm, chỉ bằng một nhát kiếm đã chẻ đôi con Kiến Mê Cung cứng như đá." - nữ thám hiểm

"Là thanh kiếm trông có vẻ đắt tiền đó sao?" - Barido

"Đúng vậy, một thanh kiếm tuyệt đẹp." - nữ thám hiểm

Đối với tôi, chỉ cần một nửa câu chuyện về việc Pendragon cứu họ khi bị hàng chục con Kiến Mê Cung truy đuổi cũng đủ để dệt nên một bản anh hùng ca rồi.

Thanh kiếm mà cô gái nhắc đến dường như là một thanh kiếm mithril hảo hạng được chế tác bởi nghệ nhân người lùn bậc thầy, Lão Dohar.

Ra là vậy, thảo nào cậu ta có thể chém đôi Kiến Mê Cung dễ dàng như thế. Tất cả là nhờ thanh kiếm bá đạo đó.

o0o Lời khai của những người khuân vác o0o

"Hiệp sĩ-sama ạ? Ngài ấy cho chúng em việc làm đó! Dọn dẹp và nhổ cỏ!" - dân phu

"Ngài ấy còn cho chúng em ăn rất nhiều món ngon nữa!" - dân phu

"Em cũng được ăn! Ngon kinh khủng luôn!" - dân phu

Hình như cậu ta đã thuê những người khuân vác thất nghiệp đến dọn dẹp và cắt cỏ cho căn biệt thự mới mua.

Họ kể lại trong niềm hạnh phúc vô bờ về việc ngài ấy đã đãi họ, những kẻ đang chết đói, một bữa no căng bụng.

Họ còn nói rằng cậu ta đã đãi cả những đứa trẻ đang tìm việc trước cổng những món ăn ngon lành nữa.

Sẽ thật tuyệt nếu cậu ta là một nhà từ thiện như Dozon-shi, nhưng tôi có chút lo ngại khi nghe tin đồn cậu ta nhận cả những bé gái chưa đến tuổi dậy thì làm nhân tình.

o0o Lời khai của những cô hầu gái nọ o0o

"Ehehe, đẹp phải không ạ? Đây là đồng phục của bọn cháu đó chú." - hầu nhí

"Vâng, là Hiệp sĩ-sama tặng cho bọn cháu. Đây là phần thưởng vì bọn cháu đã trở thành những hầu gái lành nghề." - hầu nhí

Nụ cười của các cô bé hầu gái thật rạng rỡ.

Tuy nhiên, nhìn vào đường may và chất liệu vải, chúng rõ ràng là hàng đắt tiền. Thông thường, hầu gái phải tự lo liệu trang phục. Việc chủ nhân mua đồng phục cho họ như ở biệt thự này là cực kỳ hiếm.

Tôi nghe nói cậu ta rất giàu, nhưng tôi tò mò không biết cậu ta kiếm đâu ra khối tài sản đó.

"Eh? Ai giới thiệu bọn cháu ạ?" - hầu nhí

"Làm gì có ai giới thiệu đâu ạ." - hầu nhí

"Bọn cháu được cứu khi đang hấp hối trong chuồng ngựa của biệt thự." - hầu nhí

Cái gì cơ! Dù chỉ là trên danh nghĩa, một quý tộc bình thường cũng chỉ thuê những người có lai lịch rõ ràng làm người hầu sống trong nhà thôi.

Thuê những kẻ khuân vác thất học, và thậm chí cứu chữa rồi nhận cả những đứa trẻ đang hấp hối làm người hầu...

Nhiều người nghe chuyện này đã bóng gió rằng cậu ta có động cơ mờ ám khi cứu các cô gái, nhưng bản năng của một người hát rong mách bảo tôi rằng không phải vậy.

Bằng chứng chính là nụ cười của các cô bé. Chẳng ai có thể cười rạng rỡ như vậy nếu bị ngược đãi cả.

o0o Thông tin trực tiếp từ những thám hiểm giả trung cấp nọ o0o

"Tôi cá là sớm muộn gì nhóm [Pendragon] cũng sẽ giành được thẻ Mithril thôi." - thám hiểm giả

Người đang nói là một thám hiểm giả trung cấp thường đi sâu vào mê cung, cùng với những người bạn của anh ta.

"Nó thật kỳ diệu, ông biết không, bọn tôi đã rơi vào tình thế tuyệt vọng, bị cả bầy Gián Mê Cung bao vây. Ngay lúc đó, thuộc hạ của cậu ta xuất hiện và xử đẹp hết lũ Gián Mê Cung." - thám hiểm giả

"Đúng là kinh ngạc thật. Tôi đoán là mấy cô gái đó chắc chắn đã dùng ma cụ, vì họ dễ dàng cắt xuyên qua lớp vỏ cứng của Gián Mê Cung." - thám hiểm giả

Fumu, không chỉ bản thân Hiệp sĩ-dono, mà ngay cả thuộc hạ của cậu ta cũng sở hữu ma cụ sao.

Có lẽ đó là nhờ khối tài sản khổng lồ của cậu ta.

"Nhưng mà, chuyện thực sự đáng nói còn ở phía sau cơ." - thám hiểm giả

"Tôi đã nghĩ mình chết chắc khi một con Bọ Ngựa Thợ Săn thò cái bản mặt gớm ghiếc của nó ra từ Lỗ Phun." - thám hiểm giả

Cái gì!

Có rất nhiều loại quái vật bọ ngựa trong mê cung, nhưng nếu nói đến Bọ Ngựa Thợ Săn, thì đó là loại quái vật mà chỉ có thám hiểm giả hạng Sắt Đỏ mới có thể đối phó được.

Hơn nữa, những thám hiểm giả đó chắc chắn sẽ bỏ chạy nếu bất ngờ chạm trán nó.

Bởi vì đó là một đối thủ mà bạn chỉ nên thách thức sau khi đã chắc thắng bằng cách nghiên cứu kỹ lưỡng địa hình và chuẩn bị tỉ mỉ các công cụ cùng bẫy rập từ trước.

"Tôi hiểu ông ngạc nhiên thế nào mà. Thay vì lùi bước, mấy cô nhóc đó đã hành cho con [Bọ Ngựa Thợ Săn] ra bã từ đầu đến cuối, haizz." - thám hiểm giả

"Tôi còn thấy cả cảnh nhóm [Pendragon] rượt con Bọ Ngựa Thợ Săn chạy thụt mạng vào trong Lỗ Phun nữa cơ." - thám hiểm giả

Còn đâm đầu cả vào Lỗ Phun, thật không thể tin nổi.

Bởi có tin đồn rằng Lỗ Phun là nơi kết nối với Âm Phủ do Quỷ Thần cai trị. Thực tế chưa có ai đến được Âm Phủ, nhưng đó là "Sự Thật" đã được lưu truyền từ rất lâu.

Vậy mà, theo lời họ kể, các cô gái của nhóm [Pendragon] đã trở về an toàn.

Tôi muốn hỏi các cô gái đó đã được ban cho loại may mắn nào, nhưng để tạo nên một bản anh hùng ca thực thụ, sẽ thật phí phạm nếu tôi không để dành câu chuyện từ chính miệng họ cho phần cao trào. Tôi phải kiên nhẫn.

Không may là, Hiệp sĩ-dono được nhắc đến đã không tham gia trận chiến. Người ta nói rằng cậu ta và cô hầu gái đi cùng hiếm khi vào mê cung, thay vào đó, chỉ có các cô gái bên cạnh là thường xuyên thử thách bản thân trong đó.

Không biết cậu ta đang làm gì nếu không vào mê cung nhỉ?

o0o Tại biệt thự của một quý tộc o0o

"Thấy sao, tuyệt vời phải không? Ta được tặng cái này khi đến dự tiệc trà của Phu nhân Hầu tước đấy." - nữ quý tộc

Nữ Nam tước khoe một chiếc nhẫn gắn viên mã não nhỏ nhưng có thiết kế tinh xảo trên ngón tay bà.

Trình độ chế tác tỉ mỉ đã nâng tầm vẻ đẹp của nó.

Tôi không rõ đây có phải là tác phẩm của một nghệ nhân bậc thầy hay không, nhưng với thành tựu như vậy, nó hẳn phải rất đắt giá.

"Cô hầu gái của cậu ta nấu ăn cực ngon đấy, ông biết không?" - nữ quý tộc

"Ông sẽ không thể ăn loại bánh nào khác một khi đã nếm thử món castella của cô ấy." - nữ quý tộc

"Cái vị ngọt thanh tao, mềm mại ấy, thật sự là vi diệu." - nữ quý tộc

Tôi rất hứng thú với món castella được những phu nhân khó tính này hết lời ca ngợi, nhưng dường như tôi đã biết rõ về người đã làm ra thứ mà các bà thèm muốn.

Dù sao đi nữa, đúng là có rất nhiều người tài năng làm việc cho cậu ta.

Chắc hẳn cậu ta đã thuê những người này bằng khối tài sản khổng lồ của mình.

Tôi cũng đã nghe chuyện từ Phu nhân Hầu tước qua lời giới thiệu của các bà Nam tước.

Dường như tôi bị coi là một kẻ đáng ngờ đang rình mò về vị hiệp sĩ yêu quý của Phu nhân, nên tôi đã bị cảnh cáo trước rằng tôi sẽ bị xem là kẻ thù nếu có bất kỳ ý đồ xấu nào.

Tôi không biết cậu ta đã dùng thủ đoạn gì để có được sự ưu ái của Phu nhân, nhưng cậu ta dường như không chỉ có sức mạnh vũ phu, mà còn xuất sắc cả về mặt chính trị khi có thể khiến người thao túng xã hội quý tộc ở Thành Phố Mê Cung này trở thành người chống lưng cho mình.

Lẽ ra cậu ta nên tìm cách kết hôn với con gái thứ ba hoặc thứ tư của Phu nhân Hầu tước nếu muốn có tước vị, nhưng có vẻ không phải vậy.

Tôi không thể đơn giản tin hoàn toàn vào lời của một con cáo già xảo quyệt như bà ấy được.

Tôi nghe được vài mẩu chuyện từ những người hầu khi rời khỏi biệt thự của Phu nhân Hầu tước.

Đúng như mong đợi từ người hầu của một gia đình Hầu tước quyền thế, họ đeo trang sức san hô hiếm thấy ở Thành Phố Mê Cung.

"Ý anh là cái này ạ? Chúng tôi nhận nó từ Phu nhân." - thị nữ

Cô ấy lặng lẽ thì thầm vào tai tôi rằng chúng được Phu nhân ban cho, nhưng thực chất đó là quà tặng từ Hiệp sĩ-sama gửi đến Phu nhân Hầu tước.

Hơn nữa, mỗi khi đến dự tiệc trà, dường như cậu ta chưa bao giờ quên mang theo bánh ngọt và bánh mật ong cho những người hầu.

Người ta thường làm vậy để moi móc tin đồn xấu về chủ nhân của họ, dùng quà cáp làm mồi nhử, nhưng có vẻ cậu ta chỉ nói: "Xin hãy thân thiết với các hầu gái của chúng tôi.". Cô hầu gái của cậu ta chỉ hỏi cảm nhận của họ về món bánh, chứ chưa bao giờ dò hỏi bất cứ thông tin gì về dinh thự Hầu tước.

Tôi tự hỏi cậu ta đang nhắm đến điều gì với một âm mưu chu đáo và tinh vi như vậy.

o0o Tại biệt thự của một quý tộc khác o0o

"Hừ, thằng nhóc tóc đen đó sớm muộn gì cũng sẽ kích động nổi loạn để lật đổ Thành Phố Mê Cung này thôi." - quý tộc

Sau khi la cà ở các salon để tìm kiếm những người có ác cảm với Hiệp sĩ Pendragon, tôi đã nghe được câu chuyện như vậy từ một quý tộc hết thời.

"Hắn dùng tiền bạc để tập hợp đám dân nghèo, trang bị vũ khí cho họ, rồi ném họ vào mê cung. Hắn biến những kẻ sống sót thành binh lính của mình, chắc chắn hắn đang tập hợp lực lượng để nổi loạn chống lại vương quốc!" - quý tộc

Lời của ông ta không có bằng chứng xác thực, nhưng tôi lại cảm thấy có một sức thuyết phục kỳ lạ trong đó.

Cái gọi là [dân nghèo bị ném vào mê cung] có lẽ chính là tổ chức được đồn đại của gã Hiệp sĩ, [Pendora].

Tôi sẽ thử đến trường huấn luyện mà cậu ta thành lập để tiếp xúc với những người của [Pendora] đó.

o0o Pendora o0o

Tôi lén lút quan sát trường huấn luyện từ trong bóng tối, và đúng như vị quý tộc kia lo sợ, họ đang luyện tập theo đội hình của một quân đoàn thực thụ.

"Đừng quên vai trò của mình! Ba thương binh tấn công từ hai bên sườn của hai khiên binh! Trinh sát không được tham chiến. Hãy tập trung quan sát xung quanh để năm người còn lại có thể yên tâm đối phó với kẻ địch!" - giảng viên

Một giảng viên đang đóng vai quái vật và đưa ra chỉ dẫn cho sáu học viên. Có ba nhóm khác cũng đang luyện tập tương tự trong sân. Dường như còn có vài giảng viên không tham gia huấn luyện, có lẽ họ được dành cho các cuộc tấn công bất ngờ.

"Kẻ đáng ngờ~?" - Tama

Tim tôi gần như ngừng đập trước giọng nói đột ngột và cảm giác lạnh buốt sau gáy.

Một cô bé miêu nhân trong bộ trang phục màu hồng kỳ lạ không biết xuất hiện từ lúc nào, đang kề một thanh đoản kiếm vào cổ tôi.

Tôi chiến đấu rất kém, nhưng lại giỏi cảm nhận sự hiện diện.

Vậy mà tôi hoàn toàn không nhận ra cô bé.

"Dừng lại đi, ông ấy chỉ là một người hát rong thôi." - Satou

Tôi đã nghĩ tim mình thực sự nhảy ra khỏi lồng ngực lúc đó.

Trước khi tôi kịp nhận ra, một cánh tay từ phía sau đã xuất hiện, dùng những ngón tay thon dài kẹp lấy lưỡi kiếm.

Khi tôi rụt rè ngoảnh đầu lại, hình ảnh Hiệp sĩ Pendragon đang mỉm cười hiện ra.

Cậu ta xin lỗi vì sự thất lễ của cô bé miêu nhân và bảo tôi phải xin phép văn phòng nếu muốn xem buổi huấn luyện.

Chậc, cậu ta xuất hiện từ khi nào vậy? Hay có lẽ, đã ở đó ngay từ đầu.

Tôi quay về hướng cậu ta vừa bước đi, nhưng không có ai ở đó cả.

Mà, nụ cười bí hiểm đó có lẽ sẽ ám ảnh tâm trí tôi mãi mãi.

Tôi tự hỏi liệu có ngày tôi sẽ được hát về câu chuyện của cậu ấy không.

Như để tự trách trái tim nhút nhát của mình, tôi vỗ nhẹ vào cây đàn luýt đang ôm trước ngực.

Giờ thì, tôi đã hiểu cảm giác của một hiệp sĩ khi đối mặt với một con rồng.

Tôi là Barido, một người hát rong liều mạng ở Thành Phố Mê Cung. Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ kể lại câu chuyện này để nó được lưu truyền cho hậu thế.

Và tên của câu chuyện đó sẽ là...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!