Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 373: CHƯƠNG 12-29: CÁNH TAY TRÁI HẮC ÁM

Satou đây.

"Nhân vật chính sở hữu sức mạnh cấm kị thường phải trả giá bằng một phần cơ thể."

Đó là một mô-típ quen thuộc trong các bộ manga hay tiểu thuyết shounen với những nam chính nhiệt huyết, nhưng khi nó xảy ra với mình ngoài đời thực thì chẳng vui vẻ chút nào.

Tôi đăm đăm nhìn cánh tay trái giờ đã nhuốm một màu đen kịt, không hề có chút độ bóng nào.

Có lẽ tôi sẽ phấn khích hét lên "Im đi! Hỡi cánh tay trái của ta!" nếu còn mắc hội chứng Chuunibyou, nhưng giờ tôi chỉ thấy hoang mang.

Tôi vẫn có thể cử động các ngón tay bình thường, nhưng lại chẳng có chút cảm giác nào ở cánh tay.

Cứ thế này thì việc bổ sung ma lực cho Nana sẽ mất hết cả vui, và tôi cũng sẽ không thể tận hưởng những thú vui khác với các chị gái xinh đẹp khi ghé qua mấy cửa hàng người lớn.

Không biết nếu mình chặt nó đi thì cánh tay mới có mọc ra không nhỉ?

Một ý tưởng điên rồ nảy ra trong đầu, có lẽ vì tôi đã quá mệt mỏi.

Bình thường tôi sẽ không bao giờ chọn cách này, nhưng lúc này tôi lại thấy nó là một ý hay, cứ như vừa nhận được thiên khải vậy.

Tôi cất Thần Kiếm đã hoàn thành sứ mệnh vào Kho chứa, rồi lấy ra thánh kiếm Durandal.

Cầm Durandal bằng tay phải, tôi gõ nhẹ lên cánh tay trái đen kịt.

Tôi cảm nhận được một sự cứng rắn tựa kim loại.

Phần hắc ám kéo dài đến khoảng giữa cổ tay và khuỷu tay. Tôi tránh đoạn đó và nhắm vào phần da thịt bình thường.

Tôi hạ quyết tâm và vung Durandal vào cánh tay trái.

*Keng*, một âm thanh giòn tan vang lên, và rồi nó gãy làm đôi.

À, ý tôi là thanh Durandal ấy nhé.

Gãy cả thánh kiếm Durandal, nó cứng đến mức nào vậy trời?

Tâm trí mệt mỏi của tôi chỉ lặng lẽ phản ứng trước sự việc.

Ma lực đang tuôn ra từ phần gãy của thánh kiếm, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay mọi thứ xung quanh.

Tôi dùng [Tay Phép] tóm lấy phần lưỡi kiếm văng đi như thường lệ và điều khiển chuôi kiếm trong tay để ma lực không rò rỉ nữa.

Tôi cất phần lưỡi gãy vào bao kiếm, sau đó cũng tra nốt phần chuôi của Durandal vào vỏ.

Lần trước khi tôi thử dùng Thánh Ngữ của nó, vài vết xước nhỏ từ trận chiến với [Hoàng Kim Trư Vương] đã được phục hồi.

Tôi quyết định đọc Thánh Ngữ, dù sao cũng chẳng mất gì.

"Durandal!" - Satou

Ánh sáng xanh lam tràn ra từ vỏ kiếm.

Sau khi ánh sáng dịu đi, tôi rút kiếm ra, và Durandal đã trở lại nguyên vẹn như chưa từng bị gãy.

Sẽ là nói dối nếu bảo tôi không mong đợi điều này, nhưng thật không thể tin nổi nó có thể tự phục hồi sau khi gãy làm đôi.

Đúng như mong đợi từ một thanh kiếm xịn sò, từ giờ mình sẽ tiếp tục tin dùng nó.

Giờ thì, thử cắt tay lần nữa nào.

Khi tôi thử chạm vào phần mình vừa chém, cảm giác cũng cứng như phần hắc ám dù nó vẫn mang màu da thịt.

Tôi cất giáp tay vào Kho chứa, sau khi dùng tay phải xác nhận phần mềm mại phía trên cánh tay trái, tôi dùng Durandal chém đứt đoạn giữa vai và khuỷu tay.

Máu đỏ phun ra, và cánh tay rơi xuống đất.

Nhờ có kỹ năng Kháng Đau, tôi không cảm thấy gì, nhưng cảnh tượng này cũng chẳng dễ chịu chút nào.

Tôi cho cánh tay đang rơi vào Kho chứa và dùng Tay Phép bịt vết cắt lại. Máu vẫn nhỏ từng giọt xuống đất từ phần cánh tay cụt của tôi.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

*Vụt*, một búi dây leo xanh lục mọc vút lên trời từ mặt đất.

Tôi lùi lại một khoảng vì tưởng có quái vật hệ thực vật xuất hiện, nhưng thứ vừa mọc cao 10 mét kia chỉ là dây khoai lang.

Ngoại trừ kích thước, nó là một cái cây hoàn toàn bình thường.

Đừng nói là, do máu của mình nhé?

Mình có thể thử nghiệm sau khi rảnh rỗi, nhưng giờ không phải lúc.

Tôi chữa vết cắt bằng [Thủy Liệu] để ngăn máu chảy thêm.

Máu đã ngừng, nhưng cánh tay tôi không có dấu hiệu mọc lại.

Tôi đã lường trước việc này.

Trong các thí nghiệm với chuột, [Thủy Liệu] không thể phục hồi các chi đã mất.

Trước khi lấy ra một lọ ma dược thượng phẩm, tôi dùng tay phải nhổ củ khoai lang lên và cho vào Kho chứa.

Dù sao thì cũng phiền phức nếu cây khoai này gây ra rắc rối gì đó.

Tôi lấy lọ ma dược thượng phẩm đã được nạp đầy ma lực từ trước và uống một hơi cạn sạch.

Trong thí nghiệm với chuột, thứ này đã giúp chúng mọc lại tứ chi.

Thế nhưng, tay tôi vẫn không mọc lại dù đã đợi một lúc.

Vậy là kế hoạch của tôi đã thất bại.

Tôi cảm thấy đau đầu với cái đầu óc đã trở nên mụ mị vì mệt mỏi của mình.

Tôi cũng từ bỏ luôn ý định nối lại cánh tay đã đứt.

Khoan đã?

Có gì đó lấn cấn trong góc suy nghĩ của tôi.

Chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ về lúc mình bị hút vào ma thuật bóng tối của tên do thám.

Phải rồi.

Tại sao mình lại có thể can thiệp vào không gian bóng tối bằng chiến ý và phá hủy nó?

Con quỷ sakuramochi có nhắc đến [Nguyên Thủy Ma Thuật] hay gì đó.

Trong các tác phẩm hư cấu, có nhiều trường hợp những loại ma thuật này lại có tác dụng với [Chiến Ý] và [Tưởng Tượng].

Chắc là sẽ khả thi nếu có đủ nguyên liệu.

Tôi lấy ra một thùng thuốc phép từ Kho chứa, rồi nhúng phần cánh tay cụt của mình vào đó.

Tôi hét lớn bằng chiến ý trong khi hình dung lại cảnh một nhân vật trong anime cũ được hồi sinh từ bộ xương trắng.

"WOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!!!"

Tôi không rõ là do thứ gọi là [Nguyên Thủy Ma Thuật] thực sự tồn tại, hay do kỹ năng [Tự Chữa Trị] đã phát huy hết công suất của nó.

Dù sao đi nữa, so với chuyện đó…

…cánh tay tôi rút ra khỏi thùng, đã hoàn toàn hồi phục, còn quan trọng hơn gấp bội.

Có vẻ vết thương đã rách ra trong quá trình hồi phục, khiến ma dược thượng phẩm trong thùng bị hỏng do máu tôi hòa vào, nhưng tôi chỉ cần điều chế thêm là được.

Dù gì tôi cũng có rất nhiều Huyết Châu từ Chân Tổ Ban, nguyên liệu cần thiết để làm ma dược thượng phẩm.

Giờ thì, mình nên quay về Kinh thành thôi.

Tôi liên lạc với Arisa bằng phép [Điện Đàm].

『Arisa, bên này anh xử lý xong rồi. Mọi người tập trung ở biệt thự nhé.』

『X-xong hết rồi ạ? Em nghe có tiếng động lớn bên ngoài kinh thành, anh ổn không? Có bị thương không ạ?』

『Ừ, anh ổn.』

Tôi nói với cô bé như vậy rồi ngắt kết nối.

Trước khi dịch chuyển, tôi dùng [Ma Khiển Tiễn] và [Tuyệt Khí Đạn] để tiêu diệt nốt những con quái vật còn sót lại trong kinh thành.

Vẫn còn một số dưới lòng đất và trong các tòa nhà, nhưng không có ai ở gần đó, cũng có lực lượng chống trả và không quá cấp bách, nên để lại xử lý sau chắc cũng không sao.

"Ten-chan" - Mito

Tôi nghe thấy tiếng Mito đang vội vã bay tới bằng cây chổi của cô ấy.

Bên cạnh Mito còn có homonculus Ten-chan.

Nếu thân phận của Mito đúng như tôi đoán, tôi rất muốn nói với cô ấy rằng tôi là Suzuki Ichirou và nhiều chuyện khác nữa.

Tuy nhiên, có những việc khác cần phải giải quyết ngay bây giờ.

Tôi có thể gặp lại Mito bất cứ lúc nào nếu đặt dấu ấn lên cô ấy.

Tôi bỏ lại chị Thiên Long đang ngất xỉu, rồi dịch chuyển về biệt thự của mình tại Kinh thành.

"Chủ nhân?" - Tama

Sau khi về Biệt thự Pendragon, người đầu tiên chào đón tôi là Tama.

Tôi dùng Tay Phép đỡ lấy Tama đang nhảy bổ vào đầu mình và nhấc bổng cô bé lên.

"Anh về rồi đây, Tama." - Satou

"Không bị thương?" - Tama

"Ừ, tất nhiên rồi." - Satou

Tôi nói dối với Tama đang lo lắng.

Mà không, thực ra đó đúng là tình trạng hiện tại của tôi.

"Satou." - Mia

Mia ôm chầm lấy tôi.

Khí cụ của chúng tôi va vào nhau, nên màn đoàn tụ trông không được lãng mạn cho lắm.

Theo sau hai người, các cô gái khác cũng rất vui mừng khi thấy tôi trở về an toàn.

"Mọi người, cảm ơn vì đã vất vả. Anh sẽ nhờ các em làm việc khác khi bình minh lên, nên hãy ngủ khoảng ba tiếng đi." - Satou

Tôi tháo chiếc mũ trụ hoàng kim và nói với mọi người.

Mặt nạ ngụy trang của tôi cũng được tháo ra cùng với mũ.

"Rõ ạ." - Liza

"Aye!" - Tama

"Vâng ạ nanodesu." - Pochi

Mọi người đồng thanh đáp lại chỉ thị của tôi, và đúng lúc đó, bụng của họ cũng đồng loạt réo lên.

Xem ra họ đã đói meo sau một trận chiến dài.

Tôi lấy ra một xe đẩy chứa đầy đồ ăn nhẹ đã chuẩn bị sẵn cùng thức uống trái cây cho bữa khuya.

"Vậy thì, em sẽ làm chút đồ ăn nhẹ trước khi chúng ta đi ngủ." - Lulu

"Không cần đâu, anh chuẩn bị cả rồi. Ai đói thì cứ ăn rồi đi ngủ đi. Em có thể cởi bộ giáp vàng ra vì công việc sau khi ngủ dậy cũng bình thường thôi." - Satou

Tôi ngăn Lulu lại và chỉ vào chiếc xe đẩy sau lưng mọi người.

"Wa~i." - Tama

"Thịt bò nướng-san nanodesu!" - Pochi

"Xác nhận sự hiện diện của karaage có xương." - Liza

"Trông ngon quá." - Nana

"Parfait." - Mia

"Arisa, có cả khoai tây nữa này." - Lulu

"Từ khi nào vậy..." - Arisa

Ngoại trừ Arisa có vẻ cần một lời giải thích, mọi người bắt đầu tranh nhau sandwich và karaage.

Lulu, người thường ngày rất giữ kẽ, cũng cầm thức ăn bằng cả hai tay và ăn ngấu nghiến, chắc hẳn cô ấy cũng đói lắm.

"Chỉ ăn nhẹ rồi đi ngủ thôi nhé. Các em nên ngủ sớm vì anh sẽ phải đánh thức mọi người khi bình minh lên đấy." - Satou

Mọi người gật đầu trong khi miệng vẫn nhai, rồi lặng lẽ về phòng.

"Anh không cần một pháp sư không gian sao?" - Arisa

Tuy nhiên, Arisa đã dịch chuyển ra hành lang trước và đứng chặn ở đó.

"Vậy, Chủ nhân định đi đâu một mình thế?" - Arisa

"Anh không ra ngoài chiến đấu đâu. Anh chỉ định giúp những người còn mắc kẹt dưới đống đổ nát thôi." - Satou

"Thế thì, mọi người nên cùng nhau..." - Arisa

Tôi lắc đầu trước khi Arisa kịp nói hết câu.

"Đừng ép mình quá. Mọi người đã quá mệt mỏi sau khi chiến đấu liên tục với con quỷ thượng cấp rồi. Họ sẽ gục ngã vì kiệt sức mất nếu không để thần kinh nghỉ ngơi một lần." - Satou

"Nhưng chẳng phải Chủ nhân cũng vậy sao." - Arisa

Đúng là tinh thần tôi rất mệt mỏi, nhưng tôi cảm thấy thật tệ nếu bỏ mặc những người cần được cứu.

"Không sao đâu, anh sẽ đổi ca với mọi người và chợp mắt một lát vào lúc rạng đông." - Satou

Tôi vừa thuyết phục Arisa vừa xoa đầu cô bé, rồi quay trở lại bầu trời Kinh thành thông qua nóc nhà của Công xưởng Echigoya.

Tôi trang bị lại mặt nạ ngụy trang, nhưng lần này tôi đeo chiếc mặt nạ dùng cho vũ hội, che đi phần quanh mắt mà mũ trụ không che được.

Trước khi bắt đầu hoạt động cứu hộ, tôi sẽ báo cáo tới tất cả những nơi mình có quan hệ.

Tôi liên lạc với đức vua trong lâu đài bằng [Điện Đàm], báo rằng tôi đã tiêu diệt xong con quỷ thượng cấp và ba vệt đen xuất hiện sau đó—tôi nói với ông rằng chúng là những ma khí do quỷ chuẩn bị.

Thêm nữa, tôi cũng báo cho ông vị trí và số lượng quái vật còn lại, và yêu cầu Bát Kiếm Shiga cùng các Thánh Hiệp Sĩ xuất kích.

Để phòng ngừa, tôi nhờ ông thông báo cho dân chúng không được ăn thịt của những con quái vật có vằn đỏ khi ông phát đi thông báo xử lý sự cố bằng [Không Gian Thông Tin Công Cộng]. Mặc dù tôi nghĩ chắc không sao, nhưng nếu có tác dụng phụ nào thì sẽ rất phiền phức.

Tiếp theo, tôi liên lạc với quản lý của Echigoya, báo rằng trận chiến đã kết thúc, rồi chỉ thị cho cô ấy chuẩn bị các sắp xếp cần thiết để phục hồi kinh thành.

Dù rõ ràng vừa trải qua một đêm thức trắng trong sợ hãi, người quản lý vẫn đáp lại một cách bình tĩnh, "Vâng, nhất định ạ", và bắt đầu hành động.

Cô ấy thật sự là một người đáng tin cậy, nhưng cũng nên cẩn thận đừng để bị nghiện công việc nhé.

Sau đó, tôi cũng báo cho quản lý xưởng Porina đang ẩn náu dưới xưởng ngầm của Echigoya bắt đầu chuẩn bị giúp đỡ các nạn nhân.

Tôi không có nhiều thời gian, nên chỉ nói một lời cảm ơn ngắn gọn đến các thành viên của Thương hội Echigoya, bắt đầu từ Tifaliza và Nell.

Có khoảng 8.670 người cần được giúp đỡ.

Con số thật lớn, không hổ danh là thành phố thủ phủ của đại lục với dân số 200.000 người.

Hầu hết họ là những người bị thương đã sơ tán ra ngoài kinh thành. Có cả các thần quan, nhưng dường như chỉ thuật chữa trị của họ là không đủ.

Trong số đó, khoảng 1.000 người bị mắc kẹt dưới những ngôi nhà sập, số khác bị bỏ lại trong các tòa nhà đang cháy.

Có nhiều người từ khu vực thu nhập thấp. Nạn nhân từ khu nhà giàu và quý tộc cũng ở mức hai con số, nhưng họ chỉ là thiểu số, nên tôi đến giúp khu thu nhập thấp trước.

Tôi thấy một cặp anh em nhỏ đang điên cuồng cố gắng di chuyển những mảnh vỡ trên một tòa nhà đã sập.

"Có ai không! Làm ơn giúp với! Mẹ và mọi người đang ở dưới này!" - em gái

"Sẽ không ai đến đâu. Nếu em có thời gian la hét thì giúp anh đẩy cái này đi, dù chỉ một chút thôi." - anh trai

"Onii..." - em gái

Kiểm tra bản đồ, có mẹ của hai đứa trẻ và vài người nữa bên dưới tòa nhà.

Cách giúp đỡ của tôi khá đơn giản.

Đứng trên đỉnh một tòa nhà khác, tôi khoanh vùng bản đồ và chuyển tất cả các mảnh vụn cùng vật liệu xây dựng vào Kho chứa.

Sau khi tôi hút sạch đống đổ nát vào Kho chứa trong nháy mắt, những người bên dưới đã được giải thoát.

Cặp anh em đột nhiên mất chỗ đứng hét lên khi rơi xuống, nhưng tôi dùng Tay Phép đỡ lấy hai đứa và đặt chúng lên vai mình.

Có rất nhiều người bị thương, vì vậy tôi chữa trị cho tất cả họ bằng [Thủy Liệu] rồi dùng [Tay Phép] đưa họ đến nơi an toàn trên đường.

Tay của cặp anh em, những người bị tách khỏi mẹ mình, cũng bị thương, nên tôi chữa cho chúng luôn.

Tôi khẽ giơ tay đáp lại lời cảm ơn của họ, và ngay lập tức hướng đến nơi có những người khác cần giúp đỡ.

Tôi triển khai công tác cứu hộ với tốc độ 16 người mỗi phút, tiện tay dọn dẹp luôn xác quái vật trên đường vào Kho chứa.

Tôi không nhớ đã bỏ sót xác nào, nhưng bây giờ tôi nên ưu tiên cứu những người còn sống.

Trên đường đi, nhà vua bắt đầu phát thanh, và những người đang hoảng loạn dần bình tĩnh lại một cách đáng kể. Đúng là vua của một nước lớn có khác.

Tôi hoàn thành công cuộc cứu hộ nhanh hơn mình nghĩ. Chưa đến một giờ đồng hồ vì tôi đã không còn phải dè dặt nữa.

Thường thì chúng khá đơn giản, nhưng sau cùng thì tác dụng của các kỹ năng đặc biệt quả là vô biên.

Tiếp theo, tôi ra ngoài kinh thành, chữa trị cho những người bị thương bằng [Thủy Liệu] trong khi lơ lửng trên không.

Tôi đã đoán rằng mọi người sẽ cảm ơn và cổ vũ mình, nhưng không ngờ có người còn quỳ lạy và cầu nguyện tôi nữa.

Xin hãy làm những việc đó với các vị Thần ấy.

Hai giờ trước bình minh.

Lần này tôi đang dọn dẹp những đống đổ nát cản trở đường đi trong kinh thành bằng cách cho chúng vào Kho chứa.

Làm hết tất cả thì quả thực rất tốn công, nên tôi ưu tiên những nơi mọi người dùng để di tản như đường chính và công viên.

Có nhiều nơi đã biến thành những hố sâu, nên tôi liên hệ với tể tướng đang chỉ huy ở kinh thành để ưu tiên cử các thổ pháp sư đến đây.

Giờ thì binh lính của đội xe tiếp tế và các hiệp sĩ cứu trợ thảm họa cùng hỗ trợ nạn nhân chắc hẳn đã có thể di chuyển được rồi.

Cuối cùng, tôi thu thập thi thể và giao việc mai táng cho những người dân gần đó.

Tôi kiểm tra lại ghi chú trong menu xem có bỏ sót gì không.

Được rồi, không vấn đề gì. Những gì anh hùng Nanashi nên làm cho kinh thành đã xong.

Sau đó, tôi đi tập hợp khoảng 202 pháp sư đời sống và 11 thần quan từ các thành phố lân cận trước khi trời sáng.

Được nhà vua ở lâu đài hoàng gia cấp một lá thư ủy quyền từ trước, tôi đã có thể tuyển mộ người từ các tổng đốc địa phương và những người cai trị mà không gặp vấn đề gì.

Tất nhiên, tôi có thể tập hợp được nhiều người như vậy trong thời gian ngắn chủ yếu là nhờ phép dịch chuyển, và mỗi người đều được thưởng 10 đồng vàng.

Tôi muốn tuyển một số người trong số họ vào Echigoya, nên tôi đã chỉ thị cho quản lý xưởng Porina và pháp sư đời sống Nell tìm kiếm những người phù hợp.

Tôi để họ ở trong ký túc xá dự phòng của Xưởng Echigoya. Tôi tập hợp họ để duy trì tinh thần cho những người đã mất nhà cửa sau biến cố. Không chỉ đói khát mà cả người còn lấm lem bùn đất, bây giờ những người đó có lẽ đang cảm thấy vô cùng khốn khổ.

Tôi không cần phải lo về việc cung cấp thực phẩm, nhà vua đã xuất ngân khố khẩn cấp và huy động tể tướng, các tướng lĩnh, đội hậu cần, cùng các quan chức và nhân viên chính phủ.

Thế này thì chỉ còn việc xây lại nhà cửa và tổ chức tang lễ cho các nạn nhân là xong.

Vũ hội tối nay có lẽ vẫn sẽ được tổ chức để thể hiện uy nghiêm của vương quốc trước các quốc gia láng giềng.

Đó sẽ là khoảnh khắc mà các cô gái của chúng ta tỏa sáng, vì vậy tôi muốn được tận hưởng nó mà không phải lo lắng gì về tương lai.

...Nhưng mà, tôi mệt quá rồi.

Bình minh bắt đầu ló dạng sau lưng, tôi dịch chuyển trở về Biệt thự Pendragon, nơi mọi người vẫn đang say giấc nồng.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!