Satou đây. Chuyện là, những điềm báo thường ập đến bất ngờ với số lượng lớn. Nhưng phần nhiều trong số chúng lại bị lờ đi cho đến khi sự đã rồi.
"Cá khô~?" - Tama
"Toàn là cá không thôi nanodesu." - Pochi
Tôi đưa Tama và Pochi đến một trong những làng chài lớn nhất thuộc lãnh thổ của Hầu tước Ganika.
Chúng tôi ghé qua ngôi làng này để tìm mua cá làm quà cho những người sống ở vùng núi.
Lãnh địa của Hầu tước Ganika nằm giữa tuyến đường hàng không nối liền kinh thành và lãnh địa của Công tước Oyugock, đây là một lãnh thổ thon dài với phần lớn diện tích giáp biển.
"Thương nhân-sama, ngài có muốn mua hàng của tụi em không nya?"
Khi chúng tôi đang đi dọc theo những giàn phơi cá khô để đến khu vực đông người, một cô gái với đuôi câu kỳ lạ đã bắt chuyện với tôi.
Cô ấy là một miêu tộc giống như Tama. Khác với Tama, đôi mắt và tai của cô ấy trông có vẻ mệt mỏi, nhưng dường như cô không có ác ý gì với chúng tôi.
Giải thích rằng mình là một quý tộc thì phiền phức quá, nên tôi quyết định cứ tiếp tục câu chuyện và mặc kệ sự hiểu lầm của cô ấy.
"Ngài đúng là cứu tinh của em nya. Tụi em chỉ có cá và cá suốt nửa tháng nay, ăn không hết nổi nên đành phải làm thành cá khô hết nya. Vậy mà tay thương buôn quen lại bảo, 'làng chài nào trong lãnh thổ cũng trúng quả đậm, giá cá rớt thê thảm, nên họ chẳng buồn mua nữa', ngài thấy có chán không chứ nya." - Cô gái miêu tộc
Khi tôi hỏi giá cá khô, nó rẻ một cách kỳ lạ, chỉ bằng 5% giá ở kinh thành, nên tôi quyết định hốt một mớ lớn luôn.
Cô gái này có vẻ là người đứng đầu của làng, những người miêu tộc và những người mang cá vạm vỡ khác lập tức mang giỏ đến tới tấp ngay khi cô ra lệnh.
"Ngài chỉ định mua cá khô thôi sao nya? Tụi em còn có bào ngư khô và đồ mỹ nghệ làm từ vỏ sò đẹp lắm đó nyao?" - Cô gái miêu tộc
Cô gái miêu tộc lém lỉnh cố chào mời thêm những món hàng đắt tiền.
Trình độ chế tác vỏ sò không hẳn là xuất sắc, nhưng vì tôi nghe nói chúng là đồ thủ công của các góa phụ và những cô gái nhà nghèo, tôi quyết định mua hết vì số lượng cũng không nhiều.
Mình có thể bán chúng tại các chi nhánh nội địa của Echigoya.
Một người mang cá trông như dân chài đến bán mấy con cá giống cá thu, nên tôi mua luôn cả một sọt đầy.
Khi tôi vừa mua xong, ngày càng nhiều dân chài khác ùa tới chỗ tôi để bán hàng.
Xem ra chuyện trúng mùa cá lớn là có thật.
"Bạch tuộc~?" - Tama
"Bạch tuộc bên ngoài mê cung nhỏ xíu à nodesu." - Pochi
Tama và Pochi nghiêng đầu thắc mắc khi thấy bạch tuộc trong số các loại hải sản. Đương nhiên là chúng nhỏ hơn nhiều so với đám Bạch Tuộc Mê Cung to gấp 10 lần trong hầm ngục rồi.
Mà mấy con đó cũng chỉ là muỗi so với Kraken sống ở ngoài khơi xa.
Trong lúc trò chuyện, Tama và Pochi nhanh tay cất những món hàng chúng tôi đã mua vào túi ma thuật của mình.
"Làm làm~" - Tama
"Pochi sẽ chăm chỉ nodesu." - Pochi
"Túi ma thuật kìa nya! Không hổ là thương buôn lớn, đẳng cấp thật khác biệt nya!" - Cô gái miêu tộc
Cô gái miêu tộc reo lên khi thấy cảnh đó.
Ở kinh thành có rất nhiều thương nhân sở hữu túi ma thuật, nhưng có lẽ chẳng có người bán rong nào đi quanh các làng chài lại có được nó, thảo nào cô ấy lại thấy hiếm lạ.
Sau đó, một lão ngư miêu tộc mặc bộ đồ sờn cũ xuất hiện.
Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng, nhưng ánh mắt của những người xung quanh bỗng trở nên thiếu thiện cảm.
"Nghe tôi nói này! Mọi người ơi! Vụ trúng quả đậm này là điềm báo cho thấy người dưới biển từ vực thẳm sẽ tấn công đấy! Chúng ta phải rời khỏi bờ biển và chạy lên núi ngay lập tức!" - Lão ngư
Người dưới biển ư.
Chẳng thèm bận tâm đến không khí xung quanh, ông lão tiếp tục diễn thuyết trong khi trừng mắt nhìn ra biển.
Để chắc ăn, tôi thử quét bản đồ khu vực biển, nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì gọi là "người dưới biển". Dĩ nhiên tôi cũng đã tìm kiếm cả vùng biển bên ngoài lãnh thổ.
Có rất nhiều quái vật, nhưng đó là chuyện thường ngày ở huyện nên tôi bỏ qua.
"Bemud-jiisan, tụi tôi đang có khách quý ở đây đó nya. Mấy lời đó ông về nhà mà nói với con mèo của ông đi nya." - Cô gái miêu tộc
Ngay khi cô gái miêu tộc nói vậy, những dân làng xung quanh cũng hùa vào chế giễu ông lão.
Hừm, tôi ghét kiểu tâm lý đám đông này.
Tôi thúc giục cô gái miêu tộc thanh toán nhanh gọn để chuyển sự chú ý của dân làng khỏi ông lão về phía mình.
"Xin lỗi, cô muốn thanh toán bằng tiền mặt hay châu báu?" - Satou
"Dĩ nhiên là tiền mặt rồi nya! Nếu là tiền đồng thì càng tốt, vì tụi em có thể dễ dàng chia cho mọi người nya." - Cô gái miêu tộc
Dù đã mua rất nhiều, nhưng tổng cộng chỉ có 73 đồng. Từ trước đến giờ tôi toàn mua đồ bằng tiền vàng, nên cảm giác này thật mới lạ.
Dân làng xôn xao khi thấy đống tiền đồng, "Quẩy thôi anh em ơi!"
Chúng tôi cũng được mời tham dự, nhưng vì cần chuẩn bị bữa trưa nên đành từ chối.
Lời nói của ông lão lúc nãy khiến tôi khá tò mò, vì vậy tôi di chuyển đến điểm [Dịch Chuyển Về] bên ngoài lãnh địa Hầu tước Ganika rồi thi triển lại [Khai Phá Toàn Bản Đồ], nhưng không có thông tin gì mới mẻ ngoài việc có một đợt bùng nổ dân số của loài Orc Biển mà tôi lần đầu tiên thấy ở đáy thềm lục địa.
Tôi nghĩ gọi là "biển sâu" trong khi chúng chỉ sống ở thềm lục địa thì hơi sai sai, nhưng chắc cũng không nên bận tâm mấy chuyện vặt vãnh.
Tạm thời, tôi dùng Không Gian Ma Pháp lôi thử một con Orc Biển lên để kiểm tra.
Lũ Orc Biển này về cơ bản là một con heo có vây thay cho chân tay và một cái sừng giống cá kiếm trên trán. Cấp độ trung bình là 3, cực kỳ yếu. Dường như chúng có rất nhiều phân loài, giống như Demi-goblin vậy.
Số lượng của chúng rất đông, nhưng chúng yếu đến mức lũ quái vật biển khác có thể dễ dàng đè bẹp. Với vùng biển vài km xung quanh toàn những quái vật mạnh hơn, chúng có lẽ sẽ chẳng bao giờ lết nổi vào đất liền.
Phải rồi, làm gì có chuyện một thảm họa tầm cỡ thế giới lại dễ dàng bắt gặp như đi chợ thế này.
"Mừng chủ nhân trở lại." - Brownie
"Tôi về rồi đây." - Satou
Khi tôi quay lại phi thuyền nhỏ, một brownie trong bộ đồng phục phi công chào tôi.
Tuy con tàu này có thể tự vận hành, nhưng tôi vẫn để các brownie muốn lái tàu thay phiên nhau điều khiển trong những chặng bay thông thường.
Brownie mặc đồng phục phi công này là một tay nghiện tàu bay chính hiệu, cậu ta đang làm nhiệm vụ trong khi đeo kính bảo hộ và mặc đồng phục.
Hơn nữa, có vẻ cậu ta thích lái tàu bằng bánh lái trên boong, hứng trọn gió mạnh và ánh nắng mặt trời, thay vì ngồi trong buồng lái kín.
Sau khi anh bạn brownie quay lại với bánh lái, tôi bật ma thuật chống gió ở boong ngoài, lấy ra một chiếc ghế xếp từ Kho Chứa, rồi bắt đầu ngả lưng kiểm tra thông tin trong sách du lịch và đối chiếu với những gì tôi thu được từ bản đồ.
Lãnh địa của Hầu tước Ganika là một lãnh thổ trải dài với đường bờ biển dài 1000 km từ đông sang tây, chỉ có một vài khu dân cư bao gồm 4 thành phố, 7 thị trấn và nhiều ngôi làng xung quanh.
Cứ mỗi 40-50 km bờ biển lại có những vịnh nhỏ được bảo vệ bằng trụ kết giới để ngăn chặn quái vật xâm nhập, chúng được dùng làm nơi trú ẩn cho các tàu thuyền đi dọc bờ biển.
Dường như lệ phí vào những vịnh này là nguồn thu nhập chính cho lãnh thổ của Hầu tước Ganika.
Nhìn trên bản đồ, có vẻ hầu hết các làng mạc trong lãnh thổ đều nằm dọc theo những vịnh an toàn này.
Quan sát tình hình bằng phép Thiên Lý Nhãn, vụ trúng mùa cá đậm này không chỉ xảy ra ở ngôi làng ban nãy, mà là tình hình chung của tất cả các làng mạc và thị trấn trong lãnh thổ.
Thiên Lý Nhãn là phiên bản cao cấp của ma thuật Viễn Kiến, tôi có thể nhìn thấy bất cứ nơi nào trên bản đồ.
Tôi bèn liên lạc với Giám đốc Echigoya bằng Điện Đàm.
『Vâng, Elterina nghe đây.』
"Giám đốc, cô có biết gì về hiện tượng trúng mùa cá lớn ở lãnh địa Hầu tước Ganika không?" - Satou
『À vâng, chúng em có biết. Chúng em đã nhận được báo cáo về việc này từ văn phòng chi nhánh trong lãnh địa hầu tước.』 - Elterina
Tifaliza, người nghe chuyện từ giám đốc, đã kể lại báo cáo một lần nữa.
Theo báo cáo, sản lượng đánh bắt tốt hơn 20% so với cùng kỳ.
"Có vẻ như thực tế còn bùng nổ hơn nhiều so với dự đoán trong báo cáo." - Satou
『Chúng em có nên chỉ thị cho chi nhánh mua thêm không ạ?』 - Elterina
"Ừ, nếu là đồ có thể bảo quản khô, thì em cứ mua bao nhiêu tùy thích, miễn là giá không cao hơn giá thị trường thông thường." - Satou
『Em hiểu rồi.』 - Elterina
Tôi rất vui vì cô ấy giải quyết công việc nhanh gọn, nhưng cũng cảm thấy hơi cô đơn khi cô ấy không hỏi lý do hay nơi cất trữ.
Thực phẩm bảo quản mà chúng tôi sắp mua có thể trở thành mặt hàng đặc trưng của các chi nhánh trong đất liền.
Khi con tàu đến thủ phủ của lãnh địa Hầu tước Ganika, chúng tôi được hầu tước kế nhiệm và các quý tộc lãnh đạo chào đón.
Có lẽ là vì tôi đang đi cùng Công chúa Sistina.
Vì đây là thành phố đầu tiên chúng tôi ghé thăm, tôi muốn đi tham quan cùng mọi người, nhưng chúng tôi lại phải tham gia một buổi tiệc trà do nữ hầu tước tổ chức kéo dài cho đến tận tiệc tối.
Tôi đã trao tặng bộ quà ăn và các tác phẩm thủy tinh chế tác bằng ma thuật như thường lệ làm quà biếu.
Vì Hầu tước Ganika là một thủy thủ, tôi đã chuẩn bị một tác phẩm thủy tinh mô phỏng một con tàu buồm lớn.
Nó không khó làm vì tôi chỉ cần bắt chước vật thật. Tôi chọn nó vì nghĩ rằng một con tàu trông sẽ ổn hơn là mấy thanh kiếm thủy tinh.
"Trời đất! Ta chưa từng thấy tác phẩm thủy tinh nào tinh xảo đến thế này, ngay cả ở Công quốc Oyugock. Quá sức tuyệt vời! Đúng là một tuyệt tác! Với một vật phẩm như thế này, ta không thể đáp lễ bằng thứ gì khác ngoài việc tặng lại vật gia truyền của chúng ta, cây Thương Năm Ngạnh của Hải Vương hoặc cây Đũa Phép Song Hải Long." - Hầu tước
Có vẻ Hầu tước Ganika thực sự thích món quà, ông nói một câu đùa khiến cả vợ và tùy tùng của ông phải trợn mắt.
Theo sách du lịch, cây Thương Năm Ngạnh Hải Vương mà ông nhắc đến dường như có tác dụng kìm hãm sự mở rộng phân bố của thủy quái cùng với khả năng chống lại chúng, nên đây là một vật không thể thiếu cho hạm đội.
Đũa Phép Song Hải Long là một cây đũa ma thuật có vai trò hỗ trợ thủy thuật, nó là vật phẩm chủ chốt để sử dụng cấm thuật thủy hệ [Sóng Thần].
Không có pháp sư nào trong lãnh địa Hầu tước Ganika có thể sử dụng cấm thuật, nhưng ở đây có rất nhiều thủy pháp sư, nên vật phẩm này là đối tượng ao ước của cả lãnh thổ.
"Mình à?" - Phu nhân Hầu tước
"Dĩ nhiên là anh đùa thôi. Anh sẽ gả cô con gái út cho Tử tước." - Hầu tước
"Thưa Ngài, nếu ngài đùa quá trớn, vua rắn sẽ biến thành vua rồng đấy ạ?" - Công chúa
"Công chúa Sistina thật am hiểu truyền thống của chúng ta. Mấy đứa, liệu mà học hỏi công chúa đi." - Hầu tước
Tôi đang phân vân không biết nên nói gì để đáp lại Hầu tước, người vừa bị vợ mình nhắc nhở, nhưng như thường lệ, công chúa đã giải quyết xong xuôi trước khi tôi kịp lên tiếng.
"Mấy đứa" mà Hầu tước gọi có lẽ là những cô con gái của họ hàng ông đang có mặt ở đây.
"Tử tước-sama ơi, mê cung là một nơi như thế nào ạ?" - Tiểu thư A
"Thưa Điện hạ, loại nhạc nào đang là mốt ở kinh thành vậy ạ?" - Tiểu thư B
"Sera-sama, năm tới tôi sẽ vào thần điện tập sự. Cô có thể kể chuyện về thần điện cho tôi nghe được không?" - Tiểu thư C
Khi Hầu tước lui về với công việc của mình, các cô gái bắt đầu dồn dập hỏi han như sóng vỗ.
Hầu hết các câu hỏi đều nhắm vào công chúa, nhưng vì công chúa không có hứng thú với âm nhạc hay thời trang, họ đã chuyển mục tiêu sang tôi, khiến tôi chẳng có lấy thời gian để uống trà.
Cô nàng nào trông cũng rất vui vẻ, nhưng có một người lại mang vẻ mặt u sầu.
Cô gái đó không phải con gái của Hầu tước, mà là cháu gái của ông, con gái của một vị Bá tước.
Cô ấy năm nay 15 tuổi, thân hình cân đối và mái tóc dài ngang vai tạo một ấn tượng năng động. Cấp độ của cô là 10, kỹ năng có [Thủy Thuật], [Lái Tàu], và [Lễ Nghi].
"Nereina-sama, bộ cô không thích đồ ngọt sao?" - Satou
"Không có, đây là những món ngọt tuyệt nhất em từng nếm." - Nereina
Tôi thử bắt chuyện với cô con gái bá tước đó, nhưng vì sắc mặt cô ấy trông có vẻ khó chịu, tôi đã ngừng nói chuyện với cô trong suốt buổi tiệc trà.
Sau bữa tiệc, tôi được thưởng thức một ít rượu rum do Hầu tước Ganika giới thiệu và các loại rượu do các quý tộc cấp cao khoe khoang trong một salon phân chia theo giới tính. Dường như có rất nhiều quý tộc nghiện rượu trên lãnh thổ này.
Khi tôi đang đứng trên ban công hóng gió để giã rượu, kỹ năng Thính Tai của tôi bắt được cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ.
"Nereina, liệu người dưới biển có thực sự tấn công từ đáy đại dương không?" - Con gái cả của Hầu tước
"Tiểu thư, em không chắc chắn được." - Nereina
Hình như, đó là cuộc trò chuyện giữa con gái Bá tước Nereina và con gái cả của Hầu tước.
"Nhưng mà, theo điều tra của gia thần, có nhiều báo cáo về việc những loài cá và quái vật chưa từng thấy trước đây lại bị người dân bắt được. Hơn nữa, hạm đội của Nam tước Donsuden lẽ ra phải đến từ tháng trước nhưng đến giờ vẫn chưa thấy đâu." - Nereina
"Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ngoài biển." - Con gái cả của Hầu tước
Con gái hầu tước lẩm bẩm thở dài một tiếng, như thể đó không phải là vấn đề của mình khi nghe những lời tâm sự của tiểu thư Nereina.
Fumu, sự phân bố của sinh vật biển à, cái đó thì mình chưa kiểm tra.
Tôi có xem trên bản đồ, nhưng vì không biết thông tin trước đó nên cũng chẳng so sánh được.
Nghe có vẻ thú vị, có lẽ mình nên kiểm tra một chút.
"Tama." - Satou
"Ngài gọi~?" - Tama
Tôi không nghĩ con bé lại đến thật.
"Bữa tối ngon không?" - Satou
"Tôm Ganika ngon lắm~" - Tama
Tama trong bộ váy dạ hội nở một nụ cười rạng rỡ.
Đối với bữa tiệc hôm nay, tôi không chỉ đi cùng công chúa mà còn dẫn theo tất cả mọi người, bao gồm cả các cô nàng thú nhân.
"Anh biết rồi, anh có chút việc muốn nhờ em." - Satou
"Vô tư đi~" - Tama
Một lúc sau khi Tama biến mất, vài người khác đến ban công.
Tôi đã nhờ Tama gọi Liza, Pochi, Nana và Zena-san tới đây.
"Anh xin lỗi vì đã phá hỏng buổi tiệc của các em, nhưng anh muốn mọi người thu thập một số thông tin trong thành phố." - Satou
"Rõ, thưa Chủ nhân. Đang chờ lệnh của ngài." - Liza
Liza đồng ý ngay với đề nghị bất ngờ của tôi.
Tôi muốn biết liệu cuộc nói chuyện ban nãy có thật hay không.
"Anh muốn các em đến các quán bar ở bến cảng để thu thập thông tin từ các thủy thủ." - Satou
"Rõ ạ." - Liza
"Aye aye~" - Tama
"Roger nanodesu." - Pochi
"Vâng, thưa Chủ nhân." - Nana
"E-em sẽ cố gắng hết sức." - Zena
Liza đi cùng Zena-san, Pochi đi cùng Nana, tôi mở cổng dịch chuyển đến một bến cảng gần đó để họ đi điều tra theo nhóm.
Tất nhiên họ đã thay sang trang phục thường dân.
Tôi cảm thấy hơi do dự khi gửi họ đến những quán bar ở bến cảng đầy những kẻ bặm trợn, nhưng với sức mạnh hiện tại, các cô gái hẳn có thể xử lý gọn gàng mấy tên say rượu quấy rối. Tôi chỉ hy vọng họ không quá tay.
"Còn Tama thì sao~?" - Tama
"Tama có một nhiệm vụ đặc biệt." - Satou
"Nin nin~" - Tama
Ninja thì có việc của ninja chứ.
"Bỏ rơi tụi em, tụi em sẽ không tha thứ đâu!" - Arisa
"Nn, đồng ý." - Mia
Sau khi Tama biến mất, Arisa và Mia xuất hiện bằng dịch chuyển tức thời.
"Anh đâu có bỏ rơi hai đứa. Arisa, em đi thu thập thông tin từ tiểu thư Nereina cùng với Sera. Mia sẽ cùng anh đột nhập vào thư viện để kiểm tra các tài liệu cổ ở đó." - Satou
Mình nên hỏi thẳng hầu tước sau khi xem xét qua một chút.
"Ể, em muốn đi với Chủ nhân cơ." - Arisa
"Vậy thì sau khi điều tra xong với Sera, liên lạc với anh rồi anh sẽ gọi em đến." - Satou
"Hết cách nhỉ. Vì Arisa-chan là một cô gái ngoan, em sẽ đồng ý vậy." - Arisa
Câu này sẽ để lại ấn tượng tốt hơn nếu con bé không búng tay và nháy mắt ở cuối câu.
"Mia, làm ơn xem những cuốn sách bị xích ở đằng kia. Anh sẽ kiểm tra hết các cuốn sách từ phía bên này." - Satou
"Nn, okay." - Mia
Ngay khi chúng tôi đến thư viện tối om bằng không gian thuật, cả hai lập tức bắt đầu điều tra.
Tôi đã buff cho Mia hắc thuật [Tầm Nhìn Đêm].
Tìm kiếm từng cuốn sách một cách đường hoàng sẽ rất mệt, nên tôi cho tất cả sách trên kệ vào Kho Chứa rồi tìm kiếm các từ khóa [Người dưới biển], [Cướp bóc] và [Tai ương].
Dù đã kiểm tra được một nửa trong số 10 kệ sách, tôi vẫn không thể tìm thấy gì khớp.
『Chủ nhân, bọn em xong việc rồi.』 - Arisa
"Okay, anh sẽ gọi em qua." - Satou
Sera vẫn đang ở cùng tiểu thư Nereina và con gái hầu tước, vì vậy tôi chỉ triệu tập Arisa.
"Sera vẫn đang nói chuyện với Nee-tan và những người khác, nên cô ấy ở lại. Chuyện người dưới biển nghe cứ như lời tiên tri của Nostradamus ấy nhỉ. Theo con gái của hầu tước, không có bất kỳ ghi chép nào trong sách lịch sử của gia tộc về việc người dưới biển có thực sự tấn công hay không." - Arisa
Hiểu rồi, xem như đây là một câu chuyện dân gian vậy.
Theo bốn người đi điều tra trong thành phố, một trong những tin đồn lan truyền trong giới bợm nhậu dường như là [Người dưới biển sắp tấn công].
Theo Tama, người đi điều tra các làng chài, việc những loài cá thường chỉ thấy ở ngoài khơi lại bị đánh bắt được ở ven bờ, và nhiều trường hợp quái vật mạnh hoành hành ở bờ biển dường như là có thật.
"Thấy rồi." - Mia
Mia lẩm bẩm.
Từ [người dưới biển] hiện rõ ở nơi ngón tay cô bé chỉ vào.
"Nè, họ có thực sự tồn tại không?" - Arisa
"Ai biết được, có lẽ là vậy nếu những gì viết trong sách này là sự thật." - Satou
Tôi nhún vai trước câu hỏi của Arisa.
Đây là những gì được viết trong cuốn sách mà Mia tìm thấy:
『Mặt đất rung chuyển như thể thuở khai thiên lập địa. Sau đó, biển cả rút cạn, con người hưởng lợi lộc khi có thể bắt hải sản bằng tay không, giết chết những quái vật biển bất động trên cạn, và thu về vô số ma hạch.』
Cũng giống như hiện tượng thủy triều rút đi sau một trận động đất ở thế giới cũ của tôi.
『Nhưng phúc lành ấy không kéo dài lâu. Từ phía bên kia của vùng biển khô cạn, những cư dân dị thường của thành phố dưới biển Nenerie kéo đến tấn công. Dân làng chài còn chưa kịp đặt tên cho người dưới biển thì đã bị chúng ăn tươi nuốt sống từ đầu đến chân...』
Tôi có cảm giác đây là một câu chuyện ngụ ngôn về Sóng thần, nhưng cũng ngờ rằng đây là tác phẩm của một người chuyển sinh nào đó mê mẩn thần thoại Cthulhu.
