Satou đây. Tôi khá thích mấy chương trình truyền hình đặc biệt về săn tìm kho báu bị chôn vùi của nhà Tokugawa. Dù biết thừa mấy chuyến đi đó thể nào cũng thất bại vì có thấy tin tức gì lên trang nhất đâu, nhưng tôi vẫn khoái xem chúng.
"Điện hạ, thần có thể xin ngài một chút thời gian được không ạ?"
Trên đường đến buổi lễ chúc mừng việc hoàn thành mẫu thuyền bay mới, tôi đến gặp hoàng tử cả để bàn về vụ cá cược.
Tôi đã soạn sẵn nội dung bàn bạc cùng Arisa và Hikaru thông qua ma pháp không gian [Vô Hạn Đàm Thoại] trên đường tới đây.
Nhân tiện, bóng dáng của mấy vị quý tộc thua cược cứ lẽo đẽo theo tôi đã hứng chịu cơn thịnh nộ của hoàng tử và họ đã bị ra lệnh đi đâu đó cho hạ hỏa.
Dường như họ đang họp bàn sách lược trong các phe phái nhỏ của riêng mình.
Vì vậy, người duy nhất ở gần hoàng tử cả hiện giờ chỉ có cận vệ của anh ta và tôi, rất tiện cho một cuộc nói chuyện riêng tư.
"Là về vụ cá cược sao?"
Hoàng tử cả, người đi trước nửa bước, dừng lại và quay người nói.
"Vâng ạ."
"Bản vương sẽ không cho phép nếu khanh định xin hủy vụ cá cược đâu."
Hoàng tử cả ngắt lời tôi.
"Thưa không ạ, đó không phải là điều thần đang nghĩ đến."
Khi tôi lắc đầu, hoàng tử cả có vẻ ngạc nhiên.
Có vẻ anh ta nghĩ tôi đang do dự muốn nói, "Thần muốn hủy vụ cá độ."
"Sau khi nhận hết tiền cược, thần muốn dâng tặng chúng cho điện hạ."
"Hừm, khanh là người duy nhất dám đẩy một mớ việc vặt cho bản vương mà không một chút do dự đấy."
Hoàng tử cả, người đã nhìn thấu ý định thực sự của tôi, nở một nụ cười mỉa mai.
Trông như anh ta đã đoán được rằng tôi đang nhờ vả, "Sau đó, xin ngài hãy ban chúng lại cho chủ sở hữu ban đầu như một phần thưởng từ điện hạ."
Sẽ rất phiền phức nếu có hiểu lầm, nên tôi đã giải thích rõ ý của mình, và hoàng tử đồng ý dù trông có vẻ miễn cưỡng.
"Nếu những giải thưởng đó được ban như một phần thưởng, ý khanh là họ phải làm việc chăm chỉ để xứng đáng với nó, đúng không?"
Tôi xác nhận thắc mắc của hoàng tử.
Hơi khó chịu một chút, nhưng việc này chắc chắn cũng có lợi cho hoàng tử cả vì anh ta vừa thể hiện được sự hào phóng của mình, vừa khiến cho những người theo phe mình phải làm việc chăm chỉ hơn.
"Thật tình, Ngài Pendragon, khanh nên làm quen nhiều hơn với lòng tham của một quý tộc thông thường đi."
"Lòng tham ạ?"
"Đúng vậy. Đừng có khoe khoang những báu vật hấp dẫn ngay trong tầm tay của lũ trẻ ranh."
Dường như anh ta không chỉ đang ám chỉ đến chiếc chìa khóa kim cương, mà còn cả ma thuật và năng lực của tôi nữa.
"Vâng ạ, thần sẽ cố gắng cải thiện bản thân theo lời ngài dạy."
"Khanh nên làm vậy."
Nói rồi, hoàng tử tiếp tục bước đi.
Kỹ năng Thính Lực của tôi bắt được lời anh ta thì thầm, "Mình không muốn phải lo chuyện tóc tai khi còn trẻ thế này", nhưng tôi tỉnh bơ lờ đi nhờ sự trợ giúp của kỹ năng Mặt-Lạnh-sensei.
Chắc chắn sau này tôi sẽ gửi cho anh ta một ít rong biển cùng với dầu gội và dầu xả kích thích mọc tóc.
"Tất cả đây là những chức năng hỗ trợ mặt đất của thuyền bay Geldever."
Xưởng Trưởng Thuyền Bay Hoàng Gia đang có một bài diễn thuyết sôi nổi trên sân khấu trong suốt buổi lễ chúc mừng mẫu thuyền bay mới.
Mẫu thuyền bay mới được trang bị tận răng các phương tiện để đối phó với quái vật nổi loạn quả là một thứ đáng gờm, nhưng mọi người dường như đang để hồn tận đâu đâu, nên bài thuyết trình của ông xưởng trưởng cứ như bị cho ăn bơ vậy.
Không thể nhầm được, đó là vì tin đồn về Thánh Động Giáp.
Do sự đón tiếp hờ hững của khán giả, ông xưởng trưởng nghiến răng trông như thể ông ấy muốn gầm lên "Grừừừ".
Chắc hẳn cũng tại vì buổi bắn thử pháo ma thuật được lắp đặt quanh kinh thành đã bị hoãn sang ngày khác.
Tôi cũng hơi thất vọng một chút vì tôi khá hứng thú với [Pháo Ma Thuật] được phát hiện trong một lãnh địa dưới quyền cai trị trực tiếp của quốc vương.
"Tôi nhìn thấy rồi!"
Tiểu thư Karina đang đứng cạnh tôi hét lớn trong khi chỉ tay về bầu trời phía tây nam.
Theo tiếng của cô ấy, nhiều khán giả cũng nhìn về hướng đó.
"Vậy ra đó là Thánh Động Giáp Hài."
Dựa vào kỹ năng Viễn Thị, tôi lướt mắt qua một bộ giáp khổng lồ đang được buộc vào hai chiếc thuyền bay cỡ lớn ở phía chân trời.
Nó to hơn tôi tưởng.
Tôi đã hình dung nó chỉ tầm kích thước con người vì nghe nói Hikaru là người mặc nó, nhưng trông nó giống một con robot to gần bằng con Gundam ở Odaiba[1] hơn.
"Đó, là, Tướng Quân."
Tôi nghe Hikaru, người đang đứng cạnh đức vua, thì thầm.
Quả thật, AR cho tôi thấy đó là [Thánh Động Giáp Hài: Tướng Quân].
Chỉ là tưởng tượng của tôi thôi, hay sao mà trông Hikaru không vui chút nào.
Hoàn toàn trái ngược với quốc vương và tể tướng, những người đang trở nên phấn khích khi họ nhìn lên Thánh Động Giáp đang đến gần.
Hikaru rời khỏi hai người họ và bước ra ngoài sảnh tổ chức lễ.
"Có chuyện gì vậy, Hikaru?"
"A, Ichirou-nii."
Khi tôi đi theo và gọi Hikaru, em ấy quay lại với vẻ mặt mếu máo, nở một nụ cười cô độc.
"Cái đó... là một di hài, anh biết không."
Hikaru yếu ớt lẩm bẩm.
Nói mới nhớ, nó được gọi là [Thánh Hài] Động Giáp mà nhỉ.
"Họ là những người sống sót cuối cùng của một chủng tộc khổng lồ cổ đại, với ước nguyện duy nhất là tiêu diệt ma tộc, họ đã chiến đấu như những người tiên phong của Đế quốc Furu."
Hikaru, người đã từng chiến đấu cùng họ, kể lại.
"Nhưng anh thấy đó, họ đã không thể hoàn thành được ước nguyện ấy."
Tôi không thể thấy được biểu cảm của Hikaru khi em ấy đang cúi đầu xuống.
"Hoàng đế Đế quốc Furu đã ban cho họ yêu cầu cuối cùng mà họ thốt lên lúc lâm chung."
*Chúng tôi muốn tiếp tục chiến đấu với ma tộc kể cả sau khi đã hóa thành một cái xác.*
Vậy đó là ước muốn của tộc Khổng Lồ.
"Một Thánh Động Giáp Hài đủ mạnh để chiến đấu ngang ngửa với một chân long, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn."
Hikaru yếu ớt thuật lại.
Những mảnh vỡ của [Diễm Long Châu] mà họ có được bằng cách đánh đổi một lượng lớn hồng ngọc và các kho báu khác với Long Thần, đóng vai trò như trái tim của Thánh Động Giáp, là một nguồn năng lượng mạnh hơn nhiều so với bất kỳ lò phản ứng ma lực thông thường nào.
Nếu một Thánh Động Giáp Hài di chuyển hết công suất, người ở bên trong sẽ chết vì quán tính, nên họ sẽ phải mặc một bộ giáp cơ động cao ba mét hoặc một bộ giáp trợ lực gọi là giáp vô địch trước khi vào trong.
Hơn nữa, Diễm Long Châu được sử dụng ở giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh giữa Đế quốc Furu và Đế quốc Orc, đã tạo nên sa mạc mênh mông ở phía tây Thành Phố Mê Cung.
"Vậy rồi em nghĩ đó là sau khi em kết bạn với Ten-chan thì phải? Em đã tìm thấy những đứa trẻ này được chôn cất trong một di tích thuộc xưởng vũ khí của Đế quốc Furu."
Theo Hikaru, có bốn Thánh Động Giáp Hài, và chỉ có [Tướng Quân] với [Bá Vương] là còn lại vào cuối cuộc chiến tranh.
Loại chuyên về ma thuật mà Hikaru sử dụng, [Hiền Nhân], đã bị hư hỏng nặng trong cuộc chiến chống lại Hoàng Kim Trư Vương.
Cái cuối cùng, [Thánh Nhân], có bộ phận trung tâm bị chập mạch ngay trước trận chiến cuối cùng và đã bị phá hủy cùng với quân đội orc.
"Ban đầu em muốn để họ yên nghỉ trong mộ một khi chiến tranh kết thúc, nhưng em là một vị vua tồi, anh biết đấy. Em đã không thể phục hưng được Vương quốc mà không có sự giúp đỡ của những đứa trẻ ấy."
Tôi ôm Hikaru vào lòng khi em ấy vừa khóc vừa cố nặn ra một nụ cười.
"Như anh đã biết, Sharlick-kun đã hứa với em điều này khi ông ấy trở thành vua. Ông ấy sẽ giữ cho đất nước hòa bình suốt thời gian cai trị và để cho những đứa trẻ kia yên nghỉ ở một nơi không ai có thể tìm thấy."
"Vậy thì, bây giờ anh sẽ hứa với em điều này."
Tôi vỗ về mái tóc của Hikaru đang thút thít.
"Anh sẽ để họ ngủ yên ở một nơi mà tuyệt đối không ai có thể tìm ra."
Trước đó, tôi sẽ làm một vật giả có khả năng giống hệt Thánh Động Giáp Hài bằng hết khả năng của kỹ năng Ngụy Trang.
Dù vậy, đức vua và tể tướng chắc chắn sẽ trả Thánh Động Giáp Hài về lại mộ của nó càng sớm càng tốt nếu Hikaru kể cho họ nghe cảm giác của cô ấy.
Song nếu chúng tôi làm vậy, một số mạo hiểm giả sẽ liều mạng vứt bỏ mạng sống và đám dân chơi tài tử nhiều khả năng sẽ xuất hiện để đi tìm Thánh Động Giáp Hài [Tuyệt đối không thể khám phá].
"Phạm tội?"
"Á, này Mito, có chuyện gì xảy ra thế?"
"Aaa, nó là, ờ thì..."
Arisa và Mia, vừa trở về từ buổi thuyết giảng đặc biệt, chào chúng tôi khi tôi trở về Đảo Cung Điện Ẩn Cư trong lúc dìu Hikaru.
Rõ ràng là, công chúa Sistina, người đáng lẽ nên ở cùng họ, thì đang nhốt mình trong thư viện cấm vì nội dung bài giảng đã thu hút sự hứng thú của cô ấy.
Tôi kể những gì mình nghe được cho Arisa và Mia sau khi để Mito ngủ thiếp đi.
"Hừm, Mito-san đã trải qua nhiều gian truân thật nhỉ."
"Nn, dãi dầu sương gió."
Arisa liếc mắt về phòng của Mito một cách lo lắng, dù giọng con bé nghe có vẻ thờ ơ.
"Vậy rồi, Chủ nhân định làm gì ạ?"
"Hm? Anh đang tính tráo đổi bộ giáp với một cái giả mà không ai có thể nhận ra, rồi chôn cất nó ở một nơi không ai có thể tìm thấy."
Tất nhiên, tôi sẽ thực hiện điều đó sau khi nói chuyện với quốc vương.
"Ừm, em nghĩ đó là một ý hay."
"Satou-san thực sự có thể làm vậy sao?"
Zena-san, một người có suy nghĩ thông thường, hỏi bên cạnh một Arisa đang gật gù.
"Không, chưa được ngay đâu em à. Việc đó là sau khi anh quét cấu trúc của Thánh Động Giáp Hài đã."
Người từ Viện Nghiên cứu Hoàng gia đã bắt đầu cuộc nghiên cứu của họ ở một trong những kho chứa thuyền bay của lâu đài hoàng gia rồi.
"Tổ Vương-sama đã nói vậy sao?"
"Trời ơi, chúng ta đã làm gì thế này."
Tôi ghé thư phòng của quốc vương trong vai Nanashi, đã lâu rồi tôi không dùng vai này, và kể cho họ những gì Hikaru đã nói với tôi trước đó.
"Kh-không! Kẻ hèn này chỉ muốn làm vui lòng đức vua thôi ạ!"
Hầu tước Kelten, người đang ở trong phòng, than vãn trong khi phủ phục dưới đất.
Trông như ông ấy đang hối hận một cách sâu sắc khi món quà bất ngờ mà ông ấy nghĩ sẽ làm vui lòng đấng chủ thượng cuối cùng lại khiến cô ấy buồn phiền.
"Không thể trách khanh được. Nào có ai biết được hoàn cảnh xung quanh đã được truyền lại như thế nào đâu?"
Suy cho cùng, họ thậm chí còn nhầm lẫn bộ giáp cơ động được mặc để lái Thánh Động Giáp Hài với bộ giáp thật cơ mà.
"Sau đó tôi sẽ tráo đổi nó với một vật giả. Hãy kể cho tôi về nơi ngài tìm thấy bộ giáp. Chắc hẳn phải có Thánh Động Giáp Hài khác đang yên nghỉ ở đó theo lời Mito."
"Không có đâu, thưa Nanashi-sama. Thánh Động Giáp Hài duy nhất chúng tôi tìm thấy trong di tích là cái mà chúng tôi đã mang về đây."
Hầu tước Kelten trả lời thắc mắc của tôi.
"Ngài có thể thề không?"
"Có, tôi xin thề trên Tổ Vương-sama, hoàng gia và danh dự của Nhà Kelten."
Hầu tước Kelten ngay lập tức đáp lại nghi vấn của tôi.
Hừm, vậy có nghĩa là, ngay cả sau khi thu hồi [Tướng Quân], tôi vẫn phải đi tìm Thánh Động Giáp Hài khác, cái có vẻ được gọi là [Bá Vương].
"Rất tốt, tôi tin ngài."
Vì hầu tước Kelten đang nhìn tôi một cách lo lắng, tôi đã cho ông ấy sự chấp thuận.
Quả là tôi đang ra vẻ bề trên và quyền uy thật.
Cảm giác như mình sẽ trở nên kiêu ngạo mất nếu không cẩn thận.
Thêm nữa, đức vua lập tức cho tôi quyền hành để thay đổi bộ giáp với một cái giả, nên tôi nhanh chóng thâm nhập vào kho xưởng thuyền và quét hình Thánh Động Giáp Hài.
Nguồn năng lượng, lò phản ứng của nó có vẻ là một loại Lò Phản Ứng Đá Vạn Năng chưa từng được biết đến, nên tôi dự tính làm một cái có vẻ ngoài giống hệt.
Tạm thời lúc này, đức vua đã ra lệnh ngừng cuộc nghiên cứu về pháo ma thuật và lò phản ứng bên trong.
"Ngoài việc có một Lò phản ứng Mana quy mô lớn bên trong, nó còn có khả năng sản xuất và ra lệnh cho 100 golem lớn cùng một lúc hả?"
Tôi sửng sốt trước kết quả quét hình.
Nó vượt xa trình độ vũ khí ma thuật của thời đại ngày nay.
Đế quốc Furu cổ đại quả thật sở hữu công nghệ kỹ thuật đáng kinh ngạc.
"Satou."
Công chúa Sistina gõ cửa và bước vào phòng.
"Em đã tìm thấy những tài liệu liên quan tới pháo ma thuật mà anh yêu cầu."
"Cảm ơn cô nhiều lắm."
Cô ấy mang tới vài tài liệu từ thư viện cấm trong lâu đài hoàng gia.
Thật không may, chúng không phải về mặt công nghệ của pháo ma thuật, mà thiên nhiều về sức hủy diệt và lịch sử của chúng.
"Xem ra Đế quốc Furu đã sửa chữa những khẩu pháo mà họ khai quật được trong một di tích của văn minh Lalakie và làm cho chúng dùng được."
Công chúa Sistina bảo tôi khi cô ấy lật trang.
Lalakie à? Nền văn minh đó đã tồn tại 20.000 năm và được hồi sinh trong sự kiện Thần Phạt, nhưng giờ nó đã chìm lại xuống đáy đại dương.
Nếu tôi nhớ không lầm thì cặp chị em dâu Bán U Linh và homonculus mà tôi cứu dạo nọ đang giữ vai trò người trông mộ.
Sau khi tìm kiếm trên bản đồ một chút, tôi phát hiện những mảnh vỡ của pháo ma thuật không chỉ ở Lalakie, mà còn ở quốc gia đại dương của ma thuật quốc Lalagi vốn có quan hệ với Lalakie, trong vùng lãnh hải của Ishlalie, và thậm chí nằm trong Quần Đảo Hải Long ở vùng duyên hải của Boruenan.
Vài cái đã sống sót sau khi bị nhấn chìm trong biển khoảng 20.000 năm, chỉ có một con tàu cổ làm từ adamantite bị chìm trong Quần Đảo Hải Long là còn sót lại.
"Sa-Satou, đó là gì?"
Khi tôi dùng ma pháp không gian [Kéo Vật (Aport)] để lấy một khẩu pháo ma thuật từ con tàu cổ đại tới đây, không hiểu sao công chúa lại sốc đến vậy.
Chắc cô ấy tò mò về cách tôi lấy nó ra, vì bình thường tôi toàn lấy đồ từ Kho Chứa trước mặt cô ấy thôi.
"Đây là một khẩu pháo ma thuật nhỏ được gắn trên một con tàu bị chìm từ thời Triều đại Lalakie."
Có nhiều loại khác nhau, nhưng cái được lắp đặt trong Thánh Động Giáp Hài là thuộc kiểu này, nên tôi đã chọn nó.
"Tôi sẽ đến xưởng đây."
"Vâng, anh bảo trọng."
Tôi chia tay với công chúa Sistina, người trông có vẻ hơi kiệt sức, rồi đi làm một Thánh Động Giáp Hài giả.
Nếu chăm chỉ thì sáng mai chắc là xong.
---
[1] Odaiba là một hòn đảo nhân tạo lớn ở Vịnh Tokyo, Nhật Bản. Nơi đây nổi tiếng với bức tượng Gundam kích thước thật.
*Liên quan tới chị em Lalakie, xin xem [Chương 15-40. Thần Phạt (9)] hoặc Tập 9 bản xuất bản.*
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn