Satou đây. Dàn dựng một vở kịch là cả một nghệ thuật. Ấn tượng của khán giả sẽ thay đổi đáng kể tùy thuộc vào cách diễn viên trình diễn. Tự mình làm tất ăn cả, dù hiếm khi xảy ra trong các chương trình truyền hình hay thể loại tương tự, nhưng sẽ phản tác dụng nếu bị phát hiện, nên có thể nói đó là một tuyệt chiêu cấm.
"Chủ nhân, nguy hiểm, báo cáo nguy hiểm ạ."
Những hạt ánh sáng đang tụ lại nơi chiếc miệng há to của Thổ Vương.
Kia có lẽ là màn dạo đầu cho đòn Hơi Thở. Đích nhắm của nó hẳn là hoàng cung.
"Em nói đúng đấy. Chúng ta đi giúp họ thôi."
Tôi dẫn cả nhóm lên đỉnh một ngọn tháp nằm trên đường thẳng giữa cung điện và Thổ Vương.
"Chủ nhân!"
Liza cất giọng khẩn trương cảnh báo tôi ngay sau khi chúng tôi dịch chuyển.
Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào cái đầu của Thổ Vương, nơi sắp sửa bắn ra luồng hơi thở.
Liza bọc cây ma giáo của mình bằng Ma Nhận, sẵn sàng bắn ra một quả Ma Nhận Pháo cực lớn bất cứ lúc nào.
Nana cũng bắt đầu chuẩn bị lực thuật, một vòng tròn ma thuật đang sáng lên trên trán cô ấy.
"Cứ để đó cho anh."
Tôi rút ra [Hoàng Kim Kiếm Heraruon] vừa nhặt được từ biển cát lúc nãy.
Bản thân thanh kiếm này mạnh ngang ngửa những thánh kiếm thần ban mà các anh hùng sở hữu.
Cán kiếm được khắc một dòng thánh văn, đọc là [Vinh Quang Cho Thần Heraruon] bằng ngôn ngữ từ thời đại các vị thần.
Tôi không thực sự quan tâm đến mấy thứ đó, nhưng cứ thử dùng nó xem sao.
[Vinh quang cho Thần Heraruon]
Thái Dương Châu trên thân kiếm phát sáng rực rỡ khi tôi nạp mana vào và ngâm xướng thánh văn.
Dường như nó có tác dụng buff, giúp tôi tăng tốc độ phản ứng, sức mạnh và mấy thứ đại loại vậy.
Cái đó thì không sao, nhưng…
[Hoàng Kim Kiếm yêu cầu Sinh Lực]
Một dòng thông báo nguy hiểm xuất hiện trên log, kèm theo lựa chọn Yes/No bên dưới.
Nếu chỉ đơn giản là rút thanh HP hay thể lực thì tôi không ngại, nhưng nếu nó định hút sinh mệnh và linh hồn thì xin kiếu.
Tôi tức khắc chọn [No] và quyết định không sử dụng sức mạnh thực sự của [Hoàng Kim Kiếm Heraruon].
――GWAMWUEEEEEEE.
Thổ Vương bắn ra một luồng hơi thở màu đỏ sẫm.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Trảm!"
Tôi hô to tuyệt chiêu mà các kiếm sĩ đã dùng và tung ra phiên bản sao chép bằng mắt của nó.
Một lưỡi kiếm ánh sáng vàng rực bắn ra từ thanh gươm, đụng độ với hơi thở của Thổ Vương giữa không trung.
Lưỡi kiếm ánh sáng tóe lửa dữ dội, chẻ đôi luồng hơi thở theo chiều dọc và lao tới trán của Thổ Vương.
Ánh sáng bị suy yếu bởi hơi thở đã đột phá được kết giới của Thổ Vương, nhưng nó chỉ tạo ra được một vết thương nhỏ trên trán con quái vật.
Luồng hơi thở bị chẻ đôi bởi Thái Dương Trảm đang lao về phía chúng tôi và vương đô.
"Đúng là một skill dạng đạn sau cùng vẫn không phù hợp để chống lại một skill dạng tia liên tục."
Tôi đặt kiếm ngang tầm mắt và chém tan luồng hơi thở thành những hạt sáng vô hại.
Đó không phải là một Kiếm Kỹ, mà là sự kết hợp giữa Không Gian Thuật [Tường Cách Ly (Tiệt Trừ)] và [Không Gian Trảm].
Nhìn từ bên ngoài, nó hẳn trông như thể [Hoàng Kim Kiếm Heraruon] mà tôi đang dùng đã xé toạc chùm tia đó.
Như một minh chứng cho sự thành công trong tính toán của tôi, những người ở cung điện và những người đã sơ tán lên các vùng đất cao hơn bắt đầu hò reo vui sướng.
Giờ đã có đủ ánh mắt tập trung vào tôi rồi, hãy làm một màn trình diễn để nâng cao đức tin của họ vào Thần Heraruon nào.
"Ta là Pendragon! Bằng thanh [Hoàng Kim Kiếm Heraruon] thiêng liêng do Thần Heraruon ban tặng, ta sẽ hủy diệt quái vật cổ đại Thổ Vương này!"
Tôi dùng ma pháp khuếch đại kết hợp với phong thuật để lời nói của mình lọt vào tai mọi người dân của Vương quốc Sania.
Nhân lúc không khí còn đang nóng, tôi cũng dùng quang thuật để làm Hoàng Kim Kiếm tỏa sáng nhằm tăng hiệu ứng sân khấu.
"OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOHHHHHHHH!"
"THẦN HERARUON! THẦN HERARUON! THẦN HERARUON!"
"PENDRAGON! PENDRAGON! PENDRAGON!"
Những tiếng hò reo lớn đến mức làm rung chuyển trời đất vang vọng khắp kinh thành.
Họ đọc sai tên mình rồi, nhưng ít nhất thì không ai nhầm tên của vị thần kia.
――GWAMWUEEEEEEE.
Thổ Vương gầm lên giận dữ, dù tôi không nghĩ tiếng reo hò có ảnh hưởng gì đến nó.
Tôi tưởng nó sẽ dùng thổ thuật để tấn công, nhưng hóa ra nó lại hiến tế ma thuật của mình để cường hóa bản thân.
Thổ Vương tiến một bước tới với ánh mắt phẫn nộ.
Thình thịch, thình thịch, những chấn động truyền đi khiến dạ dày bạn quặn lên sau mỗi bước chân của nó.
"Cập bến~?"
"Cảng đang nứt toác ra rồi nanodesu."
Tama và Pochi, đã di tản ra sau lưng Nana, buồn bã nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng.
Vì lần này tôi hoàn toàn ưu tiên việc hoàn thành [Thử thách của Thần], tôi quyết định không bận tâm về thiệt hại vật chất, nhưng thiệt hại nhân mạng lại là chuyện khác.
Tôi dự định sẽ dùng vật liệu từ Thổ Vương để làm chi phí sửa chữa.
"Chủ nhân, nó đang tới."
Thứ giống như hải quỳ trên lưng Thổ Vương duỗi những xúc tu của nó ra và vung chúng thành một vòng cung trên không.
Cái bóng của chúng đổ xuống ngay nơi chúng tôi đang đứng.
"Awawa~"
"Ôi Chúa ơi, nanodesu."
Tama và Pochi, đang nhìn những xúc tu có đường kính vài mét tấn công, trông có vẻ thích thú một cách khó hiểu.
"Tản ra!"
"Rõ!"
Cả nhóm nhảy khỏi vị trí theo chỉ đạo của tôi.
Vài giây sau, nơi chúng tôi vừa đứng đã bị xúc tu đâm thủng.
Ngọn tháp cứ thế sụp đổ, nhưng xúc tu không dừng lại mà tiếp tục xuyên qua mặt đất, khiến cả tòa tháp phía sau cũng bị nghiêng và suýt đổ.
Thêm nữa, vài xúc tu ngoan cố lao về phía tôi.
Tệ thật.
Có một tòa nhà đang che chở cho người dân nằm trên hướng tấn công của một trong những xúc tu.
Xui xẻo thay, nó lại nằm ở hướng ngược lại với nơi tôi đang chạy tới.
"Nana! Cản nó lại!"
"Tiếp nhận mệnh lệnh từ Chủ nhân, báo cáo."
Nana vừa chạy đi vừa nói một câu y hệt một cỗ máy giết người từ bộ phim nào đó.
Cô ấy đến nơi với đủ thời gian nhờ sự kết hợp của Cường Hóa Thể Chất và Thuấn Động, rồi đỡ lấy xúc tu bằng 15 chiếc [Khiên Linh Động] cùng một lực thuật sánh ngang ma thuật cao cấp [Tường Linh Động].
Nhưng mặt đất nơi Nana đứng không được vững chắc cho lắm, nó bị đào xới bởi những rung chấn, làm lật tung đất đá và những ngôi nhà xung quanh cô ấy.
Cô ấy có thể đỡ nó dễ dàng hơn nhiều nếu dùng năng lực ẩn [Pháo đài] và [Lâu đài] trên trang bị của mình, nhưng tôi vẫn chưa cho phép sử dụng chúng.
Do level của đối thủ chỉ mới 88, Nana với dàn kỹ năng phòng ngự và ma thuật dồi dào của mình chắc chắn có thể phòng thủ dễ dàng.
"Oooo! Tuyệt quá!"
"Mỹ nhân kia là ai vậy?"
Những người được Nana cứu đã vui mừng khen ngợi cô sau khi thoát chết trong gang tấc.
"Hãy chạy trốn trong khi còn cơ hội, tôi báo cáo."
"Oái-Ôi chao! Hiểu rồi!"
Được Nana thúc giục, những người cô ấy cứu vội chạy khỏi tòa nhà về phía lâu đài.
Thế này chắc đã đủ kịch tính rồi nhỉ.
Vùng đất cao sau lưng tôi đã bị xúc tu phá vỡ, và con đường phía trước cũng bị chặn.
"Giờ thì, chuẩn bị phản công được rồi."
Tôi dùng quang thuật làm thanh kiếm tỏa ra ánh sáng vàng rực.
Hai xúc tu lao tới tấn công tôi theo đường chéo từ trên cao.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Trảm!"
Vì tuyệt kỹ bắt chước này khá yếu, nên ngay khoảnh khắc ánh sáng vàng chạm vào, tôi đã dùng Không Gian Thuật [Chân Không Trảm] để chém đứt xúc tu.
――ZYBMWUOOOOO.
Thổ Vương rú lên.
Xem ra việc bị cắt đứt xúc tu cũng đau thấu trời xanh ngay cả với cơ thể đồ sộ đó.
Tôi vẫy tay chào mọi người và liên tiếp bắn ra những nhát Thái Dương Trảm giả mạo.
Mọi người reo hò vang dội mỗi lần tôi chém rụng một xúc tu của Thổ Vương.
Những xúc tu bị cắt đứt rơi xuống thành phố, phá hủy các công trình và làm bốc lên một đám mây bụi dày đặc.
Mùi máu hôi thối của Thổ Vương dường như là một loại axit cực mạnh, những tòa nhà bị máu vấy vào đang bốc cháy và nghi ngút khói.
――GWAMWUEEEEEEE.
Tiếng gầm của Thổ Vương vang vọng trên bầu trời vương đô.
Ẩn mình sau đám mây bụi và khói trắng, Thổ Vương khè ra một luồng hơi thở phủ ánh đỏ về phía tôi.
"Chém Râu."
"Không cho ngươi đâu, nanodesu!"
Tama và Pochi đuổi theo sau tôi và hăng hái đánh chặn những sợi râu.
Tôi để đám râu lại cho hai đứa xử lý.
"Đi thôi, Liza."
"Nhận lệnh!"
Vừa thu hút khán giả bằng thanh kiếm tỏa ánh vàng, tôi vừa nhảy lên một vùng đất cao cùng Liza và chạy về phía đầu của Thổ Vương.
Tôi có thể nghe thấy những tiếng hét thất thanh xen lẫn tiếng hò reo từ phía sau.
Với những âm thanh đó sau lưng, chúng tôi nhảy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác để hướng tới đầu Thổ Vương.
Xúc tu và râu ria tấn công chúng tôi nhiều lần trên đường đi, nhưng chúng tôi đã tiêu diệt tất cả bằng cách tương tự như trước đó.
Do số công trình bị phá hủy đang tăng lên theo cấp số nhân, tốt hơn hết là tôi nên cung cấp nơi ở tạm thời cho họ sau này.
"Waooo~?"
"Tàu lượn siêu tốc cũng phải chào thua nanodesu!"
Tôi nghe thấy tiếng Tama và Pochi vượt qua trên đầu.
Pochi và Tama đã bám vào một sợi râu và đang cùng nó bay về phía Thổ Vương.
Thổ Vương đang quất những sợi râu với tốc độ kinh hoàng, nhưng điều đó dường như chẳng khác gì một trò vui đối với hai đứa nó.
"Chà, trò đó hay đấy chứ."
"V-vậy có ổn không ạ?"
Liza nghiêng đầu trước lời nói của tôi.
――GWAMWUEEEEEEE.
Một xúc tu của Thổ Vương lao tới chúng tôi cùng với tiếng rít gào.
Nó bao bọc xúc tu bằng thổ thuật hòng chống lại lưỡi kiếm ánh sáng của tôi.
"Liza, hãy tận dụng nó để lên đầu Thổ Vương."
"Tuân lệnh!"
Chúng tôi tránh được xúc tu đâm xuống đất bằng cách nhảy lên, đạp không và đáp xuống mình nó.
Cái xúc tu nặng nề này dường như không nhanh nhẹn bằng những sợi râu.
Tôi chạy dọc theo xúc tu cùng với Liza trong khi nó vẫn còn găm dưới đất. Thật là kích thích.
Những xúc tu và râu khác đang lao tới, nhưng Thổ Vương dường như đã tính sai tốc độ của chúng tôi, chúng tôi thậm chí không cần né tránh mà cứ thế chạy vượt qua chúng.
"Liza, tấn công lưng của Thổ Vương."
"Để đó cho em!"
Tôi nhảy xuống khỏi xúc tu sau khi ra lệnh cho Liza.
――GWAMWUEEEEEEE.
Cát cuộn lên từ chân Thổ Vương, tạo thành một vòi rồng hướng về phía đầu nó.
Có lẽ nó đang cố loại bỏ tôi như phủi một con ruồi.
Tôi triển khai Giáp Ma Thuật để phòng thủ trước vòi rồng cát.
Thổ Vương vung vẩy đầu nó tứ tung, nhưng điều đó không thành vấn đề vì tôi đang giữ chặt nó bằng [Tay Phép].
――ZYBMWUOOOOO.
Thổ Vương gầm lên.
Liza có lẽ đang quậy banh nóc trên lưng Thổ Vương bằng Ma Nhận và các đòn kết liễu khác.
Trong cơn quằn quại, ba cái đầu của nó bắt đầu bắn hơi thở một cách ngẫu nhiên.
Những luồng hơi thở xé toạc biển cát, phá hủy các ngọn núi và đảo nhỏ trong biển cát.
Tôi thờ ơ chặn đứng những đòn bắn lạc, nhưng không nghi ngờ gì thủ đô của Vương quốc Sania sẽ gặp nguy hiểm nếu trúng phải một trong những đòn đó.
Tôi đến được đầu của Thổ Vương và đi tới chỗ trán nơi có chiếc quan tài ngọc.
"Haifa."
Tôi cố gọi Haifa, người đang bị mắc kẹt trong đầu Thổ Vương, nhưng dĩ nhiên là không có phản hồi.
Tôi có thể dùng Ma Thuật Nguyên Thủy nếu muốn chắc chắn, nhưng tôi không muốn đi xa đến mức đó vì Haifa.
Không Gian Thuật bình thường là đủ rồi.
"Dịch chuyển, ở đó."
Tôi dùng cấm thuật của Không Gian Thuật [Dịch Chuyển Vật Thể] và đưa Haifa ra khỏi quan tài ngọc.
Có vẻ cô ấy vẫn còn sống, nhưng tình trạng trông không được tốt lắm.
Bằng thuật Nhìn Chướng Khí, tôi thấy có một tuyến ma thuật giống như lời nguyền đang kết nối Haifa với Thổ Vương.
Tôi tạo ra một Thánh Nhận ở đầu ngón tay và cắt đứt tuyến ma thuật đó.
Tiếp theo, tưới elixir từ đầu đến chân cô ấy là đủ.
Sau khi hoàn thành việc trị liệu, tôi dịch chuyển Haifa đến ngoại ô Vương quốc Sania giống như những người khác.
Tôi chắc chắn sẽ có người chăm sóc cho cô ấy ở đó.
"Hm? Đó là cái gì vậy?"
Một cây pháp trượng với Thái Dương Châu đính trên đó bị bỏ lại sâu bên trong quan tài ngọc.
Có lẽ đó là cây pháp trượng mà Haifa đã mang theo.
Tôi lấy nó ra bằng [Dịch Chuyển Vật Thể] như đã làm với Haifa và cất nó vào Kho Chứa.
Cảm giác nguy hiểm.
Một viên ngọc vàng gần chỗ cây trượng tỏa ra một hào quang màu vàng sẫm đang vươn tới tôi.
Theo thông tin AR, nó được gọi là [Hoàng Ngọc Phong Hồn].
Bản chất thực sự của thứ này lộ rõ sau khi tôi lướt qua thông tin chi tiết của nó.
Rõ ràng, Haifa đã định khống chế Thổ Vương bằng cách sử dụng vật này.
Nó hao hao giống với thuật pháp được đặt lên Công chúa Lalakie mà tôi đã cứu khỏi Hải Vương trên đường đến Thần Phạt.
Vì thuật pháp dùng để khống chế Hải Vương có nguồn gốc từ ma tộc da vàng, vật phẩm này rất có thể đã được mang tới đây bởi cùng một ma tộc, hoặc là một tên tay sai của hắn.
"Phải trừ khử thứ đồ nguy hiểm này ngay lập tức, biến đi."
Tôi thanh trừng [Hoàng Ngọc Phong Hồn] bằng [Không Gian Vỡ Nát].
――ZYBMWUOOOOO.
Thổ Vương hét lên từ tận đáy lòng.
Phần thanh tẩy dường như bao phủ một khu vực khá rộng.
"Choiya~"
"Deyaaaa, nanodesu."
Tama và Pochi tung tuyệt chiêu của chúng lên những cái đầu khác của Thổ Vương.
Trông có vẻ sát thương không cao lắm vì chúng không trang bị vũ khí thật của mình.
"Tama, Pochi, đến đây."
"Aye aye sir~"
"Roger nanodesu."
Tama bắt lấy Pochi bằng Ảnh Độn và đến chỗ tôi.
Ninjutsu của Tama vẫn tiện dụng như mọi khi.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Trảm!"
Tôi hô lớn, trình diễn một luồng sáng vàng rực rỡ hơn lúc nãy, đoạn cắt đứt một cái đầu của Thổ Vương bằng [Thứ Nguyên Trảm].
――ZYBMWUOOOOO.
Thổ Vương lại hét lên một tiếng nữa.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Trảm!"
Tôi chém rụng cái đầu khác của Thổ Vương.
――ZYBMWUOOOOO.
Thổ Vương đang vung vẩy đầu nó vòng quanh để cố gắng hất chúng tôi ra.
"Wao~"
"Lắc qua lắc lại nanodesu."
Tama và Pochi ôm chặt chân tôi, vừa la hét vừa có vẻ thích thú.
Tôi trầm ngâm một chút trong khi xoa đầu chúng.
Chỉ còn lại cái đầu nơi chúng tôi đang đứng.
Chém rụng nó thì đơn giản thôi, nhưng tôi muốn thêm một chút kịch tính nữa cho màn [Làm quyền lực của Thần Heraruon vang danh xa rộng].
"Liza, anh sẽ kéo em về đây, được không."
『Được, thưa Chủ nhân.』
Tôi nói với Liza bằng Không Gian Thuật [Đàm Thoại Chiến Thuật] rồi kéo cô ấy về bằng Điều Phối Đơn Vị.
Sau khi kể cho Liza kế hoạch tiếp theo, tôi dịch chuyển cả ba đến chỗ Nana.
Còn lại một mình, tôi thủ thế cho tuyệt kỹ ngụy tạo lần thứ ba.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Trảm!"
Thái Dương Trảm ngụy tạo lần ba chỉ là một chiêu giả hoàn toàn bằng ánh sáng.
Tôi dùng quang thuật phủ lên cơ thể Thổ Vương một lớp ánh sáng màu tím, làm nó trông như thể Thổ Vương đang kháng cự lại Thái Dương Trảm giả.
Cùng lúc đó, tôi dùng thủy thuật hồi phục cao cấp để tái tạo lại hai cái đầu của Thổ Vương.
Thổ Vương vốn dĩ có khả năng tự tái tạo đầu, nó thậm chí còn có thể mọc thêm nhiều đầu nữa giống như Hydra trong thần thoại Hy Lạp.
"Mình có quá tay không nhỉ?"
Suy nghĩ đó thoáng qua đầu tôi, nhưng mọi chuyện đều ổn vì nó đã hoàn thành mục đích của tôi.
Giờ thì, từ góc nhìn của những người ở lâu đài và các vùng đất cao, trông tôi hẳn đang lâm vào tình thế hiểm nghèo.
Phối hợp với thời điểm đầu của Thổ Vương vung lên, tôi làm ra vẻ như mình bị hất văng về phía vương đô.
Hướng bay quả có hơi kỳ cục theo góc độ vật lý, nhưng tôi nghĩ chỉ có số ít người sẽ bận tâm đến chuyện như thế.
Tôi đâm sầm vào một tòa nhà như một viên đạn đại bác, phá hủy thêm vài căn nhà nữa.
Do tôi đang mặc Giáp Ma Thuật, đừng nói là vết thương, đến một hạt bụi cũng không có trên quần áo, tuy nhiên tôi đã tự bôi đất và sơn màu máu đông lên người mình vì lợi ích của màn trình diễn.
『Chủ nhân, anh có bị thương ở đâu không?』
"Ừ, anh không sao."
Liza hỏi một cách lo lắng thông qua [Đàm Thoại Chiến Thuật] vẫn đang mở.
Tôi thì lo lắng hơn vì lỡ đâu tôi phạm sai lầm, không nương tay mà giết chết tươi Thổ Vương thì còn tệ hơn.
"Trời ạ, đúng là không nên mất cảnh giác."
Tôi thổi bay những mảnh vụn và đám mây bụi bằng một cú vung kiếm.
Khi tôi phóng ra từ căn nhà đổ nát lên nóc một căn nhà gần đó, những tiếng hoan hô bùng nổ từ phía khán giả.
"THẦN HERARUON! THẦN HERARUON!"
"PENDRAGON! PENDRAGON! PENDRAGON!"
Tiếng hò reo của khán giả đã nhiệt hơn nhiều rồi đúng không.
"Giờ thì, chắc là ổn để kết liễu nó rồi chứ nhỉ?"
Xả Thái Dương Trảm liên tục cũng được, nhưng tôi thích có một đòn tấn công kịch tính hơn.
Điều đó làm tôi nhớ ra, nhóc Zanza của [Kiếm Tộc] có đề cập đến một phiên bản cao cấp hơn của [Thái Dương Trảm].
Nếu tôi nhớ không nhầm, nó được gọi là [Thái Dương Chân Kiếm] hay thứ gì đó tương tự.
Tôi mượn lời của các kiếm sĩ trong lúc ở đây.
"Hỡi Thần Heraruon, người đang chứng giám từ thiên đàng!"
Tôi dùng quang thuật mở rộng quầng sáng vàng quanh mình.
Dĩ nhiên, tôi đang truyền đi bài diễn văn của mình bằng phong thuật như đã làm trước đó.
"Hỡi 『Hoàng Kim Kiếm Heraruon』! Hãy dùng hào quang của Người để xóa sổ tên tông đồ ma vương tà ác này!"
Tôi nâng kiếm lên trời, đồng thời, cột sáng vàng óng bao quanh tôi cũng vươn thẳng lên trời.
Hơn nữa, tôi còn thay đổi hình dạng của cột sáng đơn giản đó thành hình một thanh hoàng kim kiếm khổng lồ.
"THẦN HERARUON! THẦN HERARUON! THẦN HERARUON!"
"PENDRAGON! PENDRAGON! PENDRAGON!"
Trông màn trình diễn tốt đẹp chưa kìa.
Không biết vì lý do gì, Thổ Vương bắt đầu lùi lại khi nó thấy thanh kiếm ảo ảnh.
Nó thậm chí có thể chạy xa hơn nữa chỉ với màn hù dọa này.
"Tuyệt Kỹ: Thái Dương Chân Kiếm!"
Tôi ước tính đúng thời khắc và vung kiếm xuống, vừa hô lên những lời ngượng chết đi được.
Ngay khi thanh kiếm ảo ảnh chém trúng Thổ Vương, tôi liền dùng Không Gian Thuật cấp cao [Thần Uy Không Nhận] và chẻ đôi Thổ Vương theo chiều dọc.
"OOOOOOOOOOOOOOOOHHHHHHHH!"
Thổ Vương bị chẻ làm đôi đang chìm dần vào biển cát, với tiếng reo hò của quần chúng cất lên làm nhạc nền.
"Nó chết thật chưa nhỉ?"
Tôi thử dựng một cái flag kinh điển, nhưng có vẻ như nó không gượng dậy nổi nữa.
Đây là thời điểm để nó biến hình sang màn hai nếu nó là một ma vương, nhưng Thổ Vương, vốn chỉ đơn thuần là một quyến thuộc của ma vương, không có năng lực tái sinh như thế, xác của nó đã hóa thành một vật thể trên cát.
"THẦN HERARUON! THẦN HERARUON! THẦN HERARUON!"
"PENDRAGON! PENDRAGON! PENDRAGON!"
Tôi giơ thanh hoàng kim kiếm đang tỏa ánh sáng vàng chói lóa lên để hưởng ứng.
Giờ thì, không biết điều này đã được tính là hoàn thành yêu cầu của Thần Heraruon chưa vậy ta?