Satou đây. Dù cuộc sống hàng ngày không nhất thiết phải lúc nào cũng yên bình, tôi vẫn cho rằng thỉnh thoảng đắm mình vào sở thích và quên đi công việc là điều quan trọng. Cơ mà, nếu xui xẻo bị cuốn vào một “cuộc hành quân tử thần” thì cũng đành chịu thôi.
*
"Fumu, tái tạo nó khó hơn mình nghĩ nhỉ..."
Tôi nhìn chằm chằm vào mẫu vật [Lõi Bay] đang lơ lửng giữa không trung.
"Đúng là Satou của em."
"Không đúng, Tina-sama. Anh ấy là Satou của chúng ta."
Công chúa và Sera đứng xem từ phía sau và nói mấy điều kỳ quặc. Tôi cảm giác như thấy ảo ảnh một con rồng và một con hổ đang lườm nhau sau lưng họ, dù cả hai đều đang mỉm cười.
Giá mà người nói câu đó là Aze-san thì tôi đã mừng quýnh lên rồi.
"Mà này, anh Satou. Vật này là một loại ma cụ khác với động cơ khí động học ạ?"
"Đúng vậy, nguyên lý của nó hoàn toàn khác."
Vì Công chúa đã hỏi, tôi giải thích cho cô ấy về kết quả nghiên cứu của mình.
Nguyên lý của động cơ khí động học là chuyển hóa ma lực thành nguyên tố gió để tạo ra lực nâng.
Còn [Lõi Bay] này được làm từ Hắc Ám Thạch có độ tinh khiết cao, sử dụng hiệu ứng [Hấp Thụ] của nó để hút trọng lực vào tâm lõi, tạo ra một loại năng lượng kỳ diệu.
Nếu một giáo viên vật lý nghe thấy điều này, chắc họ sẽ tuôn một tràng về việc nó phi khoa học đến mức nào.
Hơn nữa, dường như nó không tạo ra phản trọng lực ở chiều ngược lại.
Hắc Ám Thạch, vốn chẳng có đất dụng võ nào ngoài việc làm phòng tối hay ma thuật đối trọng, lần này đã được tỏa sáng.
"Kyaaa."
"Tina-sama!"
Công chúa, vì không kìm được tò mò đã tiếp cận [Lõi Bay], dường như đã đến quá gần và lọt vào phạm vi ảnh hưởng của nó.
Sera nhảy tới cứu Công chúa, người đang lơ lửng trong không gian vô trọng lực, nhưng cô lại va vào Công chúa và cả hai bắt đầu xoay tít mù.
Tôi nghĩ họ sẽ sớm văng ra khỏi phạm vi thôi, nhưng để váy của các cô gái đang tuổi cập kê tung bay phơi bày hết cả ra thế này thì tệ thật.
Tôi nói, "Để anh giúp cho," rồi nhẹ nhàng đỡ họ bằng [Tay Phép] và từ từ đặt xuống đất.
"Anh thấy rồi chứ?"
Công chúa đỏ bừng mặt, ngước lên hỏi tôi.
"Vòng xoay nhanh quá, anh không thấy gì hết."
Dĩ nhiên đó là nói dối.
Công chúa mặc quần lót trắng thêu hình bông tuyết ở bên hông, còn của Sera là một chiếc G-string bó sát mà không ai có thể tưởng tượng nổi người mặc nó lại là một cựu miko. Thật sự... phi thường.
Cái trước làm từ lụa thông thường, còn cái sau làm từ lụa ngọc của Công Đô.
Trước kia Công chúa và Sera mặc quần cộc và vải quấn tiêu chuẩn của Vương quốc Shiga, nhưng sau khi bắt đầu sống ở đảo cung điện, họ đã bị ảnh hưởng bởi Arisa và những người khác, và giờ đây họ đang mặc đồ lót hiện đại. Tôi nghĩ chúng là sản phẩm của Thương Hội Echigoya, mình sẽ bảo thương hội bổ sung thêm cả quần nịt vào danh mục sản phẩm mới được.
"Làm ơn... hãy chịu trách nhiệm nhé."
"Xin đừng lo, anh không thấy gì đâu mà."
Sera, dù giọng điệu nhẹ nhàng, mặt lại đỏ ửng khi nói một câu thật khó phân biệt là đùa hay thật.
Tôi nhẹ nhàng lảng đi, nắm tay hai người họ và dẫn sang khu vực khác.
"Chủ nhân~?"
"Chủ nhân, nanodesu!"
Tama và Pochi thấy tôi liền nhảy bổ tới.
Cả hai đều đang mặc giáp vàng, có lẽ chúng vừa đi chơi ở Bích Lĩnh hoặc mê cung về.
"Hai đứa đi chơi à?"
"Đi picnic ạ~?"
"Lulu đã làm bento cho bọn em đó nodesu."
Khi tôi hỏi, cả hai lấy bento từ túi phép của mình ra khoe.
"Thịt thịt là thịt hamburger~?
"Hôm nay là hamburger tuyệt vời với thịt nướng ở giữa nanodesu!"
Tôi ngăn hai đứa mở hộp ra, rồi tiễn chúng đến cổng Bích Lĩnh sau khi nhắc chúng nhớ mang theo Kính Dò Xét để đánh giá sức mạnh kẻ địch.
[Kính Dò Xét] này là ma cụ do tôi chế tạo, có thể cho biết sơ bộ sức mạnh của kẻ địch, nó sẽ hiển thị [Yếu], [Hơi Yếu], [Ngang Ngửa], [Mạnh], [Không Có Cửa Thắng] dựa trên cấp độ của đối phương.
Lý do thông tin đơn giản như vậy là để cho Pochi và Tama dễ hiểu.
Arisa cứ khăng khăng rằng nó nên hiển thị giá trị bằng số, nhưng tôi nghĩ thứ gì trực quan dễ hiểu vẫn tốt hơn nhiều.
Chúng tôi đi tới phòng khách, nơi Arisa và Mia đang mở một quyển sách dày cộp.
Arisa để ý thấy chúng tôi vừa bước vào.
"Chủ nhân, Aze-tan vừa liên lạc với bọn em. Chị ấy nói các thượng tiên của Tộc Beriunan đang phản đối gì đó."
"À, là chuyện đó à."
Họ có lẽ đã nghe về việc tôi chỉ đề nghị Tộc Burainan, những người yêu thích nghiên cứu, phân tích vật liệu xây dựng mà tôi lấy được từ Ảnh Thành.
Vì Tộc Beriunan và Tộc Burainan là đối thủ truyền kiếp, họ hẳn đã phàn nàn chuyện này với Aze-san, người họ có thể liên lạc trực tiếp.
Năng lực của hai bộ tộc không khác biệt nhiều, nhưng vì tôi chỉ có một số lượng ít ỏi vật liệu, tôi chỉ có thể chọn một trong hai.
Do đó, tôi đã ưu tiên Tộc Burainan, những người ở gần hơn và không có xu hướng nóng vội muốn có kết quả ngay.
"Anh biết họ muốn gì rồi, anh sẽ đích thân đến Rừng Beriunan sau khi nói chuyện với Aze-san."
"Chắc khó lắm nếu phải đi tới đại lục khác. Anh không thể chỉ liên lạc với họ thôi sao?"
Công việc này có lẽ tôi phải đi gặp trực tiếp thôi.
*
"Vật mẫu là đây sao?"
Sau khi xin lỗi Aze-san qua [Điện Đàm], tôi một mình đến Tộc Beriunan. Hiện tại tôi đang nói chuyện với thượng tiên của bộ tộc, Salisaize-san.
Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp và thông thái trong chiếc áo choàng trắng, nhưng vì khuôn mặt cô ấy trông y hệt Aze-san, cảm giác thật kỳ quặc.
Vì các thượng tiên được Thần Sáng Tạo tạo ra từ chín nguyên mẫu, rất nhiều người trong số họ có ngoại hình giống nhau.
Có năm thượng tiên ở Tộc Beriunan này, và tôi thấy thật kinh ngạc khi họ không nhầm lẫn nhau vì có đến hai người trông giống hệt.
Thôi, gác chuyện đó lại.
"Đúng vậy, theo ma thuật phân tích của tôi, đây là một dạng vật chất nhân tạo được tổng hợp từ lý lực thuật [Khiên] và [Cube]."
"Úi trời, làm ơn đừng nói những điều không cần thiết trước khi tôi bắt đầu kiểm nghiệm chứ."
Tôi đã tạo ra ma thuật phân tích từ gợi ý của Hikaru và [Thám Trắc Toàn Bản Đồ], phép này có thể rút thông tin từ Long Mạch để phân tích nguồn gốc vật liệu và cấu trúc của một vật thể.
Tôi không muốn dùng phép này nhiều vì nó chiếm một lượng băng thông quá lớn đến nỗi tôi không thể mở Menu trong khi sử dụng, và trên hết, thông tin thu được lại quá ít ỏi.
Nói đơn giản thì, nó làm tôi vắt kiệt óc và mệt lử.
Salisaize-san, sau khi nhận vật liệu, vừa ngâm nga vừa khởi động thiết bị phân tích.
Khi tôi đang ngắm nhìn vòng eo thon của một mỹ nhân trí tuệ đang vui vẻ, hai thượng tiên khác bước vào từ bên ngoài.
"Satou! Ra là anh ở đây!"
"Thiệt tình, bọn tôi gọi anh bao nhiêu lần mà anh không đến, đợi anh mệt chết đi được!"
Tôi bị hai thượng tiên có khuôn mặt giống hệt nhau như một cặp song sinh dẫn đến đài quan sát trên đỉnh Cây Thế Giới của Beriunan.
Hơn nữa, Salisaize-san, người đang mải mê với thí nghiệm của mình, chẳng thèm để ý đến tôi nữa.
"Nào nào, hãy xem tinh linh nhân tạo chuyên dụng cho không gian từ ý tưởng của anh đi, xin giới thiệu [Nautilus Ba Full Burnern]."
"Không như [Nautilus Hai] bị lạc trôi trong không gian xa xôi, lần này tính cơ động của nó siêu đỉnh luôn đó."
Tôi nhìn tinh linh nhân tạo trên bàn quan sát mà hai người họ chỉ cho.
Không giống như [Nautilus] đời trước, [Nautilus Ba] trước mắt tôi trông khác một trời một vực so với Nautilus thật.
Nếu phải nói, tôi thấy nó giống một con Ngưu Giác Bối hơn.
"Cái đó đúng là có tính cơ động đáng nể."
Nó rõ ràng đã đáp lại lời khoe khoang của họ khi thể hiện khả năng tăng tốc và điều chỉnh quỹ đạo tuyệt vời.
"Phải không, phải không?"
"Giờ thì tụi tôi có thể hạ gục thằng [Vulgtmm Ai] của tộc Burainan rồi!"
Hai người họ phấn khích ưỡn ngực ra như trẻ con.
[Vulgtmm Ai] của tộc Burainan là một tinh linh nhân tạo có hình dạng như một quả cầu mắt, nó chú trọng vào tấn công tầm xa bằng laser hơn là di chuyển.
Họ nói rằng họ làm nó sau khi lấy cảm hứng từ tia laser tôi dùng để diệt lũ sứa ma lần trước.
Vì tôi vừa sao chép phép triệu hồi tinh linh nhân tạo của [Nautilus Ba], có lẽ mình nên thử tạo ra một phép triệu hồi tinh linh vừa có sức tấn công cao vừa có tính cơ động cao bằng cách kết hợp nó với phép [Vulgtmm Ai] mà mình vừa nghe.
"—Được rồi, chúng ta làm một ván đi!"
Bằng ma thuật Vô Hạn Điện Đàm, các thượng tiên vui sướng trước lời khen của tôi đã ngay lập tức thách đấu một trận với các thượng tiên của tộc Burainan.
Chắc mình không thoát được vai trò trọng tài cho trận đấu của các tinh linh nhân tạo mới rồi.
*
"Rồi sao nữa, ai thắng?"
"Hòa."
Sau khi hoàn thành công việc trọng tài, tôi quay về nhà cây ở Rừng Boruenan và trò chuyện với Aze-san cùng những người khác trong lúc dùng trà.
Nautilus Ba với tính cơ động cao đã né được tất cả các tia laser, nhưng nó không thể xuyên thủng lưới laser phòng thủ của Vulgtmm Ai, vì vậy trận đấu kết thúc hòa khi cả hai đều cạn năng lượng.
Có vẻ như mục tiêu tiếp theo của họ là tìm cách cải thiện mức tiêu hao nhiên liệu mà không làm giảm hiệu suất của tinh linh.
Tôi cảm thấy các Thượng Tiên từ hai bộ tộc đó đang sống một cuộc đời khá bận rộn so với tuổi thọ dài đằng đẵng của người elf.
Trong lúc đang nghĩ vậy, tôi cảm thấy một sự mềm mại ấm áp ở tay phải mình.
Khi tôi nhìn sang, Aze-san đang tựa vào vai tôi.
"Ehehe~"
Tôi cũng tựa đầu mình vào đầu Aze-san, người đang tỏ ra vui thích.
Lua-san ngồi đối diện chúng tôi, liếc mắt như thể muốn nôn ra đường, nhưng tôi lờ cô ấy đi như mọi khi.
Sau khi được bổ sung nguồn Azenium của mình, tôi chuyển sang vấn đề chính khiến tôi đến đây.
"Aze-san, em có biết gì về Phù Du Thành không?"
"Cái nơi mà Satou đã chiến đấu với một sứ đồ trông như cái bóng gần đây ấy hả?"
"Đúng vậy, anh đang tự hỏi liệu có còn nhiều cái như vậy nữa không."
Aze-san đặt ngón trỏ lên cằm, rồi nhìn lên trời lục lại trí nhớ.
"Ừm, em không biết."
'Tehehe', cô ấy cười ngượng nghịu rồi thì thầm, 'anh nên hỏi ký ức của em ở Cây Thế Giới'.
Đúng là hỏi về truyền thuyết thì nên hỏi Aze-san ở chế độ á thần.
Tôi cùng Aze-san đi đến Cây Thế Giới.
"Phù Du Thành à? Khoảng 30.000 năm trước, chúng được phân bổ cho các quốc gia tín ngưỡng để thu thập tín đồ cho các vị thần."
Aze-san, người đã kết nối với ký ức trong Cây Thế Giới, trả lời câu hỏi của tôi.
"Các vị thần đã gây ra nhiều thảm họa như lũ lụt hay núi lửa phun trào trên mặt đất, và người của Phù Du Thành đã chiêu mộ được tín đồ từ các quốc gia trên bờ vực hủy diệt."
Đúng là một màn tự biên tự diễn quá tàn nhẫn.
"Số ít người sống sót trên mặt đất bị người của Phù Du Thành đối xử như nô lệ, họ bị bóc lột và vắt kiệt đến giới hạn."
Các thượng tiên điều tra thế giới lúc đó đã không thể chịu nổi cảnh tượng địa ngục, do đó họ quyết định ngủ vùi ngàn thu trong Cây Thế Giới.
"Em nghe nói Ma Vương đầu tiên, [Ma Vương Đầu Chó], xuất hiện vào thời điểm đó đã bắn hạ nhiều Phù Du Thành xuống đất và biển."
À, ra đây là lý do tại sao Đầu-chó cực kỳ khinh miệt các thần quan.
"Nhiều cái đã thoát được bàn tay ác quỷ của [Cổ Vương Đầu-Chó], nhưng chúng liên tục bị bắn hạ mỗi lần [Cổ Vương Đầu-Chó] hồi sinh. Cái rơi gần thủ đô Đế quốc Saga cách đây 2000 năm là cái gần nhất được ghi nhận."
"Em có thông tin nào về Phù Du Thành đã rơi ở Vương quốc Rumooku không?"
Khi tôi hỏi vậy, Aze-san nhắm mắt lại để tìm kiếm thông tin.
Những ký ức như những thước phim lướt qua của Aze-san lơ lửng xung quanh.
"Em đã tham khảo ký ức của các thượng tiên khác, nhưng không có ghi chép nào về nó."
Không có ghi chép.
"Khả năng cao nhất là nó không bị rơi, mà là tự mình hạ cánh xuống mặt đất."
"Phù Du Thành màu đen tuyền là một đặc điểm của những thứ được Ma Thần tạo ra, nhưng vì người ta nói rằng hơn 90% các tạo vật trong thời hoàng kim là do Ma Thần làm, nên chắc khó mà nhận diện được."
"Nhiều đến thế sao?"
"Đúng vậy, em không biết trực tiếp, nhưng người ta nói rằng Ma Thần đã đồng ý tạo ra các Phù Du Thành để đổi lấy thần lực và quyền năng từ các vị thần."
Fumu, vậy Ma Thần giống như một nghệ nhân hoặc chuyên gia nhỉ.
Vị trí đó có lẽ giống như người chồn bây giờ.
Kết quả là, nhân loại suy giảm nghiêm trọng, và theo thuộc hạ của Ma Thần, Đầu-chó, con người thậm chí đã đến bờ vực tuyệt chủng.
"Anh có thể hỏi một câu cuối cùng không?"
Tôi hỏi Aze-san liệu Ma Thần có từng sống ở Phù Du Thành hay không.
Câu trả lời là không.
Ít nhất, theo những gì các thượng tiên biết, "Các vị thần chưa bao giờ sống trong các Phù Du Thành."
*
"Có phải bản năng lolicon của anh trỗi dậy rồi không?"
Arisa khoái chí nói oang oang khi thấy bức ảnh lơ lửng trên không.
Đồn ác miệng thật.
"Không đâu. Đây là hình ảnh một thi thể anh thấy trên đường đi cứu em."
Đó là thi thể của một bé loli tóc hồng nằm trong một loại vật chất bí ẩn mà chúng tôi tìm thấy ở căn phòng có những bệ ống thủy tinh trước khi vào cứu Arisa.
Theo câu chuyện tôi nghe từ Aze-san, đây đáng lẽ phải là một thi thể hơn 2000 năm tuổi, vậy mà không hề có dấu hiệu phân hủy hay tổn hại nào.
Tôi đang nghĩ đến việc nghiên cứu dung dịch bảo quản được dùng trên cơ thể này để xem mình có thể tái tạo nó không.
"Chắc em sẽ ngạc nhiên lắm nếu anh nói rằng cơ thể này đã chết rõ ràng."
"Không thể nào..."
Tôi cũng không thể phủ nhận điều đó khi nhìn vào thi thể trông vẫn còn tươi nguyên trong ảnh.
Mình sẽ đến gặp Đại Miko-san ở Công Đô để xem bà ấy có thể hồi sinh cô bé không.
Việc đưa cô bé vào lăng mộ hoàng gia của Rumooku có thể làm sau khi thử việc đó.
"Mà nè, Chủ nhân..."
Arisa ngập ngừng rồi cắn môi.
"...chưa từng du hành thời gian, đúng không? Kiểu như, anh đã sản xuất hàng loạt các bé loli tóc hồng ở Vương quốc Rumooku trong quá khứ, rồi xuyên không đến hiện tại ấy?"
"Không có, chưa bao giờ."
Tôi phủ nhận giả thuyết hoang đường của Arisa bằng một giọng thản nhiên.
Điều con bé thực sự muốn hỏi có lẽ là về [Bức tranh trông giống tôi ở Ảnh Thành].
Arisa hẳn muốn hỏi liệu thân phận thực sự của tôi có phải là Ma Thần hay không.
"Em nhầm rồi. Chỉ là người giống người thôi."
"P-phải vậy chứ, đúng là thế phải không."
Tôi xoa đầu Arisa đang dụi vào người mình, rồi ôm chặt lấy em ấy để trấn an.
Sự lo lắng của Arisa là có thể hiểu được, nhưng dựa trên những gì tôi nghe từ ký ức của Aze-san, có thể đã có một vị vua triệu hồi tôi hoặc người thân của tôi từ một thế giới song song để thao túng gen của hoàng tộc nhằm tạo ra những đứa trẻ tóc hồng.
Nếu nghĩ một cách bình thường, Ma Thần chẳng có lý do gì để làm một chuyện như vậy cả.
*Meo meo meo meo, méo mèo meo meo.*
Khi Arisa, người đang được tôi ôm, thả lỏng vai thì chuông báo động trên tường vang lên.
*Meo meo meo meo, méo mèo meo meo.*
Đó là...
"Có chuyện gì xảy ra với Tama rồi?"
Tôi tách khỏi Arisa đang ngước nhìn, và kích hoạt [Điện Đàm].
Cả hai đang ở trên một ngọn núi cách thành phố trong Bích Lĩnh một quãng.
"Tama! Có chuyện gì vậy?"
『Vô cùng nguy cấp ạ~?』
Nghe những lời đó, tôi dùng [Dịch Chuyển Tức Thời] bay đến Bích Lĩnh rồi mở một cánh cổng đến chỗ chúng.
Tôi không trực tiếp kéo chúng về bằng [Dịch Chuyển Tức Thời] vì thấy máu của chúng trên bản đồ vẫn ở trong vùng an toàn.
"Chủ nhân~?"
"X-xin lỗi nanodesu. Po-Pochi đã giết nó nodesu."
Pochi nhìn tôi, đuôi cụp giữa hai chân và tai rũ xuống.
Một con tiểu long trắng to khoảng 30 mét, mình đầy thương tích, đang nằm bất động gần Pochi.
Có rất nhiều tiểu long màu xám hoặc xanh biếc, nên con rồng này có lẽ là một con bạch tạng.
"Là lỗi của Pochi vì đã không kiểm tra dù nó có ghi là không được làm bị thương nanodesu."
『Em đã dừng lại ở phút cuối~』
Tama vỗ về cái đầu đang ủ rũ của Pochi.
[Kính Dò Xét] mà tôi đưa cho hai đứa sẽ hiển thị [Cấm Săn (Không được làm bị thương)] khi chúng nhìn thấy loài rồng.
Pochi có lẽ đã lao vào trận chiến mà không thèm xem.
"Pochi đã dùng thuốc cao cấp và elixir mà Chủ nhân cho, nhưng nó không tỉnh dậy nodesu."
Thuốc của Pochi có lẽ không đủ để chữa trị cho cơ thể to lớn của một chú tiểu long.
"Để anh chữa cho nó ngay."
Từ cột ma thuật, tôi chọn và sử dụng thủy pháp cao cấp [Trị Toàn Thương Tích Khoái Dũ].
Chắc không cần phải dùng đến cấm thuật [Trị Dũ Long Tuyền] đâu nhỉ.
Không hiểu sao, có rất nhiều phép thuật dùng từ "long" trong tên của các thủy pháp cao cấp. Lạ một điều là tôi chưa bao giờ thấy một con thủy long nào.
Nước chữa trị đã làm sạch những chiếc vảy lấm bẩn và chữa lành vết thương trên cơ thể con tiểu long.
Cẳng tay và đôi cánh bị rách đã lành lại như thường, nhưng chiếc sừng gãy, răng vỡ và cái đuôi bị đứt thì không mọc lại.
Tôi phục hồi những phần bị mất này bằng elixir được nạp đầy ma lực.
"Nó tỉnh rồi kìa nodesu!"
Con rồng nhìn vào Pochi, người vừa lên tiếng, rồi nó làm một tư thế đầu hàng bằng cách lật ngửa bụng lên.
Có lẽ nó thực sự sợ hãi trận chiến với Pochi.
"Pochi sẽ không tấn công bạn nữa, nên làm ơn đứng dậy đi nodesu."
LYURYURYUUU?
"Pochi đã thỏa mãn vì nhỏ có thể đánh bằng hết sức mình nanodesu."
LYURYURYUUU.
Dường như họ đã thiết lập được một kênh giao tiếp vô cùng bí ẩn.
Tiểu long không có tiếng nói, nên chắc đây là giao tiếp bằng cảm xúc.
Con tiểu long phục tùng đưa cổ nó ra trước mặt Pochi, rồi chỉ vào đầu mình.
"Bạn để Pochi cưỡi hả nodesu?"
"Tama cũng muốn cưỡi nữa~?"
LYULYU.
Pochi và Tama ngồi lên lưng con rồng đang tỏ vẻ đồng ý rồi bay vút lên trời.
Danh hiệu của chú tiểu long đã đổi thành [Long Kỵ của Pochi].
Tôi nghĩ có lẽ Pochi cũng đã nhận được danh hiệu [Long Kỵ Sĩ] nên tôi kiểm tra thử, nhưng thay vào đó lại là một thứ tôi không hề ngờ tới.
Danh hiệu Anh Hùng có được khi chiến đấu giữa sự sống và cái chết.
[Bất Tử Vương] Zen đã nói như vậy.
Pochi đã một mình đánh bại một con tiểu long và giành được danh hiệu Anh Hùng.
Mình nên nói với Liza, có lẽ tốt hơn là giữ bí mật danh hiệu này với Pochi cho đến khi cô bé lớn hơn một chút.
Phải mở một cuộc họp gia đình với Liza và Arisa về chuyện này mới được.
Tạm thời, mình sẽ làm một cái tổ cho chú tiểu long trên mấy ngọn núi ở đảo ẩn.
Mình phải đảm bảo rằng bé rồng sơ sinh trong vườn của Thương Hội Echigoya không để ý thấy nó mới được.