Satou đây. Lục đục nội bộ thì thời nào, quy mô nào mà chẳng có. Theo tôi thấy, việc xử lý hậu quả khéo léo còn quan trọng hơn cả việc ai là người chiến thắng.
"Lúc nãy cô gọi họ là quân nổi loạn, nhưng theo tôi biết thì họ phải thuộc quân đội của Vương quốc Sania chứ nhỉ? Hay là quân đội làm binh biến giết vua rồi?"
Tôi vừa liếc nhìn chiếc chiến thuyền màu đen đang lù lù xuất hiện, vừa thúc giục cô con gái của tộc trưởng Tộc Trượng giải thích tình hình.
"Quốc vương đã bị lừa. Đất nước này không thể vận hành ổn thỏa nếu thiếu Tộc Trượng, thế mà ngài ấy lại bị Tộc Kiếm lừa gạt và tống chúng tôi vào ngục."
Chắc là thua trong một cuộc đấu đá chính trị theo nghĩa đen rồi.
"Vậy à, thế nếu bị đám người kia bắt được, cô sẽ bị tống giam và xử tử sao?"
"K-không phải."
"Như tôi đã nói, đất nước này không thể vận hành nếu thiếu Tộc Trượng chúng tôi."
Tôi khá tò mò tại sao lại không vận hành được, nhưng vì đó không phải vấn đề chính ở đây nên tôi đợi cô ấy nói tiếp.
"Vì thế, cùng lắm là họ sẽ tống chúng tôi vào ngục và bắt chúng tôi chiến đấu trên sa trường như những vũ khí sống. Tôi chẳng quan tâm nếu vị vua ngu ngốc và đám dân đen có chết hết khi đất nước này sụp đổ, nhưng chúng tôi không thể chống lại vì gia đình đang bị chúng bắt làm con tin."
Okê, tôi có thể thông cảm cho việc cô ấy đặt gia đình lên trên hết, nhưng cách nói chuyện thì gắt quá, cảm giác rất tự phụ, hay đúng hơn là kiêu ngạo.
Tôi tự hỏi liệu có phải ai được nuôi dạy với tư tưởng mình là thượng đẳng cũng sẽ trở nên như vậy không?
"Nếu cô không quan tâm đến đất nước hay người dân, vậy tại sao Tộc Trượng không trốn sang một nước khác?"
"Ngươi bảo chúng ta phải quay lưng bỏ chạy trước Tộc Kiếm, cái lũ ngay cả làm bia đỡ đạn cho đàng hoàng cũng không xong ấy hả!"
Chà, nổi khùng rồi.
Cảm giác như kiểu dù có hiểu nhau thì chúng tôi cũng không thể đi đến thỏa thuận được nhỉ?
Haifa trông như một tiểu thư khuê các không rành sự đời, nhưng có vẻ cô nàng khá tự mãn và hung hăng.
"Quyền trượng của ta là lưỡi kiếm bảo vệ đất nước."
Haifa mỉm cười một cách khác thường rồi truyền ma lực vào cây quyền trượng của mình.
Cây trượng màu vàng tinh xảo tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
"Nhưng hôm nay ta sẽ phá lệ một lần. Đưa chúng ta lên phi thuyền của ngươi nếu không muốn bị cây trượng này giết chết. Chúng ta không thể lãng phí sức lực để bị đám phản bội bắt ở nơi này."
Giờ thì cô ta chuyển sang đe dọa luôn rồi.
Ừm, nên nhanh chóng tiễn cô nàng này đi thôi.
Có cảm giác rằng nghe mấy lời vòng vo của cô ta chỉ tổ làm mình thêm căng thẳng.
Nếu đây là một thử thách từ thần thì sẽ là vấn đề đấy, nhưng chắc là không phải đâu.
Ít nhất thì tôi không có ý định liên minh với họ để giải quyết xung đột, nhưng cũng không có nghĩa là tôi sẽ giao nộp họ cho chiến thuyền để họ bị lợi dụng như vũ khí sống, vì vậy, tôi quyết định giúp họ bỏ trốn.
