Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 419: CHƯƠNG 13-36: CHỨC VỤ MỚI VÀ MÀN KỊCH TÌNH ÁI

Satou đây. Nhận một chức vụ mới đồng nghĩa với việc gánh thêm nhiều trách nhiệm, nhưng đồng thời cũng mở ra những cơ hội mới. Ở Nhật Bản hiện đại, thậm chí còn có chuyện một trưởng phòng chẳng có lấy một mống cấp dưới nào, chỉ để cắt giảm chi phí làm thêm giờ.

"Anh có chút việc, mọi người cứ tự nhiên tham quan sảnh nhé." - Satou

"Satou! Anh định bỏ rơi b-bạn đồng hành mà mình đã hộ tống đến tận đây sao?" - Karina

"Là do Tể tướng gọi tôi mà. Lina-sama, anh xin lỗi, phiền em trông chừng Karina-sama giúp anh." - Satou

"Vâng, xin cứ giao cho em." - Lina

Tiểu thư Karina càu nhàu vì bị tôi bỏ rơi, nhưng tôi đành giao lại mọi việc cho con gái của Tử tước Emlin.

"Liza, Lulu, làm ơn để mắt tới mấy đứa nhỏ, đừng để chúng gây rối nhé." - Satou

"Rõ ạ." - Liza

"Dạ vâng, em sẽ cố gắng hết sức!" - Lulu

"Hứ, đáng lẽ phải là Arisa-chan này chứ." - Arisa

"Nn, phản đối." - Mia

Sau khi xoa dịu Arisa và Mia, hai cô bé đang tỏ vẻ bất mãn, bằng vài cái xoa đầu, tôi theo chân người đàn ông đang chờ đợi để đến thư phòng của Tể tướng.

"Ta bổ nhiệm cậu làm Thứ trưởng Bộ Du lịch." - Tể tướng

Nội dung cuộc triệu kiến của Tể tướng có thể tóm gọn trong một câu.

"Bằng tất cả sự kính trọng, việc này vượt quá khả năng của tôi." - Satou

Tất nhiên, tôi từ chối thẳng thừng.

Cái tên "Bộ Du lịch" nghe thì hấp dẫn thật, nhưng thực chất nó chỉ là cái tên mỹ miều cho cơ quan mật vụ trá hình của Tể tướng mà thôi.

Hơn nữa, tôi nhớ họ từng muốn Satou bảo vệ kinh thành khi tôi nói chuyện với họ trong vai Nanashi, không biết có chuyện gì đang diễn ra nhỉ?

"Thay vì một người như tôi, một người có xuất thân cao quý và nhiều kinh nghiệm sẽ..." - Satou

"Cậu hợp với nó." - Tể tướng

Tể tướng ngắt lời tôi.

Không không, tôi hiểu ngài đang tuyên bố cái gì, nhưng làm ơn đừng vừa gồng mình khoe cơ bắp vừa làm cái vẻ mặt ngầu lòi đó được không.

"Bộ Du lịch tuyệt lắm đấy, cậu biết không. Giờ ta bị mắc kẹt trong cái thư phòng này với vai trò bộ trưởng nội các, nhưng Bệ Hạ sẽ cho mượn một tàu bay nhỏ cho các hoạt động du lịch đấy." - Tể tướng

Hiểu rồi, một khoản trợ cấp để vi vu khắp các điểm du lịch à.

Tôi đã có tàu bay riêng, nhưng được di chuyển tự do bằng một chiếc tàu bay hiệu suất cao của hoàng gia chắc cũng thú vị lắm.

Những lời tiếp theo có chút khác biệt so với cuộc trò chuyện với Nanashi.

"Chiếc tàu bay này tự hào có tốc độ cao nhất vương quốc, được trang bị ma cụ liên lạc tầm xa đích thực."

À há, vậy ra đây là trang bị để chúng tôi có thể ứng cứu vương quốc từ xa nếu có biến à.

