Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 548: CHƯƠNG 16-7: THÁNH ĐỘNG GIÁP VÀ LỜI THÌ THẦM CỦA THẦN LINH

Satou đây. Đôi khi, một người bạn thân quen lại khiến tôi bất ngờ với những kiến thức không tưởng trong lúc trò chuyện về vài chuyện lạ lùng. Rõ ràng là, cuộc sống của mỗi người vẫn luôn tiến về phía trước ngay cả khi mình không để ý, phải không nhỉ.

*

"—Tạm biệt nhé, Tướng quân."

Hikaru lưu luyến rời mắt khỏi tấm bia mộ khổng lồ.

Tôi đã cùng Hikaru đến quê hương của Người Khổng Lồ cùng với Thánh Động Giáp còn lại.

Mục đích là để chôn cất Thánh Động Giáp mà sáng nay tôi đã tráo bằng một bản sao.

Tôi đã dựng một kết giới ở đây bằng phép thuật của mình, nhưng chỉ với từng đó thì sớm muộn gì cũng có người phát hiện ra ngôi mộ, chính vì vậy, tôi đã nhờ đến sự giúp sức của một chuyên gia.

"Giờ tôi bắt đầu được chưa?"

Yuika No.3, tiểu quỷ công chúa thế hệ đầu tiên, lên tiếng gọi Hikaru.

No.3 là cách gọi tiểu quỷ công chúa thế hệ đầu tiên, vì cô ấy có đa nhân cách.

"Xin lỗi nha, Fornis."

"Đừng lo, Yamato. Thực hiện ước muốn cho một trong số ít những người đồng đội [Tennis X Hero] của tôi thì có gì phải ngại đâu."

Fornis là cái tên chuunibyou của Yuika No.3.

Rõ như ban ngày rằng hai người này là fan của cùng một bộ shoujo manga.

Sau cuộc trao đổi đó, Yuika No.3 đóng kết giới bao trọn lấy phần mộ của Thánh Động Giáp.

"Tôi đã thiết lập để các tia sáng có thể nhìn thấy đi xuyên qua kết giới, để cảnh vật quê hương của ông ấy vẫn hiện ra."

Yukia No.3 nói vậy và chứng minh bằng cách cho thấy tấm bia mộ trước mặt chúng tôi không thể chạm vào được.

"Cậu có thể tự do đến viếng mộ, nhưng mà này, Long Diễm Ngọc dùng làm lõi của ông ấy là thứ đến Thất Thần cũng ao ước, nó nguy hiểm lắm. Đó không phải là thứ cậu nên đi kể lung tung đâu."

Long Diễm Ngọc là một bảo vật đã tạo ra đại sa mạc ở phía tây thành phố mê cung thì phải.

Tôi không nghĩ có bất kỳ ai có thể đột phá một kết giới mà Yuika tạo ra bằng Đặc Kỹ của cô ấy, nhưng nó hẳn sẽ thu hút sự chú ý của các vị thần hoặc ai đó sở hữu Đặc Kỹ có thể xé toạc kết giới, có lẽ để an toàn hơn thì nên giữ bí mật về vật này.

"Ừm, mình sẽ giữ bí mật với mọi người."

"Phải thế chứ, cậu nên làm vậy."

Yuika No.3 gật đầu với Hikaru.

"Satou, anh có thể làm hoa nở rộ quanh khu vực này không?"

"Hẳn nhiên rồi."

Tôi đáp lại yêu cầu của Hikaru và làm cho những bông hoa đủ màu sắc nở rộ trong khu nghĩa địa vốn trông như một vùng đất hoang.

Chúng tôi rời khỏi khu vực sau khi cùng Hikaru ngắm cảnh một lúc.

Tôi tiễn Hikaru về lại đảo cung điện và Yuika tới nơi ẩn dật của cô ấy ở hạ tầng của mê cung Selbira.

Để cảm ơn vì đã làm phiền cô ấy lần này, ngoài những món đồ thường lệ có trên mặt đất, tôi cũng tặng cô ấy một ma cụ có thể chuyển đổi mana thành điện xoay chiều 100V cùng các thiết bị gia dụng, thêm cả ramen cốc và bịch đồ ăn vặt tôi lấy từ một Trái Đất song song.

Sau khi vui vẻ nghịch những món đồ hoài cổ ấy một lúc, Yuika No.3 nói với tôi bằng một giọng nghiêm túc.

"Satou, cái vừa nãy là [Tướng quân] hả?"

"Đúng thế, Yamato nói vậy mà."

Tôi xác nhận câu hỏi của Yuika No.3.

"[Bá Vương] không ở cùng ông ấy ư?"

"Hình như họ chỉ tìm thấy [Tướng quân] trong chuyến thám hiểm lần này."

Theo lời những thám hiểm giả mà Hầu tước Kelten thuê, ông ấy là người duy nhất trong di tích.

"Bộ có vấn đề gì với [Bá Vương] à?"

"Umu, người đó hơi bị nguy hiểm nha. Cách đây đã lâu, mấy tên ngốc từ Đế quốc Furu đã khai quật được một Thần Phạt Pháo lắp đặt trong [Phù du Thành] của vương triều Lalakie anh biết đấy, nó chỉ có thể bắn một lần vào thời điểm đó, nhưng một phát bắn của nó đủ sức mạnh để cắt thủng một lớp giáp hợp kim dày bằng adamantite."

Ồ, ghê gớm thật.

Chẳng phải nó còn mạnh hơn cả laser hội tụ của tôi sao?

"Nó không thể so sánh với thứ như Pháo Ma Thuật được, nên nếu đối thủ của anh sử dụng ông ấy, đừng do dự mà hãy phá hủy nó ngay. Tôi thấy lo lắng vì anh có một mặt mềm yếu đấy."

"Cảm ơn cô, Yuika."

Tôi có thể tự bảo vệ mình một cách dễ dàng nếu chỉ chống lại một phát bắn laser hội tụ, nhưng vì Yuika No.3 đưa ra lời khuyên do lo lắng cho tôi, tôi đã cảm ơn cô ấy.

"Hứ, ấy là tại vì Yuika hiện tại sẽ buồn nếu như anh bị thương nặng thôi."

Yuika No.3 tránh ánh mắt tôi với gò má đỏ ửng khi nói thế.

Tôi mỉm cười lại với Yuika No.3 khi cô ấy ngượng ngùng bảo, "Nếu anh không có việc gì ở đây nữa thì về nhà đi", rồi rời khỏi nơi ẩn dật của cô ấy để đi thăm mấy người quen ở hạ tầng mê cung lần đầu sau một thời gian dài.

*

"GAHAHAHA! Chạy đi chạy đi! Ta sẽ cán bẹp nhóc con nếu nhóc dừng lại!"

Người vừa ngồi trên đầu một chiếc xe tăng phát ra tiếng xích kêu ken két, vừa cười oang oang là Giáp [U Cương Quỷ], Takeru.

Anh ta nguyên là một người chuyển sinh, giờ là một undead.

"Cố giữ vững nha Mushroom nhiều chân, Mash-san đang đợi cậu một khi cậu xong việc với xe tăng của Giáp đó."

Tiếng cổ vũ từ trung tâm của một không gian mở rộng lớn là của công chúa ma cà rồng da xanh Semeri.

"Kuh, khốn kiếp, tôi nhất định sẽ làm ông khóc vào một ngày nào đó cho coi!"

Ở cuối hướng mắt của cô ấy, là cựu ma vương nhân tạo, anh hùng địa phương nhóc Shin, người vừa bị xe tăng của Giáp rượt đuổi vừa chửi rủa.

Cậu được triệu hồi như một thường dân vào thế giới này trong một thí nghiệm triệu hồi anh hùng của Vương quốc Rumooku do các kỹ sư của Đế quốc Chồn xúi giục.

Sau đó, cậu được người cha tình cờ chuyển sinh vào thế giới này trao cho một Đặc Kỹ thông qua bảo bối gọi là Ma Vương Châu, rồi trở thành một ma vương nhân tạo và suýt nữa đã hủy diệt vương đô của Vương quốc Shiga, nhưng tất cả đã là chuyện quá khứ rồi.

Giờ cậu ấy đã hoàn toàn bình phục và đang lên level một cách đều đặn với sự giúp sức của Giáp cùng công chúa ma cà rồng Semeri.

Tuy một phần là vì danh hiệu Anh hùng, nhưng hai vị giáo viên này thật không biết nhân từ là gì cả.

Cảm giác như tôi thường thấy Shin trong những tình huống hiểm nghèo, có lẽ nguyên do là vì họ nghĩ họ chỉ cần làm cậu nhóc sống lại như một ma cà rồng kể cả khi cậu ấy có chết chăng.

"Kuro!"

Lúc tôi đến gần trong khi đang suy nghĩ, Semeri trông thấy tôi và vẫy tay một cách háo hức.

"Gì vậy Kuro. Có chuyện gì xảy ra à?"

"Không có gì, tôi làm chút việc với Yuika nên nghĩ bụng ghé qua xem Shin thế nào rồi."

Nhóc Shin đang thở hổn hà hổn hển trên mặt đất, không nói nổi nên lời.

Tôi lấy ra những thiết bị gia dụng và đồ ăn giống như đã đưa cho Yuika rồi cất ở nơi ở của Giáp.

"Đừng bảo tôi, cậu đã có thể dịch chuyển giữa các thế giới rồi?"

"Yeah, nhưng nó cần một lượng mana lớn đến ngớ ngẩn, tương đương với triệu hồi anh hùng nên tôi không thể dùng nó một cách thiếu suy nghĩ được."

Tôi kể sự thật cho Giáp.

"Shin, cậu có muốn quay về lại thế giới cũ của cậu không?"

"Kh... không... hứng... thú..."

Nhóc Shin lắc đầu quầy quậy trong lúc đang nuốt xuống món yakisoba Piyoung ăn liền.

Nói mới nhớ, Aoi và Yui ở Thương hội Echigoya cũng không muốn trở về, bộ những người trẻ không có hứng thú gì với một Trái Đất hòa bình ư?

"À phải rồi, Giáp này. Ông có biết gì về Thánh Động Giáp không?"

"Huhn? Ta không biết cái giáp nào với cái tên chém gió như thế... hay trừ phi ý cậu nói tới một loại Golem Cường lực Y Giáp mà ta làm?"

Tôi hỏi Giáp về Bá Vương vì ông ấy từng là một kỹ sư của Đế quốc Furu, nhưng cơ động giáp dường như được tạo ra sau thời đại của ông ấy, nên tôi không nhận được câu trả lời thỏa đáng.

"Thứ này dùng làm sao?"

"Uwwaa, ngừng lại ngay! Cô đừng có phá cửa lò vi sóng!"

Giáp, người thấy Semeri nghịch lò vi sóng với sự hiếu kỳ của trẻ con, vội vã chặn cô ấy lại.

Trông họ đang vui lắm.

*

Sau một số chuyện trò thư giãn với những người đồng hương, tôi đi tới lâu đài của một cựu người Nhật chuyển sinh, [Vua Xác Ướp] Tetsuo, hay còn gọi là Xác.

"Gặp Thần để nói chuyện hở?"

Xác lẩm bẩm như thể đang nhớ về chuyện quá khứ.

"Đúng vậy, tôi muốn hiểu chư thần muốn điều gì, để một bi kịch giống như Đế quốc Chồn sẽ không bao giờ lặp lại nữa."

Ông ấy từng một lần đe dọa thần bằng vũ khí hạt nhân, nên tôi tới đây để xin ý kiến.

"Sẽ nhanh hơn nếu cậu để họ tới bằng [Thần Linh Quang Lâm] nếu cậu nguyện ý phá hủy một miko."

"Tôi sẽ không đời nào làm chuyện đó."

Tôi sẽ không đẩy Sera và Lily vào nguy hiểm bằng cách đó.

Dù sao thì tôi có thể tự mình thực hiện nếu tôi nâng skill Thánh Thuật lên cấp 10.

"Đừng có chơi ngu mà đem thân cậu làm bia nhắm đấy, cậu có nghe ta nói không?"

Như đọc được suy nghĩ của tôi, Xác lên tiếng cảnh báo.

"Chưa cần nhắc tới chuyện cậu mạo hiểm để thân thể bị chiếm dụng bởi Thần giáng xuống, mà hơn cả điều đó là, có một xác suất Bể Hồn của cậu sẽ vỡ nát luôn."

Người chuyển sinh và anh hùng sở hữu Bể Hồn bị chiếm dụng bởi các ô Đặc Kỹ hay mảnh thần, thì có nguy cơ cao hơn là một miko thông thường. Điều đó nguy hiểm thật.

Cầm đèn chạy trước ô tô và dùng nó mà không suy nghĩ quả là tệ hại.

"Mà liên lạc với họ khó lắm đấy, hiểu chưa?"

"Thật sự?"

"Yeah, chẳng hiểu có phải vì họ dùng miko như một trung gian do tồn tại những chiều không gian méo mó giữa Thần Giới và thế giới này, hay bởi vì suy nghĩ của thần vận hành khác với con người, mà giống như ngôn từ của họ bị pha trộn với những mảnh hình ảnh, thật khó để hiểu những tên đó."

Nhắc mới nhớ, điều đó nghe y hệt trong lời tuyên bố Thần Phạt.

"Nếu được, tôi dự tính đi tới Thần Giới và có một cuộc nói chuyện mặt đối mặt với họ."

"Đi tới Thần Giới hả? Ối trời, cậu chắc chắn nghĩ được những điều thật điên rồ."

Xác lầm bẩm trong sửng sốt trong khi húp xùm sụp ramen ăn liền.

Chẳng biết nó chui được vào đâu trong một cơ thể xác ướp nhỉ.

"Không phải những thượng tiên elf biết nhiều về những việc dạng này à?"

"Xui cho cậu, không ai trong đám thượng tiên từng bước chân vào Thần Giới trên thế giới này cả."

Tôi tính thử hỏi Á-Thần mode Aze-san với những thượng tiên khác, nhưng hóa ra không có ai trong số những thượng tiên elf đang sống đã đi tới Thần Giới.

Họ chỉ có một ký ức mơ hồ về Thần Giới là nơi Thần Sáng Tạo sống trước khi tới đây cùng với Cây Thế Giới và những thần khác.

Nguyên nhân có lẽ là vì các thượng tiên tồn tại với mục đích trở thành bạn đời của thần—và đó chỉ như là một phương án thay thế khi một vị thần không thể tìm thấy thần khác làm bạn đời.

Triệu đòi một thượng tiên elf có lẽ là một hành động nhục nhã, đạp vào lòng tự tôn của một vị thần.

Ối trời ơi, thật là một chuyện tởm lợm.

"Thông tin duy nhất mà tôi có là từ Thần Parion và chuyện anh hùng trong sách tranh, tôi nghĩ Xác sẽ biết gì đó."

"Xin lỗi nha, ta không biết."

Xác ngưng lại giữa câu nói.

"Khoan đã, ta từng nghe một chuyện về anh hùng đời đầu vượt qua một thử thách do Parion áp đặt và được mời tới Thần Cung."

Điều tương tự cũng được viết trong những tài liệu tôi xem có liên quan tới anh hùng thế hệ đầu mà Hầu tước Muno đã viết.

Hầu tước Muno đặt giả thuyết rằng cung điện hẳn là ám chỉ thần điện ở [Đồi Anh Hùng] nằm ở ngoại ô vương đô cũ của Đế quốc Saga.

"Mà thôi, đó là một chuyện nghe đồn, nên cứ nghe để biết thôi."

Tôi cảm ơn Xác về thông tin quan trọng bất kể nó có thực hay không.

Sau đó, Chân Tổ Ma Cà Rồng Ban với mấy người quen của tôi ở hạ tầng mê cung tập trung ở đây trong lúc tôi trò chuyện với Xác về vương triều Lalakie, nên kết cục chúng tôi đã có một bữa tiệc linh đình.

Món bắp cải cuốn nhúng sốt cà chua làm từ cà chua mà Yuika trồng thành công khá là ngon, nên tôi sẽ thết đãi mấy cô gái ở đảo cung điện món y vậy một khi tôi về lại đó.

Giờ thì, đã tới lúc để tôi đi tới Thần điện Tenion ở thủ phủ công quốc và tìm cách thức để giao tiếp với chư thần.

*

*Ghi chú của tác giả: Liên quan tới nhóc Shin, vui lòng tham khảo "13-31: Ma Vương Shin" và "14-46: Vương quốc chiến loạn (4) Hỏi cung".*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!