『Tuy vậy, sự tàn bạo của người dưới biển không kéo dài mãi mãi. Vua của Ganika, người được thần linh ban tặng Hải Vương Thương Năm Ngạnh, đã đẩy lùi người dưới biển khỏi bờ biển, trong khi hoàng hậu mang Đũa Phép Song Hải Long đã đuổi chúng ra khỏi vùng hoang địa.』
Xem ra lãnh địa của Hầu tước Ganika ngày xưa từng là một vương quốc độc lập. Nếu đây là một game RPG, có lẽ tôi sẽ phải tìm Hải Vương Thương Năm Ngạnh và Đũa Phép Song Hải Long rồi dẹp yên thảm họa, nhưng vì phiền phức quá, tôi sẽ không hỏi mượn Hầu tước đâu.
Với thông tin đó, tôi bay lên bầu trời phía trên nơi lũ Orc Biển đang tập trung.
Trong cuốn sách mà Mia tìm thấy còn viết rằng, vào thời điểm đó, một lượng lớn xác Orc Biển bị ăn dở đã trôi dạt vào bờ.
Tôi chỉ mang theo Arisa sau một trận oẳn tù tì nảy lửa.
"Vậy, bắt đầu thôi." - Satou
Tôi chọn [Tách Biển] từ cột ma thuật rồi thi triển.
Lượng MP tiêu thụ tương đối cao đối với một phép thuật cao cấp.
Nước biển bị tách sang hai bên, và một cái hố vuông vức rộng vài km xuất hiện.
"Uoooo, anh là Moses phiên bản isekai à!" - Arisa
Arisa bất ngờ ôm chầm lấy đầu tôi.
Dường như hôm nay con bé không có đủ thời gian để quấy rối tôi.
Mặc kệ đám Orc Biển đang giãy giụa trên đáy biển cạn, tôi di chuyển xuống bằng Vi Thiên.
Vì tôi là tâm điểm của phép Tách Biển, phần biển bị tách ra cũng di chuyển theo tôi.
Thỉnh thoảng có những con quái vật ngon lành cấp trên 30 xuất hiện rải rác, nhưng Arisa đã tiêu diệt chúng bằng không gian ma pháp của mình.
Lẽ ra tôi nên mang theo Mia, người đang cần rất nhiều điểm kinh nghiệm để lên cấp.
Một lát sau, chúng tôi gặp một vách vực dựng đứng giống như một rãnh đại dương.
Khi chúng tôi đi xuống một chút, phạm vi radar bị thu hẹp lại. Cái rãnh này dường như thuộc một bản đồ khác.
Sau khi thi triển [Khai Phá Toàn Bản Đồ] từ cột ma thuật, tôi thấy dưới đáy rãnh là [Thành phố dưới biển Nenerie].
Hơn nữa, có vài vạn quái vật gọi là [Neroid] bên trong thành phố.
Khoảng 30% trong số chúng đang trong tình trạng [Đói khát] hoặc [Thiếu ăn].
Có lẽ trong tương lai gần, những Neroid này sẽ tấn công bầy Orc Biển và thậm chí có thể lên đến bờ biển trong khi truy đuổi chúng.
Tuy nhiên, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Bởi vì...
"Hehe, tìm được chỗ cày level mới ngoài mê cung sướng thật chứ." - Arisa
"Đúng vậy. Chúng quá yếu đối với mọi người và Arisa, nhưng có lẽ sẽ phù hợp để Zena-san và những người khác luyện tập." - Satou
Tôi đã hoàn toàn bao vây chúng bằng không gian thuật, nên lũ Neroid sẽ không thể thoát khỏi thành phố dưới biển.
Chúng tôi đã cố gắng tiếp xúc với chúng vì dù sao chúng cũng được gọi là [Người dưới biển], nhưng do chúng lao vào tấn công với ý định ăn thịt mà không thèm nhìn mặt, chúng tôi đã đổi mục tiêu thành tiêu diệt.
Tôi cũng không nhận được kỹ năng ngôn ngữ của chúng, nên cũng chẳng thể nói chuyện được.
Vừa tham quan thành phố dưới biển vừa cày level cho Zena-san và những người khác, đúng là một công đôi việc.
Trên đường đi, tôi ném những con Orc Biển mà Arisa đã diệt cùng những con quái vật côn trùng không ăn được vào đó, nên chắc chúng sẽ không bị tuyệt diệt vì đói.
Thế giới hôm nay lại bình yên một ngày nữa.
Làm gì có chuyện thảm họa cấp thế giới lại xảy ra thường xuyên như vậy, phải không nào.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