Satou đây. Trong mấy bộ phim nước ngoài, thường có cảnh các thanh thiếu niên sửa soạn đi dự tiệc khiêu vũ. Ở Nhật Bản thì tôi chỉ thấy cảnh này trong lễ hội trường thôi, nhưng tôi lại khá thích cái cảm giác đặc biệt của những ngày tưởng chừng như bình thường ấy.
"Đây là Nữ Công tước Mito Mitsukuni, phải không ạ?" - Quản lý
"Đúng vậy." - Satou
"Mong được mọi người giúp đỡ." - Hikaru
Cả Quản lý và Tifaliza đều tỏ ra kinh ngạc đến khó tin khi tôi giới thiệu Hikaru cho họ. Tifaliza không nói gì, nhưng tôi có thể nhận ra sự sững sờ của cô ấy qua những thay đổi tinh tế trên nét mặt.
"Ku-Kuro-sama! A-anh kết hôn với Nanashi-sama rồi sao?!" - Quản lý
"Kết hôn gì cơ?" - Satou
Quản lý thay đổi sắc mặt và dí sát lại gần, nhưng tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì.
Làm quái nào mà ra được chuyện Kuro kết hôn với Nanashi vậy?
Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi cũng lờ mờ hiểu ra sự nhầm lẫn của cô ấy.
Chắc cô ấy đã hiểu lầm Nanashi là phụ nữ sau khi nhìn thấy Hikaru.
"Bình tĩnh nào Quản lý. Tôi không có kết hôn với ai cả. Vì một lý do nào đó, Mito đã trở thành Nữ Công tước Mitsukuni, nhưng theo một nghĩa nào đó, cô ấy cũng chính là Nanashi." - Satou
"Như vậy là sao ạ?" - Quản lý
Tôi giải thích ngắn gọn cho Quản lý, người có vẻ vẫn còn bối rối trước lời giải thích của tôi.
"Cô ấy là người đóng thế cho Nanashi. Cô ấy sẽ đảm nhận vị trí Nữ Công tước Mitsukuni thay cho Nanashi, và sẽ chịu trách nhiệm giao thiệp với các quý tộc cấp cao cùng đức vua." - Satou
"Vậy thì cô ấy là một trong những hiệp sĩ hoàng kim ạ?" - Quản lý
"Đại loại thế." - Satou
Xem ra tôi phải sớm làm một bộ giáp Orichalcum cho Hikaru mới được.
"Vậy thì, từ giờ trở đi, Mito-sama sẽ điều hành Thương hội Echigoya..." - Quản lý
Tôi vội đưa tay ngăn Quản lý lại trước khi cô ấy đi đến kết luận của riêng mình.
"Tôi vẫn sẽ giao phó Thương hội Echigoya cho Quản lý. Mito chỉ thực hiện nhiệm vụ giao tiếp với đức vua và những người khác mà thôi." - Satou
Tôi không nghĩ một người còn bất cẩn hơn cả tôi như Mito lại có thể điều hành cả một thương hội, nên việc quản lý vẫn sẽ do Quản lý đảm nhiệm từ bây giờ.
"Tôi trông cậy vào cô đấy." - Satou
"Vâng, em sẽ không phụ lòng mong đợi của Kuro-sama đâu ạ." - Quản lý
Trong khi cảm thấy hơi lúng túng trước lời tuyên bố đầy nhiệt huyết của Quản lý, tôi gọi các quản đốc khác đến và giới thiệu Mito.
Có vẻ như các quản đốc khác cũng hiểu lầm y hệt Quản lý, nhưng tôi sẽ để Quản lý giải thích mọi chuyện cho họ.
Ngoài ra, chúng tôi dự định tổ chức một bữa tiệc ăn mừng buổi đấu giá vào tối mai. Tôi đã bắt họ làm việc chăm chỉ mỗi ngày, vậy nên hôm nay họ sẽ được nghỉ ngơi thật nhiều để ngày mai chúng tôi có một bữa tiệc trong tình trạng hoàn hảo nhất.
