Cậu nhóc hạ quả cầu đang giơ cao lên trời xuống.
"Mình hiểu rồi... Mình đã muốn xóa đi ký ức của chính mình."
Khoảnh khắc ánh mặt trời phản chiếu trên quả cầu, những ký ức bị khóa kín bỗng ùa về trong tâm trí cậu như một thước phim quay chậm.
Ký ức về thế giới cũ.
Ký ức về lần cậu được triệu hồi thông qua một nghi lễ của một vương quốc nhỏ.
Một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần.
Và rồi, ký ức về người đã đến giải thoát cho cậu, kẻ bị bắt cóc dưới danh nghĩa "triệu hồi".
"Mình nhớ rồi..."
Cậu nhóc siết chặt cánh tay còn lại mạnh đến mức muốn bật máu.
"Mình muốn thử sống như một người bình thường ở thế giới này, để xem liệu mình có còn suy nghĩ y hệt như trước khi ký ức bị phong ấn hay không..."
Cậu nhóc thở dài ngao ngán trước cái vòng lẩn quẩn do chính mình tạo ra khi phong ấn ký ức.
Và rồi, lần này cậu quyết định sử dụng quả cầu.
"Để có được sức mạnh từ quả cầu này, chắc là phải làm thế này."
Cậu nhóc hiểu ra cách sử dụng quả cầu ngay khi truyền ma lực vào, và rồi, cậu nuốt chửng nó.
Cổ họng cậu cử động. Sức mạnh của bảo châu đã hòa vào cơ thể cậu trước cả khi nó kịp xuống đến dạ dày.
『■■■ Gió Thoảng』
Ngọn gió của ma thuật đời sống làm tóc cậu khẽ lay động.
"Kukuku, đây là ma thuật sao..."
Giờ đây, cậu nhóc có thể sử dụng bất kỳ loại ma thuật nào.
Bởi cậu có thể tra cứu mọi loại ma thuật dễ như lật một cuốn từ điển.
"Ta là vị vua thống trị ma thuật."
Cậu nhóc nhếch mép cười, khóe miệng cong lên như một vầng trăng khuyết ngược.
Ngay sau đó, một tai ương xảy ra như thể để đáp lại nụ cười ấy.
Lửa bao trùm cả thế giới.
Từ phía chân trời, những cột lửa bùng lên không trung như thể được phun ra từ lòng đất.
Cảnh tượng đó diễn ra khắp 360 độ, những bức tường lửa dựng lên khắp nơi trong tầm mắt.
"Xem ra thế giới đang chào đón ngày tận thế của nó rồi."
Cậu nhóc cười vang, hai tay giang rộng lên trời.
Như thể chỉ chờ tiếng cười của cậu dứt hẳn, bức tường lửa bao trùm thế giới bỗng biến mất một cách phi lý.
Không hề bận tâm về những bức tường lửa bí ẩn, cậu nhóc tự lẩm bẩm một mình.
"Một vị vua cô độc trông chẳng oai phong chút nào... Phải rồi, ta sẽ triệu hồi một vài thuộc hạ."
Chỉ cần nghĩ vậy, một vòng tròn ma thuật tỏa ra ánh sáng tím liền hiện lên trên mặt đất.
Hai vòng tròn lơ lửng giữa không trung, sau đó vòng tròn phía trên chiếu xuống một cột sáng.
Những đốm đen lấm tấm xuất hiện bên trong cột sáng, chẳng bao lâu sau, chúng hợp lại thành một thân hình quái dị.
Thân hình đó xô ngã hết bia mộ này đến bia mộ khác trong khu nghĩa trang chung nơi cậu nhóc đang đứng.
『Điện hạ, thuộc hạ là [Hắc Tam], xin được diện kiến ngài. Thật là một vinh hạnh lớn lao.』
Cậu nhóc nhíu mày trước con quỷ đen vừa xuất hiện.
"Ta là vua. Phải gọi là Bệ Hạ."
『Tuân lệnh, thưa Bệ Hạ. Thần đã rõ...』
Ngay khi con quỷ vừa dứt lời, cậu nhóc đang cười nhạt bỗng cảm thấy một cơn choáng váng dữ dội.
"...Gu, c-cái gì vậy?"
『Cơ thể con người quá mỏng manh, nó không thể chịu được phản chấn từ việc triệu hồi. Đó là suy nghĩ thiển cận của thần.』
Cùng với lời của con thượng quỷ, cơ thể cậu nhóc bị phản chấn của cấm thuật triệu hồi thượng quỷ tấn công, khiến ma lực đột ngột cạn kiệt.
"Nếu nó yếu đuối như vậy, ta chỉ cần cải tạo lại là được. Phải rồi, cải tạo cho mạnh hơn."
Như thể chờ đợi lời thì thầm của cậu, ma thuật vô niệm đã biến đổi cơ thể cậu trong tiếng "răng rắc".
Xương cốt dài ra, cơ bắp cuồn cuộn, cơ thể cậu phát triển thành một người trưởng thành.
"Gugagagaga!"
Cậu nhóc hét lên.
Sự phát triển thể chất dừng lại khi cậu biến thành một người đàn ông cao lớn gần hai mét.
Tuy nhiên, sự biến đổi vẫn chưa dừng lại.
Một chiếc sừng mỏng màu tím sắc nhọn mọc ra từ trán, và mái tóc cậu dài ra đến tận thắt lưng.
"Haa, haa, haa..."
Hơi thở của gã dồn dập. Mái tóc gã lấp lánh ánh bạc, còn phần tóc mái thì chuyển sang màu tím.
Gã búng tay một cái, quần áo và áo choàng liền xuất hiện từ không khí, khoác lên cơ thể gã.
Một giọng nói vang lên khi gã vẫn còn đang ngỡ ngàng trước sự thay đổi của cơ thể mình.
『Quả là một thân thể tuyệt diệu zamasu. Với hình dáng này, Bệ hạ [Chằn Vương] chắc chắn sẽ rất hài lòng zamasu.』
"Ngươi là..."
Gã nhìn về phía phát ra giọng nói.
Đó là Quỷ Lục trong lốt một con rồng xanh dài 30 mét, cùng với đám thuộc hạ của nó.
『Xin hãy thứ lỗi cho thần vì đã xuất hiện trong hình dạng của kẻ từng dám nhe nanh với Bệ hạ. Thần mang đến một vật phẩm để chúc mừng điện hạ zamasu.』
BOOM, mặt đất rung chuyển, và rồi một khối trụ tinh thể ma thuật dùng để hồi phục MP xuất hiện.
Đó không phải là thứ có thể dễ dàng kiếm được, ngay cả đối với một con quỷ cao cấp.
"Đó là gì?"
『Đây là một vật phẩm dùng để hồi phục ma lực, gọi là Ma Tinh Trụ zamasu.』
"Ta hiểu rồi, đưa nó đây."
Gã dùng [Tay Phép] để di chuyển Ma Tinh Trụ.
Khoảnh khắc gã chạm vào nó, ma lực đã cạn kiệt của gã được phục hồi ngay tức khắc.
"Thứ này thật tuyệt diệu."
『Thần vô cùng vui sướng khi thấy Bệ hạ yêu thích nó zamasu.』
"Gọi ta là Bệ Hạ."
『Rõ zamasu.』
Mặc dù Quỷ Lục nói lời ngon tiếng ngọt với gã, lòng trung thành của hắn chưa chắc đã thuộc về gã.
Quỷ Lục đột nhiên ngẩng cái cổ rồng lên nhìn về một phía của bầu trời và cau mày.
『Dường như có một kẻ khó chịu đã để mắt đến chúng ta zamasu. Cứ để thần xử lý zamasu.』
Những hạ cấp quỷ đi cùng Quỷ Lục cũng biến mất không một dấu vết, y như lúc chúng xuất hiện.
Chúng có lẽ là thuộc hạ chuyên lo việc đưa đón.
『Bổn tọa đang chờ lệnh của Bệ hạ.』
"Phải rồi. Trước hết, ta sẽ trừng phạt lũ đã bắt cóc ta."
Gã ra lệnh cho thượng quỷ mang đến một người từ vương quốc đã bắt cóc mình.
Lờ đi con thượng quỷ đang im lặng tỏ vẻ không hài lòng, gã tự nói với chính mình một cách say sưa.
"Nên trừng phạt chúng thế nào đây nhỉ? Một hình phạt thông thường thì quá nhàm chán. Khiến cho nàng công chúa xinh đẹp phải khóc lóc trong sợ hãi và hối hận thì sẽ thú vị hơn... Phải rồi, ta có ý này hay lắm."
Gã cười khúc khích với ý tưởng của mình.
Không lâu sau, con thượng quỷ quay trở lại, mang theo một cô gái đang bất tỉnh.
"Tỉnh dậy."
Dùng ma thuật tinh thần, gã đánh thức công chúa Menea.
"Đ-Đây là đâu? Q-Qu-Quỷ!"
Công chúa Menea lập tức vào thế phòng thủ, rồi ném một ma cụ triệu hồi khẩn cấp xuống đất.
Một con chó bằng sương mù, toàn thân bao bọc trong làn khói trắng, gầm gừ với gã và con thượng quỷ.
"Vô ích."
Gã búng tay, con chó sương mù liền tan biến vào không khí cùng một tiếng "ẳng" thảm thiết.
"...K-Không thể nào... ma thuật vô niệm."
Công chúa Menea cất giọng run rẩy.
Cô gái có lẽ đã hiểu ra.
Đối phương có thể sử dụng ma thuật vô niệm, điều đó chỉ có nghĩa là...
"Quỷ Vương."
Công chúa Menea co rúm người lại vì sợ hãi.
"Sao thế? Chẳng phải bình thường cô vẫn hay tìm đến ta sao?"
Gã búng tay, những sợi dây leo từ mặt đất trồi lên, trói chặt công chúa Menea và nhấc bổng cô lên.
"Đừng lo, công chúa của vương quốc tội đồ. Ta sẽ không giết ngươi ngay đâu."
Gã vung tay, những hàng cây rậm rạp tách sang hai bên, để lộ ra lâu đài hoàng gia và cây anh đào khổng lồ ở phía xa.
"Trước hết, ta, người được triệu hồi bởi các ngươi, sẽ phá hủy thủ đô của một quốc gia xa lạ. Hãy chiêm ngưỡng cảnh tượng bạn bè và những kẻ vô tội của ngươi bị tàn sát, rồi khóc than trong tuyệt vọng đi."
Công chúa Menea bị lời lẽ điên cuồng của gã giày vò, run rẩy đến mức sắp ngất đi.
Không, mỗi khi nàng sắp ngất đi, gã lại dùng ma thuật cưỡng ép nàng tỉnh lại.
"Xong việc, ta sẽ mang đầu của ngươi đến Vương quốc Rumooku và bắt cóc em gái của tên vua."
Gã cười, có vẻ thán phục sự điên rồ của chính mình.
"...Yuriko-sama đã..."
Lời thì thầm của công chúa Menea không thể nào chạm đến gã.
"Trước hết, ta sẽ bắt đầu với cây anh đào đáng ghét đó."
Công chúa Menea thoáng thấy hình bóng của một người quen thuộc trên khuôn mặt của gã trước khi biến đổi.
"N-Ngươi là?!"
Không để ý đến cô gái, gã bắt đầu niệm một câu thần chú, lần đầu tiên kể từ phép [Gió Thoảng].
Ma lực khổng lồ tụ lại quanh gã, câu thần chú dần thành hình.
Bầu trời phía trên lâu đài hoàng gia nứt toác, để lộ ra một phần của thiên thạch khổng lồ.
"Fuhahahaha, hãy chiêm ngưỡng thiên thạch của ta! Đây chính là sức mạnh!"
Gã cười vang, hai tay giang rộng, rồi quay sang công chúa Menea.
"Ngươi đang làm cái quái gì vậy?"
Trước mắt gã, một cậu bé mập mạp đang loay hoay tìm cách gỡ những sợi dây leo đang trói công chúa Menea. Gã búng tay, những sợi dây leo đang trói công chúa liền hất văng cậu bé đi.
"Uwaaa!"
"Souya-dono!"
Cậu bé lăn lông lốc trên mặt đất nghĩa trang, bụi bay mù mịt.
Gã nhận ra cậu bé mập đó là Souya, nhưng giờ đây sự tồn tại của cậu ta trong mắt gã chẳng khác gì rác rưởi. Gã chỉ liếc một cái rồi mất hết hứng thú.
Gã búng tay, một loạt cầu lửa xuất hiện.
"Tên hề kia biến đi."
Những quả cầu lửa nhấn chìm Souya, ngọn lửa nuốt trọn thân hình cậu.
Sau khi ngọn lửa tan đi, không còn một dấu vết nào của cậu bé mập ở lại.
"Hừm, bốc hơi không còn cả xương sao."
Dù có chút khó hiểu, gã dường như chỉ coi đó là chuyện nhỏ, rồi lại tập trung vào thiên thạch mình đang tạo ra.
Thiên thạch khổng lồ đang phát ra tiếng gầm rú khi hình thành trên bầu trời, nhưng mới chỉ có khoảng 50% của nó xuất hiện.
Gã đột nhiên nhìn quanh, con thượng quỷ cũng đang cau mày nhìn vào một góc của nghĩa trang.
"Quả nhiên là thượng quỷ, không để lộ chút sơ hở nào."
Một kiếm sĩ đơn độc xuất hiện từ sau một ngôi mộ.
"Bệ hạ, xin hãy để việc dọn dẹp lũ tép riu này cho thuộc hạ."
"Tép riu ư? Lâu lắm rồi ta mới được gọi như thế. Đệ Nhị Bát Kiếm Shiga, Heim [Tạp Thảo], đến đây!"
Heim lao tới bằng Chớp Động, con thượng quỷ cũng tăng tốc phản đòn, để lại một dư ảnh phía sau.
Con quỷ dùng móng vuốt đỡ lấy thanh đại kiếm, sau đó Heim đá văng những móng vuốt đang phản công.
Heim ung dung vung thanh đại kiếm vốn nặng nề và chậm chạp, ông đối phó với những móng vuốt của con quỷ trong khi đá vào đuôi nó.
"Fushururuu, ngươi là một con người tài giỏi! Bổn tọa rất thích ngươi."
"Ta đã chết ngay từ đòn đầu tiên nếu không dùng thuốc gia tốc bị cấm rồi."
Con thượng quỷ thở dồn dập, hai móng cào xuống đất, chuẩn bị lao tới.
Để đối phó, Heim giơ cao thanh kiếm của mình.
"Heim-sama! Kẻ tạo ra thiên thạch là tên Quỷ Vương tóc trắng đó!"
Công chúa Menea hét lên với Heim, nhưng sự bảo vệ của con thượng quỷ quá vững chắc, Heim dường như không thể tiếp cận gã.
Khi thiên thạch khổng lồ cuối cùng cũng bắt đầu rơi xuống, gã tự nói một mình trong khi mắt dõi theo nó.
"Giờ thì, hãy bắt đầu sự kết thúc."
"Aaaaaaaa! Cây đại anh đào!"
Tiếng hét của công chúa Menea vang vọng khắp nghĩa trang.
Và rồi, ngay khoảnh khắc thiên thạch sắp va vào cây anh đào lớn, không gian ở đó như bị xé toạc ra, và thiên thạch biến mất.
"K-Không thể nào!"
Không ai đáp lại sự kinh ngạc của gã.
Khoảnh khắc thiên thạch biến mất hoàn toàn, mặt đất của cả kinh thành rung chuyển.
Tiếng hét đơn độc của công chúa Menea vang vọng khắp nghĩa trang.
"Cứu viện~?"
"Cứu viện đến rồi nanodesu!"
Hai kiếm sĩ nhí được bao bọc trong ánh sáng vàng rực rỡ lao vào chiến trường.
"Đối thủ xứng tầm! Bổn tọa xin chào."
Kiếm sĩ khuyển tộc Pochi tấn công con thượng quỷ, để lại một vệt sáng xanh lam phía sau.
Móng vuốt của thượng quỷ được bao bọc trong ánh sáng đỏ, va chạm với thanh thánh kiếm nhỏ, làm tóe lên những tia lửa đỏ và lam.
Kiếm sĩ miêu tộc Tama, đang tấn công từ bên hông, bị chiếc đuôi của con quỷ phản công.
Chiếc đuôi nhanh như chớp quất vào bụng kiếm sĩ, một thân hình nhỏ bé đâm sầm xuống đất nghĩa trang.
Thế nhưng, thứ rơi xuống đất chỉ là một khúc gỗ được bọc trong chiếc áo choàng hồng.
"Utsusemi~?"
Lướt đi trước khi có ai kịp nhận ra, ninja mèo Tama đã giải thoát cho công chúa Menea và đưa nàng đến rìa nghĩa trang.
Souya, người tưởng chừng đã chết trong ngọn lửa, cũng đang ở đó.
Cậu ta sống sót có lẽ cũng nhờ hành động lén lút của ninja mèo Tama.
"Hỗn láo, lũ khốn chúng mày là ai!"
Như thể chỉ chờ gã hỏi danh tính, những cô gái trong bộ giáp hoàng kim đáp xuống nghĩa trang.
"Chuyện đó còn phải hỏi sao! Bọn ta là đồng minh của công lý!"
Cô gái trong bộ giáp hoàng kim với mái tóc tím, Arisa, cười khoái trá.
"Đến đây! Hãy bắt đầu trận chiến... hả? Sao ngươi lại ở đây?"
Arisa run rẩy khi nhận ra hình bóng quen thuộc của gã trai đã trưởng thành.
"T-tại sao ngươi lại... Trả lời ta đi!"
Gã ném chiếc áo choàng đi, rồi quắc mắt nhìn Arisa với vẻ mặt tự mãn.
"Hỡi kẻ tôi tớ, ngươi thật hỗn xược khi dám ăn nói như vậy với kẻ thống trị ma thuật, vị vua toàn năng như ta đây!"
Gã quát mắng Arisa bằng tất cả sự ngạo mạn.
Tuy nhiên, không hề bị dọa sợ, Arisa hỏi một câu khác.
"Trả lời đi, đáng lẽ ngươi phải trở thành anh hùng cơ mà, tại sao lại...?!"
"Ta không quan tâm kẻ có ký ức bị phong ấn thì ra sao."
Gã búng tay, vài ngọn thương phép hiện ra tấn công Arisa.
"Vô dụng, vô dụng, vô dụng, tôi tuyên bố."
Một mỹ nhân trong bộ giáp hoàng kim, Nana, đã dựng lên những bức tường bất khả xâm phạm trước mặt Arisa.
Những ngọn thương phép biến mất tăm ngay khi chúng chạm vào tường phòng ngự.
"Dám cản đường ta hả, đồ cùi bắp!"
Ngay lúc đó, boom, một thân hình quái dị phủ đầy vảy xanh rơi xuống.
"Cảm ơn vì đã chờ đợi, giờ là lúc ngôi sao của buổi diễn xuất hiện! Anh hùng Nanashi Đệ Nhị, giá đáo!"
Một cô gái được bảo vệ bởi 13 thanh thánh kiếm tỏa ánh sáng xanh lam đang tạo dáng chiến thắng trên mình một con rồng xanh lá.
"Ồ? Cậu trông khác quá nhỉ."
Mito nghiêng đầu khi thấy khuôn mặt của gã.
"Này, Mito, cậu đến muộn đấy."
"Xin lỗi thật nhé. Tại con Quỷ Lục đó ngoan cố quá đấy."
Mito nhún vai, và con thượng quỷ mang hình dạng rồng xanh cũng tan biến như sương khói.
Có lẽ nó không thể duy trì lốt ngụy trang đó được nữa.
"Nào, chiến thôi."
"Đợi đã. Người đó..."
"Tớ biết. Nhưng, tớ là anh hùng, còn hắn là Quỷ Vương. Chỉ riêng lý do đó thôi đã đủ để chiến đấu rồi."
Mito giữ Arisa lại, người vẫn đang cố gắng can ngăn.
"Giờ thì, bắt đầu nào."
Cô vung cây trượng thánh vừa lấy ra từ [Thùng Đồ], rồi trừng mắt nhìn gã.
"Quỷ Vương Shin!"
Và thế là, trận chiến giữa Quỷ Vương và Anh Hùng đã bắt đầu.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang