Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 374: CHƯƠNG 12-30: VŨ HỘI TẠI HOÀNG CUNG

Satou đây. Trong mấy bộ manga đối kháng, nơi các trận chiến cứ nối tiếp nhau, tôi luôn cảm thấy những phân cảnh đời thường chỉ là một khúc dạo giữa các trận chiến. Tuy nhiên, khi tự mình rơi vào hoàn cảnh đó, tôi lại càng muốn né combat và tìm một chốn yên bình để nghỉ ngơi.

"Ten-chan, mình té mất!" - Mito

Để lại một tiếng hét như vậy, chị thiên long vội vã chuồn về núi Fuji.

Nhìn những chấm sáng trên bản đồ, có vẻ như Mito và Homonculus Ten-chan vẫn đang ở cùng nhau.

Nếu họ không đến trước khi chúng tôi rời Kinh Thành, tôi sẽ tự mình đến gặp Mito sau.

À phải, mình quên nhặt vảy rồng rụng rồi.

Tôi cũng chẳng bận tâm nếu cứ để chúng ở đó, nhưng nếu nó gây ra một cơn sốt vàng vớ vẩn nào đó thì nông dân địa phương sẽ gặp rắc rối, nên tôi sẽ đi thu dọn chúng nhanh gọn.

Fufufu, tôi hí hửng dịch chuyển về Biệt thự Pendragon.

Thực ra, trong lúc đang thu thập vảy, một cuộc gọi từ Aze-san đã đến thông qua [Vô Hạn Viễn Thoại] vì cô ấy lo lắng cho tôi.

Aze-san lúc lo lắng trông đáng yêu ghê.

Các cô gái dường như vẫn còn ngủ, nên tôi thay bộ đồ thường ngày rồi đi xuống lầu.

Ở đó, dàn gia nhân đã tập hợp đông đủ.

""Chào buổi sáng, Chủ nhân."" - Gia nhân

"À, chào buổi sáng." - Satou

Tôi đáp lại lời chào buổi sáng rành rọt của họ, sau đó nói với vị quản gia lớn tuổi rằng cứ cho mọi người nghỉ một ngày vì hôm qua vừa xảy ra biến cố.

"Tôi rất cảm kích vì sự quan tâm của cậu chủ." - Quản gia

Theo lời vị quản gia, nhà của các gia nhân đều không bị hề hấn gì.

Một chấm xanh dương báo hiệu bạn bè đang hiện trên radar.

Tôi chỉ thị quản gia cứ để các cô gái ngủ ở tầng hai cho đến khi họ tự thức dậy, rồi đi ra sảnh chính.

"Chủ nhân, có khách đến thăm ngài ạ." - Hầu gái

"Satou-san, chào buổi sáng." - Sera

Từ lối vào, cô hầu gái dẫn Sera-san trong trang phục thần quan vào phòng.

Tôi khá ngạc nhiên khi Công tước Oyugock và các gia thần của ông lại cho phép cô ấy ra ngoài sau sự cố như vậy.

"Chào buổi sáng, Sera-san. Có chuyện gì mà cô lại đến sớm thế này?" - Satou

"Em xin lỗi vì đã đến quá sớm. Satou-san, thực ra em có một việc muốn nhờ anh." - Sera

Sera có vẻ hơi khó nói, cô ấy nhờ tôi đi cùng để quan sát thành phố.

Dĩ nhiên đây không phải một chuyến đi dạo nhàn nhã, mà là để chữa trị cho những người bị thương nặng ở kinh thành.

Dù người dân kinh thành đã được Nanashi chữa trị hết cả rồi, nhưng trong thân phận Satou thì tôi không thể nói ra được.

Bỏ qua chuyện đó, ngay cả khi không có tôi thì Sera cũng đã có bốn hiệp sĩ đi cùng, những người đã theo cô ấy đến biệt thự của tôi.

Khi tôi hỏi Sera về họ, cô ấy nói rằng họ được chỉ định đi theo như một điều kiện nếu cô muốn ra khỏi Khu Phố Quý Tộc, đây là lệnh của Công tước Oyugock, và họ cũng sẵn lòng đi cùng tôi.

Nếu chỉ nghe đến đó, có vẻ như Công tước Oyugock đang cố gán ghép Sera với tôi, nhưng thực tế, nếu tôi đi cùng cô ấy, thì Liza, người có sức mạnh ngang ngửa một Bát Kiếm Shiga, cùng những người khác chắc chắn cũng sẽ đi theo. Đó hẳn là tính toán ngầm của ông ta.

Tôi vui vẻ đồng ý với yêu cầu của Sera, rồi đi một vòng quanh kinh thành trong khi nhận những ánh mắt dò xét từ các nữ hiệp sĩ hộ tống.

"Thiệt hại nhiều như vậy, mà hình như không có ai bị thương cả nhỉ." - Sera

"Ừm, có vẻ là vậy." - Satou

Tôi gật đầu với Sera, tỏ vẻ hơi lúng túng.

Khu phố này là khu nhà giàu, nên golem, nô lệ và gia nhân đang tập trung dọn dẹp các mảnh vỡ.

Tôi cũng thoáng thấy các pháp sư và thuật sĩ mặc áo choàng đang sửa chữa những hố sâu trên đường.

Vừa liếc nhìn họ, chúng tôi vừa đi qua khu nhà giàu và tiến vào khu dân thường.

Tôi nhìn xung quanh, dù chưa đầy hai tiếng từ lúc rạng đông, người dân đã bắt đầu hợp tác dọn dẹp những tòa nhà bị sập. Tôi không thấy nhiều golem hay pháp sư ở đây.

Mặc dù chúng tôi chỉ đến để quan sát, nhưng những người dân nhận ra chúng tôi liền ngừng công việc và cúi đầu, nên chúng tôi tiếp tục di chuyển trong khi cố gắng quan sát nhiều nhất có thể để không làm phiền họ.

"Hime-sama, dù nhà cửa xung quanh bị phá hủy đến mức này, nhưng trên đường lại không có một mảnh vụn nào cả." - Nữ hiệp sĩ

"Phải, đội công binh của kinh thành quả là xuất sắc." - Sera

Một trong các hiệp sĩ hộ tống nói với Sera với vẻ kinh ngạc khi đang cưỡi ngựa. Đội công binh chắc chắn là rất giỏi, nhưng công lao này là của mình mà. Đúng như dự đoán, nếu không có cheat, kinh thành thiếu nhân lực sẽ cần ít nhất hai tiếng để dọn dẹp các mảnh vỡ sau sự cố.

Tôi cũng thấy các pháp sư đời sống được Thương hội Echigoya thuê đang lau dọn vết bẩn cho người dân và phát thức ăn ở công viên công cộng.

Các bà nội trợ gần đó dường như cũng đang phụ giúp.

Vì có một số người trông có vẻ kiệt sức ở gần công viên, Sera xuống ngựa và hỏi thăm họ.

"Bà có thấy không khỏe không ạ?" - Sera

"K-không có gì đâu ạ, thần quan-sama. Những người này được cứu từ dưới đống đổ nát." - Bà lão

Một bà lão gần đó cúi đầu nói với Sera rằng họ chỉ đang ngủ vì kiệt sức.

"Anh hùng-sama đã cứu cháu của tôi bị mắc kẹt dưới đống đổ nát đó." - Người dân

Sau khi nghe bà lão nói, những người xung quanh cũng ngẩng đầu lên và lần lượt khoe khoang về vị anh hùng.

"Tôi được cứu khỏi quái vật nhờ phép thuật của Anh hùng-sama." - Người dân

"Thật không thể tin nổi. Từ một nơi xa không thấy bóng dáng ngài ấy, hàng trăm mũi tên phép đã tiêu diệt lũ quái vật, thứ mà ngay cả các hiệp sĩ cũng phải chật vật đối phó, chỉ trong nháy mắt." - Người dân

"Tôi bị một vết thương lớn đến mức cánh tay gần như đứt lìa, nhưng Anh hùng-sama trong bộ giáp vàng đã chữa lành cho tôi." - Người dân

Ngượng chết đi được, làm ơn dừng lại giùm cái.

"Tôi sở dĩ sống được là nhờ anh hùng Nanashi-sama." - Người dân

Khi những người xung quanh thấy bà lão chắp tay cầu nguyện, họ cũng bắt đầu chắp tay cầu nguyện theo.

...Đã bảo mà, đừng có khấn vái nữa.

Không thể chịu đựng thêm, tôi thúc giục Sera rời khỏi công viên, rồi chúng tôi tiến đến khu người thu nhập thấp.

Càng đi sâu vào, khung cảnh dần trở nên hỗn loạn hơn.

Sự đông đúc gần quảng trường nơi có điểm phát thức ăn đặc biệt tệ.

Khu dân thường cũng có một điểm phát thức ăn, nhưng không đến mức sắp thành bạo động như ở đây.

Họ không xếp hàng, chen lấn nhau, và động tay động chân vì những chuyện nhỏ nhặt. Biểu cảm của Sera, người không quen với bạo lực, bắt đầu trở nên u ám khi thấy cảnh tượng này.

BỐP.

Tôi dập tắt tiếng ồn trong quảng trường bằng một tiếng vỗ tay.

Bí quyết là tạo ra Ma Nhận ngay trước khi hai tay chạm vào nhau.

"Ê-ê, đó là quý tộc-sama." - Người dân

"Còn có cả hiệp sĩ nữa." - Người dân

Những người bắt đầu nhận ra chúng tôi liền quỳ xuống từng người một.

Nếu đây là Thành Phố Mê Cung, chuyện này sẽ kết thúc bằng câu "Gì chứ, chỉ là quý tộc thôi à?", nhưng ở đây thì lại giống như trong phim cổ trang vậy, vì quý tộc từ các gia tộc lớn thường rất hống hách và dễ dàng xử lý những người mà họ cho là vô lễ.

"Thưa mọi người, thức ăn đã được Đức vua chuẩn bị, đủ để chia cho tất cả. Xin hãy hành động một cách trật tự, xứng đáng là người dân của Vương quốc Shiga." - Sera

Cô ấy nói với người dân bằng một nụ cười cao quý.

"Này, 'một cách trật tự' là cái quái gì thế?" - Người dân

"Ai biết. Mà 'xứng đáng' nghĩa là sao mày?" - Người dân

Tôi nghe lỏm được cuộc trò chuyện đó bằng kỹ năng Thính Tai.

Tuy nhiên, có vẻ như thông điệp chính đã được truyền tải, mọi người co rúm lại trước nụ cười của Sera và bắt đầu xếp thành nhiều hàng theo chỉ dẫn của các nhân viên đang phân phát thức ăn.

Chúng tôi vẫy tay chào các nhân viên đang cúi đầu cảm ơn, rồi lên đường trở về, kết thúc chuyến thị sát kinh thành.

Tôi chia tay Sera trước biệt thự của Công tước Oyugock, nằm cạnh lâu đài hoàng gia, sau đó ghé qua nhà khách của lâu đài nơi Nam tước Muno và những người khác đang ở. Tôi thấy nhẹ nhõm khi không có ai trong gia đình Nam tước bị thương, trừ một cô hầu gái bị ngã cầu thang do hoảng loạn.

Tiểu thư Karina dường như đã ghé qua chỗ chúng tôi trong lúc tôi đi vắng, nhưng có vẻ cô ấy không có việc gì cụ thể với tôi.

Chắc cô ấy chỉ đến kiểm tra xem các cô gái của tôi có ổn không.

Tôi ăn trưa nhanh với mọi người và giục họ bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc tối.

Tôi là một quý tộc cấp thấp, vì vậy tôi phải đến địa điểm trước các quý tộc cấp cao.

Bữa tiệc bắt đầu sau hoàng hôn, nhưng chúng tôi cần phải có mặt tại địa điểm trước 1 giờ.

Trong khi mọi người đang chuẩn bị, tôi biến thành Nanashi để đến gặp Đức vua và Tể tướng ở lâu đài.

Khi tôi xuất hiện tại văn phòng của nhà vua, cả hai người họ cảm ơn tôi rối rít, suýt nữa thì dập đầu lạy.

Cứ thế này thì phiền phức quá, nên tôi đành phải can thiệp và đi vào mục đích chính: tôi kể cho họ chi tiết về sự cố và sự thật về những vệt đen.

Cả hai đều bị sốc nhưng dường như họ đã biết tôi không phải là một tồn tại bình thường từ báo cáo của các gia thần, nên họ tin tôi tương đối dễ dàng.

"Triệu hồi một mảnh của Quỷ Thần..." - Vua

"Vâng, đó là lý do tại sao tôi sẽ phải trốn trong thư viện cấm." - Satou

"Chắc chắn rồi. Chúng tôi sẽ chuẩn bị một thủ thư xuất sắc, xin cứ ra lệnh cho người đó nếu cậu cần bất kỳ tài liệu nào." - Vua

"Cảm ơn ngài." - Satou

Việc tìm kiếm có vẻ sẽ vui lắm đây nếu đó là một nữ hiệp sĩ "tsundere".

Sau khi hoàn tất báo cáo, tôi hỏi họ về việc xử lý những tội phạm trong vụ việc.

Tất cả tàn dư của [Ánh Sáng Tự Do] và [Đôi Cánh Tự Do] đều bị xử tử công khai sau Hội nghị Vương quốc. Quý tộc cung cấp căn cứ cho [Ánh Sáng Tự Do] bị kết tội phản quốc, và tất cả thành viên trong gia đình đều bị hành hình.

"Cả trẻ nhỏ cũng vậy sao?" - Satou

"Không. Theo luật do Na-, à Cổ Vương-sama ban hành, trẻ em từ 10 tuổi trở xuống sẽ được gửi đến sống phần đời còn lại tại tu viện dưới chân núi Fuji." - Vua

Hiểu rồi, luật đó nghe rất giống những gì mà ông ấy sẽ khăng khăng ban hành.

Sau khi tôi đã hiểu rõ, Tể tướng tiếp tục nói về cách xử lý những người khác.

Đối với các quý tộc khác đã hợp tác với tên quý tộc kia, họ sẽ phải chịu nhiều hình phạt khác nhau tùy thuộc vào mức độ hợp tác, từ việc xử tử người đứng đầu gia tộc cho đến phạt tiền.

Gã hiệp sĩ Thần giáo tấn công Bát Kiếm Shiga dường như được cử đi bởi một Hồng Y chuyển đến từ Thánh Quốc Parion ở phía tây lục địa, nhưng tên đó đã trốn thoát bằng cách lợi dụng sự hỗn loạn trong vụ việc.

Tất cả những người liên quan đến Thánh Quốc Parion đều bị hạn chế đi lại trong lâu đài dưới danh nghĩa bảo vệ.

Và, về nhóm hội kín vô thưởng vô phạt, [Ngọn Gió Tự Do], các thành viên không bị truy cứu, chỉ một vài người có những phát ngôn và hành vi cực đoan bị phạt nhẹ để cảnh cáo.

"Ja, Ja n!"

"Ja n?"

"Ja jan nanodesu!"

Ngay khi tôi đang thư giãn trong phòng khách của Biệt thự Pendragon sau khi xong việc, Arisa, Tama và Pochi xuất hiện để khoe những bộ váy của mình trong khi cất tiếng như vậy.

Nói một cách đơn giản, váy của các em ấy trông như của Lọ Lem vậy.

Bên trong có những chiếc khung gọi là pannier, giúp làm phồng váy lên. Những chiếc nơ lớn ở hai bên trông rất dễ thương.

Màu sắc của những bộ váy là điểm khác biệt duy nhất giữa ba đứa. Của Arisa màu trắng, Pochi màu vàng và Tama màu hồng.

Những viên ngọc trên vòng trang sức trên trán cũng hợp với từng bộ váy. Mỗi viên là một viên kim cương có màu khác nhau, tôi đã phải khá vất vả để tạo ra những đường cắt giả đó.

Thánh kiếm Durandal đúng là công thần trong vụ này.

Thánh kiếm sắc bén thật đấy.

"Trông mấy đứa tuyệt lắm." - Satou

"Dehehee."

"Wa i."

"Nanodesu!"

Khi tôi khen cả ba, chúng xoay tròn tại chỗ để thể hiện niềm vui. Tà váy tung bay trông như những con quay.

"Chủ nhân, yêu cầu kiểm tra trang bị mới." - Nana

"Nana-sama, người thật tuyệt vời." - Shiro

"Chủ nhưn, váy của Nana-sama, khen đi khen đi?" - Crow

"Chủ nhân, em thực sự... nên mặc áo giáp thì hơn." - Liza

Tiếp theo, Nana và Liza bước vào phòng.

Nana dắt theo Shiro và Crow, trông có vẻ hơi tự hào dù vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Chúng tôi không dẫn hai đứa nhỏ theo nên chúng vẫn mặc đồ thường ngày.

Đây là lần thứ hai Liza mặc váy sau bữa tiệc hôm qua, nhưng có vẻ cô ấy vẫn chưa quen.

Bộ váy của Liza hôm nay còn lộng lẫy hơn hôm qua.

Vài mảnh vải mỏng che phần ngực của cô, vừa giữ được nét sắc sảo của Liza vừa thể hiện được vẻ quyến rũ của một người phụ nữ.

Về điểm đó, váy của Nana lại thiếu đi sự tinh tế. Đó là một thiết kế thường nhấn mạnh vào khe ngực. Tôi chỉ phải cẩn thận để nó không trở nên dung tục. Phần áo ngực được may liền vào váy, nên tấm lưng của cô ấy được phô bày một cách tinh tế.

Váy của Liza dùng màu xanh dương đậm, trong khi Nana dùng vải màu đỏ.

"Hợp với hai người lắm. Liza, cổ áo em bị lệch rồi. Lại đây, anh sửa cho." - Satou

"C-cảm ơn anh rất nhiều ạ, Chủ nhân." - Liza

Chắc vì ghen tị khi thấy tôi sửa cổ áo cho Liza, Arisa và những người khác cũng cố làm xộc xệch đồ của mình, nhưng không thể được vì chỉ có váy của Liza mới có cổ áo.

"Chủ nhân, em xin lỗi vì để anh chờ." - Lulu

"Satou." - Mia

Người cuối cùng vào phòng là Lulu và Mia.

Ánh mắt tôi bị hút hồn bởi Lulu trong bộ váy trắng. Lulu đang mỉm cười ngọt ngào, quyến rũ đến mức tôi gần như phải lòng cô ấy.

"Mwu." - Mia

Có lẽ vì tôi bị Lulu thôi miên, Mia hờn dỗi đá vào ống quyển tôi.

"Xin lỗi, xin lỗi, cả hai em đều trông dễ thương hết sức." - Satou

Bộ váy của Mia mang phong cách thiên nhiên của tộc Elf.

Những mảnh vải trong suốt trông như lá cây được xếp chồng lên nhau để tạo màu xanh nhạt dần, rồi được trang trí giống một đóa hồng xanh lam chạy từ eo trái đến vai phải của cô bé.

Tôi nghĩ ở thế giới cũ có kỹ thuật may 3D, nhưng vì không biết làm thế nào, tôi đã gia cố nó bằng những sợi mithril mỏng.

Váy của Lulu là một bộ váy trắng tinh khôi kiểu váy cưới.

Thoạt nhìn, nó trông trắng tinh, nhưng nhờ có những họa tiết thêu bằng sợi chỉ Adamantite đặc biệt, phần dưới của váy tỏa sáng như đèn chùm, vẽ nên những hoa văn lấp lánh như một điều bất ngờ.

Dĩ nhiên, đó là một bí mật dành cho Lulu.

Ngoài ra, tôi đã kết hợp nhánh Cây Thế Giới làm lớp lót và sợi dệt từ râu cá voi vào mỗi bộ váy, nên sức phòng thủ cũng rất ổn.

Ngồi trên hai chiếc xe ngựa, chúng tôi đến nhà khách bên trong lâu đài hoàng gia.

Sảnh đường này dường như chỉ được sử dụng cho các buổi tiệc khiêu vũ.

Đi từ tòa nhà chính sang khu nhà phụ, chúng tôi thẳng đến tầng trệt của khu phụ, khu vực dành cho quý tộc cấp thấp. Có vẻ như khu vực dành cho quý tộc cấp cao ở tầng hai của tòa nhà chính, trong khi tầng trệt được dùng cho các cận vệ và người hầu của họ chờ đợi.

Sau khi xuống xe, chúng tôi đi trên tấm thảm xanh dương trải dài trên hành lang để đến địa điểm.

"Đó là các Mạo hiểm giả cấp Mithril ư?" - Quý tộc

"Tộc người thằn lằn, Thú nhân tộc chó, Thú nhân tộc mèo, ngay cả Elf-sama cũng có." - Quý tộc

"Một nhóm được dẫn dắt bởi một chàng trai tóc đen... Ra đó là Pendragon [Chấp Trị Thương]!" - Quý tộc

Tôi nghe những lời bàn tán như vậy từ một nhóm quý tộc cấp thấp đang tụ tập. Cụ thể thì đó không phải là những lời nói xấu, nên tôi chỉ cúi chào và mỉm cười rạng rỡ khi đi ngang qua họ.

Địa điểm đủ lớn cho khoảng 300 người khiêu vũ cùng một lúc.

Hơn nữa, khi nhìn kỹ hơn, có hai phòng cũng rộng tương tự được nối với nơi này. Có rất nhiều quý tộc cấp thấp, nên có lẽ cần nhiều không gian như vậy.

"Đẹp quá~" - Tama

"Nhiều đèn chùm quá nanodesu!" - Pochi

"Rất đẹp nên tôi khen." - Nana

Tama, Pochi và Nana nhìn lên những chiếc đèn chùm đang chiếu sáng rực rỡ và trầm trồ.

"Mấy cái đó hình như không dùng nến, em tự hỏi có phải tất cả đều là ma cụ không?" - Arisa

"Có vẻ là vậy." - Satou

Arisa hỏi, nên tôi thẩm định chúng và biết được chúng là những ma cụ làm bằng những Giọt Sáng.

Ngoài ra còn có ma cụ thông gió ở bốn góc phòng.

Đúng là nơi hội họp của một đại cường quốc, dường như còn có cả ma cụ phòng chống tội phạm được lắp đặt.

"Lộng lẫy quá. Em cảm thấy mình lạc lõng quá." - Liza

"Không đâu. Liza là một cô gái tuyệt vời mà." - Satou

Tôi nói với Liza, người đang lo lắng, rằng đó không phải là một lời tâng bốc, mà là cảm xúc thật của tôi.

Thực tế, trong số các quý tộc ở tầng này, khoảng 5% không phải là con người. Hầu hết họ là hiệp sĩ danh dự trọn đời, nhưng cũng có những người giữ chức nam tước danh dự.

"Cả em nữa Lulu, thả lỏng vai ra nào." - Satou

"N-nhưng mà... Ngay cả một cô gái như em có ăn mặc đẹp..." - Lulu

Dù gần đây đã đỡ hơn, mặc cảm tự ti của Lulu lại trỗi dậy sau khi đến một sân khấu hoành tráng như thế này.

Từ quan điểm của tôi, cô ấy là người đẹp nhất và duyên dáng nhất ở đây, để vẻ đẹp đó bị che khuất bởi mặc cảm thì thật quá lãng phí.

Ngay lúc đó, dàn nhạc đã chuẩn bị xong, và những giai điệu du dương bắt đầu lấp đầy không gian.

Dù người chủ trì vẫn chưa khai mạc, vài cặp đôi thiếu kiên nhẫn đã bắt đầu khiêu vũ theo điệu nhạc.

Lulu lặng lẽ thở dài ghen tị khi nhìn các cặp đôi khiêu vũ.

"Tiểu thư, liệu tôi có vinh hạnh được khiêu vũ cùng cô không?" - Satou

Tôi chìa tay ra cho Lulu và mời cô ấy khiêu vũ bằng một giọng hơi trang trọng.

"V-vâng... n-nếu anh không chê." - Lulu

Lulu rụt rè nắm lấy tay tôi, sau đó tôi hộ tống cô ấy ra khoảng không gian mở nơi các cặp đôi đang khiêu vũ.

Hòa theo điệu nhạc du dương, chúng tôi khiêu vũ uyển chuyển như cá bơi trong nước.

Lúc đầu Lulu rất căng thẳng, cố gắng không để bị vấp. Cô ấy trở nên bối rối sau khi tôi cố tình bước sai vài bước, rồi điệu nhảy trở nên thư giãn hơn.

Pha trò một chút cũng đáng giá thật.

Hai chúng tôi xoay tròn và nhảy múa, tận hưởng một buổi tối yên bình.

So với việc chiến đấu với quỷ, thật đấy, tôi hợp với khoảng thời gian thư giãn thế này hơn nhiều.

Chúng tôi tiếp tục khiêu vũ thêm vài bản nhạc cho đến khi Lulu cảm thấy thỏa mãn.

Hơn nữa, khi chúng tôi trở về chỗ mọi người sau khi khiêu vũ xong, các em ấy đều nhìn tôi với ánh mắt khao khát được khiêu vũ, vậy nên tôi đã mời từng người làm bạn nhảy của mình.

"Arisa, em không nhảy cũng được à?" - Satou

"Fuhfuhn, nhân vật chính thì lúc nào cũng phải xuất hiện cuối cùng để chốt hạ chứ!" - Arisa

Tôi nghe được lời khoác lác của Arisa bằng kỹ năng Thính Tai.

Rồi, như thể cắm flag vậy, một chấm sáng xanh dương không thuộc nhóm chúng tôi hiện lên trên radar. Buổi tiệc khiêu vũ dường như vẫn còn dài.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!