Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 510: CHƯƠNG 15-25: VẬN HÀNH MÊ CUNG

Satou đây. Tôi tự hỏi từ bao giờ mà những câu chuyện về việc vận hành mê cung lại trở nên phổ biến ngang ngửa với truyện về các mạo hiểm giả chinh phục chúng nhỉ. Cá nhân tôi thì cho rằng, mọi chuyện bắt đầu từ tập thứ tư của kiệt tác RPG thám hiểm mê cung kinh điển ấy.

"Chủ nhân! Là Chủ nhân, Chủ nhân!!"

Cô bé loli tóc trắng liên tục lặp đi lặp lại những lời y hệt trong khi ôm chầm lấy tôi.

Tôi đưa mắt cầu cứu Arisa, nhưng con bé chỉ đứng đó gãi má, trông chẳng có vẻ gì là sẽ ra tay giúp đỡ cả.

"Chủ nhân là Chủ nhân của tôi, tôi tuyên bố đó nha."

"Mwu, gần quá."

Nana ôm tôi từ phía sau, còn Mia thì cố gắng kéo cô bé tóc trắng ra khỏi tôi.

Nhờ có hiệu ứng hiệu chỉnh thể lực từ level của mình, Mia dễ dàng nhấc bổng cô bé đi.

"Aaaa, Chủ nhân! Buông tôi ra, Chủ nhân ơiiiiii!"

Bị tách khỏi tôi, cô bé hoảng loạn và vùng vẫy hết sức để quay lại trong khi khóc mếu máo.

Thấy cảnh đó, Nana thì thầm "ấu trùng" rồi ngừng tay.

"Bắt nạt là không ngầu đâu?"

"Bạn không nên làm một bé gái khóc nanodesu."

"Mwu."

Mia nới lỏng vòng tay trước hỏa lực yểm trợ của Tama và Pochi, nhân cơ hội đó, cô bé loli tóc trắng liền nhảy thoát ra và bám dính lấy eo tôi.

Khi Lulu tiến vào mang theo một ít trà, tôi ngồi xuống ghế sofa và đặt cô bé lên đùi mình. Tama đang nhìn với vẻ ghen tỵ, nhưng có vẻ cô bé sẽ không đẩy loli nhỏ ra.

"Giờ thì, cô bé này là ai đây?"

Theo thông tin trên AR, tên cô bé là [Core Two], chủng tộc là [Homunculus].

Vì mối liên kết của cô bé là [Mê cung Huyễn ảnh] của Đảo Dejima, có lẽ cô bé là một đơn vị do thám ngoại vi của Hạch Cung.

"Nhặt được?"

"Lúc Pochi đang đi tu nghiệp để trở nên giỏi hơn Tama trong chiến đấu, Pochi thấy bạn ấy trần truồng và bị người xấu đuổi bắt nodesu."

Tama và Pochi ưỡn ngực với ánh mắt khấp khởi mong đợi, thế nên tôi xoa đầu và khen chúng, "Hai đứa làm tốt lắm."

Lời giải thích của Pochi hơi ngắn gọn quá, nhưng có lẽ ý của con bé là họ đã thấy Core Two đang chạy trốn khỏi kẻ xấu khi đang luyện tập.

Mà khoan đã.

"Làm sao hai đứa biết cô bé này là người quen của anh?"

"Đang tìm chủ nhân?"

"Bạn ấy nói 'Chủ nhân', tức là Chủ nhân nanodesu."

Ra vậy à, đúng là phong cách của Tama và Pochi có khác.

"Chủ nhân ơi, chúng ta về nhà thôi. Ở bên ngoài mê cung nguy hiểm lắm đó Chủ nhân?"

Core Two ngẩng đầu lên nói trong khi bám lấy ngực tôi.

Nana giật nảy mình mỗi khi Core Two gọi tôi là 'Chủ Nhân', nhưng có vẻ cô ấy đang cố kiềm chế, vì nhớ lại lúc Core Two khóc lóc.

"Em thấy không, chẳng có nhiều nơi an toàn hơn chỗ này đâu."

Nơi duy nhất an toàn hơn ở đây có lẽ chỉ là chỗ ở của Yuika bên trong kết giới của cô ấy.

"Không đúng."

Core Two lắc đầu. Tôi không chắc là cô bé không tin tôi hay là không chấp nhận sự thật đó.

"Thì là, mê cung sớm muộn gì cũng sẽ bị chinh phục thôi..."

"Không đúng!"

Core Two phản ứng gay gắt trước lời nói vô tư của Arisa.

"Nếu tôi ở cùng Chủ nhân, nó sẽ tuyệt đối, tuyệt tuyệt đối bất khả chiến bại!"

"Chà chà, nếu Chủ Nhân ở đó thì đến một cái nhà rơm cũng sẽ thành vô địch thiên hạ thôi."

"Dĩ nhi ên?"

"Nếu bạn ở với Chủ nhân, chỗ nào cũng sẽ thành vô song tuyệt vời nanodesu."

Trước lời phản bác của Core Two, Arisa tán thành với một vẻ mặt vô cùng ấn tượng, Tama và Pochi cũng đồng tình.

Core Two nghiêng đầu lúng túng trước phản ứng của họ và nhìn lên tôi.

"Em có muốn dùng chút đồ ăn nhẹ không?"

"Đồ ăn nhẹ?"

Sau khi nhận thấy chúng tôi đã ổn định, Lulu đến cùng một khay đồ ăn.

"Bánh quy sô-cô-la?"

"Bạn nhúng bánh quy vào sô-cô-la mềm và ăn nó nodesuyo."

Tama và Pochi giảng giải món ăn hôm nay cho Core Two.

"Sô-cô-la?"

"Ấu trùng, bé làm như thế này này, để tôi dạy cho."

Nana làm mẫu cho Core Two, người không hiểu phải ăn ra sao.

"Ngon, Chủ nhân, ngon tuyệt ạ."

"Cảm ơn em, đừng để ý tới anh, em cứ ăn thêm nhiều vào."

Đôi mắt Core Two sáng rực rỡ sau miếng cắn đầu tiên, cô bé quay lại và đút bánh quy sô-cô-la cho tôi.

Tôi cắn một miếng và bảo cô bé ăn phần còn lại.

"Chủ nhân, a~n."

Khi Arisa bắt chước Core Two và đút bánh quy của nhỏ cho tôi, những cô gái khác thấy vậy cũng bắt chước đưa ra phần của họ.

Tôi không quá ham đồ ngọt, nhưng hôm nay chúng ngon lạ thường, có lẽ tại vì tôi đã phải điều tra vụ việc suốt cả ngày lẫn đêm.

"Kya~"

Lúc tôi giả vờ cạp nhẹ ngón tay của Lulu cùng với chiếc bánh quy, cô bé giật mình với khuôn mặt đỏ au.

Chắc do thức trắng đêm nên giờ mới ngấm mệt đây.

"Vậy, cuộc nói chuyện của anh với hoàng đế có tốt đẹp không?"

Arisa vừa hỏi vừa liếm sô-cô-la trên ngón tay mình.

"Này, mấy đứa khác sẽ bắt chước em đó."

Vừa gõ nhẹ vào đầu Arisa, tôi vừa dẫn con bé cùng Hikaru sang phòng khác để nói về cuộc trò chuyện của tôi với hoàng đế.

Tôi nhờ những cô gái khác trông nom Core Two.

"Chủ nhân, làm ơn đừng bỏ em."

Khi tôi cho cô bé xuống khỏi đùi, Core Two buông chiếc bánh quy ra và bám chặt lấy tôi.

"Anh chỉ đi một lát để lo cho xong việc thôi. Một khi xong rồi, chúng ta sẽ đi tới [Mê cung Huyễn ảnh]. Cho tới lúc đó, em hãy đợi ở đây và thưởng thức đồ ăn nhé, được không nào."

"V-vâng, em sẽ đợi."

Core Two gật đầu với một cái nhìn lo lắng.

Tôi vẫy tay chào trước khi rời khỏi phòng để trấn an cô bé dù chỉ là một chút.

"Hắn là một kẻ ác."

Sera, sau khi nghe câu chuyện của tôi, đã đưa ra ấn tượng của cô ấy về hoàng đế bằng một vẻ mặt căm phẫn.

Những người có mặt ở đây là Hikaru, công chúa Sistina, Sera, Arisa và tôi.

Tiểu thư Karina hình như đang tập luyện trong sa mạc huấn luyện với các golem ảo.

Tôi đã thông báo cho Zena-san và Liza, những người bị bỏ lại ở Đế quốc Chồn, rằng tôi sẽ quay trở lại một khi làm xong việc ở đây.

"Thiệt sao? Tôi thì nghĩ chuyện một ông vua muốn làm quốc gia của mình hưng thịnh là chuyện bình thường thôi mà?"

"S-sao? Ngay cả Tổ Vương-sama cũng nói thế là sao..."

Công chúa đặt tay lên miệng, sửng sốt trước nhận định của Hikaru.

"Tận cùng phía đông lục địa, nơi mà người chồn sinh sống là một mảnh đất nghèo nàn, tôi không nghĩ họ sẽ sống sót được nếu như họ không làm việc đó, hiểu chưa?"

"Thì... Dân gian có câu [Cái khó ló cái khôn], nên tôi cũng đồng ý phần đó..."

"Khoan khoan, tất nhiên tôi cho rằng vi phạm cấm kị là có vấn đề đó nhé?"

Vừa lắng nghe Hikaru và Arisa trò chuyện, tôi vừa dỗ dành Sera, người dường như không thể trút được cơn giận.

Không cần phải dùng đến ma pháp tinh thần, tôi chỉ vỗ về vai của Sera đang ngồi bên cạnh mình. Sera nhận ra cô ấy vừa đánh mất phong thái, liền hít một hơi thật sâu rồi dịu dàng ngả đầu vào vai tôi, bình tĩnh trở lại.

"Rồi, anh dự định làm gì đây, Chủ nhân?"

"Anh muốn thu thập thêm một chút thông tin nữa từ [Phòng Sự Thật], sau đó anh sẽ rút lui."

Nếu hoàng đế thấu hiểu rằng vi phạm cấm kị tức là thách thức các vị thần, thì tôi không cần phải ở lại gây chuyện làm gì. Tôi không có ý định can thiệp vào chuyện nội bộ của họ.

Tôi sẽ điều phái tới đó một số loại hình giám sát, dù sao thì tôi cũng không muốn họ phóng vũ khí hạt nhân ở đó chút nào.

"Anh sẽ không ngăn chặn họ à?"

"Yeah, thậm chí nếu anh công bố điều cấm kị cho dân chúng ở đó, anh sẽ chỉ bị coi như một gã tâm thần hoang tưởng thôi."

Trên thực tế, tôi đã thấy nhiều hoạt động như vậy ở Đế đô.

Hơn nữa, người của Đầu Não và những nhân vật quan trọng ở đế quốc đang tham gia vào đó bất chấp việc họ biết rõ sự nguy hiểm của cấm kị.

"Thế tức là bỏ mặc dân chúng sao?"

"Satou-san sẽ không bao giờ làm điều như thế. Nếu Thần Phạt sắp hủy diệt người dân ở đó, anh ấy chắc chắn sẽ tạo nên một phép màu."

Người phản ứng lại lời công chúa là Sera, đang khoác tay tôi.

Arisa và Hikaru, những người bị giật mất vị trí bênh vực tôi, chỉ biết há miệng mà không thể nói nên lời.

Thật ra thì, có một hầm trú ẩn ngầm dưới đế đô của Đế quốc Chồn giống như cái ở Vương đô Shiga và Công đô, nên họ có lẽ sẽ không chết hết kể cả khi Thần Phạt có giáng xuống.

Nếu trông có vẻ nguy hiểm, tôi dự tính sẽ di tản dân cư tới không gian con bằng ma pháp [Dị Giới].

Việc làm đó hẳn sẽ được tính là cứu nạn chứ không phải can thiệp, nên sẽ không phá vỡ lời hứa.

"Cơ mà chắc họ đã đoán trước được rồi."

"Thế không phải hay sao? Thế giới này có rất nhiều người chẳng hiểu điều gì là quan trọng cho tới khi thiệt hại thực sự xảy ra."

"Ừm, gầy dựng lại Vương quốc Shiga cũng gian khổ lắm chứ bộ... Đối với Sharlick-kun và những người khác."

Arisa và Hikaru đồng tình với sự tự giễu của tôi.

Cứ cho là tôi ra tay trước, họ nhiều khả năng sẽ oán giận mà nói, "Ngươi lại đi làm việc không đâu", thay vì cảm ơn về kết quả sau tất cả.

"Hee, ra đây là [Phòng Chủ Cung] à."

"Lần đầu em tới đây đó."

Arisa và Hikaru nhìn quanh phòng một cách hiếu kì.

"Cái này là gì?"

"Lấp la lấp lánh nodesu!"

"Đẹp."

"A, aaa! Mấy người không được đụng vào cái đó!"

Những cô gái khác cũng đi thơ thẩn đây đó.

Pochi và Nana dường như thuộc tuýp người "thấy nút là ấn", mỗi khi họ tìm thấy một cái nút, Core Two lại phải vội vàng can ngăn họ.

『Chủ nhân, xin đừng để người ngoài vào trong [Phòng Chủ Cung].』

"Bọn họ là người thân của tôi."

『Nếu họ là người thân vậy thì không thành vấn đề.』

Cái cớ tùy tiện của tôi đã được chấp thuận.

Hạch Cung xem ra cũng linh động phết.

"Hả? Hạch Cung gọi chủ nhân bằng 'Goshujinsama' à?"

『Là kết quả của việc phân tích thông tin từ Core Two, cách gọi đó dường như chiếm đa số, nên nó đã được thay đổi.』

Hạch Cung thành thật trả lời câu hỏi của Arisa.

Trong khi vẫn tỏ ra vô cảm, Nana gật đầu, trông có vẻ hài lòng.

『Chủ nhân, xin hãy xác nhận tình hình hiện tại của mê cung.』

Một biểu đồ hiển thị tổng điểm Dungeon Point (DP) xuất hiện trước mặt tôi.

"Uwa, đúng thật là họ dùng DP để quản lý một mê cung."

"Có cả nhà ngục với phòng tra tấn nữa kìa?"

Arisa và Hikaru nhìn ké từ hai bên tôi và lẩm bẩm.

『Chủ nhân, cách sắp xếp này có kỳ cục không ạ? Ngài có muốn trả nó về tình trạng tùy chỉnh của chủ nhân đời trước không?』

Hạch Cung dường như có chút quan ngại khi thấy phản ứng của họ, nó rụt rè hỏi tôi. Rõ ràng, thiết lập hiện thời được sắp đặt bởi ma vương chồn.

"Tạm thời ngươi có thể cho ta xem thiết lập đó không?"

『Vâng ạ.』

Ba thước đo hiển thị: sản lượng ma lực, sản lượng chướng khí và sản lượng linh hồn.

Đây là những chỉ số chung cần thiết cho mê cung, và DP là một cách diễn giải cho chúng.

"Hiển thị chúng song song."

『Vâng, Chủ nhân.』

Sau khi nói thế, Hạch Cung thay đổi hiển thị.

Giao diện tiện lợi ghê. Phần tuyệt vời nhất là tôi không phải tự mình viết lại code cho nó.

"Ôi ôi... Chủ nhân cập nhật giao diện rồi."

Cảm giác của thứ gì đó vừa to vừa mềm mại ịn vào lưng tôi.

Hiện ra là Core Two đã hóa thành kích thước người lớn.

"Mwu, có tội."

"Trời đất, cô bé loli đã hóa thành một mỹ nhân ngực khủng rồi."

Arisa chỉ ngạc nhiên nhưng Mia đã nhanh chóng lôi lôi kéo kéo Core Two phiên bản người lớn ra. Ước gì cô bé làm chậm hơn một chút nữa.

"A, nhìn này, Satou! Ngạc nhiên ghê chưa!"

"Thật sự."

Hikaru và công chúa ngoắc tôi trong lúc nhìn vào một màn hình 3 chiều. Tôi tò mò nhìn họ và thấy một luồng vô tận tên những Niệm Chú Châu trong một cột hiển thị, ngay bên phải nó là giá trị tương ứng.

"Đừng nói là..."

Khi tôi chăm chú nhìn vào màn hình 3D, Core Two gật đầu.

"Đó là danh sách vật phẩm dùng cho hòm kho báu mà sẽ cần DP để triệu hồi ra."

Nói mới nhớ, [Niệm Chú Châu] của tôi cũng được tìm thấy trong một mê cung.

Thế nghĩa là tôi có thể lấy được [Niệm Chú Châu] nếu như tôi điều khiển được Hạch Cung ở thành phố Seiryuu à... Cơ mà chuyện đó giờ cũng là dĩ vãng rồi.

"Đúng là hay thật."

Tôi không thể tạo ra nhiều vì chúng cần rất nhiều DP, nhưng cái này trông có ích để tăng cường sức mạnh cho các cô gái và các quản lý của Thương Đoàn Echigoya.

『Chủ nhân, nó có vừa ý thích của ngài không ạ?』

"À có, chắc tôi sẽ thường xuyên tới đây hơn trong một thời gian tới."

Nhìn vào các thang đo lúc nãy, tôi có thể bổ sung ma lực và chướng khí nhiều như nó cần, nhưng tôi không thể làm gì với thước đo linh hồn.

Không đời nào có chuyện tôi sẽ hiến tế những mạo hiểm giả đi vào mê cung chỉ để gia tăng sức mạnh cho đồng đội của mình được.

Giỏi nhất, tôi chỉ có thể biến một căn phòng boss thành một phòng tập luyện cho các cô gái và mang quái vật từ bên ngoài vào đây.

Không có kỹ năng nào mà chúng tôi cấp bách phải cần, tôi chỉ cần làm việc này từ từ cho cháo nhừ mà thôi.

"Được rồi, cũng sắp đến lúc chúng tôi phải về rồi."

"Chủ nhân, anh lại định đi đâu vậy?"

『Chủ nhân, nơi dành cho Chủ Nhân Mê cung là ở đây.』

Lúc tôi nói thế, Core Two bắt đầu ứa nước mắt.

Hạch Cung cũng nói với tôi bằng một giọng nói như sắp khóc, y hệt Core Two.

Cảm giác cứ như thể mình vừa làm chuyện gì xấu xa lắm vậy.

"Vậy chỉ cần anh đặt ở đây một cổng dịch chuyển vĩnh viễn tới đảo cung điện là được thôi chứ gì."

"Yup, thế thì Core Two-chan có thể đi tới đi lui và em ấy sẽ không bị cô đơn nữa rồi?"

Nghe Arisa và Hikaru nói, Core Two ngước lên nhìn Hạch Cung.

『Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp nhận dàn xếp đó.』

Chúng tôi đạt được thỏa thuận nên tôi đã dựng một cánh cổng kết nối tới đảo cung điện.

Core Two đi với chúng tôi như thể đó là chuyện đương nhiên, tôi sẽ cần chuẩn bị một phòng ngủ cho đứa nhỏ này.

Tôi không ngại để cô bé ngủ với mình nếu cô bé ở trong hình dạng loli, nhưng tôi không thể làm điều đó với dạng ngực khủng hiện tại.

Một Brownie xuất hiện từ bên trong dinh thự trong tư thế vội vã.

"Satou-sama ơi, ngài có một cuộc gọi từ Thương Đoàn Echigoya."

Hử? Tôi chắc đã nói với họ rằng tôi đi tới Đế quốc Chồn rồi mà, bộ có chuyện gì xảy ra ở Thương Đoàn tới nỗi họ phải cấp tốc gọi tôi ư?

Tôi đi vào cổng dẫn tới Thương Đoàn Echigoya một mình sau khi bảo các cô gái rằng tôi sẽ đi tới Vương Đô trong một lát.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!