Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 544: CHƯƠNG 16-3: HÔN SỰ CỦA CÔNG CHÚA HOÀNG GIA

Satou đây. Hồi tiểu học, tôi được dạy rằng những cơn mưa rào giữa ngày nắng đẹp được gọi là [Đám Cưới Hồ Ly]. Tôi vẫn nhớ mình đã thấy nó thật huyền bí, và một hình ảnh chợt nảy ra trong cái đầu non nớt của tôi khi ấy. Chẳng hiểu sao, đó lại là một cô gái tai cáo trong bộ kimono.

"Lâu rồi không gặp, Bá tước Pendragon."

"Xin thứ lỗi vì đã vắng mặt bấy lâu, thưa Nữ Bá tước Litton."

Ngày sau buổi dạ vũ, tôi được mời đến một buổi tiệc trà bởi một người bạn của Nữ Hầu tước Ashinen, vợ của thống đốc Thành Phố Mê Cung—Nữ Bá tước Litton, một trong những quý tộc có máu mặt ở kinh thành.

"Cậu từng là một hiệp sĩ vào lần đầu chúng ta gặp nhau, giờ thì vai vế chúng ta đã tương đương rồi. Có lẽ năm tới cậu sẽ còn vượt cả ta ấy chứ."

Nữ Bá tước nói với chất giọng khó phân biệt là đùa hay thật.

"Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu ạ. Địa vị của tôi sẽ không tiến xa hơn bây giờ nữa."

"Arara? Thế có nghĩa là cậu sẽ không làm gia thần của Bệ hạ hay Hoàng tử Soltrick à?"

Nữ Bá tước tròn mắt ngạc nhiên khi nghe tôi nói.

Với mạng lưới tình báo của mình, hẳn bà ấy đã biết chuyện rồi, có lẽ bây giờ chỉ đang xác nhận lại mà thôi.

Vậy mà lựa chọn của tôi vẫn đủ sức làm bà Bá tước ngạc nhiên dù cho bà ấy đã biết trước về nó.

Tôi được dẫn tới khu vực trung tâm của buổi tiệc trà.

Đó là nơi những người bạn quý tộc thân thiết và có địa vị cao của bà đang ngồi.

Chủ đề của nửa đầu buổi tiệc xoay quanh Anh hùng Hayato và vụ tiêu diệt Ma vương.

Nó giống hệt những gì tôi đã kể ở salon của hoàng tử hôm qua, được biên soạn lại và nhấn mạnh vào những chi tiết mà các quý bà quý cô sẽ thích.

Vì họ có vẻ thích thú, tôi cho rằng mọi chuyện đều ổn.

"Satou-sama đã ghé thăm nam hải khi Thần Phạt xảy ra phải không ạ? Quái vật biển có tấn công những nơi đó không?"

"Có chứ, tôi đã tận mắt chứng kiến cuộc chiến giữa một con kraken to như một hòn đảo nhỏ với quân đội địa phương đấy."

"Ngài Pendragon có tham gia trận chiến đó không?"

"Tôi chỉ giúp một tay thôi. Vì con thuyền tôi đi có trang bị đại pháo mà."

Mặc dù tôi có dùng chúng đâu.

"Trời đất ơi, vậy là cũng có những chuyện hào hùng ở đó luôn ạ."

"Anh hùng Nanashi-sama và các Hoàng Kim Hiệp Sĩ của ngài ấy cũng hoạt động rất tích cực ở miền trung nam của Vương quốc Shiga đấy, cậu biết chứ."

"Đúng vậy, thật tình tôi rất muốn được xem tận mắt họ."

Tôi có thể quan sát họ ở một mức độ nào đó bằng ma thuật nhìn xa, nhưng chỉ thấy được những đường nét sơ lược là cùng.

Mấy bé brownie đi cùng các cô gái có máy ghi hình cho họ.

"Các tiểu vương quốc ở phía tây lục địa dường như vẫn còn rối ren bởi quái vật hoành hành từ Thần Phạt."

"Nhưng mà không có nhiều lời đồn về Đế quốc Saga ở phía bắc lục địa."

"Nghe nói, đất nước đó sở hữu rất nhiều chiến thuyền và các hiệp sĩ hùng mạnh tùy nghi sử dụng."

"Và người ta còn đồn rằng họ cất giữ nhiều thánh kiếm và thánh vật được các Anh hùng-sama thời xưa để lại."

Tôi hiểu rồi, dường như có một niềm tin phổ biến rằng, ngoài khu vực phía tây lục địa, tình hình hiện đang ổn định.

Thêm vào đó, người ta tin rằng Đế quốc Chồn ở phía đông lục địa đã bị diệt trừ, chỉ còn lại đảo Dejima.

Trên thực tế, các giáo xứ ở rìa ngoài Đế quốc Chồn vẫn đang phát triển mạnh, nhưng điều đó dường như không được nhiều người biết đến.

"Cứ để mấy chuyện đao to búa lớn đó cho cánh đàn ông đi."

Nữ Bá tước thay đổi chủ đề khi bánh ngọt được mang ra.

Tôi cũng là đàn ông đấy nhé, nhưng chẳng hiểu sao, tôi bị gộp chung với các quý bà mới lạ chứ.

"Ngài Pendragon, tối hôm qua cậu khá là nổi tiếng đấy nhỉ?"

Nữ Bá tước, người cũng tham dự tiệc dạ vũ tối qua, đã đề cập đến chủ đề đó.

Tàn nhẫn thật, dù bà ấy biết rõ tôi đã bị một đám loli không phải người nhà mình vây quanh.

"Ta nghe nói Công tước Bishtal đã tập hợp những mỹ nhân đẹp nhất trong số họ hàng của ông ấy, thế có ai lọt vào mắt xanh của ngài Pendragon chưa?"

Nữ Bá tước mỉm cười hỏi.

Có vẻ như bà ấy cũng biết về vụ quấy rối tối qua.

"Ngài ấy có rất nhiều tiểu thư độc nhất vô nhị."

Tới mức tôi muốn thẩm vấn Công tước Bishtal xem ông ta lượm họ từ đâu về.

"Một trong số nhân tình của tôi đã nói thế này."

Một quý bà gợi cảm ngồi cùng bàn bắt đầu nói với giọng õng ẹo.

"Lời đồn về Thánh Động Giáp lại lan truyền nữa rồi."

Quý bà nháy mắt với tôi.

Tôi dám chắc bà ấy đã biết về vụ cá cược tôi tham gia ở salon của hoàng tử.

"Có đúng vậy không, ngài Pendragon?"

Bà ấy thúc giục tôi bằng giọng quyến rũ khi tôi cố lờ đi, nên tôi đành thuật lại chuyện xảy ra hôm qua.

Tôi kể cho họ nghe về việc tôi đã đùa giỡn đặt cược một chiếc chìa khóa kim cương vào khả năng Thánh Động Giáp có tồn tại, trong khi những quý tộc khác thì đặt cược quyền lợi, hầm mỏ và đủ thứ khác.

"Trời đất, dù biết chắc mình sẽ thắng, họ vẫn hành động y như trẻ con ấy."

Một phu nhân tỏ ra tức giận với những quý tộc đã tham gia vụ cá cược.

Những phu nhân này dường như cũng cho rằng không có cơ hội nào để tìm thấy Thánh Động Giáp.

"Ngài Pendragon, xin cho bọn em xem chiếc chìa khóa kim cương ấy với được không ạ?"

"Tất nhiên là được."

Tôi vui vẻ đồng ý với yêu cầu của một cô tiểu thư, lấy chiếc chìa khóa kim cương từ túi ra và đặt nó lên bàn.

"Ôi trời."

"Thật là một viên kim cương lớn."

"Hơn nữa, nó được chế tác quá tuyệt hảo."

"Chế tác tinh xảo đúng là tuyệt vời, nhưng dường như còn có thứ gì đó giống như một mạch ma thuật bên trong nó nữa kìa."

"Đây hẳn phải là một bảo vật từ thời đại các vị thần."

Các quý bà và thiếu nữ chăm chú ngắm nhìn chiếc chìa khóa trong khi hào hứng bàn tán.

Vùng ngực của phu nhân ngồi đối diện tôi trở nên khá nguy hiểm, nên tôi nhẹ nhàng dời ánh mắt đi.

"Satou-sama ơi, bảo vật này có sức mạnh gì thế ạ?"

"Theo nghiên cứu của tôi đến giờ, nó [không có hiệu ứng đặc biệt nào cả. Có khả năng nó cần được kết hợp với một ma cụ khác]."

Xét cho cùng, khả năng là vô tận.

Tôi mỉm cười với cô tiểu thư trông có vẻ ngơ ngác, và truyền mana của mình vào mạch ma thuật làm từ dịch lam bên trong chìa khóa để nó hiện lên hoa văn xinh đẹp.

"Ánh sáng xanh!"

"Không biết đây có phải là một thánh vật không nhỉ?"

"Đẹp quá."

"Ôi, nó mới tuyệt vời làm sao!"

"Hèn gì đám đàn ông lại phát cuồng vì vụ cá cược đó."

Các quý bà và tiểu thư nhìn vào ánh sáng xanh từ chiếc chìa khóa một cách mê mẩn.

Bạn có thể làm một cái tương tự bằng thủy tinh màu và đá phát quang, chỉ cần bạn có một thổ pháp sư và một kỹ sư ma cụ.

Nữ Bá tước ghé tai báo cho tôi một tin khi tôi đang trên đường về từ bữa tiệc trà.

Tam hoàng tử, Sharlick, đã trốn khỏi nhà nguyện phía bắc và hiện đang mất tích.

Tôi có cảm giác đã lâu lắm rồi mới nghe đến cái tên Sharlick này, ngoài vị quốc vương thứ hai ra.

"Trường học."

"Tới trường nodesu!"

"Phát hiện sự hiện diện của các ấu trùng, xin báo cáo."

Ngay sau bữa tiệc trà, tôi đến học viện hoàng gia cùng với Tama, Pochi và Nana trong bộ đồ ngụy trang của họ.

Tôi đã thử mời những cô gái khác, nhưng Lulu dường như không có kỷ niệm đẹp về trường học và trông rất buồn, còn Liza thì cương quyết từ chối, "Nó không cần thiết cho em."

Tiểu thư Karina, người cần được giáo dục nhất, lại từ chối với lý do, "Tôi không muốn đến trường ở tuổi này desuwa", và khi tôi thảo luận với Công chúa Sistina, cô ấy nói sẽ tham gia một khóa huấn luyện gia chánh cùng Sera và Zena-san.

Tôi đã gián tiếp nói với cô ấy rằng tình cảm của tôi chỉ trực tiếp hướng về Aze-san mà thôi, nhưng Công chúa Sistina và Sera chỉ mỉm cười dịu dàng và nói, "Bọn em biết rồi."

Tôi rất muốn hỏi họ cái "biết rồi" ấy nghĩa là gì, nhưng vì có cảm giác sẽ giống như chọc vào tổ ong, nên tôi quyết định im lặng là vàng.

"Đây ư?"

"Nó nhỏ hơn trường hiệp sĩ nodesu."

"Vật nhỏ là tốt, tôi báo cáo."

Tôi hướng đến phòng hiệu trưởng trong khi dắt ba cô bé đang nhìn quanh quất.

Lần cuối tôi đến đây là khi đăng ký nhập học cho Shiro và Crow.

"Hân hạnh được ngài tới thăm trường chúng tôi, ngài Bá tước Pendragon."

"Đã lâu không gặp, Hiệu trưởng-dono."

Tôi cởi mũ trùm đầu và cúi chào hiệu trưởng theo kiểu quý tộc.

Tama và Pochi cũng bắt chước tôi.

"Tôi cứ nghĩ họ là em gái của Kishreshgalza, nhưng hóa ra tôi đã nhầm."

Hôm nay, Tama và Pochi đang dùng bộ biến hình khác với đôi tai mèo và tai chó thường ngày của chúng.

Ban đầu, Arisa khăng khăng rằng chúng nên ngụy trang thành người mèo và người chó, nhưng vì cả hai đều nói không thích bộ lông giả ngột ngạt, nên tôi đã ưu tiên mong muốn của chúng.

Nana thì đang dùng mặt nạ hóa trang bình thường cùng bộ tóc giả màu đỏ.

"Thật ra thì, thưa hiệu trưởng."

Tôi nói cho ông ấy biết thân phận thật của cả ba và giải thích rằng họ cải trang để không gây cản trở cho việc học.

"Tôi hiểu rồi, ngài thật chu đáo. Tôi thề sẽ giữ im lặng về bí mật của các em để giúp các em học tập."

"Tôi thật biết ơn vì ngài đã thấu hiểu."

Tôi cảm ơn thiện chí của hiệu trưởng.

Sau đó, một nữ giáo sư đã trình bày cho chúng tôi về phương pháp học tập và công việc của chúng tôi đến đây là kết thúc.

Việc kìm chế Nana không xông vào lớp học thì có hơi vất vả một chút.

Vì ngày mai chúng sẽ vào lớp của Shiro và Crow, tôi nên dặn dò Shiro và Crow nhờ chúng để mắt đến Nana.

"Shate?"

"Mabudachi ở đây nữa nodesu!"

Tama và Pochi phát hiện ra những người bạn từ trường hiệp sĩ của chúng.

Đuôi của Tama dựng thẳng đứng, còn đuôi của Pochi thì vẫy mạnh đến nỗi trông như sắp văng ra ngoài.

Tôi nắm lấy thắt lưng của hai đứa đang chuẩn bị lao tới để chặn chúng lại.

"Nyu?"

"Bắt nạt là xấu mà nanodesuyo?"

Tôi không biết phải giải thích thế nào với hai đứa đang nghiêng đầu thắc mắc.

"Bây giờ hai đứa đang cải trang."

Tôi ngần ngại nói 'nên hai đứa không được đi'.

"Nyu nyu nyu?"

"Bị phát hiện là không tốt hả nanodesu?"

Tama và Pochi nhíu mày, trông có vẻ bứt rứt.

Mà, để chúng đi cũng ổn thôi nhỉ?

Bạn bè của chúng hẳn sẽ giữ bí mật, và dù có bị phát hiện, tôi chỉ cần cho thêm nhiều đứa trẻ người mèo và người chó giả đến trường rồi trà trộn chúng vào đám đông là được.

Và trên hết, học hỏi từ sai lầm là điều cần thiết cho trẻ nhỏ.

"Shatee."

"Mabudachi nanodesu."

Hai đứa nó chạy thẳng đến chỗ bạn mình ngay khi tôi cho phép.

"Đó là một phi thuyền cao tốc của Đế quốc Saga."

Tôi lẩm bẩm khi ngước lên nhìn một con thuyền trông thanh lịch đang hạ xuống.

Tôi bị triệu tập đến hoàng cung một ngày sau khi Tama và Pochi nối lại tình bạn cũ.

Theo như Hikaru đã báo trước, một phái đoàn từ Đế quốc Saga đang đến thăm.

Anh hùng Meiko, người bị thương nặng đến mức gần như tàn phế trong Cuộc chiến Zaikuon, đã trở về Đế quốc Saga.

Mục đích của phái đoàn có lẽ là để chuyển giao thư cảm tạ về việc Anh hùng Meiko đã bình phục.

"Đó là một phi thuyền đặc quyền dành riêng cho hoàng tộc."

Hoàng tử cả Soltrick lẩm bẩm rành mạch.

Anh ta không nói gì thêm nên các trợ lý của anh ta cũng giữ im lặng.

Không khí có hơi khó chịu.

Tôi biết được từ thông tin AR rằng Nhị Công chúa Hoàng gia Maryest của Saga, em gái của hoàng đế, đang ở trên thuyền với tư cách là sứ giả.

Cô ấy có lẽ được cử đi vì có quan hệ với Anh hùng.

"Đi thôi."

Sau khi phi thuyền đáp xuống và gió lặng đi, hoàng tử cả bước ra ngoài tòa nhà sân bay.

Tôi theo sau anh ta một bước.

Mạn thuyền mở ra và một cô gái trạc tuổi nữ sinh trung học xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khôi.

Cô ấy không phải là Công chúa Maryest.

"Rất vui được gặp công chúa, Điện hạ Trimenus. Chào mừng công chúa đến Vương quốc Shiga."

Hoàng tử cả chào mừng vị Công chúa Hoàng gia.

Có vẻ như cô ấy là cháu gái của Công chúa Maryest.

"Cảm ơn ngài đã tiếp đón, Điện hạ Soltrick. Em vô cùng vinh hạnh với sự hiện diện của ngài."

"Chúng ta đừng đứng đây trò chuyện nữa. Xin mời đi lối này đến hoàng cung."

Hoàng tử cả phất áo choàng một cách hoàn hảo và cất bước dẫn đường cho công chúa.

"Ara? Satou cũng ở đây đón chúng tôi nữa à?"

"Đã lâu không gặp, thưa Điện hạ Maryest."

Maryest, người mặc một chiếc váy đen như thể đang để tang, gọi tên tôi một cách thân mật.

"Tiểu thư Ringrande đã trở lại Vương quốc Shiga rồi phải không?"

Tiểu thư Ringrande đã được Thương hội Echigoya điều trị khi tôi đưa cô ấy về dưới sự bảo vệ của mình cùng với Anh hùng Meiko, nhưng sau đó cô ấy đã đi cùng Meiko đến Đế quốc Saga với tư cách là người hộ tống.

Xét theo cách nói của Công chúa Maryest, tiểu thư Ringrande có lẽ đã rời Đế quốc Saga trước khi cô ấy lên phi thuyền.

Tôi nhẹ nhàng dò tìm trên bản đồ.

Tiểu thư Ringrande dường như đang ở gần ngoại vi Dãy núi Grapevine thuộc Lãnh địa Oyugock.

Điểm đánh dấu của cô ấy không di chuyển, có lẽ cô ấy đang làm gì đó ở ngọn núi ấy.

Tôi nhẹ nhàng dùng phép [Viễn Thị] để xem, cô ấy đang nhìn xuống một con sông lớn từ trên đỉnh một tảng đá.

Chỉ là tôi tưởng tượng hay sao mà trông cô ấy có vẻ hơi ủ rũ.

"Tôi chưa gặp cô ấy, nhưng vì có người của Lãnh địa Oyugock đang ở kinh đô, lát nữa tôi sẽ hỏi họ xem."

"Cảm ơn cậu."

Chúng tôi theo sau nhóm hoàng gia trong khi trò chuyện.

Kỹ năng Thính Tai của tôi bắt được cuộc trò chuyện bí mật giữa công chúa, người quay lại liếc nhìn tôi, và thị nữ của cô ấy.

"Đây là lần đầu em thấy Dì Maryest nói chuyện thân mật với ai khác ngoài Anh hùng-sama đó."

"Bẩm, người đó là Bá tước Pendragon-sama, người đã tiêu diệt ma vương cùng với Anh hùng Hayato-sama ạ."

"Ối trời, đó là người ấy sao? Anh ấy trông trẻ quá."

"Ngài ấy trạc tuổi tiểu thư đó ạ."

Công chúa điện hạ lại liếc trộm về phía tôi, nhưng lần này với một ý nghĩa khác.

Sẽ thật vô lễ nếu tôi lờ cô ấy đi, nên tôi mỉm cười đáp lại.

"Satou, cậu thích một cô gái trầm lặng như kia, hay một cô gái như Rin?"

Công chúa Maryest thì thầm hỏi.

Một công chúa trông có vẻ bình thường thì dễ mến hơn là tiểu thư siscon khó đoán như Ringrande.

"Cả hai đều rất xinh đẹp, nhưng tôi không hứng thú với những cô gái trẻ hơn mình."

Công chúa Maryest 22 tuổi, nên theo quan điểm của tôi, cô ấy vẫn còn trẻ.

Cô ấy cho cảm giác già dặn hơn vì là người điềm đạm.

"Cậu nói thật đấy à? Tôi nghe nói đàn ông thường thích những cô gái nhỏ tuổi hơn mà?"

"Điều đó còn tùy người ạ. Cá nhân tôi thích những cô gái lớn tuổi hơn mình."

Đặc biệt là khoảng 100 triệu tuổi.

"Tôi hiểu rồi."

Công chúa Maryest kết thúc chủ đề sau câu đó.

Sau đó, tại phòng thiết triều, họ tuyên bố lòng biết ơn và trao huy chương cho tôi vì những đóng góp trong việc tiêu diệt ma vương.

Khác với huân chương tôi nhận từ cựu Hoàng đế Rugan, lần này tôi nhận được nhiều loại huân chương khác nhau từ tân hoàng đế của Đế quốc Saga và một văn kiện công nhận tôi là Thánh Nhân từ Thần Điện Parion.

Họ cũng ban cho tôi một tước vị quý tộc danh dự, nhưng tôi đã từ chối.

Công chúa Trimenus, người đóng vai trò đại sứ, dường như là một ứng cử viên cho vị trí chính thất của con trai cả của vua kế nhiệm, Đệ nhất Hoàng tử Soltrick.

Công chúa đã 16 tuổi nên đã đến tuổi cập kê, nhưng con trai lớn của hoàng tử cả mới chỉ 10 tuổi, do vậy cô ấy tạm thời được xem như hôn thê của cậu ta.

Theo một trợ lý của hoàng tử cả, đã có những lời bàn tán về việc đưa Công chúa Maryest làm ứng cử viên cho vị trí vợ của hoàng tử cả, nhưng vì lo ngại thứ bậc giữa các bà vợ của anh ta sẽ bị xáo trộn, nên họ quyết định để Công chúa Trimenus trở thành ứng cử viên cho vị trí chính thất của con trai Hoàng tử.

Xem ra cần phải có một vị thế tương xứng mới có thể kết hôn với hoàng tộc của Đế quốc Saga.

"Tempura tôm do Satou nấu là đặc biệt nhất."

"Nein! Tempura gừng đỏ của Satou-dono mới là tuyệt đỉnh!"

Chiều tối ngày tiếp đón phái đoàn Saga, chúng tôi, [Đội Pendragon], được mời đến dự một bữa tiệc tại tư dinh của Công tước Oyugock ở kinh thành.

Chúng tôi được xem là khách mời danh dự, nhưng tôi đang đứng bếp cùng Lulu để né tránh những lời cầu hôn trong bữa tiệc.

Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku đã đứng ra làm lá chắn cho tôi.

"Ande-sama!"

Tôi nghe thấy tiếng huyên náo từ lối vào dinh thự.

Cửa sảnh khiêu vũ mở ra với một tiếng 'huỵch' và một người đẹp trong bộ trang phục hiệp sĩ xuất hiện.

"Ringrande-sama!"

Tiểu thư Ringrande, người mới trưa nay còn ở Núi Grapevine, đang đi quanh hỏi thăm các quý tộc lớn của Lãnh địa Oyugock trong khi mỉm cười rạng rỡ.

Cô ấy nhanh thật, ngay cả khi có Ngựa Bay.

Chắc chắn cô ấy đã có được một loại thú cưỡi mới.

"Chào ông, chào cha, đã lâu không gặp."

"Rin! Con còn sống!"

Cha của tiểu thư Ringrande ôm chầm lấy cô trong khi rơi nước mắt.

"Cháu đã hoàn thành tốt sứ mệnh của mình. Ông rất tự hào về cháu."

Công tước, người cũng rơm rớm nước mắt, trịnh trọng tuyên bố.

Hóa ra tiểu thư Ringrande đã không về nhà mà đi thẳng đến trợ giúp Anh hùng Meiko sau vụ tiêu diệt ma vương.

Trong lúc tôi đang trìu mến nhìn khung cảnh gia đình đầm ấm ấy, tempura đã biến mất vào bụng của những quý tộc sành ăn của Lãnh địa Oyugock, và sau đó tôi bị lôi đến một bữa tiệc hậu mãi do Toruma tổ chức.

Tăng hai ở thế giới này cũng giống như một chầu nhậu, nên tôi đã giục các cô gái về nhà trước.

"Thật sự, cậu không hề thay đổi chút nào sau khi trở thành người diệt ma vương nhỉ?"

"Con người đâu dễ thay đổi như vậy."

Tiểu thư Ringrande, mang theo một chai rượu trông đắt tiền, ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.

Trong lúc tôi nhâm nhi rượu, tiểu thư Ringrande kể cho tôi nghe về những chuyện đã xảy ra với Meiko sau khi cô ấy trở về Đế quốc Saga.

"Cô ấy có hơi bất ổn về mặt cảm xúc, nhưng vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đi đến những nơi bị quái vật tàn phá cùng với các thần quan của Thần Điện Parion để cứu trợ."

Sau khi nói điều đó với giọng bình thường, tiểu thư Ringrande kéo tai tôi và thì thầm thêm.

"Đế quốc Saga đã triệu hồi những anh hùng khác ngoài Meiko. Tôi không biết chính xác số lượng, nhưng chắc chắn không chỉ có một. Họ phải triệu hồi ít nhất là hai anh hùng nữa."

Ừm, tôi biết chứ.

"Triệu hồi anh hùng cần một lượng mana khổng lồ và những lời cầu nguyện đến các vị thần. Đáng lẽ họ không thể dễ dàng làm được việc này. Có lẽ, đế quốc đã nhúng tay vào thứ gì đó mà họ không nên động vào."

Tiểu thư Ringrande thì thầm trong khi trông có vẻ lo lắng.

Cô ấy trông thật gợi cảm, nhưng làm ơn hãy nhận ra cô đang ở gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cô đi.

Các quý tộc xung quanh đang ném những cái nhìn tò mò như điên về phía này.

"Ồ Rin! Cha không phản đối nếu đối tượng kết hôn của con là Pendragon đâu!"

Công tước say rượu xúi giục, và các quý tộc khác nhanh chóng hùa theo.

"Ý hay đó! Con của Satou và Rin chắc chắn sẽ trở thành một anh hùng ghi dấu ấn trong lịch sử."

Toruma, đã say quắc cần câu, choàng tay ôm cả hai chúng tôi rồi dính chặt lấy nhau.

"Điều đó thật hay. Phải chi Hayato không ở đây..."

Tiểu thư Ringrande lẩm bẩm với vẻ đau khổ, rồi vô tình ngả người dựa vào tôi.

Cô ấy trông hốc hác quá.

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hét chói tai và những tiếng la ó khàn đục.

Mấy người vừa mới cổ vũ mà, thật tàn nhẫn.

Công tước và cha của tiểu thư Ringrande thì trông rất mãn nguyện.

"Mwu."

"Có tội!!"

"Ane-sama!!!"

Tôi nghe thấy những tiếng đó từ lối vào sảnh.

Tôi thấy cặp pháo đài bất khả xâm phạm cùng Sera, người đến đón tôi, đang hùng hổ tiến về phía này với vẻ mặt bất bình.

Mấy em à, đây là hành động của Thần, hiểu chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!