Dù vậy, trước đó tôi đã định dọn dẹp hết mọi chướng ngại trong vai Nanashi rồi, nên thực ra chuyện này cũng chẳng liên quan gì mấy.

"Hơn thế nữa, bằng cách sử dụng uy danh của một cường quốc như Vương quốc Shiga, cậu có thể tham quan những cơ sở và sự kiện mà một thường dân không thể, lại còn được thưởng thức những món đặc sản chỉ phục vụ trong hoàng gia của mỗi quốc gia nữa đấy." - Tể tướng

Hừm hừm, nghe cũng hấp dẫn đấy.

Tôi có thể lẻn vào những nơi cấm bằng Điều Phối Unit hay ma pháp không gian, nhưng làm thế thì mất cả hứng.

"Thêm nữa, ta không bận tâm nếu cậu tiêu sạch 1000 đồng vàng từ ngân sách của Bộ Du lịch cứ như tiền chùa. Tất nhiên, cậu sẽ phải viết báo cáo chi tiêu, nhưng đó chỉ là thủ tục thôi." - Tể tướng

Tôi không hề bận tâm đến chuyện tiền nong vì tôi đã có nguồn thu nhập vượt xa mức chi tiêu của mình.

Nhưng mà, với quá nhiều mồi câu như vậy, Tể tướng đang muốn đạt được điều gì?

"Tất nhiên, có những nghĩa vụ đi kèm với những quyền lợi đó." - Tể tướng

Tể tướng đổi chủ đề như thể đọc được suy nghĩ của tôi.

Giờ mới đến phần chính đây.

Chắc ông ấy sẽ nói về chuyện gián điệp bí mật.

Trước khi mọi chuyện đi quá xa, tôi nên khéo léo chuyển chủ đề và chuồn lẹ.

"Mỗi khi cậu ghé thăm một quốc gia hay một thành phố, cậu phải làm báo cáo về những địa danh nổi tiếng và đặc sản của họ. Đặc biệt, phải thu thập mẫu vật của những sản vật đặc biệt nổi tiếng để bảo quản, cậu phải đảm bảo tuyệt đối sẽ mang chúng về." - Tể tướng

Hả?

"Thêm nữa, phải chắc chắn lấy được công thức của đặc sản nổi tiếng ở địa phương, hoặc tự cậu hay đầu bếp của cậu phải suy ra công thức rồi thêm vào phụ lục trong báo cáo. Trong trường hợp nguyên liệu không có ở Vương quốc Shiga, cậu phải tính đến cả phương án thay thế. Nếu chúng là cây trồng, thì phải thu thập hạt giống mang về đây trồng." - Tể tướng

Khoan đã nào.

Tể tướng, có phải vì ngài không thể tự mình vi vu ra ngoài vương quốc, nên muốn tôi đi thay không vậy?

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Tể tướng hắng giọng một tiếng, rồi nói với cái giọng bề trên như thể muốn gạt phắt suy nghĩ của tôi đi.

"Đây chỉ là vì lợi ích bảo vệ nền văn hóa được nuôi dưỡng bởi mỗi quốc gia khỏi sự biến mất trong [Đại Hỗn Loạn]. Chuyện này không có nghĩa là để thỏa mãn sở thích và sự thèm ăn của ta đâu đấy." - Tể tướng

Ngài ấy vừa lỡ miệng nói "thèm ăn" rồi kìa.

Tể tướng có lẽ nghiêm túc, nhưng cũng có khả năng ngài ấy chỉ đang diễn thôi, phải xác nhận thêm mới được.

"Vậy thì tôi không cần phải thu thập tin tình báo ở mỗi quốc gia ạ?" - Satou

"Tất nhiên rồi. Chúng ta đã phái gián điệp đến các quốc gia cần thiết từ hàng chục, thậm chí hàng trăm năm trước. Bây giờ chẳng cần phải vội vàng cử đi một quý tộc mới được huấn luyện làm gì. Hơn nữa, để một chiếc tàu bay quý giá bị đánh cắp dưới danh nghĩa hoạt động gián điệp thì đúng là một tổn thất đáng kể." - Tể tướng

Tôi hiểu rồi, ra là những người chuyên nghiệp như ninja "Cỏ" đã được cài cắm sẵn rồi à.

"Ta giao vị trí này cho cậu bởi vì cậu có năng lực thu thập ẩm thực một cách hiệu quả và còn đủ sức mạnh để bảo vệ con tàu khỏi đám ma thú và các quốc gia khác." - Tể tướng

Đúng như Tể tướng nói, có tôi và các cô gái, con tàu có lẽ sẽ không hề hấn gì miễn là chúng tôi không bị một Quỷ vương hay một thượng cấp quỷ tấn công bất ngờ.

Mà lỡ nó có hỏng, tôi chỉ cần sửa lại là xong.

Phải rồi, tôi cần hỏi thêm một điều nữa.

"Chúng tôi phải làm gì trong trường hợp ma thú hay một Quỷ vương tấn công đất nước mà chúng tôi đang ghé thăm?" - Satou

"Rút lui ngay lập tức nếu đối thủ là Quỷ vương hoặc rồng. Đối với bất kỳ kẻ địch nào mà cậu nghĩ có thể thắng nổi, cậu có thể giúp họ để tạo ơn huệ, hoặc cậu cũng có thể bỏ mặc họ." - Tể tướng

Tể tướng nói vậy, nhưng cái cách ông ấy nói cứ như thể ông tin rằng tôi sẽ không bao giờ bỏ mặc họ.

Sự thật đúng là vậy, nhưng cảm giác bị ngài ấy nhìn thấu thế này chẳng dễ chịu chút nào.

"Trong trường hợp chiến tranh giữa các quốc gia, ta cấm cậu lựa chọn phe phái dưới danh nghĩa đại diện cho Vương quốc Shiga." - Tể tướng

Nói cách khác, nếu tôi muốn can thiệp vào chiến tranh giữa con người với nhau, tôi phải làm điều đó một cách bí mật mà không để lộ thân phận à.

"Hơn nữa, ta cấm cậu ghé đến những quốc gia có lời tiên tri về Quỷ vương hồi sinh như Thánh quốc Parion và Đế quốc Chồn." - Tể tướng

Rốt cuộc thì ông ấy vẫn nói chúng tôi nên bỏ chạy nếu đụng phải Quỷ vương.

Hơn nữa, tôi cũng có kế hoạch ghé thăm những nước đó trong vai Nanashi, nên lệnh cấm này cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Ôi chao, chẳng biết từ lúc nào, suy nghĩ của tôi đã hoạt động như thể tôi đã nhận việc rồi vậy.

Không hổ danh Tể tướng của một cường quốc. Kỹ năng đàm phán của ngài ấy đúng là thượng thừa.

"Có quy định nào về việc từ chức không ạ?" - Satou

"Nếu cậu viết báo cáo về những quốc gia cậu đã ghé thăm, thì ta không ngại việc cậu xin nghỉ đâu." - Tể tướng

Dựa vào câu trả lời này, có vẻ ông ấy thực sự không có ý định dùng tôi làm điệp viên bí mật hay đại sứ ngoại giao.

"Điều đó có hơi... Chẳng phải bên nhận được quá nhiều lợi ích sao?" - Satou

Tể tướng cười xòa trước thắc mắc của tôi.

"Điện hạ Soltrick cũng nói y như vậy, cậu đúng là một người tốt đến mức thái quá. Thận trọng là tốt, nhưng nếu cậu không có đủ can đảm để tận dụng ít nhất là một lời nói hớ của đối phương, cậu sẽ bị những quốc gia cáo già như Đế chế Saga hay Liên hiệp Garleon lợi dụng đấy, hiểu chưa." - Tể tướng

Đúng là vậy. Tôi nhớ Hoàng tử Soltrick cũng đã nói điều tương tự khi tôi gặp anh ta ở phòng Công chúa Sistina.

"Tử tước Rottol và Công tước Oyugock đã nói với ta rằng cậu ta sẽ hành động vì lợi ích của vương quốc nếu ta cứ để mặc cậu mà không ràng buộc gì." - Tể tướng

Tể tướng thì thầm rất nhỏ.

Tôi nghe được nhờ kỹ năng Căng Tai, chứ bình thường thì không thể nghe thấy.

Tôi không thể phản bác, vì có quá nhiều chuyện lướt qua đầu tôi.

"Vậy thì, câu trả lời của cậu là..." - Tể tướng

Tôi suy ngẫm một lúc.

Hấp dẫn thật đấy, nhưng có quá ít lợi thế đối với tôi.

Dù rằng hầu hết thì không có bất tiện nào khi chấp nhận nó, nhưng mà...

Thôi thì từ chối vậy, vì nó khiến tôi lưỡng lự thế này.

Dù sao chắc ông ấy cũng không ép buộc tôi làm thứ trưởng đâu nhỉ.

Ngay lúc tôi định lên tiếng, Tể tướng, dường như nhận thấy sự thiếu hứng thú của tôi, liền đập tay vào vài quyển sách trên bàn làm việc. Ông ấy chìa ra quyển sách trên cùng được buộc bằng dây da.

"Đây là?" - Satou

"Thứ này chứa đựng thông tin về các sản vật và món khoái khẩu của từng quốc gia mà ta đã thu thập trong suốt nhiệm kỳ của mình." - Tể tướng

Cái gì?!

"Đối với một người thích đi đây đi đó như cậu, chắc hẳn cậu muốn nhảy bổ vào nó lắm phải không?" - Tể tướng

Khỉ thật, không ngờ ngài lại tung ra con át chủ bài vào phút cuối.

Tể tướng, ngài quả là cao tay!

"Nếu cậu làm thứ trưởng, ngoài đống sách này ra, ta sẽ cho cậu thư giới thiệu đến những người có thế lực ở mỗi quốc gia. Điều này có lẽ sẽ cứu cậu khỏi những rắc rối mà ngay cả một đầu bếp cũng khó lòng giải quyết được." - Tể tướng

Đỉnh thật!!

Đã đến nước này thì hết cách rồi.

Nụ cười đắc thắng đến kỳ dị của Tể tướng khiến tôi bực bội vô cùng, nhưng thôi thì cứ để ngài ấy thắng ván này vậy.

Sau khi suy ngẫm một lát...

Tôi đã trả lời Tể tướng bằng sự đồng ý của mình.

Chúng tôi sẽ bàn bạc chi tiết sau, nên tôi theo Tể tướng rời khỏi văn phòng để đến dự dạ tiệc.

Có vẻ như tàu bay cần được trang bị thêm, nên việc bàn giao sẽ diễn ra trong một tháng nữa.

Trong khoảng thời gian đó, tôi sẽ làm những gì mình muốn với tư cách là Satou ở vương quốc Shiga.

Trong khi tôi đang rảo bước và lên danh sách những việc phải làm, Tể tướng đột ngột dừng lại.

Một chấm xanh dương hiện lên trên radar. Đó là Hikaru.

Có vẻ Hikaru hiện đang đi cùng đức vua và nữ hoàng đến sảnh dạ tiệc.

Nhìn vào sự hòa hợp của họ, có vẻ cô bé cũng khá thân với cả Nữ hoàng.

"Ồ, là Bệ Hạ." - Tể tướng

Tôi quỳ gối cùng với Tể tướng.

"Ồ, Tể tướng. Kia là con trai ngài sao?" - Hikaru

Hikaru hỏi một câu giả lả.

"Không phải ạ, cậu ấy là Tử tước Satou Pendragon, một trong những cấp dưới của thần." - Tể tướng

"Vậy ra, cuối cùng khanh đã chọn được thứ trưởng rồi à." - Vua

"Vâng ạ, thần xin lỗi đã khiến Bệ hạ lo lắng." - Tể tướng

Nhà vua là người đầu tiên phản ứng với lời của Tể tướng.

"Ừm ừm. Cấp dưới của Tể tướng à..." - Hikaru

Hikaru cười tủm tỉm với vẻ mặt như vừa nghĩ ra một trò nghịch ngợm nào đó.

"Vậy thì tôi sẽ để Satou hộ tống mình đến sảnh!" - Hikaru

"Ta có thể làm Cổ Vư— à không, hộ tống cho Mito-sama." - Vua

"Ngài không thể đâu, Bệ Hạ, ngài còn phải hộ tống cho Nữ hoàng kia mà." - Hikaru

Hikaru từ chối thẳng thừng lời đề nghị của nhà vua.

"Vậy thì thần sẽ thay thế Bệ hạ." - Tể tướng

"Ủa? Không phải ngài nói vợ ngài sẽ đến buổi tiệc tối nay sao? Ngài bảo sẽ giới thiệu bà ấy với tôi mà, phải không?" - Hikaru

Tể tướng xen vào nhưng cũng bị đòn tấn công của Hikaru đánh chìm trong bi thảm.

"Satou, tay của anh, làm ơn." - Hikaru

Vẻ mặt tự mãn của Hikaru khiến tôi muốn trêu chọc, nhưng tôi không thể từ chối cô ấy, người có địa vị cao hơn.

Tôi phải nhanh chóng lặn mất tăm ngay khi đưa cô ấy vào sảnh.

Hộ tống Hikaru, một Nữ Công tước, nghe có vẻ khiến tôi nổi bật, nhưng tôi đã quá nổi bật từ vụ của Liza và việc thăng chức Tử tước rồi, nên giờ đã quá muộn.

Tôi đỡ tay Hikaru, rồi đi xuống hành lang sau vợ chồng đức vua và Tể tướng.

Tôi sẽ lướt qua màn giới thiệu của Hikaru.

Tuy có đôi chút hỗn loạn, nhưng trật tự được vãn hồi bởi tiếng quát như sấm của Tể tướng.

Bị Hikaru nài nỉ, giờ tôi đang khiêu vũ với cô bé ở trung tâm sảnh, trông chúng tôi cứ như cặp đôi mở màn cho buổi dạ tiệc giữa những người xung quanh đang bị bầu không khí ấy áp đảo.

Giai điệu kết thúc không lâu sau đó.

"Ừm, được nhảy với Ichirou-nii thỏa thích thế này vui quá đi." - Hikaru

"Gì cơ? Nếu em muốn nhảy, anh nhảy với em bao lâu cũng được ở biệt thự của chúng ta mà." - Satou

"Không phải thế, làm vậy trong một bữa tiệc thế này mới có không khí chứ." - Hikaru

Tôi dắt Hikaru, người đang ngân nga một giai điệu thỏa mãn, rời khỏi sàn nhảy.

Sau việc này, Hikaru sẽ đi trò chuyện với các hoàng tử công chúa, vì vậy tôi chia tay cô bé rồi thẳng tiến đến chỗ Arisa và mọi người.

Tuy vậy, có người xuất hiện và chặn đường tôi.

"Chào, Satou-san. Từ khi nào mà anh quen biết với Nữ công tước Mitsukuni vậy?" - Sera

"X-xin chào, Sera-sama." - Satou

Sera đang cười nhưng đôi mắt thì không, đáng sợ thật.

Sao tôi cứ có cảm giác mình như một gã sở khanh bị bắt quả tang thế này nhỉ.

"Satou! Sau khi bỏ rơi tôi, sao anh lại đi hộ tống cho Nữ công tước hả?" - Karina

"Satou-sama, vậy mà em đã tin tưởng anh." - Lina

Rồi xong, tiểu thư Karina trông giận dữ và con gái Tử tước Emlin trông lo lắng cũng xuất hiện.

"Ê, nhìn kìa. Drama kìa." - Trẻ trâu

"Kia là Tử tước mới phải không?" - Trẻ trâu

"Đáng đời. Đó là cái giá phải trả cho kẻ lăng nhăng khắp nơi." - Trẻ trâu

Tôi có thể nghe thấy những lời thì thầm không mấy thiện chí pha lẫn sự ghen tị từ đám công tử. Tôi nào có động tay vào ai đâu, sao lại nói ác mồm thế.

"Satou! Em đến rồi nè noja! Cùng với Maryann nữa!" - Mitia

"Thứ lỗi cho em vì đã im lặng bấy lâu, Tử tước Pendragon-sama." - Maryan

Ngoảnh đầu về phía giọng nói hớn hở, tôi thấy Công chúa Mitia của Tiểu vương quốc Norooku và Maryan, con gái Nam tước Dyukeli, người đáng lẽ đang ở Thành Phố Mê Cung.

Tôi thấy Nam tước Dyukeli ở ngoài đám đông nên đã gật đầu chào ông.

Maryan đã đến tuổi trưởng thành trong năm nay, có lẽ cô ấy đến đây để tìm đối tượng kết hôn.

"Satou-sama! Làm ơn nghe em nói! Hôm nay em mới trải qua một chuyện thật khủng khiếp." - Menea

Công chúa Menea của Tiểu vương quốc Rumooku với mái tóc rối bù cũng xuất hiện.

Cô ấy mới bị Quỷ vương Shin tấn công chiều nay thôi mà, đúng là một cô gái cứng cỏi.

Tôi thoáng thấy các tiểu thư quý tộc mà tôi quen, bắt đầu từ Rithina, con gái của Tổng đốc Thành phố Gururian, đang tiến về phía này từ xa.

Kiểu này hay kiểu khác, chỗ này đã biến thành một mớ hỗn độn rồi.

Thường thì tôi sẽ có những cuộc trò chuyện yên ả trong khi khiêu vũ đôi chút, vậy tại sao hôm nay lại thành ra thế này nhỉ.

Mà thôi, chắc không sao.

Có lẽ chỉ là ảo tưởng hão huyền của mình, nhưng hãy thử trải nghiệm cảm giác của một anh chàng nổi tiếng một lần xem sao.

Dù hầu hết các cô gái đều là loli, nhưng đòi hỏi xa xỉ quá cũng không tốt nhỉ.

Sau khi khiêu vũ với các cô gái cho đến khi họ thỏa mãn, tôi đã thành công trốn thoát bằng cách nói rằng muốn đi xem tình hình người của mình.

"No bụng~?" - Tama

"Bụng Pochi no căng tròn luôn nanodesu." - Pochi

"Quả thực là ngon hết ý. Em sẽ không thể nào quên được vị Ecu quay nguyên con." - Liza

Các cô gái thú nhân đang thư giãn với khuôn mặt mãn nguyện trong khu vực buffet ở sảnh trung tâm.

Tôi có hứng thú với món ăn quay nghe như tên một loại tiền tệ, nhưng chẳng còn lại gì cả. Hối hận thật sự.

"Chủ nhân, anh tới trễ rồi." - Arisa

"Nn, trễ nải." - Mia

"Mừng Chủ nhân quay lại." - Nana

Vừa nghe Arisa và Mia nói, tôi vừa uống nước trái cây mà Nana đưa, giải tỏa cơn khát trong cổ họng.

"Mừng anh quay lại, Chủ nhân. Tuy chỉ có một ít, nhưng em đã để dành cho anh mấy món này." - Lulu

"Cảm ơn Lulu nha." - Satou

Nhận chiếc đĩa từ Lulu, tôi thưởng thức nhiều hương vị khác nhau.

Đối với món Ecu quay nguyên con mà Liza hết lời khen ngợi, hương vị có chút độc đáo, đậm đà nhưng không giống thịt bò hay thịt lợn, lại có độ dai mà cô ấy thích.

Vì dường như những món trên đĩa là do Liza đề nghị, tôi cũng cảm ơn cô ấy.

Cảm thấy no bụng, tôi quyết định đi dạo một vòng để tiêu hóa thức ăn.

Buổi khiêu vũ thì hay và tuyệt, nhưng tôi dẫn mọi người đi hóng gió dưới con đường hoa rực rỡ ánh đèn.

Tôi thấy Zena-san trên radar, vừa mới đến sảnh tiệc. Tôi sẽ đến gặp cô ấy sau khi đi dạo một vòng.

Mà hình như cô ấy đi cùng với Vu nữ Auna-san, con gái của Bá tước Seiryuu thì phải.

"Này, đó không phải là Mito-cchi ư?" - Arisa

Nơi Arisa chỉ, Hikaru đang đứng một mình trong vườn hoa, ngẩng mặt nhìn trời, có lẽ cô bé đang cố kìm nén để không bật khóc.

"Mito." - Satou

"A, IchiSatou." - Hikaru

Khi mắt chúng tôi gặp nhau, Hikaru nở một nụ cười gượng gạo.

"Có chuyện gì à?" - Satou

"Ừa." - Hikaru

Hikaru lắc đầu trước lời tôi nói.

"Bộ gia đình đức vua làm gì xấu với cô à?" - Arisa

"Ahaha, không có. Mọi người đều là những người tốt cả." - Hikaru

Hikaru cười, phủ nhận nghi ngờ của Arisa.

Thế nhưng, nụ cười của cô bé trông rất gượng ép, cô nhanh chóng ngưng cười và ánh mắt lại trở nên xa xăm.

"Mọi người ấy thực sự đều tốt cả, nhưng nó khiến em nhớ lại Sharlick-kun và những người khác..." - Hikaru

Hikaru khóc thút thít.

Tôi ôm lấy đầu cô bé, và để em ấy khóc cho thỏa thích.

Thấy cảnh đó, Liza dẫn các cô gái khác trừ Arisa đến một chái đình gần đó.

Dường như Arisa đang làm nhiệm vụ canh gác để đảm bảo không có chuyện mờ ám nào xảy ra giữa tôi và Hikaru.

Tôi cảm thấy một cơn gió nhẹ khi đang an ủi Hikaru.

Đó không phải là cơn gió nên thơ gì đâu, có lẽ là phép thuật hệ phong [Gió Dò Tìm].

"A, Zena-san và Liza-san." - Arisa

Đúng lúc đó, Zena-san xuất hiện từ chái đình khi Hikaru vừa lau khô nước mắt.

"Satou-san... Hở? Anh ở cùng Mito-san hôm nay sao?" - Zena

"Phải, cô ấy cảm thấy không khỏe trong đám đông, nên bọn anh ra đây hóng gió một chút." - Satou

Đúng rồi, tôi sẽ giới thiệu Hikaru là bạn thuở nhỏ của mình với Zena-san.

Dường như Zena-san đã để Bá tước và Auna-san ở lại trong sảnh để đi tìm tôi một mình. Liza là người đã thấy Zena-san nên đã chỉ đường cho cô ấy đến đây.

Vả lại, Liza không phải là người duy nhất tìm thấy Zena-san...

"Satou!? A-anh lại đi tán tỉnh ai ở đây nữa rồi." - Karina

"Hở, lại là Karina-tan và Sera-sama." - Arisa

Tiểu thư Karina, đi cùng với Sera, đang bước tới đây với vẻ mặt giận dữ. Sera đang mỉm cười, nhưng tôi có cảm giác gò má cô ấy đang co giật.

Hôm nay đúng là toàn drama, có lẽ vì tôi nghĩ rằng chẳng có việc gì mình làm là xấu, thì lại có thêm một quả bom nữa được ném vào.

『Yamato? Shiga Yamato?!』- Rakâ

Tiếng đó phát ra từ Linh thú Raka đang tỏa ánh sáng xanh lam từ trán của tiểu thư Karina.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!