Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 405: CHƯƠNG 13-22: BUỔI TIỆC TRÀ CỦA CÔNG CHÚA (2)

Satou đây. Tôi từng thấy đàn hạc trong truyện kể hay trên các chương trình TV, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy ai chơi cả. Tôi cứ hình dung ra cảnh một cô gái mặc toga đang gảy đàn, nhưng trông có vẻ nặng nề ra phết nhỉ.

Tôi đã được cứu rỗi nhờ thông báo rằng em gái của Công chúa Sistina sắp đến. Tắt thiết bị cách âm, chúng tôi dọn dẹp mớ tài liệu ma pháp và trả lại căn phòng về với khung cảnh của một buổi tiệc trà bình thường.

Trong lúc đang cảm thấy cứ như thể mình là gã nhân tình đang lén lút hẹn hò với một người phụ nữ đã có chồng, tôi thoáng thấy bóng dáng một cô bé xuất hiện ở lối vào.

"Sistina nee-sama!" -Doris

Cô bé công chúa ôm chầm lấy Công chúa Sistina.

Tên cô bé là Doris, em cùng mẹ với Công chúa Sistina, là công chúa thứ 12 và mới 10 tuổi. Cô bé lớn hơn Arisa hai tuổi, nhưng vóc dáng lại chẳng khác Arisa là mấy.

Công chúa Doris làm nũng với chị mình một lúc, rồi cô bé quay sang Mia và hớn hở nói.

"Mia-sama! Hôm nay em mang đến một cây đàn hạc rất đặc biệt và cả Hisui tặng Mia-sama này!" -Doris

'Hisui' mà Công chúa Doris nhắc đến không phải là một viên ngọc, mà là một chú chim sơn ca nhỏ với bộ lông đẹp như ngọc bích.

Nó đang cất tiếng hót líu lo bên trong một chiếc lồng lộng lẫy.

Khoan đã nhỉ? Tôi có cảm giác déjà vu, hình như mình biết con chim này thì phải.

"Mia-sama, xin hãy chơi thử cây đàn này đi ạ!" -Doris

Mia nhận lấy cây đàn, gảy thử vài dây để kiểm tra âm vực. Cây đàn hạc mang một vẻ đẹp huyền bí, xứng đáng là vật phẩm của một công chúa đại quốc.

Những sợi dây đàn trông như được làm bằng vàng, căng trên phần thân đàn bằng ngọc bích.

Thêm vào đó, một bức phù điêu hình người phụ nữ tóc dài được chạm khắc trên phần đế đàn.

Bức tượng này không chỉ để trang trí đơn thuần mà còn có tác dụng như một bộ phận khuếch đại âm thanh. Mia, với vẻ mặt nghiêm túc, đang thử đàn để nắm bắt các đặc tính của nó.

Có vẻ Công chúa Doris đã thấy chán vì Mia không để ý đến mình, cô bé liền bước về phía tôi.

"Ta cho phép ngươi xưng tên." -Doris

Công chúa Doris nói với giọng ra lệnh, trong khi tôi vẫn đang ngồi.

Cái cách cô bé cố tỏ ra nghiêm nghị trông đáng yêu không chịu được.

"Rất hân hạnh được gặp người, thưa Điện hạ. Thần là Tử tước Satou Pendragon, một gia thần của Bá tước Muno." - Satou

Nói rồi, tôi cúi chào một cách lịch lãm như một quý công tử.

Bình thường tôi chỉ chào kiểu này với các tiểu thư, nhưng một lời chào như thế này hẳn sẽ làm một cô bé đang cố tỏ ra người lớn như công chúa đây vui lắm cho xem.

"Ôi! Thật là một lời chào tuyệt vời, Tử tước Pendragon. Ta là công chúa thứ 12 của Vương quốc Shiga, Doris Shiga. Ta và Sistina-nee-sama là chị em cùng một mẹ, nanodesuwa." -Doris

Công chúa Doris đáp lại lời chào của tôi, dù có hơi ngắc ngứ và dùng từ sai ngữ pháp.

Sau khi liếc nhìn hai bên sườn tôi, cô bé quay sang Arisa.

"Arisa, rời khỏi chỗ đó." -Doris

"Không đời nào." -Arisa

Arisa hỗn xược từ chối mệnh lệnh, dù đối phương là công chúa của cả một vương quốc.

Dường như không ngờ mình sẽ bị từ chối, cô bé công chúa bối rối đảo mắt lia lịa.

Mia thì đang ngồi ở phía đối diện Arisa.

Sau khi lúng túng nhìn quanh một lúc, có vẻ không dám bảo Mia rời đi, cô bé mỉm cười như thể vừa nảy ra ý gì đó rồi giang hai tay về phía tôi.

Cô bé muốn tôi làm gì đây?

"Cho ta ngồi lên đùi ngài đi, Pendra... Satou." -Doris

À, ra là cô nhóc muốn ngồi lên đùi mình.

"Doris, em thật bất lịch sự." -Sistina

"Thưa Công chúa, xin người hãy ngồi cạnh Công chúa Sistina ạ." - Nữ quan

Công chúa Sistina và thị nữ thân cận của Công chúa Doris cùng khiển trách, nhưng cô bé vẫn dán chặt mắt vào tôi.

"Không được sao?" -Doris

"Thần hiểu rồi, thưa Công chúa Doris." - Satou

Tôi vòng tay qua eo và nhấc cô bé lên đùi mình.

Mia và Arisa tỏ vẻ bất mãn ra mặt, nhưng thôi kệ, cho tôi cưng chiều cô bé đáng yêu này một chút đi.

Sau khi Mia chỉnh dây xong, cô bé bắt đầu chơi đàn.

Dường như chú chim ngọc bích rất thích màn trình diễn của Mia, nó cũng cất tiếng hót líu lo theo điệu nhạc.

Hửm? Tôi cảm nhận được một luồng ma lực.

Theo thông tin từ hiển thị AR, tinh phách dùng để chế tác cây đàn hạc này có hiệu ứng khuếch đại cảm xúc của người nghe.

Nói một cách đơn giản, nó là một vật phẩm có tác dụng phụ khiến người nghe dễ bị ấn tượng sâu sắc hơn.

Thực tế là tất cả mọi người ở đây, trừ tôi có khả năng kháng hiệu ứng, đều đang say sưa lắng nghe màn trình diễn của Mia.

Tất nhiên không phải vì khả năng cảm thụ âm nhạc của tôi kém đâu nhé.

Mà thôi, dù gì nó cũng chẳng gây hại gì, cứ im lặng thưởng thức màn trình diễn của Mia là được rồi.

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng chim rít lên, theo sau là âm thanh kim loại vỡ vụn vang vọng khắp phòng.

Cùng với tiếng hét của các hầu gái, cả căn phòng chìm trong hỗn loạn.

Ngay trước mắt tôi, một con quái vật đang dang rộng đôi cánh trên nóc chiếc lồng vỡ.

Đó là một con quái vật hình chim màu ngọc bích với đôi mắt đỏ rực.

Những hoa văn hình ma pháp trận màu đỏ thẫm nổi lên trên bộ lông ngọc bích của nó.

Một con quái vật có hoa văn đỏ?

"Cái lồng của Hisui!" -Doris

"Q-Quái vật!" - Hầu gái

"Đ-Điện hạ, xin hãy tránh ra!" - Hầu gái

Tôi ném cả ba cô bé về một góc phòng, rồi bế thốc Công chúa Sistina đến chỗ họ.

"Điện hạaaaaaaaa!" - Hầu gái

Tôi cũng thấy có lỗi với các cô hầu gái đang sợ đến sắp ngất, nhưng tôi chỉ có hai tay thôi mà.

Tôi đặt Công chúa Sistina xuống cạnh chỗ ba cô bé đáp xuống, rồi lần lượt đỡ lấy từng đứa.

Phải công nhận Arisa lanh thật, nhân cơ hội này mà còn nhắm vào môi tôi được.

Trong lúc đỡ Arisa, tôi cảm nhận được con quái vật đang chuẩn bị hành động, thế là tôi liền đá văng một chiếc ghế sofa về phía nó.

"Mwu." -Mia

"Sao một con quái vật hoa văn đỏ lại ở đây?" -Arisa

"Phải xử lý nó ngay lập tức." - Satou

Câu hỏi của Mia và Arisa rất có lý, nhưng ở đây có quá nhiều người không biết chiến đấu.

Cách tốt nhất là tiêu diệt con quái vật này thật nhanh.

"Không được! Đừng giết Hisui!" -Doris

Ngay khi tôi chuẩn bị ra tay, Công chúa Doris đã dùng cả thân mình để cản tôi lại.

Ra con quái vật kia chính là chú chim sơn ca của Công chúa Doris.

"Thần vô cùng xin lỗi, thưa Điện hạ." - Satou

Tôi thầm xin lỗi Công chúa Doris rồi lao về phía con quái vật.

Nhưng không may, tôi đã thiếu sự chuẩn bị.

KYURYEEEEEEE.

Tôi dùng [Màn Khí] theo phản xạ để chặn đòn sóng siêu âm, rồi dùng tay không đánh vào người con quái vật.

"HISUIIIIII!" -Doris

Tiếng hét tuyệt vọng của Công chúa Doris như đâm vào sau lưng tôi.

Mình phải rút kinh nghiệm mới được.

Dù có vô lý đến đâu, mình cũng không nên bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

Cũng chẳng mất gì khi thử, tôi dùng [Rút Mana] để hút ma lực của con quái vật qua lòng bàn tay.

Vòng tròn ma pháp màu đỏ thẫm bao bọc con quái vật biến mất.

Đến đây thì mọi chuyện vẫn theo kế hoạch, phần còn lại đành trông chờ vào may mắn vậy.

Tôi dùng bản đồ để tìm kiếm ma hạch bên trong cơ thể nó. Đúng là không được mà.

Khoan đã, có lẽ nào!

Tôi tập trung tinh thần, sử dụng kỹ năng [Cảm Ngộ Ma Tinh Phân Bổ] mà mình mới học được gần đây.

Thấy rồi!

Tôi có thể cảm nhận được sự phân bố của ma tinh bên trong cơ thể con quái vật.

Dường như ma tinh tập trung dày đặc quanh các mạch máu và trên bề mặt cơ thể, và nơi đậm đặc nhất có lẽ chính là ma hạch.

Tôi dùng tay đâm xuyên qua cơ thể con quái vật để lôi ma hạch ra. Tuy nhiên, bản năng mách bảo tôi rằng làm vậy cũng chẳng khác nào giết chết nó.

Vậy thì mình nên làm gì bây giờ?

Hay là mình thử loại bỏ ma tinh đang chảy trong cơ thể nó xem sao?

Tôi quyết định thực hiện ý nghĩ đó.

Nếu mình đã có thể dùng tay không xé rách kết giới, thì chắc cũng có thể tóm được cả ma tinh.

Tôi tóm lấy dòng ma tinh cùng với máu đang tuôn ra từ vết thương, rồi cẩn thận kéo nó ra ngoài như thể đang nhổ một cái rễ cây.

Tôi có cảm giác như vài giờ đã trôi qua, nhưng thực tế có lẽ chỉ vài giây. Tôi đã kéo được khoảng 70% ma tinh ra khỏi cơ thể con quái vật.

Cơ thể con quái vật co rút lại, biến trở về hình dạng một chú chim.

"Hisui!" -Doris

"Công chúa, không được đâu ạ." - Hầu gái

"Không! Để ta đi!" -Doris

Tuy nhiên, vết thương có lẽ quá nặng để một chú chim nhỏ có thể chịu đựng.

Ngọn lửa sinh mệnh của chú chim sơn ca đang dần lụi tàn.

Tôi kiểm tra lại kho thuốc phép của mình trong Kho Chứa.

Thuốc hạ cấp thì khỏi nói rồi. Thuốc trung cấp có lẽ sẽ có tác dụng, nhưng tôi không chắc nó sẽ thành công.

Trong trường hợp này, cứ cẩn thận dùng loại tốt nhất cho chắc.

Tôi lấy ra một lọ thuốc phép thượng cấp từ Kho Chứa.

Loại này có pha lẫn máu của tôi nên không thể dùng bừa bãi cho người khác được, nhưng đối tượng là một con chim thì chắc chẳng ai phàn nàn gì đâu.

Tôi rắc thuốc lên vết thương của chú chim, rồi đổ phần còn lại vào chiếc mỏ nhỏ của nó.

Pi, pi, pu, piru, piru, pipirururuu.

Tiếng hót yếu ớt vang lên từ chú chim đang dần hồi phục.

"Hisui! Tạ ơn trời đất!" -Doris

Đúng là thuốc thượng cấp có khác.

Hiệu quả thật không thể tin nổi, dù nó đã được pha loãng bằng máu của mình!

"M-một con q-quái vật... b-biến trở lại thành một sinh vật bình thường ư?" -Sistina

Nghe giọng nói kinh ngạc của Công chúa Sistina, tôi cảm thấy hơi tội lỗi, nhưng vì mọi chuyện đã kết thúc mà không để lại ám ảnh nào cho Công chúa Doris, nên có thể xem là thành công mỹ mãn rồi.

Giờ thì, mình nên bịa ra cái cớ nào đây nhỉ.

"Thưa Điện hạ, thần dược mà thần vừa dùng được gọi là Tiên Thủy, một vật phẩm chỉ có thể tìm thấy ở tầng sâu nhất của một mê cung nào đó."

Cố lên nhé, kỹ năng [Lừa Gạt] của tôi ơi.

Sự bình yên của ngày mai phụ thuộc cả vào mày đấy!

● Ghi chú nhân vật: Doris

Công chúa thứ 12 của Vương quốc Shiga. Em gái cùng mẹ với Công chúa Sistina.

Thú cưng của cô bé đã từng xuất hiện thoáng qua trong [Chương 12-18. Kẻ Phá Rối Buổi Tiệc Trà].

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!