Không phải vì tôi thấy dính vào chuyện này phiền phức và muốn tống họ đi chỗ khác đâu nhé, không một chút nào hết.
Giờ thì tôi sẽ giả vờ giúp họ tẩu thoát.
"Ngươi tưởng ta chỉ dọa thôi sao? Ta nói thật đấy."
Liza và Nana liếc nhìn tôi, ra ý hỏi: "Bọn em bắt giữ cô ta nhé?", tôi ra hiệu bảo họ cứ chờ.
Tôi mở bản đồ và tìm vài con quái vật tiện tay để gây rối cho chiếc chiến thuyền.
Phát hiện một con quái vật dạng sâu level 30 tên là Quỷ Cát trong phạm vi gần, tôi liền tóm nó bằng [Thao Túng Cát] và ném nó về phía chiến thuyền. To vãi.
Chỉ riêng phần trồi lên khỏi mặt cát đã đủ to để nuốt chửng một con cá voi xanh.
Cái thứ này mà level 30 thì ảo thật.
"K-kia là!"
Haifa thốt lên kinh ngạc.
"Qu-Quỷ Cát. Này anh kia, mau để Haifa-sama lên phi thuyền đi! Nhanh lên trong lúc mấy chiếc chiến thuyền kia làm vật tế thần."
Cô hầu gái nói một câu tàn nhẫn như thể đó là chuyện hiển nhiên.
"Tôi cũng muốn lắm, nhưng chúng tôi có Thử thách Thần cần phải hoàn thành."
Tôi cúi đầu chào cô ta như một diễn viên sân khấu.
Tôi tạo ra hai [Cổng Dịch Chuyển] ở phía trước mũi con thuyền cỡ trung, đối diện với những chiến thuyền kia.
"Xin cho phép tôi cầu chúc cho cô hoàn thành thử thách của riêng mình."
Tôi nói với họ vài lời chúc chẳng thật tâm chút nào, hướng con thuyền cỡ trung vào [Cổng Gia Tốc] mà tôi tạo ra, rồi dùng phong thuật [Áp Lực Gió] để đẩy nó vọt về phía trước.
Haifa và những người khác phải lấy tay che mặt vì luồng gió đột ngột, còn thuyền trưởng và thủy thủ đoàn thì nháo nhào cả lên.
Tôi dùng Thiên Khu bay lơ lửng cách xa con tàu đang tăng tốc về phía [Cổng Gia Tốc], rồi dùng Tay Phép đón Liza và Nana lên cùng.
"K-khoan đã! Ngươi làm—"
Con thuyền lao vào Cổng và tăng tốc đột ngột ngay khi cô ta đang nói, lời của Haifa bị gió cuốn đi mất.
Tôi đã cảnh giác với khả năng bị tấn công bằng ma thuật trong lúc tiễn họ đi, nhưng may mắn là mọi chuyện kết thúc mà không có vấn đề gì.
Chúng tôi lơ lửng trên mặt cát, nhìn con thuyền chở Haifa biến mất ở phía chân trời của Tiểu Sa Hải.
Làm ơn sống tốt để gây dựng lại sự nghiệp nhé.
Và nếu được thì làm ơn ở đâu đó xa tôi một chút.
"Chúng tôi mang ơn cậu."
"Không đâu, chỉ là đúng lúc tương thân tương ái thôi mà."
Thuyền trưởng của chiến thuyền cảm ơn tôi vì đã cứu con tàu khỏi Quỷ Cát.
Chắc trông tôi có vẻ đạo đức giả lắm khi chính mình là người gây ra tình huống này, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn mấy chiếc thuyền bị đánh chìm nên đành phải can thiệp.
Thuyền trưởng và thủy thủ đoàn của chiếc thuyền này mặc trang phục kiểu Ả Rập.
Một thuyền viên có ánh mắt sắc lẹm đang thì thầm gì đó vào tai thuyền trưởng.
Đó là người đã điều khiển mấy con gargoyle mini từ nãy giờ.
"Bẩm báo, những con thuyền trôi dạt kia là của hải tặc cát mà Belbe và những người khác đã trà trộn vào."
"Đúng như ta nghĩ, vậy Belbe và mọi người đâu cả rồi?"
"Chúng tôi không tìm thấy ai sống sót bên trong cả."
"Vậy nghĩa là, chúng ta nên xem xét khả năng con thuyền cỡ trung vừa rồi có Haifa-dono ở trên đó."
Kỹ năng Thính Tai đã bắt được cuộc trò chuyện của họ.
Sau đó, viên thuyền trưởng quay sang tôi.
"Bá tước Pendragon, về chuyện con thuyền cát bị hải tặc tấn công..."
"Một cô gái trên thuyền có cầm một cây quyền trượng, và họ đã thoát khỏi Quỷ Cát bằng một loại ma thuật nào đó."
Cô ta đúng là có cầm quyền trượng khi nằng nặc đòi lên thuyền của chúng tôi, nhưng người dùng [loại ma thuật nào đó] lại là tôi, nên về cơ bản thì tôi không nói dối.
Viên quan chức với đôi mắt sắc bén kia có thiên phú của thần Urion là [Mắt Định Tội] nên tôi muốn tránh nói dối ở đây.
Tôi không nghĩ thiên phú đó có khả năng phân biệt lời nói dối, nhưng theo bản năng, tôi vẫn luôn cẩn trọng với những người sở hữu loại thiên phú có thể nhìn thấu tội phạm.
"Ai mà ngờ được Tộc Trượng lại sở hữu một kỹ thuật ẩn giấu như vậy..."
"Họ là người quen của ngài à?"
Thuyền trưởng ngập ngừng khi tôi hỏi.
Ông ta đã sửa tên cô ấy thành tên bộ tộc, nhưng tôi thấy làm vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"À không, thuộc cấp của ta cho rằng họ có thể là băng đảng đã đánh cắp cây trượng báu của quốc gia."
Cây trượng mà Haifa mang theo thuộc về Tộc Trượng nên ông ta đang nói dối.
Tất nhiên, cũng có khả năng Tộc Trượng sở hữu cây trượng báu quốc gia nhờ vào sức ảnh hưởng của họ.
"Tôi hiểu rồi, nghe tệ thật nhỉ."
Tôi đáp lại kiểu như đó không phải là chuyện của mình.
"Chúng tôi sẽ chỉ cản đường nếu ngài định truy đuổi con tàu đó. Vậy chúng tôi xin phép đi trước."
"L-làm ơn đợi đã."
Không muốn dính vào rắc rối, tôi định rời đi càng nhanh càng tốt, nhưng thuyền trưởng đã ngăn tôi lại.
"Ủa, có chuyện gì sao?"
"Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình về sự giúp đỡ của cậu. Bằng mọi giá, xin cậu hãy ghé thăm Tộc Kiếm nhân dịp cậu ở Vương quốc Sania. Bộ tộc chúng tôi sẽ rất hân hạnh được chào đón cậu."
Có vẻ vị thuyền trưởng này là hậu duệ trực hệ của Tộc Kiếm.
"Tôi rất mong chờ điều đó."
Tôi không thể hứa là mình sẽ đi được.
Ý tôi là, tôi có cảm giác rắc rối đang vẫy gọi ở đó.
Tôi leo lên chiếc thang dây được thả xuống từ phi thuyền và rời khỏi tàu của họ.
Và tôi thấy một con gargoyle mini đang bay về hướng Vương quốc Sania.
Xem ra chức năng của một con gargoyle mini cũng giống như bồ câu đưa thư vậy.
"Chủ nhân, có rất nhiều nhà nấm ở xung quanh, em báo cáo."
"Chúng trông giống ốc sên hơn."
Ấn tượng của Nana và Liza đều hợp lý.
Những tòa nhà có hình thù kỳ lạ xếp thành hàng ở thủ đô của Vương quốc Sania.
"Chủ nhân, có những vật thể bay đang tiếp cận chúng ta."
Một vài người đàn ông cưỡi trên những ma cụ có hình dạng như tấm thảm bay với những chiếc ghế không chân trên bề mặt đang bay về phía chúng tôi.
Nó giống như một tấm thảm ma thuật, nhưng nếu phải nói thì nó trông giống cỗ máy thời gian của một chú mèo máy đến từ tương lai hơn.
Những tấm thảm ma thuật tiến lại gần phi thuyền và bay song song với chúng tôi, đồng thời ra hiệu rằng họ không có địch ý.
"Chúng tôi đoán ngài là Bá tước Pendragon-sama của Vương quốc Shiga. Chúng tôi sẽ dẫn đường cho ngài, mời ngài theo chúng tôi."
Xem ra con gargoyle mini đã chuẩn bị cho việc này.
Giá mà họ đến sau khi chúng tôi tham quan thủ đô từ trên không thêm một vòng nữa.
Mà khả năng cao là họ sẽ tấn công chúng tôi bằng ma thuật và ma pháo nếu chúng tôi thực sự làm một tour tham quan như vậy.
"Cảm ơn các vị đã dẫn đường."
Tôi hô lớn để đáp lại họ và báo cho brownie đang điều khiển thuyền.
"Có người đang nhìn từ đó~?"
"Tama nói đúng nanodesu. Nó cứ như, chớp chớp, nanodesuyo."
Tama và Pochi đã lủng lẳng ở lan can phi thuyền từ lúc nào không hay.
Tôi khoanh tay gọi hai đứa lại.
"Tama, Pochi?"
"K-không phải như thế nodesuyo?"
Pochi lắc đầu nguầy nguậy.
Dường như cô bé không thích hình phạt véo má.
"Nghỉ giải lao~?"
Tama nói với đôi tai cụp xuống.
Khà khà, nếu là giờ giải lao thì tôi chắc chắn có thể cho phép.
Tôi không chắc mình có nên tán thành ở đây không, nhưng vì tò mò về thứ mà Tama và Pochi tìm thấy, tôi nhìn về hướng đó.
Có một cung điện ở trung tâm thủ đô, và ở một trong những tòa tháp đó là những cậu bé, cô bé trông giống hệt Haifa. Ánh mắt dường như phát ra từ họ.
Họ có lẽ là họ hàng của Haifa, nhưng trông giống nhau đến mức nếu không phải sinh đôi thì cũng là người nhân bản.
Xét từ ánh mắt mãnh liệt của họ, tôi đoán tính cách của họ cũng y hệt Haifa, có lẽ tôi không nên dính dáng gì đến họ.
"Thử thách của Thần?"
Tôi đang có một buổi yết kiến đức vua trong Cung điện thông thoáng của Vương quốc Sania.
Mặc dù quốc vương chỉ mới ngoài 30, ông ấy trông như một ông chú trung niên yếu ớt.
Ngược lại, những võ quan từ Tộc Kiếm đang đứng trong phòng thiết triều trông còn có vẻ quan trọng hơn.
Tốt hơn hết là tôi nên gửi cho những người Tộc Kiếm này một phần quà thấp hơn một bậc so với món quà tôi dâng cho quốc vương.
"Vâng, thưa Quốc Vương Sania. Thần đến Vương quốc Sania để thực hiện một Thử thách của Thần ạ."
Tôi thú nhận luôn công việc của mình vì cũng chẳng có gì đặc biệt để che giấu.
"Là loại thử thách nào vậy?"
"Điều đó còn tùy thuộc vào vị thần ạ. Nó sẽ được tiết lộ bởi thần linh tại Thần điện Heraruon."
Đó là lý do tại sao, cho tôi xong việc này nhanh đi.
"Khanh ắt hẳn đã mệt mỏi sau chuyến đi dài. Trẫm sẽ gửi một tin nhắn đến thần điện, khanh hãy nghỉ ngơi tại cung điện của trẫm tối nay."
Ừ, chắc đó là lẽ tự nhiên.
"Thần Pendragon vô cùng cảm kích trước sự khoản đãi của Bệ hạ."
Cuối cùng tôi lại phải dùng mấy lời lẽ kỳ cục do cách nói chuyện cổ xưa của đức vua ở đây.
Không còn lựa chọn nào khác, tôi đành chấp nhận lòng hiếu khách của họ hôm nay.
Tôi thầm mong rằng sẽ không có bất kỳ cờ lạ nào được dựng lên.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn