Satou đây.
"Phải để ý đến cánh tay của nó mới được", dù đã tự nhủ như thế, nhưng được nửa đường thì tôi lại quên béng mất.
Mà thôi, cũng chỉ là một cánh tay. Cứ đập cho nó tơi tả rồi kết thúc nhanh gọn lẹ là được.
"Cái cánh tay quái quỷ gì thế?!"
Nội tạng của gã tu sĩ béo bị móng vuốt xé toạc, gã chết ngay tắp lự.
Còn Uusu, kẻ đang mang cánh tay quỷ, thì lại ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"C-cánh tay đó!"
"Là từ hôm qua, phải không?"
Zena-san gật đầu.
"Cô biết gì về nó sao?"
"Đó là cánh tay của con ma vật cấp cao đã tấn công lâu đài lãnh chúa ngày hôm qua."
Zena-san nghiêm túc trả lời câu hỏi của vị tu sĩ trung niên điển trai.
Tình huống quái gì thế này.
Gã Uusu đó, ngay từ đầu trông hắn đâu có giống một con quỷ.
Vậy thì, có lẽ gã là vật chủ cho một con quỷ ký sinh nào đó, dù tôi chẳng biết tại sao và bằng cách nào.
Tôi kiểm tra lại thông tin của Uusu một lần nữa.
Kia rồi, [Trạng thái bất thường: Ma Vật Chiếm Hữu]. Phải chi mình thấy nó sớm hơn!
Dù có cheat mà không biết cách dùng hiệu quả thì cũng vô dụng. Mình phải xem lại vụ này mới được. Vấn đề bây giờ là làm sao để hạ gục nó.
"Có vẻ gã đó sẽ chết nếu tôi cố kéo nó ra bằng vũ lực, chúng ta nên làm gì đây?"
"Chúng ta không có thời gian cho chuyện này, hãy gọi quân tiếp viện ngay lập tức!"
"Tôi sẽ cố gắng cầm chân nó! ■■■■ ■■■■■ ■■ ■■■■■■"
Câu chú của vị tu sĩ dài quá.
"Zena-san, xin hãy đi gọi tiếp viện. Có lẽ sẽ nhanh hơn nếu cô dùng Phong Ma Pháp để gọi quân chủ lực."
Từ giờ, cứ để Zena-san ở vùng an toàn thì hơn.
Sau một lúc do dự, Zena-san vừa chạy đi vừa nói: "Tôi sẽ quay lại nhanh nhất có thể".
Mấy cái móng vuốt độc cố tấn công về phía này, nhưng Uusu không thể đứng dậy nổi nên chúng chẳng thể chạm tới tôi.
Cánh tay mọc ra từ vùng ngực của Uusu.
Lúc đầu, nó chỉ dài khoảng 1 mét nhưng đang tiếp tục dài ra từng chút một.
Nó đang lớn lên sao?
Một hòn đá từ đám đông bay tới, ném trúng đầu Uusu. Một tiếng *bốp* gọn lỏn vang lên.
Lần này, một mũi tên bay từ bên cạnh xuyên qua cổ Uusu. Trong lúc tôi còn đang sững sờ, ba mũi tên khác đã liên tiếp găm vào.
Khi tôi nhìn sang, hai người thợ săn xuất hiện từ trong bóng râm.
"Chúng tôi hạ gục con mồi ngay khi có cơ hội."
Mấy anh tới đây từ khi nào vậy hả.
Dù sao đi nữa, đây là một thế giới mà mạng sống bị coi rẻ. Chưa kịp làm gì thì đã được cứu mà chẳng cần tôi phải nhúng tay vào. Có lẽ tôi đúng là một gã ngốc chuộng hòa bình.
Uusu, kẻ lẽ ra đã chết, bỗng bật dậy với một tư thế thẳng đơ không khớp nối, trông hệt như một Cương thi. Từ cơ thể đó, một luồng sáng đen tỏa ra.
"Lũ sâu bọ, cảm ơn vì đã phá hủy bộ não của vật chủ phiền phức này."
Quỷ-kun, mày im lặng trông còn khá hơn đấy.
"…■■■■ ■■■■■ 'Vòng Trừ Tà - Circle of Anti-Evil'!"
"Xấc láo. Thật nực cười."
Con quỷ trông có vẻ chẳng quan tâm, vị tu sĩ điển trai liền phát động ma pháp trận để phong ấn cánh tay quỷ.
Dù con quỷ cười khẩy, ma pháp trận vẫn không hề biến mất.
"Gunununu. Đây không phải loại ma thuật mà con người có thể sử dụng! Ta tính sót rồi."
Vị tu sĩ điển trai bắt đầu niệm một câu chú khác.
Mấy người thợ săn đã rút lui, họ biết rằng đây không phải là đối thủ có thể bị đánh bại bằng mấy mũi tên.
Những người còn lại ở quảng trường chỉ có tôi, vị tu sĩ và ba cô gái thú nhân.
Có lẽ vì thích thú với tình hình, một vài người đang lén lút quan sát từ bóng tối trên các mái nhà quanh quảng trường.
Mọi người té lẹ thật.
Ba cô gái thú nhân bị xích vào một cái cọc cắm giữa quảng trường, nên họ không thể chạy đi đâu được.
Giờ thì, phải đưa các cô gái thú nhân ra khỏi vùng nguy hiểm thôi. Mình không thể quên lý do ban đầu khiến mình dính vào rắc rối với gã tu sĩ béo được.
Xé đứt sợi xích thì lộ liễu quá, nên tôi quyết định kéo cả cái cọc lên. Nếu tôi giả vờ như không tốn chút sức nào, dù có ai thấy thì họ cũng sẽ nghĩ là do cái cọc được cắm không chắc.
"Ở đây nguy hiểm lắm, mau chạy đi. Vì tôi chưa gỡ xích được, các cô hãy tìm một chỗ nấp sau tòa nhà kiên cố nào đó đi."
"Không được đâu, nyesu."
Cô gái mèo rụt rè trả lời, giọng nghẹn ngào như sắp khóc. Dường như Uusu đã ra lệnh cho họ "Không được rời khỏi nơi này", và nếu họ chống lại, chiếc vòng cổ sẽ siết chặt đến chết. Thật là phiền phức.
Tôi không thể trông chờ vào quân đội được. Lực lượng của họ đã suy giảm nghiêm trọng từ hôm qua, và ở đây cũng không có đủ không gian để mang đại bác tới. Kỵ binh cũng chẳng có chỗ để xoay xở. Số lượng pháp sư cũng đã giảm đi nhiều.
Nếu cứ thế này mà câu giờ với nó, số nạn nhân sẽ chỉ tăng lên mà thôi. Tôi không muốn Zena-san và ba cô gái thú nhân phải chết ở đây.
Vậy thì, mình sẽ cải trang thành hiệp sĩ đeo mặt nạ, và kết liễu con quỷ trong lúc vị tu sĩ điển trai tung thánh thuật của anh ta.
Tôi cải trang trước khi con quỷ bắt đầu gây rối.
"Này, tên khốn kia. Đồ sâu bọ, sao mày dám lơ ta hả, ta nổi giận rồi đấy!"
Tôi đối mặt với cánh tay quỷ. Chỉ số AR thay đổi từ Uusu thành Ma Vật. Trên phần tên trống không, thay vì chữ bình thường là một dãy ký tự phiên âm xếp dọc.
Uusu đã bị nuốt chửng hoàn toàn rồi à?
Trong khi vẫn để mắt tới con quỷ và kiểm tra AR, tôi thấy trạng thái của các cô gái thú nhân cũng đã đổi thành [Chủ nhân: Không].
"Đồ xấc láo, ngươi là tên quái nào? Sự hiện diện của ngươi làm ta khó chịu."
"Xác nhận trước đã, ngươi không còn là Uusu mà là một con quỷ, đúng không?"
"K-khoan đã! Tôi là Uusu! Xin hãy chặt cánh tay này giúp tôi, tôi không muốn chết! Làm ơn cứu tôi với!!"
Hử? Ý thức của gã vẫn còn nguyên sao?
Ngay khoảnh khắc tôi đang suy nghĩ, cánh tay quỷ [Phóng] ra ba móng vuốt độc.
"Mufufufufu. Con người luôn phản ứng như thế. Ta rất hứng thú."
Tôi dùng cái cọc vừa nhổ lên để đỡ những móng vuốt độc. Chỉ trong một khắc, cái cọc đổi màu rồi vỡ vụn.
"Unununu, ngươi đỡ được sao, ta ngạc nhiên đấy!"
Tôi nhặt một viên thánh thạch dưới đất lên. Có nên dùng cái này để làm nó suy yếu trước không nhỉ?
Hàm của gã bắt đầu biến đổi, trông như một con sói.
Trước khi nó biến hình hoàn tất, tôi ném viên đá vào nó nhưng đã bị mấy cái móng vuốt độc chặn lại.
"Fushurururu. Giờ thì dễ nói chuyện hơn rồi. Ta đang hào hứng lắm đây ♪"
Này, nghe mày nói chuyện ngứa tai thật đấy.
"■■■ 'Thánh Lao - Sacred Javelin'."
Từ phía vị tu sĩ trung niên điển trai, một ngọn giáo bằng ánh sáng xuất hiện từ hư không và lao tới.
"Nực cười."
Cánh tay quỷ gầm lên, một bức tường bóng tối trào dâng và làm chệch hướng ngọn giáo ánh sáng.
Đúng như tôi nghĩ, nó không chỉ nói năng lưu loát hơn mà giờ còn dùng được cả ma thuật.
"Mọi người, làm ơn nhanh chóng rời khỏi quảng trường! Ma thuật tấn công sắp đến đấy!!!"
Tôi tuyệt vọng hét lên để cảnh báo tất cả những người đang lén lút theo dõi sự việc!
]Nhận được Kỹ năng [Khuếch Âm].
"Tất cả sự hoảng loạn, sợ hãi, lo âu, thành kiến, kiêu ngạo từ nãy đến giờ thực sự làm ta rất hài lòng! Ta cực kỳ thỏa mãn."
Tôi thì sẽ ổn thôi, nhưng cứ thế này, mấy cô gái thú nhân sẽ chết mất.
Một tiếng rống dài kỳ dị phát ra từ cánh tay quỷ.
"Vì thế, hãy để nơi này trở thành tổ ấm mới của ta. Các ngươi có vui không? Ta sẽ chiêu đãi các ngươi một bữa thịnh soạn!"
Mình có nên vác các cô gái thú nhân lên vai rồi chạy đi không? Nhưng làm thế chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý.
Và rồi, trong khi tôi đang có những nỗi lo lắng vẩn vơ như vậy, tình hình đã thay đổi chóng mặt.
Mặt đất bên dưới bỗng được bao phủ bởi một lớp hiệu ứng đặc biệt, trông hệt như mấy chương trình sân khấu thời xưa. Dù mặt đất vốn cứng rắn, nó bỗng tỏa ra ánh sáng tím sẫm, rồi cong vẹo, uốn éo, và cuối cùng biến thành một cảnh tượng [U Ám].
Khi ánh sáng ổn định lại, tôi thấy mình đang ở bên trong một nơi trông như hang động. Mặt đất xung quanh không thay đổi, mọi thứ đều được làm từ đá trần. Trong một không gian bán kính khoảng 10 mét, tôi thấy một lối ra nằm trên tường.
Tôi có thể lờ mờ nhìn thấy mọi thứ nhờ vào ánh sáng tím nhàn nhạt phát ra từ mặt sàn.
Những người ở đây cùng tôi là cô gái chó và cô gái mèo vẫn bị xích mà tôi đang ôm trong tay, cùng cô gái thằn lằn trên lưng.
Vị tu sĩ trung niên điển trai và cánh tay quỷ vốn ở gần đó thì đã biến mất.
"Chào mừng đến Mê cung của ta. Nó vẫn chưa có tên, và quái vật sẽ sớm được sản sinh thôi, các ngươi có thể cảm ơn ta vì điều đó. Ta siêng năng lắm nha!"
Giọng của cánh tay quỷ vang lên từ đâu đó. Nó không giống thần giao cách cảm.
Cô gái chó chỉ tay lên một góc trần. Dường như giọng nói phát ra từ một lỗ thông gió ở đó.
"Để ta được hồi sinh hoàn toàn, hãy trải nghiệm nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng các ngươi đi. Giết lẫn nhau đi! Cướp đoạt mọi thứ đi. Ta khuyến khích đấy!"
Sau một lúc im lặng, cánh tay quỷ tiếp tục.
"Linh hồn của những kẻ cam chịu thì mỏng manh lắm, ta ghét điều đó."
"Vì thế, mỗi phòng đều được kết nối với lối ra và phòng của ta. Ta rất công bằng."
"Ta mong chờ được thấy sự tuyệt vọng sau hy vọng. Phấn chấn lên, lũ tép riu kia! Ta khuyến khích đấy!"
Tôi hiểu rồi.
Đây là một sự kiện bắt buộc kiểu [Nhiệm vụ tẩu thoát khỏi Mê cung] trong game. Tức muốn phun lửa luôn! Cảm giác chính là như vậy đó.
Phù.
]Nhận được Danh hiệu [Nhà Thám Hiểm Mê Cung].