※ Câu chuyện này diễn ra sau [Phụ chương: Hành trình của Đội Zena (3)]
※ Dành cho những ai không nhớ John Smith là ai, hãy đọc lại [Phụ chương: Hồi bĩ cực của một kẻ dịch chuyển]
Sau khi chia tay Mito và những người khác tại Lãnh địa Zetsu, tôi trà trộn vào dòng người di cư đi bộ để đến Vương Đô.
Tôi đã nghĩ mình có thể hoàn thành mục tiêu ở đó, nhưng…
"Bọn ta không thể để ngươi gặp Chủ nhân nếu không có thư giới thiệu. Cút xéo đi, tên thường dân." - Tên quản gia.
Tôi bị một tên quản gia của dinh thự đuổi đi một cách thô bạo.
Chủ nhân của dinh thự này là một chuyên gia nổi tiếng về ma cụ, đặc biệt là tay chân giả. Tôi đã lặn lội từ xa đến Vương Đô chỉ để thay thế cánh tay bị con bọ ngựa trời đánh xơi mất.
"Mẹ kiếp, cái thằng khỉ đột đó, mặc quân phục còn hợp hơn là cái bộ đồ quản gia." - John
Sau khi chắc chắn gã khỉ đột đã khuất sau cánh cửa, tôi mới đứng dậy chửi thầm.
"Thư giới thiệu à…" - John
Tôi thử lướt qua những người mình quen trong đầu.
Soutari, cô nàng Elf tai dài đã dạy tôi ngôn ngữ của Vương quốc Shiga. Nàng đúng là một mỹ nhân, nhưng lại là một mật vụ, nên không đời nào có người quen trong giới quý tộc.
Tiếp theo là ông già chủ quán trọ ở Thị trấn Puta. Tôi có thể tiếp tục cuộc hành trình của mình là nhờ đã dạy cho ông lão công thức làm mayonnaise.
Ổng khoác lác rằng mình là bạn của lãnh chúa thị trấn, nhưng chắc chỉ là chém gió thôi. Không thể trông cậy được.
Nhắc mới nhớ, sau đó, tôi đã lên đường cùng một nữ khách trọ… Haizz, con mụ đó đúng là đồ khốn. Ả suýt nữa đã bán tôi làm nô lệ sau khi chuốc cho tôi say khướt.
Haizz, giá mà lúc đó tôi còn giữ cái smartphone và cuốn sổ tay thì có lẽ đã mua được một tước vị quý tộc rồi.
Tôi cũng thử nhớ lại những người ở Vùng tự trị Chuột Xám.
Nón Đỏ từng nói mình là anh trai của tộc trưởng, nên chắc chắn anh ta thuộc tầng lớp cai trị. Nhưng khoảng cách quá xa, mà kể cả có nhận được thư giới thiệu từ họ, tôi cũng không chắc nó có tác dụng gì ở một vương quốc phân biệt đối xử với á nhân thế này.
Tiếp đó, tôi nhớ lại những người ở Lãnh địa Seryuu và Lãnh địa Lesseu. Không phải cô đội trưởng xinh đẹp giản dị của Lilio là quý tộc sao? Tôi không nhớ rõ tên cô ấy lắm.
Cô ấy trông có vẻ là người dễ mủi lòng, tôi nghĩ cô ấy sẽ viết ngay cho tôi một lá thư giới thiệu nếu tôi nhờ vả thông qua Lilio.
Tôi nhớ đến Mito, người đang say ngủ trong một khu phế tích bí ẩn, nhưng bả đã nói: "Tôi không phải quý tộc đâu"; hơn nữa, ngay từ đầu, vấn đề bả là người hay không phải người còn chưa rõ, nên đừng trông mong gì cho mệt xác.
Nếu tôi không nhầm thì Lilio và mọi người nói rằng họ đang hướng đến Thành Phố Mê Cung. Tôi sẽ rời khỏi nhà hàng mình đang ở và bắt một chuyến xe thẳng tiến đến đó vậy.
Ông già chủ nhà hàng bảo tôi ở lại cưới con gái ổng, nhưng tôi đã từ chối vì tôi không thể nấu ăn được.
Tôi sẽ giữ bí mật chuyện khuôn mặt Lilio thoáng qua đầu lúc ổng đề cập đến chuyện cưới xin.
"Nii-san một tay mà cũng đến Thành Phố Mê Cung sao?" - Một cậu nhóc.
"Ừ, anh muốn gặp một người quen." - John
Một cậu nhóc đang ngồi cạnh tôi trên xe bắt chuyện.
Phá vỡ được cái hào quang [Đừng bắt chuyện với tôi] trong khi tôi đang cố hòa mình vào bối cảnh thế này, thằng nhóc này đúng là có kỹ năng giao tiếp pro thật.
"Em đã nghĩ sẽ cản anh lại nếu anh nói muốn trở thành một mạo hiểm giả đấy." - Cậu nhóc.
Cậu nhóc nở một nụ cười đúng tuổi và tỏ vẻ nhẹ nhõm.
Tôi đã định tìm một công việc ở Thành Phố Mê Cung sau khi gặp Lilio, nhưng xem ra tôi không nên đề cập đến chủ đề đó thì hơn.
"Rất nhiều người quen của em cũng đến Thành Phố Mê Cung, nhưng chỉ sau nửa năm thì còn lại một nửa, và rồi trong ba năm qua không còn ai quay về nữa." - Cậu nhóc.
"C-Chắc hẳn là khắc nghiệt lắm ha." - John
"Vâng, đúng vậy đó. Nhưng mà, em thì khác nhé? Em được người gác cổng thị trấn dạy cho cách chiến đấu. Tiêu diệt goblin dễ như ăn bánh." - Cậu nhóc.
Tôi đáp lại lời khoe khoang của cậu nhóc: "Vậy à, cố gắng lên nhé", rồi nhắm mắt lại.
Những gì cậu nhóc nói nghe cứ như cắm flag, nên tôi quyết định không nói chuyện với ai nữa cho đến khi chúng tôi đến thị trấn tiếp theo.
"Xin lỗi, nhưng tôi chỉ có thể đưa mọi người đến đây thôi. Từ giờ, mọi người phải đi bộ đến Thành Phố Mê Cung." - Người lái xe.
"Này! Thế này là sao! Không phải tôi đã trả tiền để đi đến tận Thành Phố Mê Cung à?" - Cậu nhóc.
"Đành chịu thôi cậu bé. Đó là lệnh của tổng đốc." - Người lái xe.
Một người đàn ông và cậu nhóc ngồi cùng tôi xông đến chỗ người lái xe, nhưng quyết định của một quý tộc thì không đời nào có thể bị thay đổi ở một quốc gia sùng bái quý tộc như thế này.
Lý do cho yêu cầu này có lẽ là vì trận mưa thiên thạch có thể nhìn thấy trên bầu trời phía đông chiều nay.
Các hành khách đều hoảng sợ, nhưng dựa vào khoảng thời gian giữa tia chớp và âm thanh truyền đến chỗ chúng tôi, điểm rơi chắc chắn phải cách đây hơn 1000 cây số, nên đó chỉ là nỗi sợ hãi không cần thiết.
Nếu thiên thạch đó to bằng cái đã làm khủng long tuyệt chủng thì lại là chuyện khác, nhưng nếu điều đó xảy ra, thì có chạy đằng trời.
Tôi phát mệt khi thấy đám hành khách làm khó người lái xe.
Sau khi đòi lại tiền, tôi cố tìm một chiếc xe khác đi thẳng đến Thành Phố Mê Cung.
May mắn thay, trong vòng một giờ, tôi đã ngồi được lên một chiếc xe chở đầy giáo, rìu và cuốc.
Dường như việc trồng cây quanh Thành Phố Mê Cung rất khó khăn, nên những dụng cụ mộc này phải được vận chuyển từ các thành phố lân cận.
Chắc là do mùa vụ, nhưng có rất nhiều thanh thiếu niên đang hướng đến Thành Phố Mê Cung.
Từ những đứa trẻ còn nhỏ hơn cả học sinh cấp hai cho đến những thanh niên trạc tuổi học sinh cấp ba.
"Năm nay có nhiều ứng viên mạo hiểm giả ghê." - Người bán rong.
Người bán rong đang lái xe bắt chuyện với tôi trong khi nhìn những thiếu niên đang đi bộ trên đường.
"Vậy à?" - John
"Cứ vào thời điểm này trong năm, thường có nhiều người trẻ khao khát trở thành mạo hiểm giả và bỏ nghề thợ mộc; nhưng năm nay có một số người đã tiêu diệt được [Chủ Tầng] rồi trở thành quý tộc. Rất nhiều đứa trẻ đang mơ mộng về điều đó." - Người bán rong.
Hiểu rồi, không phải Giấc Mộng Mỹ, mà là Giấc Mộng Mê Cung à.
Trong khi tôi đang nghĩ vẩn vơ, chiếc xe tiến vào một ngôi làng được bảo vệ bởi những cột trụ kết giới.
Khi xe dừng lại ở quảng trường, một người trông giống trưởng làng trong bộ đồ tươm tất đến thương lượng gì đó với người bán rong.
Dựa trên thói quen ăn ngủ của chúng tôi ở các ngôi làng từ trước đến nay, có lẽ ông ta đang thương lượng về phí gửi xe, nước giếng và việc bán củi đốt.
Giá của những thứ này chỉ vài đồng, nhưng dường như đó là một nguồn thu nhập quan trọng của ngôi làng.
Người bán rong cũng bán vài thứ dân làng yêu cầu như thuốc mỡ hay đinh để giảm chi phí.
Tôi canh chừng phía sau xe để đề phòng trộm cắp trong khi người bán rong làm việc.
Theo lời ông ấy, nguy cơ trộm cắp bên trong những ngôi làng thế này còn phổ biến hơn cả khi đi trên đường.
Trong suốt mùa mà thanh niên nam nữ đổ về Thành Phố Mê Cung, hiệp sĩ đoàn của hoàng gia thường xuyên tuần tra trên đường lộ, nên bọn trộm cướp và những kẻ tương tự thường lẩn trốn rất kỹ.
Ngoài chúng tôi, có rất nhiều thiếu niên mặc đồ lữ hành đang chuẩn bị cắm trại ở khu đất trống.
Mà cái gọi là "chuẩn bị" của họ cũng chỉ là trải áo choàng ra đất rồi ngủ, hoặc sửa soạn bữa ăn. Nhiều người chỉ nấu cháo bánh mì gồm rau khô và bánh mì đen hầm chung.
Dường như đó là chuyện bình thường ở đây, nhưng tôi khá ngạc nhiên khi lần đầu thấy bánh mì đen được hầm chung.
"Cảm ơn vì đã đợi. Ăn tối thôi. Tôi nhờ việc này cho John được không?" - Người bán rong.
"Ừ, để đó cho tôi." - John
Tôi múc nước từ giếng gần đó, đổ vào chiếc nồi đặt trên bếp lò mà người bán rong mang ra.
Một khi có vốn, việc đầu tiên tôi sẽ làm là chế tạo máy bơm tay và phổ biến nó ra khắp các làng mạc.
Khoảnh khắc những bọt khí nổi lên từ nước trong nồi, tôi bỏ ngũ cốc và thịt khô vào để làm risotto. Bọt khí vỡ tung khi nước sôi, và mùi thơm của gia vị lan tỏa ngào ngạt.
Những người khác trên quảng trường đang nhìn sang đây với ánh mắt ghen tị, nhưng chúng tôi không có đủ để chia cho họ.
Việc của người bán rong là múc món risotto đã chín vào bát.
Bởi vì làm việc đó bằng một tay khá là phiền phức. Hồi còn một mình, tôi toàn ăn thẳng từ trong nồi.
"Yup, ngon đấy. Cậu có muốn bán món này không? Tôi cá là sẽ đắt hàng lắm." - Người bán rong.
"Xin lỗi, nhưng làm chúng tốn quá nhiều công sức." - John
Tôi thẳng thừng từ chối lời đề nghị của ông bán rong lần thứ mười lăm.
Tôi cũng muốn sản xuất hàng loạt để kiếm chút lợi nhuận, nhưng tôi không có đủ vốn.
Chắc chắn tôi có thể kiếm được nhiều lợi ích nếu hợp tác với ai đó, nhưng tôi chỉ thấy trước được viễn cảnh đối tác kinh doanh sẽ cuỗm hết lợi nhuận rồi bỏ trốn, nên tôi chẳng muốn hợp tác với ai cả.
Có lần tôi nghe nói Thương hội Echigoya ở Vương Đô đang thu mua ý tưởng, nhưng tôi không muốn tiếp xúc với họ chút nào.
Kẻ nào lại đặt cho thương hội của mình cái tên của một [thương nhân gian ác trong phim dã sử] thì không thể nào là người tốt được.
Từ những tin đồn tôi nghe được, thương hội đó dường như có quyền lực vô song mà ngay cả giới quý tộc cũng phải kiêng dè, nên chắc chắn kẻ đứng đầu phải là một người tái sinh hoặc dịch chuyển với cheat cấp admin.
Xem ra sớm muộn gì tôi cũng sẽ phải chạm trán hắn, nhưng nếu được, tôi muốn làm điều đó sau khi đã tích lũy đủ sức mạnh.
Vượt qua dãy núi trước Thành Phố Mê Cung, tôi thấy thành phố và những ngọn núi trọc phía sau nó, bên ngoài vùng đất hoang mạc.
Thậm chí còn có nhiều ngọn núi hơn nữa ở phía xa, và có vẻ như tiếp đến là sa mạc.
Giờ thì cuối cùng tôi cũng có thể nghỉ ngơi sau chuỗi ngày leo núi rồi.
Khi chúng tôi đến gần chân núi, nhiệt độ dần tăng lên.
Chậc, khí hậu ở thế giới này tùy hứng quá, khiến tôi nghi ngờ liệu hành tinh này có phải hình cầu không nữa.
Nhiệt độ tăng lên mỗi khi chúng tôi tiến gần hơn đến Thành Phố Mê Cung.
Thật khó tin là phía bên kia ngọn núi lại có khí hậu mùa xuân.
"Ặc, bầu nước của tôi hết rồi." - John
"Cậu uống nhiều như vậy thì chẳng trách. Có một cái giếng ở trạm nghỉ chân mà cậu có thể thấy đằng kia kìa." - Người bán rong.
"Đùa tôi chắc." - John
Tôi cảm giác mình sắp thua trận trước cơn khát rồi.
Chậc, đáng lẽ phải có vài cái máy bán hàng tự động nếu đây thực sự là đường quốc lộ chứ.
Tôi nhớ cảnh vật ở Nhật Bản quá.
Tôi ngắm nhìn những con tàu bay lướt qua bầu trời trên đầu, cố gắng quên đi cơn khát.
Không thể nào. Sao mà quên được cơn khát bằng cách này chứ.
"Nếu cậu khát đến chết, sao không thử ăn quả beria đằng kia." - Người bán rong.
"Beria nào cơ?" - John
"Không biết à? Là mấy cái mọc dọc đường có lá như gai ấy. Cậu có thể nhổ cả thân dài hoặc hái lá của nó." - Người bán rong.
Tôi gật đầu với ông bán rong, rồi thu thập những cây mọng nước giống lô hội gần đó.
Theo chỉ dẫn của ông, tôi cắt phần đầu, sau đó dùng muỗng ăn phần thịt màu xanh ngọc lục bảo bên trong.
"Kinh quá." - John
"Tệ lắm à?" - Người bán rong.
Mùi như cỏ và còn hơi chua nữa.
Kết cấu giống như sữa dừa thì không tệ lắm, nhưng đây không phải là thứ bạn sẽ ăn nếu có lựa chọn khác.
Tôi có cảm giác mình sẽ bị tiêu chảy nếu ăn nhiều, nên sau khi giải tỏa cơn khát, tôi đã vứt chúng sang lề đường.
Ngày hôm sau, chúng tôi vào Thành Phố Mê Cung sau khi đi qua một cánh cổng lớn được bảo vệ bởi những bức tượng đá kỳ vĩ.
Tôi chia tay người bán rong ở cổng chính, rồi đi thẳng đến Công Hội Mạo Hiểm Giả khu Tây để xem Lilio và mọi người có ở đó không.
"Hở? John đó à?" - Lilio
"Lilio." - John
Xem ra vận may của tôi cũng không tệ lắm.
Người tôi đang tìm lại tìm thấy tôi trước.
"Sao vậy? Chẳng phải anh đã theo đuổi mỹ nhân-san và đi đến Vương Đô rồi sao?" - Lilio
"Tôi có chuyện muốn nói với Lilio-" - John
Tôi kể cho Lilio nghe về lá thư giới thiệu.
Sau khi bảo tôi: "Em nghĩ là không ổn đâu", Lilio dẫn tôi đến chỗ Marientale, cô đội trưởng.
"Thư giới thiệu à?" - Marientale
"Đúng vậy, tôi không thể nhờ họ làm cho mình một cánh tay giả nếu không có thư giới thiệu từ một quý tộc." - John
Biểu cảm của Marientale-san trở nên u ám sau khi nghe tôi nói.
"Tôi xin lỗi. Tôi thuộc dòng dõi quý tộc, nhưng một lá thư từ một quý tộc không có họ hàng thân thích thì chỉ tổ làm trò cười thôi. Ít nhất nó phải là thư từ một gia chủ có tước vị nam tước trở lên." - Marientale
Không ổn là đây sao.
"Iona-san có thể làm được không?" - Lilio
"Tôi xuất thân từ một gia đình nam tước, nhưng chúng tôi chỉ là chi nhánh thôi. Nếu tôi viết thư giới thiệu một cách bất cẩn, tôi sẽ bị gia tộc trưởng khiển trách mất." - Iona
Lilio thử hỏi người đồng nghiệp onee-san-sexy, nhưng cũng nhanh chóng vô vọng.
Cũng dễ hiểu thôi, việc này chẳng khác nào nhờ kiếm việc làm từ bạn trai cũ của bạn của bạn nếu ở Nhật Bản.
"Thiệt tình, cậu đúng là xui xẻo. Giá mà cậu đến trước khi Satou-san lên đường thì tốt biết mấy." - Lilio
Satou?
"Người đó là người thế nào?" - John
"U-ừm, nói sao nhỉ…" - Lilio
Tôi đã bị thuyết phục sau khi nghe câu chuyện của Lilio.
Gã đó không phải người tái sinh thì cũng là người dịch chuyển. Hơn nữa, xét từ khởi nguồn câu chuyện tình lãng mạn của Marientale-san, thân phận của Anh Hùng Mặt Nạ Bạc đã tay đôi với thượng quỷ ở Thành Phố Seryuu hẳn là gã Satou kia.
Dựa vào chuyện họ nói rằng cậu ta có tóc đen và khuôn mặt giản dị giống người Nhật, cậu ta hẳn là một anh hùng được triệu hồi.
Anh hùng hiện tại của Đế quốc Saga hình như tên là Masaki, nên gã Satou này có thể đã được một quốc gia khác triệu hồi.
Từ những gì tôi nghe được từ Soutari, mật vụ của Đế quốc Saga, những người được Vương quốc Rumooku triệu hồi không có bất kỳ cheat nào như tôi, do đó, gã này đã cheat rồi thì hẳn phải được triệu hồi bởi một thế lực khác.
Đột nhiên, tôi nhớ lại trận mưa thiên thạch hôm nọ và vụ [Sao Rơi] mà tôi từng nghe.
Lẽ nào gã Satou này là người đã làm điều đó?
Nếu đúng là vậy, thế lực quái nào đã triệu hồi Satou?
Nếu hắn được một vương quốc triệu hồi, thì nước đó đã dùng sức mạnh ấy để thống nhất thế giới từ lâu rồi.
Có vẻ như chiến tranh đang xảy ra ở phía đông và phía tây của đại lục, nhưng không có dấu hiệu nào ở trung tâm là Vương quốc Shiga và các nước lân cận.
Vì thế, người triệu hồi có lẽ không phải là một quốc gia.
Mà cậu ta lại chiến đấu chống lại quỷ, nên có vẻ như quỷ hay ma vương cũng không phải là kẻ đứng sau.
Phải chăng, kẻ triệu hồi cậu ta là một vị Thần?
Tôi đã tự mình tưởng tượng ra cả một tấn kịch bản như vậy.
Marientale-san đề nghị nhờ gã Satou viết một lá thư giới thiệu, nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối.
Satou hẳn là một kiểu nhân vật chính cheat.
Không nghi ngờ gì nữa, nơi nào có cậu ta, nơi đó sẽ có biến.
Tôi không muốn lại gần một nơi nguy hiểm như vậy chút nào.
Hơn nữa, người thương của Satou—Marientale-san—đang ở tại Thành Phố Mê Cung này.
Áp dụng truyện cổ tích vào đời thực là một điều nguy hiểm, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, thế giới này có mối tương quan khá cao với truyện cổ tích. Nơi này chắc hẳn sẽ an toàn miễn là cô ấy còn ở đây.
Ngay cả khi có chuyện gì xảy ra, Satou có lẽ sẽ xuất hiện để dẹp tan nguy hiểm trước khi cô ấy gặp nạn.
Tôi sẽ ở lại Thành Phố Mê Cung này với lý do không có ai ủng hộ.
Dĩ nhiên, nguyên nhân không chỉ có vậy.
"John, anh lại đi một mình nữa à?" - Một cô gái thỏ nhân.
"Ừ." - John
"Sao anh không nhập đội với bọn tôi?" - Cô gái thỏ nhân.
"Xin lỗi." - John
Tôi từ chối lời mời của một cô gái thỏ nhân đang khoác áo choàng màu lam, rồi một mình tiến vào mê cung.
Mục tiêu của tôi là những rương kho báu.
Gần đây tôi đã phát hiện ra những mảnh giấy ghi công thức ma dược sử dụng quả beria bên trong những rương báu ở các tầng nông.
Trực giác mách bảo tôi rằng đây là "kiệt tác" của Satou-shi.
Từ những lời đồn tôi nghe được ở Thành Phố Mê Cung, gã Satou-shi này là một [Người Nhật Tốt Bụng]. Gã đó có lẽ đã chuẩn bị sự kiện rương kho báu này.
Thôi kệ đi, việc tìm kiếm công thức này hấp dẫn hơn nhiều.
Dĩ nhiên nó sẽ giúp tôi kiếm được chút lợi lộc, nhưng có một điều khác còn đáng để hào hứng hơn.
Cách đây vài ngày, tổng đốc Selbira đã thông báo rằng mạo hiểm giả nào tìm thấy mảnh cuối cùng sẽ được ban tước vị hiệp sĩ.
Theo lời đồn trong thành phố, điều này được khởi xướng bởi một người phe cánh tổng đốc, Nam tước Dyukeli, nhưng kể cả khi họ không thể ban cho tôi tước vị, thì Hầu tước chắc chắn có thể viết một lá thư giới thiệu chứ nhỉ.
Trong khi kiểm tra tấm bản đồ tự vẽ của mình, tôi đột phá vào một khu vực chưa được khám phá.
Sẽ rất khó khăn nếu đi vào sáng sớm.
Người ta nói rằng, việc một mình thám hiểm mê cung qua đêm là điều phi lý.
Tôi có thể khẳng định rằng việc tiếp tục thám hiểm mà không ngủ đủ giấc, ngay cả trong điều kiện tốt nhất, cũng là điều không thể.
Ngay lúc tôi đang nghĩ mình nên sớm quay về, một đài bia đá trong hành lang bỗng nhấp nháy.
Chết tiệt! Là Lỗ Phun.
Tôi ném một quả bom thối xuống đất rồi cắm đầu bỏ chạy.
Thế nhưng, tôi đã quá vội vàng và không chú ý đến bước chân của mình.
Khoảnh khắc chân tôi giẫm lên một phiến đá lớn trên mặt đất, nó vỡ ra và một cái hố xuất hiện.
Tôi ngay lập tức ném sợi dây thừng ở hông ra, nhưng tôi chẳng phải là một anh hùng biến hình để có thể khiến nó quấn quanh gờ tường hành lang.
Sự thật đó không phải là một cái hố thẳng đứng, mà là một con dốc, thật sự là một sự cứu rỗi.
Tôi gặp may rồi.
Đã bao nhiêu ngày trôi qua kể từ khi tôi nghĩ như vậy nhỉ.
Có vẻ như tôi đã rơi vào một lối đi ngay sau khi Lỗ Phun xuất hiện quái vật.
Lời đồn ở Thành Phố Mê Cung nói rằng, trong vòng 100 năm qua, người duy nhất bước vào tận cùng một Lỗ Phun và còn sống trở ra là Satou-shi và đồng đội của cậu ta.
Hiện tại, mỗi khi gặp quái vật, tôi lẻn qua những con mình không thể thắng, và chỉ chiến đấu với những con tôi có thể hạ gục như goblin hay lai sói, trong khi tiến sâu hơn vào hành lang ngầm.
Hành lang ngầm tiếp tục dẫn sâu vào một căn phòng lớn đầy mạng nhện, một ngõ cụt.
Dĩ nhiên, có thể có một lối đi ở phía bên kia căn phòng, nhưng tôi biết rằng bầy goblin đang chiếm giữ căn phòng đó sẽ là dấu chấm hết cho tôi, tôi không thể mạo hiểm khiêu chiến chúng.
Tôi đã sống sót được nhờ hũ mayonnaise và kẹo đá mà tôi luôn mang theo phòng hờ, cùng với nước nhỏ giọt từ tường hành lang.
Nhưng mà, tình hình đang trở nên tồi tệ.
Tôi đã hết mayonnaise vào ngày thứ hai và viên kẹo đá tôi vừa ăn là viên cuối cùng.
Trên hết, một con bọ ngựa khốn kiếp đã mắc vào bẫy ngay trước nguồn nước. Mạng sống của tôi thực sự sẽ bị đe dọa nếu tôi không thể uống nước.
Đạn đặc biệt, còn lại ba viên.
Kể cả khi tôi có thể dùng súng, tôi vẫn không thể thắng được con bọ ngựa chết tiệt đó.
"Aah... chiếu tướng rồi sao." - John
Một viên đạn ân huệ chăng?
"Này người sắp chết ở kia, ta nói chuyện một chút được không?" - ?
Là ảo giác thính giác sao?
"Nếu ngươi có thể cho ta kiến thức ta tìm kiếm, ta có thể ban cho ngươi một điều ước." - ?
Hay có lẽ là một con yêu ma?
Quỷ sứ cũng được.
Làm ơn cứu tôi khỏi cơn khát này.
"Cho tôi nước." - John
"Đây." - ?
Thứ nước tôi nhận được lạnh và tuyệt vời đến mức không thể diễn tả bằng lời. Cảm giác như thể dòng nước mát lạnh thấm sâu vào cơ thể tôi.
Sau khi thoát khỏi tình huống nguy kịch, tôi nói với người đàn ông bằng bộ não đã khởi động lại đôi chút.
"Ông muốn biết điều gì?" - John
Nếu chỉ là cách làm thuốc súng không khói hay động cơ đốt trong thì không sao, nhưng sẽ rất tệ nếu ông ta hỏi cách chế tạo vũ khí hạt nhân.
Trường hợp tệ nhất là ông ta hỏi cách làm kali cyanide hay sarin.
"Chỉ cho ta cách làm bầu khô." - ?
"Hả?" - John
Tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.
Ông ta... vừa... nói... cái... quái... gì... vậy?
"Ngươi không biết cách làm [bầu khô] sao?" - ?
"Không, không phải, với quả bầu hồ lô, ông phải…" - John
Tôi chỉ cho người đàn ông cách làm [bầu khô] trong khi cố lục lại ký ức của mình.
"L-Lẽ nào lại đơn giản như vậy sao?" - ?
"Vâng, [bầu khô] mà ông muốn dùng cho món sushi cuộn chắc chắn phải là công thức đó." - John
Rõ ràng ông ta thực sự muốn biết điều đó.
Tôi không thể nhìn rõ với tầm nhìn mờ ảo của mình, nhưng niềm vui của ông ta không giống như đang diễn kịch chút nào.
"Cảm ơn! C-Cậu có thể chỉ tôi cách làm cola luôn không?" - ?
"V-Vâng." - John
Tôi trả lời câu hỏi của ông ta.
Tôi có cảm giác như mình thậm chí còn biết cả những kiến thức mà lẽ ra tôi không nên biết, nhưng chắc đó chỉ là tôi tưởng tượng thôi.
"Kuro-sama, chàng trai này là?" - Một cô gái.
"Hãy tiếp đãi cậu ta như một vị khách danh dự. Ta đã đáp ứng ước muốn của cậu ấy, nên hãy gọi ta khi cậu ta tỉnh lại." - Satou
"Vâng ạ." - Một cô gái.
Tôi cảm thấy như mình đã nghe những lời đó trong lúc mơ màng.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trên một chiếc giường có màn che trông như dành cho quý tộc, với một bữa sáng thịnh soạn được chuẩn bị bởi một cô hầu gái xinh đẹp.
Chắc chắn là mơ rồi.
Lẽ ra tôi phải đang nằm ở đáy mê cung mà không có cách nào thoát ra.
Đây hẳn là hồi quang phản chiếu trước khi chết nhỉ.
Ý tôi là, cánh tay đã bị con bọ ngựa khốn kiếp cắn đứt một năm trước đã mọc lại.
Tôi cử động các ngón tay và rõ ràng nó đã liền lại.
Một giấc mơ thế này cũng tốt.
Với hai tay này, tôi có thể tạo ra bao nhiêu vật phẩm cheat cấp admin mà tôi muốn, những thứ mà trước đây tôi không thể làm được.
Tôi nhận ra một lá thư trên gối khi đang run lên vì sung sướng.
Các thông số giống như từ Đá Yamato được viết trên lá thư.
John Smith. Đó là tên của tôi ở thế giới này.
Lv 13. Có vẻ như cấp độ của tôi đã tăng lên 1 trong suốt cuộc hành trình.
Tôi cũng ghi nhận các kỹ năng của mình như, [Kỹ năng: Ẩn Thân, Che Dấu, Né Tránh], và một cái cuối cùng xa lạ, [Kiến Thức Thất Lạc].
Xem ra tôi đã có được kỹ năng đó trong mê cung.
Dường như cuộc sống ở thế giới khác của tôi đã quay trở lại đúng hướng.
Sau khi để lại một bức thư cảm ơn và một lá thư ghi lại các công thức nấu ăn bằng [Kiến Thức Thất Lạc] cho người cứu mạng mình, tôi rời khỏi dinh thự bằng kỹ năng Ẩn Thân.
Câu chuyện isekai của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu