Satou đây. Vị thế thay đổi, góc nhìn cũng đổi thay. Và khi góc nhìn thay đổi, đối tượng trò chuyện của bạn cũng khác đi. Giống như khi một đàn anh than phiền về sếp của mình, rồi đến lúc chính anh ta được thăng chức lên làm sếp, anh ta lại nói y hệt những lời mà người sếp cũ từng nói.
Vẫn duy trì kỹ năng Ngụy Trang Quang Học, tôi dùng [Điều Phối Unit] để di chuyển đến thư phòng của đức vua.
Trong phòng có đức vua, tể tướng và Hikaru trong trang phục Nanashi. Tôi đã nghĩ Sir Julberg, đệ nhất Bát Kiếm Shiga, cũng sẽ ở đây, nhưng xem ra ông ấy đang đợi ở phòng bên cạnh.
Chuyện đó thì không sao, nhưng vấn đề là Hikaru đã tháo mặt nạ ra rồi.
Xem ra, cô ấy đã tiết lộ mình là Cổ Vương Yamato cho các hậu duệ rồi... khoan, họ đâu phải hậu duệ trực hệ của cô ấy nhỉ?
Mà thôi, tiểu tiết không cần bận tâm.
Giờ thì, cứ xác nhận qua [Điện Đàm] trước đã.
『Em tiết lộ thân phận rồi à?』
『Vâng, em không muốn lừa dối họ sau khi nhìn thấy bóng hình của Sharlick-kun... Em xin lỗi nhé?』- Hikaru
Thế thì cũng đành chịu vậy.
Hơn nữa, giờ tôi đã có thể sử dụng ma pháp và kỹ năng cần niệm chú, nên cũng không cần phải che giấu thân phận một cách quá nghiêm ngặt nữa.
Tất nhiên, tôi không có ý định bất cẩn lộ mặt rồi tự rước thêm phiền phức vào chuyến du lịch của mình đâu.
Tôi hủy bỏ Ngụy Trang Quang Học và hiện thân trước mặt cả ba người.
"Yahoo." - Hikaru
"Hai Cổ Vương-sama lận?!" - Vua
"C-chuyện này là sao?!" - Tể tướng
Không như Hikaru đang vẫy tay chào, đức vua và tể tướng thì đứng hình luôn.
Hử? Lẽ nào chuyện tôi không phải Cổ Vương vẫn chưa bị lộ?
Cách nói chuyện và hành xử của tôi rõ ràng là hoàn toàn khác biệt mà.
Hơn nữa, Heim của Bát Kiếm Shiga đáng lẽ đã thấy tôi đi cùng Hikaru trong bộ dạng Nanashi, chẳng lẽ anh ta không báo cáo gì sao?
"Ta đã nói ngay từ đầu rằng ta không phải Cổ Vương rồi mà nhỉ? Ta đã đính chính lại với các ngài rồi mà, phải không?" - Satou
Ai ngờ, khác với đức vua và tể tướng, Hikaru lại phản ứng thái quá với lời nói của tôi.
"Phụt, khà khà khà, a-anh nói gì mà sến súa thế? Bộ anh là nhân vật trong otome game hay gì, nói chuyện bình thường đi chứ." - Hikaru
Hikaru bắt đầu phá lên cười.
Khoan đã, bỏ cái ngữ điệu sang một bên đi, lời tôi nói có gì lạ đâu chứ?
Không hiểu có chọc trúng mạch cười của Hikaru hay không nữa.
Thôi kệ. Nhân dịp này, tôi sẽ đổi từ tông giọng Nanashi khó nói chuyện sang phong thái kiêu ngạo của Kuro luôn.
"Vậy thì tôi sẽ nói thẳng. Như các ngài thấy, tôi không phải Yamato. Tôi chỉ cho các ngài biết rằng Yamato và tôi, anh hùng Nanashi, đang hợp tác vì cùng một mục đích." - Satou
Sau đó, qua vài câu hỏi đáp, đức vua và tể tướng cuối cùng cũng hiểu ra tình hình.
Khi tôi đang giải thích rằng mình không có tham vọng tạo phản gì với Vương quốc Shiga, họ đã đồng thanh ngắt lời tôi: "Chúng tôi chưa bao giờ lo lắng về điều đó."
Ngoài ra, tôi cũng bảo đức vua có thể nói chuyện bình thường với tôi, nhưng ông từ chối và nói rằng: "Với một người được Cổ Vương-sama kính trọng, chúng tôi không thể thất lễ được."
Lần này, tôi có cảm giác họ lại tưởng nhầm tôi là tông đồ của Thần nữa rồi.
"Tôi có một việc muốn nhờ Anh hùng Nanashi-sama."
Khi tôi vừa trình bày xong về vụ lộn xộn của ngụy vương, đức vua liền lên tiếng.
Ông ấy vẫn gọi tôi bằng "-sama" dù hiểu lầm về Cổ Vương đã được giải quyết, có lẽ là vì họ nghĩ tôi là tông đồ của Thần.
À mà, tôi đã giấu nhẹm chuyện về nhóc Shin và việc cậu ta vẫn còn sống.
Nếu đức vua nhờ tôi dẹp loạn ở Vương quốc Bishtal, tôi sẽ từ chối.
Một khi đã đến vùng chiến sự, tôi không thể nào tránh khỏi việc phải chứng kiến cảnh người giết người.
"Cứ nói." - Satou
"Chúng ta đã biết rằng [Mùa Quỷ Vương] lần này khác hẳn với mọi khi. Một đại loạn thế tương tự như thời Cổ Vương-sama tiêu diệt [Hoàng Kim Trư Dã Vương] hay thời Anh hùng Đời đầu của Đế quốc Saga đối đầu với [Oni Vương] rất có thể sẽ bắt đầu." - Vua
Đức vua à, dạo đầu dài quá.
"Sử sách đã ghi lại, trong những thời kỳ đại loạn đó, nhiều quốc gia lớn đã sụp đổ, vô số bộ tộc và tiểu quốc đã bị xóa sổ vì không thể tự vệ. Không còn nghi ngờ gì nữa, ngay cả Vương quốc Shiga cũng sẽ đứng trên bờ vực diệt vong như những quốc gia xưa kia nếu không có sự trợ giúp của Nanashi-sama." - Vua
Tôi nghĩ phân tích đó khá chính xác.
Với những Quỷ Vương ở cấp độ [Hoàng Kim Trư Dã Vương], có lẽ họ có thể cầm cự được nếu có Thiên Long và Hikaru ở đây, nhưng trong trường hợp của Quỷ Vương Đầu Chó, tôi không nghĩ họ có cửa thắng.
"Dạo đầu thế đủ rồi. Vào thẳng vấn đề đi." - Satou
Đức vua có lẽ muốn nhờ Anh hùng Nanashi ở lại Kinh thành để bảo vệ vương quốc khỏi [Đại loạn thế].
Tôi có [Điều Phối Unit], và dù sao thì giờ tôi cũng đã dùng được các ma pháp tiện lợi. Ngay cả khi đang đi du lịch, tôi vẫn có thể bảo vệ Vương quốc Shiga mà không gặp trở ngại gì.
Hơn hết, Thương hội Echigoya cũng ở đây, và tôi có nhiều người quen ở Kinh thành.
Bên cạnh đó, cá hồi Sakura và thịt bò Oumi ở Kinh thành ngon hết sảy, còn hoa anh đào và cánh đồng hoa milk vetch thì đẹp tuyệt vời.
Suy cho cùng, bảo vệ những địa điểm tham quan hấp dẫn cũng là một phần trách nhiệm của chúng tôi.
"Nếu thần được phép." - Vua
Sau lời mào đầu, đức vua nói ra một điều bất ngờ.
Sau khi ngẫm nghĩ một lúc, tôi xác nhận lại với ông.
"Ngài chắc chứ?" - Satou
"Phải." - Vua
Đức vua gật đầu với vẻ mặt cương quyết, rồi lặp lại lời đề nghị của mình bằng những từ ngữ khác.
"Xin ngài hãy cứ để Vương quốc Shiga lại, và hãy lên đường đến những nơi được tiên tri là sẽ có Quỷ Vương xuất hiện để tiêu diệt chúng." - Vua
"Chắc chắn là những quỷ vật tấn công vương thành đã bị xử lý, và những kẻ liên quan đến âm mưu của quỷ cũng đã bị xóa sổ, nhưng điều đó không có nghĩa là vương thành đã hoàn toàn an toàn, ngài biết chứ?" - Satou
"Về điểm này, dĩ nhiên là tôi không hề lạc quan." - Vua
Tể tướng dường như cũng không phản đối quyết định của đức vua, ông chỉ im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi từ sau lưng ngài.
Tạm thời, tôi sẽ hỏi về ý định thực sự của ông ấy.
"Với tư cách là một vị vua, ngài không định ưu tiên lợi ích của vương quốc mình sao? Đặt Vương quốc Shiga vào vòng nguy hiểm như vậy, ý nghĩa thực sự là gì?" - Satou
"Cứu giúp các quốc gia láng giềng đang gặp khó khăn, góp phần gìn giữ hòa bình cho đại lục, đó là quốc sách đã được vạch ra từ thời lập quốc." - Vua
Tôi liếc mắt sang Hikaru, người có liên quan đến việc thành lập vương quốc.
"Thì cũng đâu có gì sai? Hồi đó thế giới loạn lạc lắm. Các quốc gia cứ chết dần chết mòn, cướp bóc và xâm lược xảy ra như cơm bữa. Vì đã chứng kiến những cảnh đó, nên em đã hơi cao hứng khi cùng các bạn bè quyết định slogan lập quốc." - Hikaru
Hiểu rồi, nói ra rồi thì không rút lại được nữa à.
"Xin đừng lo lắng, Nanashi-sama. Vương quốc Shiga có Bát Kiếm và Tam Thập Tam Trượng. Hơn nữa, các thám hiểm giả Mithril cũng có thể chiến thắng quỷ vật và ma thú. Anh hùng mới, Tử tước Pendragon và bảy dũng sĩ của cậu ta cũng sẽ hỗ trợ khi vương quốc lâm nguy, dù họ thuộc một đẳng cấp khác." - Vua
Ồ? Có vẻ như Satou được đánh giá khá cao. Không biết có phải là nhờ Liza không nhỉ.
"Không sao đâu. Em ở Vương thành mà, Ten-chan cũng đang canh chừng từ đỉnh Fujisan nữa, cô ấy sẽ đến cứu nếu Vương quốc Shiga gặp thiệt hại lớn như một thành phố bị phá hủy chẳng hạn." - Hikaru
Trời ạ, phải cứu trước khi nó bị phá hủy chứ!
Tôi thầm bắt bẻ Hikaru trong đầu.
Thiệt tình, đừng có đùa cợt khi đang nói chuyện nghiêm túc chứ.
"Hiểu rồi. Vậy thì tôi sẽ nhận nhiệm vụ tiêu diệt các Quỷ Vương." - Satou
Suy cho cùng, sẽ rất phiền phức nếu những địa điểm tham quan mà chúng tôi định đến lại biến thành bình địa.
"Phải rồi! Lần nào cũng lén lút mệt quá, sao ông không cho tôi một cái quyền để ra vào đây nhỉ?" - Hikaru
Khi tôi nghĩ đã đến lúc chúng tôi nên rút lui, Hikaru lại lên tiếng.
"Hẳn là vậy rồi. Tước vị của Cổ Vương-sama sẽ là... để xem... [Đại Vương], ngài thấy sao?" - Vua
Với vẻ mặt nghiêm trang, đức vua nói một câu đùa với Hikaru.
Tể tướng cũng mỉm cười, nên rõ ràng đó là một câu nói đùa.
Giỏi thật, làm ơn đừng đùa kiểu khó hiểu như vậy chứ.
"Ể, tôi không muốn thứ gì như [Đại Vương] đâu. Chỉ cần một cái quyền đơn giản là đủ rồi." - Hikaru
"Nh-nhưng mà! Chúng tôi không thể để Cổ Vương-sama làm một thường dân được!" - Vua
Hừm, nếu thường dân không được, vậy thì...
"Vậy thì, tôi sẽ giao lại Nhà Công tước Mitsukuni cho Yamato." - Satou
"N-như vậy sao được ạ, đó là tước vị đã được ban cho Anh hùng Nanashi-sama mà." - Vua
"Tôi không phiền đâu. Miễn là Thương hội Echigoya vẫn có thể dùng cái tên đó để giao dịch kinh doanh là được." - Satou
Dù sao thì tôi cũng chẳng có ý định dùng cái tên Công tước Mitsukuni để giao thiệp với ai cả.
"Vậy có được không?" - Hikaru
Không hiểu sao, Hikaru lại ngước mắt lên hỏi tôi, nên tôi gật đầu xác nhận.
Nhà Công tước Mitsukuni vốn dĩ là tước vị của Hikaru mà. Chẳng có gì phải băn khoăn cả.
"Vậy thì, trước công chúng xin hãy gọi tôi là Nữ Công tước Mitsukuni. Tên là Mito, xin hãy giúp đỡ tôi nhé." - Hikaru
"Xin chúc mừng, Cổ Vương-sama." - Vua
"Vậy thì chúng ta sẽ công bố việc này trong buổi dạ tiệc tối nay." - Tể tướng
Mito vui vẻ nói, đức vua và tể tướng cũng mỉm cười đáp lại.
Lời của tể tướng làm tôi hơi lo một chút, nhưng một tể tướng yêu mến Cổ Vương thì có hơi kỳ lạ cũng là chuyện thường tình, nên tôi lờ nó đi một cách ngoạn mục.
Với chuyện này, Hikaru chắc sẽ có thể thoải mái giao thiệp với các hậu duệ của mình.
Nhân tiện, bất chấp sự cố Quỷ Vương, buổi dạ tiệc tối nay vẫn sẽ được tổ chức.
Rõ ràng, có rất nhiều quý tộc đã sơ tán gia đình khỏi vương thành, nên bữa tiệc này là để trấn an những quý tộc còn ở lại.
Tôi cần chuẩn bị cho dạ tiệc, nên tôi dịch chuyển về Biệt thự Pendragon cùng Hikaru.
Có vẻ Arisa vẫn chưa khỏe hẳn, con bé đang ngủ trên giường.
"Vậy ra là thật sự..." - Hikaru
Thấy cảnh đó, Mito lẩm bẩm.
"Ý em là gì?" - Satou
"Anh có biết Quỷ Vương đó đã cố thả một thiên thạch khổng lồ xuống lâu đài không?" - Hikaru
"Không, anh không biết." - Satou
Tôi trả lời theo phản xạ, nhưng ngay lập tức hiểu ra ý của Hikaru.
"Đừng nói với anh là, Arisa... Con bé đã dùng Dịch Chuyển để xóa sổ thiên thạch khổng lồ đó ư?" - Satou
"Phải, em nghĩ con bé đã lạm dụng Đặc Kĩ, em ấy đã quá liều mạng. Anh có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu lạm dụng Đặc Kĩ không?" - Hikaru
"Ừ, anh biết." - Satou
Giọng tôi run lên vì ngạc nhiên, nhưng tôi không thể kìm nén được cơn thịnh nộ vô cớ đang sôi sục từ tận đáy lòng.
Tất nhiên tôi có thể dễ dàng hình dung ra thiệt hại sẽ lớn đến mức nào cho lâu đài và kinh thành nếu Arisa không lạm dụng kỹ năng.
Tôi cũng hiểu rằng vào thời điểm đó, không ai khác ngoài Arisa có thể xóa sổ được thiên thạch khổng lồ trên bầu trời Kinh thành.
Nhưng mà.
Dù vậy, tôi không hề muốn Arisa dùng Đặc Kĩ một chút nào.
Nếu nó khiến con bé biến thành Quỷ Vương thì còn đỡ.
Tôi đã xác minh được cách biến người trở lại nhờ vào nhóc Shin.
Nếu con bé chỉ mất mạng như bình thường, nó có thể được hồi sinh tại Thần Điện Tenion ở Công Đô.
Thế nhưng, giai đoạn sau khi quỷ-hóa, sự đổ vỡ hoàn toàn của [Khí Hồn] đồng nghĩa với việc linh hồn sẽ bị hủy diệt.
Một sự hủy diệt hoàn toàn, không thể tái sinh hay sống lại.
Chỉ riêng điều đó là không thể chấp nhận được.
"Ư-ưm, Chủ nhân, a-anh đang giận chuyện gì vậy ạ?" - Lulu
Lulu, người đang ở bên giường Arisa, cất lên một giọng nói sợ hãi.
Để người mình chăm sóc phải khiếp sợ như vậy, tôi thật không xứng làm người giám hộ.
"Không sao đâu. Anh không giận." - Satou
Với Lulu là vậy.
Vận dụng kỹ năng [Mặt Tỉnh Bơ] để che giấu cảm xúc, tôi nói với Lulu bằng một giọng nhẹ nhàng. Rồi tôi cẩn thận bế Arisa lên tay.
"Munya?" - Arisa
Trong vòng tay tôi, Arisa ngước lên với đôi mắt mơ màng.
Có vẻ con bé vẫn còn ngái ngủ.
Tôi lấy ra một lọ thuốc màu đỏ từ Kho Chứa bằng tay phải, nhẹ nhàng truyền ma lực vào đó. Tôi dùng ngón tay bật nắp lọ, rồi đổ chất lỏng vào miệng mình.
Sau đó, tôi cho Arisa uống Elixir bằng cách truyền trực tiếp từ miệng sang miệng.
"Muu, fugaaaaa!" - Arisa
Arisa, đột nhiên bị ép uống Elixir từ miệng sang miệng, giãy giụa kịch liệt trong vòng tay tôi.
Như mọi khi, sự kháng cự của con bé luôn yếu ớt khi ở thế bị động.
Tôi từ từ đổ Elixir vào.
Tất nhiên, tôi cũng đồng thời sử dụng ma thuật trị liệu, giống như lúc với nhóc Shin.
Đây vừa là hình phạt, vừa là trị liệu.
Chẳng bao lâu, khi con bé đã từ bỏ việc chống cự, tôi cũng đút xong lọ Elixir.
Khi tôi buông tay, Arisa ngả người xuống giường, hai tay gầy gò ôm lấy lồng ngực đang phập phồng.
Mặt con bé đỏ bừng.
"Ơ, ờ ờ, p-phải rồi... L-lần đầu thì nên chỉ có hai chúng ta thôi chứ!" - Arisa
Khi tôi từ từ tiến lại gần, Arisa cúi gằm mặt nói những lời như vậy. Có vẻ con bé đã hoàn toàn bối rối, giọng nói run lên bần bật.
Tôi đặt tay lên má Arisa, rồi véo một cái.
"Fuga, đ-đau em!" - Arisa
"Đây là hình phạt. Không phải anh đã nói em không được dùng Đặc Kĩ liên tiếp sao?" - Satou
"Nhưng! Mọi người ở kinh thành sẽ bị bẹp dí như con tép mất!" - Arisa
Lời của con bé khó nghe quá, nên sau khi véo đã đời, tôi bỏ tay ra khỏi má nó.
"Cho là vậy đi nữa. Thì cũng đừng cố cứu người khác bằng cách vượt quá giới hạn của bản thân." - Satou
Ngay cả khi thế giới này có cách hồi sinh người chết, thì cũng không thể nào phục hồi một linh hồn đã tan vỡ, em hiểu không.
"N-nhưng! Nếu vậy thì em sẽ không còn là em nữa! Em không thể bỏ mặc họ khi mình có sức mạnh để cứu giúp!" - Arisa
Arisa đẫm nước mắt, dùng những lời lẽ đầy nhiệt huyết phẫn nộ để đáp trả tôi.
Yup. Tính cách của Arisa luôn có thiên hướng là đồng minh của công lý. Tôi nghĩ đó thực sự là một phẩm chất cao quý.
"Chính vì vậy. Arisa, anh không nói là em không nên cứu người." - Satou
Trong khi nhìn thẳng vào mắt Arisa, tôi tiếp tục thuyết phục con bé.
"Vấn đề là ở chỗ vượt quá giới hạn của em." - Satou
"Là chuyện không dùng Đặc Kĩ của em ư?" - Arisa
Arisa hỏi lại ý định thực sự của tôi bằng một giọng run rẩy bi thương.
"Phải đó. Đừng dùng Đặc Kĩ [nhiều nhất có thể]." - Satou
Con bé thường dùng nó một cách cẩu thả, sẽ rất phiền phức nếu linh hồn của nó bị bào mòn đi từng chút một.
"Và, [tuyệt đối] không bao giờ được dùng Đặc Kĩ liên tiếp nữa." - Satou
Arisa im lặng, như đang suy ngẫm về lời nói của tôi.
"Kể cả trong tình huống mà những người chúng ta quen biết có thể được cứu nếu em dùng liên tiếp ư?" - Arisa
"Đúng vậy." - Satou
Tôi đáp lại ngay lập tức câu hỏi khó nghe của Arisa.
"Miễn là còn xác, họ có thể được hồi sinh. Nếu không còn xác, anh sẽ tạo ra một cơ thể nhân bản từ tóc và mảnh thịt bằng sức mạnh của khoa học và ma thuật." - Satou
Tôi không biết sẽ mất bao lâu để thực hiện điều đó, nhưng vì họ không bị phân hủy theo thời gian khi ở trong Kho Chứa của tôi, tôi tự tin rằng cuối cùng mình sẽ làm được.
"Vâng, em hiểu rồi." - Arisa
Có vẻ như suy nghĩ của tôi đã truyền đạt được đến con bé, Arisa lí nhí đồng ý.
"...cho mà xem..." - Arisa
Arisa lẩm bẩm khi đứng dậy khỏi giường.
Giọng con bé dần to lên.
"Em sẽ trở nên mạnh mẽ cho anh coi! Đủ mạnh để vượt qua mọi khó khăn mà không cần dùng đến Đặc Kĩ! Em sẽ đủ mạnh để trở thành một sự tồn tại phi lý sánh vai cùng Chủ Nhân!" - Arisa
Arisa, đã trở lại với bản chất thường ngày, tuyên bố như vậy trong một tư thế oai nghiêm.
Yup, đúng là Arisa rồi.
"Tama cũng sẽ mạnh hơn~?" - Tama
"Pochi cũng sẽ đủ mạnh để hạ gục kẻ địch bằng một [Cú đấm wan] nanodesu!" - Pochi
"Phải, chúng em sẽ trở nên mạnh hơn." - Liza
"Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức mình." - Lulu
"Nn, cố gắng." - Mia
Những cô gái khác đã đứng ở cửa và chứng kiến toàn bộ sự việc dường như cũng lấy lại tinh thần sau khi Arisa hồi phục.
"Chủ nhân, đặt mục tiêu ở level 100 là ổn, em xác nhận." - Nana
Nana tuyên bố với vẻ mặt nghiêm túc.
Người trả lời là Arisa đã hoàn toàn khôi phục.
"Yếu quá, Nana! Rõ ràng chúng ta đang nhắm tới level 310! Phải nhắm cao hơn nữa! Đến đẳng cấp phi lý vượt qua cả những người mạnh nhất!" - Arisa
Những cô gái khác vỗ tay tán thưởng Arisa, người đang giơ nắm đấm lên trần nhà trong khi thở hổn hển.
Chỉ có Hikaru là hiểu được sự phi lý mà Arisa đang nói tới, nhưng cô ấy cũng đang vỗ tay cười theo.
Chúng tôi sẽ sớm quay lại Thành Phố Mê Cung, có lẽ đến lúc đó tôi nên chăm chỉ cày cấp cho họ bằng cách cho họ đối đầu với quái vật ở tầng trung và tầng dưới.
Nhưng mà này, Arisa.
Làm ơn đừng gọi anh là phi lý nhiều lần như vậy nữa.
Thật là đáng xấu hổ mà.