Mito đã giới thiệu xong, thế nên tôi định cùng cô ấy quay về biệt thự Pendragon để thay đầm dự tiệc, nhưng Quản lý đã gọi tôi lại.
"Kuro-sama, có một chuyện khẩn cấp em muốn báo cáo trước khi anh về." - Quản lý
"Nói đi." - Satou
Tôi đưa Mito về trước bằng Phối Trí Đơn Vị, sau đó mới lắng nghe câu chuyện của Quản lý.
"Tể tướng đã yêu cầu một đơn hàng nâng cấp hoàn toàn mới cho một chiếc tàu bay cỡ nhỏ." - Quản lý
"Cho Thương hội Echigoya sao?" - Satou
"Vâng, nhà xưởng của thương hội không có cơ sở vật chất để nâng cấp tàu bay, dù chỉ là loại nhỏ, nên em đã dùng toàn quyền của mình để từ chối. Tuy nhiên, Tể tướng đã ra lệnh cho chúng em để Kuro-sama và Trismegistus-sama xem xét việc này." - Quản lý
Tôi nhận bản tóm tắt từ Quản lý đang giải trình rồi lướt qua nội dung. Nhân tiện, Trismegistus là tên giả tôi dùng khi chế tạo ma cụ.
"Thêm khiên phòng ngự, cơ chế chống rơi, và ghế hành khách giảm xóc à. Dù vậy đi nữa, nguồn năng lượng cho lò ma thuật... họ chịu chi hẳn một Viên Đá Vạn Năng luôn cơ á?" - Satou
Nhìn vào những dòng cuối cùng, tôi thậm chí còn phải dụi mắt mấy lần vì nghĩ mình nhìn nhầm.
Bản thân tôi thì có cả đống Đá Vạn Năng nhận được từ tộc Elf và Xích Bảo từ Long Vực, nhưng nhìn chung thì đây vẫn là một vật phẩm siêu hiếm.
Ngay cả đối với một cường quốc như Vương quốc Shiga, nó cũng được xem là báu vật quốc gia cấp [Kỳ Vật].
"Họ không ghi rõ mục đích, nhưng không biết có phải họ định làm một con tàu du ngoạn tiện nghi cho hoàng gia không nhỉ?" - Satou
"Tể tướng không nói gì cả ạ." - Quản lý
Chắc hẳn đây là một con tàu thoát hiểm cho hoàng gia trong trường hợp khẩn cấp.
Vì chúng ta đang nói về đức vua, tôi nghĩ nó không phải dành cho ông ấy, mà là cho con cháu của ông.
Dù sao thì tôi cũng đang định chế tạo vài chiếc tàu bay nhỏ cho Thương hội Echigoya, nên làm thêm hai hay ba chiếc cùng thông số kỹ thuật chắc cũng không thành vấn đề.
Giờ tôi đã có thể sử dụng ma thuật, không cần phải nhờ Arisa và Mia học ma thuật mới nữa, nên việc chế tạo tàu bay chắc sẽ nhanh thôi.
"Báo với Tể tướng là chúng ta nhận lời." - Satou
"Rõ ạ." - Quản lý
Phải rồi.
"Việc phát triển động cơ khí động học của giáo sư thế nào rồi?" - Satou
"V-vâng ạ. Giáo sư vừa đến xin cấp thêm kinh phí, vật liệu và một nơi để thử nghiệm vì bản thiết kế đã hoàn thành." - Quản lý
Ối chà, ông ấy đã xong bản thiết kế rồi cơ à. Nhanh kinh khủng.
Tifaliza dường như đoán được sự ngạc nhiên của tôi và bổ sung bằng một giọng lạnh lùng.
"Việc đó đã có trong tài liệu em đưa cho Kuro-sama hôm kia rồi ạ." - Tifaliza
"Xin lỗi. Anh vẫn chưa xem chúng. Anh sẽ chuẩn bị tiền bạc và vật liệu. Về nơi thử nghiệm, hãy hợp tác với bộ phận phản gián để nhờ Tể tướng chuẩn bị." - Satou
"Hiểu rồi ạ. Tính cả chuyện nâng cấp tàu bay, chắc họ cũng đã chuẩn bị sẵn rồi." - Tifaliza
Tôi để lại một ít vây của con cá khổng lồ và mấy túi tiền trong hầm kho báu dưới lòng đất rồi quay trở về Biệt thự Pendragon.
"Ồ! Chà... em trông tuyệt thật đấy." - Satou
Tôi suýt buột miệng nói "người đẹp vì lụa" với Hikaru, người có độ quyến rũ tăng vọt 1200% sau khi mặc váy, trang điểm và đeo trang sức; nhưng bằng cách nào đó tôi đã kiềm lại được.
"Hứ! Em muốn được anh khen bằng lời nào khác cơ." - Hikaru
"Không phải sao, em đẹp đến mức anh không nhận ra luôn đấy." - Satou
Ấn tượng về lần cuối tôi gặp em ấy ở Nhật Bản vẫn còn khá sâu đậm, nên tôi đã sững sờ khi thấy em ấy trông như một nàng công chúa thực thụ.
Lúc đó, ngoài việc không trang điểm, quần áo của em ấy cũng trông khá luộm thuộm, nên thật khập khiễng khi so sánh với bộ trang phục đắt tiền này.
"Ta-da!"
"Tada~?"
"Ta-da-da-da, nanodesu."
"Khen em." - Mia
Đội nhí bốn đứa đã thay đồ xong và xuất hiện.
Cả bốn đứa xoay một vòng để khoe những chiếc váy của mình, trông cực kỳ dễ thương.
Mia thẳng thắn yêu cầu một lời khen, nên tôi đã dành cho chúng những lời khen tiêu chuẩn, "Các em xinh lắm."
Có quá nhiều buổi dạ tiệc bị hủy bỏ hơn dự kiến, nên những bộ váy của mọi người hôm nay đều là hàng mới toanh.
"Em nghĩ quần áo đẹp không hợp với mình." - Liza
"Không sao đâu, nó hợp với cậu lắm, mình khen Liza. Chủ nhân, yêu cầu đánh giá trang phục dạ hội." - Nana
"Nana nói đúng đó. Nó rất hợp với em, Liza. Tất nhiên, đồ của Nana cũng đẹp nữa." - Satou
Tôi khen ngợi Liza trông thật sang trọng và Nana thì quyến rũ.
Khe ngực của Nana quả thực không chê vào đâu được, nên tôi đã yêu cầu cô bé dùng khăn choàng che lại. Nếu cứ gợi cảm quá mức thế này, thể nào cũng có mấy con ruồi nhặng vo ve cho xem.
Thêm nữa, tôi đã dùng một chút mánh khóe lên chiếc váy của Liza để tay áo của cô bé không bị bẩn khi ăn thịt.
Shiro và Crow không có ở đây vì chúng đang ở nhà bạn cùng lớp.
Nhắc mới nhớ, giờ tôi đã có thể dùng skill [Khế ước] bằng cách niệm chú, nếu Nana đồng ý, tôi có thể giải phóng bọn trẻ khỏi thân phận nô lệ và đổi thành một khế ước không tiết lộ thông tin.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ với hai đứa, có lẽ tôi cũng sẽ thay đổi khế ước với Tifaliza và Nell luôn.
"U-ừm..." - Lulu
Lulu đang ló nửa mặt ra từ cửa phòng thay đồ và cất lên một tiếng rụt rè.
"Mồ! Em đã bảo là chị trông rất tuyệt mà! Cứ tin vào gu thẩm mỹ của Arisa-sensei đi!" - Arisa
"A-Arisa, đừng kéo chị mạnh thế." - Lulu
Bị Arisa lôi đi, Lulu bước vào phòng với đôi chân loạng choạng.
Thân hình cô bé được bao bọc trong một chiếc váy trắng tinh, hình ảnh đó thực sự là...
"...một thiên thần." - Satou
Nghe lời khen chân thành của tôi, Lulu đỏ bừng mặt rồi... phụt máu mũi.
May mắn là tôi đã nhanh tay dùng khăn tay che lại, nên chiếc váy của Lulu vẫn an toàn.
Trong lúc chăm sóc cho cô bé, tôi nhận ra một điều khá táo bạo đối với Lulu, người lúc nào cũng trông hiền lành, nhu mì.
Ngoài phần khoét từ nách xuống eo, tấm lưng của chiếc váy cũng được cắt hở táo bạo. Bờ vai nuột nà và tấm lưng trắng mịn của em ấy trông thật sự hút hồn.
"Anh nhìn nhiều quá rồi đấy!" - Arisa
"Có tội." - Mia
Tôi đã không thể rời mắt khỏi Lulu cho đến khi cặp đôi hộ vệ Arisa và Mia chắn ngay trước tầm nhìn của tôi.
Lulu, em đúng là một cô gái đáng sợ.
Thôi không đùa nữa, tôi tiễn Hikaru, người đã chuẩn bị xong, đến thư phòng của đức vua, sau đó chúng tôi ra cổng để lên xe ngựa đến buổi dạ tiệc.
Hình như tối nay sẽ có một món ăn đặc biệt, nên tôi rất mừng vì nó không bị hủy.
Lo lắng cho Zena-san, tôi kiểm tra vị trí của cô ấy. Bốn người trong đội của Zena đang di chuyển vội vã trong biệt thự của Bá tước Seryuu.
Chắc họ lại gặp phải yêu cầu quá đáng nào đó từ Bá tước Seryuu rồi.
Cố lên nhé, Zena-san.
Trước khi đến địa điểm tổ chức dạ tiệc trong kinh thành, tôi ghé qua nhà khách nơi Bá tước Muno đang ở.
Tôi định xem có ai cảm thấy không khỏe vì vụ náo loạn thiên thạch ban ngày không.
Khi tôi bước vào nhà khách, tôi thấy một vài quý tộc trẻ không quen biết đang thư giãn trong phòng khách ở tầng trệt như thể đây là nhà của họ.
Level và skill của họ thấp lè tè, nhưng ai nấy mặt mũi cũng sáng sủa.
Ngoại hình của họ đúng kiểu phổ biến trong mấy bộ manga shoujo ngày xửa ngày xưa.
"Này, đó là..." - trẻ trâu
"Tử tước Pendragon thì phải." - trẻ trâu
"Vậy ra không chỉ công chúa với các nữ quý tộc, cả Karina-sama cũng..." - trẻ trâu
Tôi đang bị săm soi bởi những ánh mắt không mấy thiện cảm.
Họ đang nói nhỏ để tôi không nghe thấy, nhưng nhờ skill Căng Tai mà tôi nghe được hết.
Có một vài lùm cây và khoảng cách giữa phòng khách nơi họ ngồi và lối đi của tôi, nên vẫn còn quá xa để tôi có thể chào hỏi họ.
"Tử tước-sama, xin thứ lỗi vì đã không ra đón ngài sớm hơn." - Lina
"Chào cô, Lina-sama. Tôi muốn nói chuyện với Bá tước, không biết có được không?" - Satou
"Được ạ, em được lệnh phải dẫn Tử tước-sama vào ngay khi ngài đến." - Lina
Nàng hầu tập sự, con gái của Tử tước Emlin, xuất hiện để chào đón và dẫn tôi vào phòng Bá tước.
Có vẻ cô ấy cũng sẽ đến dự tiệc cùng Tiểu thư Karina, cô ấy đang mặc một bộ váy rất đáng yêu mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Sau khi khen bộ váy của cô ấy, tôi hỏi về những quý tộc trẻ trong phòng khách.
"Tôi không cần chào hỏi những người trong phòng khách có được không?" - Satou
"Được chứ ạ, ngài đừng bận tâm đến họ. Bọn họ hoặc là con thứ, hoặc là con út từ những gia đình không có địa vị; chỉ là đồng minh của các nam tước hoặc hiệp sĩ mà thôi. Tất cả đều là những kẻ chỉ chăm chăm nịnh bợ Karina-sama để trở thành gia thần, hoặc kết hôn với Karina-sama để được phong làm Nam tước hay Tử tước đó ạ." - Lina
Rõ ràng là con gái Tử tước Emlin rất ghét bọn họ.
Lãnh địa Muno đang thiếu nhân lực, nên tôi có cảm giác cô Nina sẽ thuê bất cứ ai miễn là họ có đủ học thức.
Khi chúng tôi đến trước phòng Bá tước, cánh cửa bật mở và Tiểu thư Karina xuất hiện.
Cặp núi đôi ma quái mà lâu rồi tôi chưa thấy vẫn đang phô diễn sức mạnh và sự quyến rũ tiềm ẩn như mọi khi. Đúng là một cảnh tượng nhức mắt.
"Ara, Sa... Tử tước Pendragon. P-phải chăng, ngài đến để hộ tống tôi?" - Karina
Cách nói chuyện của Tiểu thư Karina có hơi kỳ lạ.
Vì đã lâu không gặp, có phải sự nhút nhát của cô ấy lại tái phát ngay cả với tôi không?
"Không phải, tôi chỉ đến thăm hỏi xem Bá tước Muno có cảm thấy không khỏe sau vụ náo động ban trưa không thôi." - Satou
"...Eh?" - Karina
Tôi nói với Tiểu thư Karina như vậy, rồi bước vào phòng Bá tước Muno.
Tất nhiên là cùng với mọi người đã đi cùng tôi đến đây.
"Arisa, tôi muốn nói chuyện một chút." - Karina
"Đ-đợi đã. Tui sẽ nghe mà, đừng có lôi tui bằng cái sức mạnh vô lý đó." - Arisa
Tiểu thư Karina kéo Arisa đi trong khi Raka phát sáng.
Tôi có hơi lo lắng nhưng sẽ rất vô duyên nếu can thiệp vào cuộc trò chuyện của các cô gái.
"Thế này khác hẳn những gì nhỏ đó nói." - Karina
"Lạ nhỉ... trong cuốn [Gửi Chủ Nhân Thân Yêu! Với Cái Này, Anh Cũng Có Thể Có Bạn Gái!] rõ ràng có ghi là [Một người đàn ông chạy trốn khi bạn tấn công sẽ quay lại theo đuổi nếu bạn tỏ ra xa cách] cơ mà? Chắc hết cách rồi, đành phải đột kích bất ngờ thôi!" - Arisa
Từ những tiếng vọng ra sau cánh cửa, tôi đoán rằng Tiểu thư Karina đã bị tiêm nhiễm kiến thức từ kiếp trước của Arisa rồi. Quan trọng nhất là, có vẻ như tôi không bị ghét.
Giờ thì, gác chuyện của hai người họ sang một bên, Bá tước Muno và cô Nina đang đợi trong phòng.
"Bá tước~" - Tama
"Lâu quá rồi nhỉ, nanodesu." - Pochi
"Umu, thật tốt khi thấy Tama-kun và Pochi-kun vẫn luôn năng động." - Muno
Tama và Pochi chào Bá tước bằng điệu bộ "shutan".
Những người khác đi cùng tôi cũng chào và hỏi thăm sức khỏe của ông sau đó.
Trông như không có ai bị thương hay suy sụp vì lo lắng sau vụ ồn ào.
"Bá tước Muno và tôi sẽ trở về lãnh địa sau buổi lễ ngày mai." - Nina
Thay cho Bá tước Muno đang chơi đùa với Tama và Pochi, cô Nina kể cho tôi nghe kế hoạch của họ.
"Có vẻ như những chiếc tàu bay dành cho các lãnh chúa sẽ được phân phát lần lượt từ những vùng đất xa xôi nhất trước, lượt của chúng ta sẽ vào khoảng giữa năm nay. Chúng tôi sẽ cử một vài người đến lãnh địa để học cách vận hành tàu bay vào tháng tới, nếu tình hình cho phép, cậu cũng nên tham gia khóa huấn luyện." - Nina
Tôi đã biết cách vận hành tàu bay, nhưng tôi không biết luật lệ hàng không của Vương quốc Shiga, nên tôi cũng muốn tham gia khóa huấn luyện xem sao.
"Với lại, Karina-sama đang làm mình làm mẩy đòi đi luyện tập ở Thành Phố Mê Cung kìa." - Nina
Cô Nina lắc đầu như thể đã bó tay.
"Tôi có thể giao con bé cho Satou-kun được không?" - Nina
"Được thôi, để tôi xem." - Satou
Tôi đã hứa với Tiểu thư Karina sẽ giúp cô ấy trở lại Thành Phố Mê Cung, nên tôi sẵn lòng đồng ý với đề nghị của cô Nina và Bá tước Muno.
Mà, có ổn không khi ông ấy gửi con gái mình đến một nơi như Thành Phố Mê Cung, nơi có đầy rẫy quái vật hoành hành?
"Thành thật mà nói, lúc nãy tôi đã được Bệ Hạ triệu kiến và nghe kể về [Đại Loạn Thế]." - Muno
"Cậu có biết [Đại Loạn Thế] là gì không?" - Nina
"Không, tôi không biết gì cả." - Satou
Tôi đã được nhà vua kể về chuyện đó chiều hôm qua, nhưng làm sao mà Satou biết được, nên cô Nina đã giải thích cho tôi nghe.
"Nói cách khác, thời điểm nguy hiểm có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào. Nếu nơi nào cũng nguy hiểm như nhau, vậy thì ở Thành Phố Mê Cung có lẽ sẽ an toàn hơn, phải không?" - Nina
Đúng như cô Nina nói, miễn là ở trong tầm tay của tôi, thì sẽ chẳng có nguy hiểm nào cả, kể cả khi chúng tôi ở trong mê cung.
Hơn nữa, dù sao thì Zena-san và bạn bè cô ấy cũng sẽ đi cày level, tốt nhất là tôi nên đóng vai Kuro gặp họ rồi dẫn đi cày cấp cùng với Quản lý và những người khác để đỡ tốn công hơn. Mà, chắc tôi sẽ không làm vậy đâu.
"Tôi sẽ ưu tiên sự an toàn của cô ấy một cách kỹ lưỡng để không phụ lòng tin của ngài." - Satou
"Tôi trông cậy vào cậu đấy, Satou-kun." - Muno
"Không sao đâu, Bá tước. Satou sẽ chịu trách nhiệm nếu Karina-sama có mệnh hệ gì." - Nina
Tôi nói với cô Nina đang cười tủm tỉm, "Không sao đâu, có Raka ở cùng cô ấy mà.", sự an toàn của cô ấy theo một nghĩa nào đó đã được đảm bảo gấp đôi. Tất nhiên, cả về thương tích thể chất lẫn sự trong trắng.
"Thế còn việc tuyển mộ nhân tài ở Kinh thành diễn ra tốt đẹp chứ?" - Satou
Việc đó khá phiền phức nên tôi không nhúng tay vào, nhưng dưới sự chỉ đạo của Nina-san, chắc họ đã tuyển được các quan chức hoặc cựu quan chức rồi.
"Ồ có chứ, nhờ có cậu và Liza-dono, chúng tôi có thể tha hồ lựa chọn." - Nina
Có vẻ như, thường dân và á nhân đang đổ xô đến ứng tuyển để có cơ hội trở thành người học việc của Liza.
Hơn nữa, vì có tôi, một thường dân với khuôn mặt ngoại quốc, lại có thể leo lên đến chức Tử tước chỉ trong một thế hệ, nên có rất nhiều nhân viên và sinh viên ưu tú từ Học viện Hoàng gia, những người nhìn thấy cơ hội thăng tiến, đã đến ứng tuyển nhiều đến nỗi họ không phỏng vấn xuể.
"Chắc hẳn vất vả lắm." - Satou
"Thực ra thì không. Chúng tôi đã giảm bớt số lượng bằng một bài kiểm tra trước khi phỏng vấn." - Nina
Khoan đã... chẳng lẽ mấy cậu ấm ở phòng khách kia lại là đồng nghiệp tương lai của mình sao?
Tôi nghĩ vậy nên đã hỏi cô Nina.
"À, mấy tên ngốc đó cứ lẽo đẽo theo Karina-dono dù đã trượt bài kiểm tra rồi. Bọn chúng chỉ là giáo cụ trực quan để Karina-dono học cách đối phó với những gã đàn ông vô liêm sỉ thôi." - Nina
Đó là lý do cậu có thể đuổi chúng đi nếu thấy khó chịu, cô Nina nói với tôi như vậy.
Sau khi nghe đến mức này, tôi cảm thấy có chút thương hại cho họ.
"Phải rồi, cậu sẽ ở lại kinh thành một thời gian nữa phải không? Nhà Bá tước Muno đã nhận được một khu đất trong Kinh thành từ Bệ Hạ. Có cả một lô đất cho ngôi nhà mới của cậu nữa đấy, vậy nên cậu hãy đi xem khi vẫn còn ở kinh thành đi." - Nina
Tôi nghĩ chuyện này khá đột ngột, nhưng hóa ra việc ban thưởng đã được quyết định từ sáng nay. Người quản lý lô đất là cô Nina, nhưng chính Bá tước Muno là người quyết định việc phân chia.
Nhìn vào sơ đồ, có vẻ như một nửa khu đất trống do sự tàn phá của con quỷ sakuramochi hôm nọ đã được giao cho Bá tước Muno. Nghe nói nó khá nhỏ vì là một khu bị chia đôi, nhưng mảnh đất đủ lớn để xây ba cụm nhà, khá là rộng rãi.
Khoảng một nửa mảnh đất sẽ là biệt thự của Bá tước Muno, nửa còn lại sẽ được phân cho các gia thần của ông.
Trông như tôi sẽ được cấp một trong những lô đất dành cho gia thần đó.
Biệt thự Pendragon hiện tại là một dinh thự nhỏ dành cho quý tộc cấp thấp, tôi không thể mời các vị khách quý tộc hay tổ chức tiệc tùng ở đó, nên tôi rất biết ơn món quà này.
Cảm thấy thật không phải nếu chỉ nhận không, nên tôi sẽ trả chi phí xây dựng một ngôi nhà nghỉ nhỏ cho người giám sát.
Cuộc trò chuyện với cô Nina kết thúc nhanh chóng.
"Sa-Satou, hộ tống tôi." - Karina
Đằng sau Tiểu thư Karina, người đang ra lệnh cho tôi trong khi cư xử một cách đáng ngờ, tôi thấy Arisa đang nài nỉ với vẻ mặt như muốn nói, "Làm ơn đi mà."
Hết cách, đây là trách nhiệm của người giám hộ phải dọn dẹp mớ hỗn độn mà người được bảo hộ gây ra.
"Vâng, tuân lệnh Karina-sama." - Satou
Sau khi Tiểu thư Karina cảm ơn một cách thỏa mãn, tôi đưa khuỷu tay ra để cô ấy có thể dễ dàng khoác vào.
Lúc đầu cô ấy không hiểu, nhưng có vẻ Tiểu thư Karina đã nắm được ý sau khi con gái của Tử tước Emlin thì thầm điều gì đó vào tai cô.
Mặt đỏ bừng, Tiểu thư Karina rụt rè khoác tay vào khuỷu tay tôi.
Khi tay chúng tôi khoác vào nhau một cách ngượng nghịu, cánh tay lúc chạm lúc không, tôi bất giác nhớ lại cái cảm giác hồi những năm tháng cấp hai của mình.
"Vậy thì, chúng ta đi thôi." - Satou
Với vai trò hộ tống Tiểu thư Karina, chúng tôi thẳng tiến đến địa điểm tổ chức dạ tiệc cùng các cô gái theo sau.
Tôi rất mong chờ nó vì hình như hôm nay sẽ có một vài món ăn lạ miệng.
"N-này, cái kia!" - trẻ trâu
"T-tại sao Tử tước Pendragon lại hộ tống Karina-sama?!" - trẻ trâu
"Ngay cả Lina-sama cũng đi cùng hắn... Khốn kiếp!" - trẻ trâu
"Cả nữ thần và thiên thần đáng yêu của chúng ta đều nằm trong tay hắn sao!?" - trẻ trâu
Khi chúng tôi đi ngang qua sảnh vào, mấy cậu công tử đang đợi Tiểu thư Karina trừng mắt nhìn tôi như thể sắp khóc ra máu.
Vì có vẻ không có tên ngốc nào dám gây sự với tôi, nên tôi cứ thế lơ chúng đi.
Mà hình như cũng có một vài người đang nhắm đến cả con gái của Tử tước Emlin nữa.
Chúng tôi tiến đến sảnh đường đặc biệt dành cho dạ tiệc bên trong lâu đài hoàng gia.
Có vài đại sảnh tổ chức dạ tiệc trong lâu đài, nhưng đây là lần đầu tiên tôi bước vào một nơi như thế này.
Địa điểm không xa, nhưng chúng tôi vẫn đi xe ngựa đến khu vực đỗ xe.
Từ bãi đỗ xe, chúng tôi di chuyển đến sảnh bằng một tấm ván bay được điều khiển bằng lực tâm linh.
Những pháp sư được huy động để đưa đón khách ở đây có vẻ khá vất vả.
"Xinh đẹp~?" - Tama
"Mấy bông hoa đang phát sáng, nodesu." - Pochi
Chúng tôi đi ngang qua một vườn hoa trên đường đi của tấm ván bay.
Những bông hoa trong vườn đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo như có đom đóm bên trong, trông vô cùng diễm lệ.
"Kỳ diệu quá desuwa." - Karina
"Đẹp thật." - Lina
Tiểu thư Karina và con gái Tử tước Emlin đều hít một hơi thật sâu vì xúc động.
Trong những lúc thế này, tôi nói với cả hai, những người đang bị mê hoặc bởi những bông hoa, lời khen tiêu chuẩn, "Hai người còn đẹp hơn nhiều."
Arisa và Mia thì thầm, "Có tội", nhưng tôi đâu có tán tỉnh họ đâu, chỉ là lời nói khách sáo thôi mà, không được sao?
Tấm ván bay dừng lại, và chúng tôi bước xuống tấm thảm xanh lam trải dài trên hành lang.
Sau khi đi thêm một đoạn, chúng tôi đến sảnh vào rộng lớn của hội trường dạ tiệc.
Hội trường được chia làm ba, một dành cho quý tộc cấp cao, một dành cho quý tộc cấp thấp, và sảnh trung tâm là nơi để hai bên giao lưu với nhau.
"Thơm quá~?" - Tama
"Đúng là một mùi hương tuyệt vời, nanodesu." - Pochi
"Mùi ngon thật, nhưng có mùi thịt trong đó." - Liza
"Thật hả~?" - Tama
"Quả là Liza, nanodesu!" - Pochi
Có vẻ như các cô nàng thú nhân đã nhanh chóng nhận ra mùi thức ăn thoang thoảng giữa những mùi nước hoa của các quý tộc.
Đúng hơn là, Liza có thể nhận ra mùi thịt từ một mớ mùi hỗn tạp còn giỏi hơn cả Tama và Pochi. Cô ấy quả thật đáng kinh ngạc.
"Chủ nhân ơi, ừm, người ở đằng kia..." - Lulu
Lulu kéo gấu áo tôi, chỉ vào một thanh niên trong trang phục phục vụ đang gọi tôi.
Anh ta trông khá quen.
Nếu tôi nhớ không lầm, tôi đã gặp anh ta vài lần trong văn phòng của Tể tướng.
"Ngài Pendragon, tôi được chủ nhân giao nhiệm vụ chuyển bức thư này cho ngài." - thanh niên
Thay vì một bức thư, nó giống một tấm thiệp nhắn hơn, tôi mở ra và đọc nó.
Ông ấy có việc cần gặp tôi, nên tôi phải đến thư phòng của Tể tướng, đó là nội dung của tấm thiệp.
Tuyệt thật, lại có chuyện gì nữa đây.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo