Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 573: CHƯƠNG 16-31: CUỘC ĐỘT PHÁ GIỮA BẦY QUÁI BIỂN

Tôi là Satou đây. Tôi nghĩ rằng, việc bạn có thể dự đoán được mọi thứ không có nghĩa là bạn có thể thấy trước một cách hoàn hảo tương lai sẽ diễn ra thế nào. Nếu làm được điều đó, thì bạn đã luôn chiến thắng trong một ván cờ shogi rồi, phải không nào.

"Aaargh! Thư ký, lại đây!"

Thật ngạc nhiên, người đầu tiên trấn tĩnh lại trong số thủy thủ đoàn lại là vị đô đốc, người lúc nãy cứ lảm nhảm "Không thể nào!" như một cái đĩa hỏng.

Ông ta gọi thư ký đến để mô tả những gì chúng tôi đã biết về hạm đội đối phương, và bảo anh ta chuyển thông tin cho các tàu đồng minh, sau đó ông quay sang những người đang nhìn mình.

"Hạm đội chủ lực này sẽ đột phá vòng vây của hạm đội địch trước mặt, sau đó sẽ phân tán và mỗi tàu phải tự mình trở về thành phố Garleok."

Rõ ràng, ông ta đã từ bỏ ý định chiến thắng và ưu tiên việc đưa tin tức trở về, trong khi đã chuẩn bị cho những hy sinh trên đường rút lui.

""Đ-Đô đốc?!""

Xét trên tương quan lực lượng, tôi nghĩ quyết định của đô đốc là hợp lý, nhưng thủy thủ đoàn thì giật mình.

"Làm vậy thì nhiều tàu sẽ bị đánh chìm trước khi chúng ta có thể đột phá thưa đô đốc."

"Chúng ta sẽ không thể nào phòng thủ được thành Garleok nếu chỉ còn lại vài chiến thuyền."

"Phải đó! Có lẽ ngài đã quên những gì thủy pháp sư nói rồi ư! Có quái vật lớp Kraken ở gần hạm đội phía trước đó!"

Nhiều sĩ quan cao cấp cố gắng thay đổi quyết định của đô đốc.

Nhưng chẳng phải hạm đội này sẽ bị tiêu diệt nếu chúng tôi chiến đấu trực diện sao?

"Dĩ nhiên ta biết chừng đó!"

Đô đốc quát lại còn lớn hơn cả đám thủy thủ.

Kỹ năng [Khuếch Đại] của ông ấy dường như không chỉ để làm cảnh.

"Chúng ta chắc chắn sẽ có cơ may sống sót thoát khỏi đây nếu chúng ta tập trung chạy trốn và gia nhập được với đội tàu hộ tống!"

Lý do thật sự là vậy sao?

Kraken có thể bơi nhanh đến đáng kinh ngạc bất chấp ngoại hình thô kệch của chúng.

"Tuy nhiên, nếu chúng ta không mang tin tức này trở về, Garleok sẽ bị hải tặc giày xéo mà không có cách nào chống trả!"

Không biết sao mà trông đô đốc tôn nghiêm đến đáng sợ.

"Và quan trọng nhất là! Điều gì sẽ xảy ra với tài sản mà ta đã cực khổ tích lũy nếu như thành Garleok bị phá hủy hả! Mấy người nghĩ ai sẽ trả lương bổng cho ta, hả!"

À, phải rồi.

Đây mới đúng là vị đô đốc mà tôi biết.

Tôi không nghĩ đó là tất cả lý do, nhưng vì tôi đồng ý với kế hoạch của ông ta, tôi sẽ ngậm miệng đứng xem.

"Bá tước Pendragon!"

Hả? Ông ta chuyển chủ đề sang tôi.

"Ta giao lũ Kraken cho cậu! Hãy cho chúng ta thấy sức mạnh của kẻ diệt Ma Vương đi!"

Cái thái độ hống hách đó là sao vậy.

"Xui cho ngài rồi, tàu bay cùng với đồng đội của tôi vẫn chưa trở về nên..."

Mặt của đô đốc và thủy thủ đoàn phủ một màu chết chóc.

"Cái gì..."

"Nên, thay vào đó tôi chắc chắn sẽ khiến lũ kraken và những quái vật khác không lại gần chúng ta được."

Nếu tôi thiếu suy nghĩ mà tiêu diệt những con quái vật ấy, đó sẽ là một màn phô diễn [Sức Mạnh Cá Nhân] thay vì [Lòng Dũng Cảm Của Tập Thể].

"Đô đốc, chúng tôi đã sao chép xong tài liệu!"

"Tốt lắm. Triệu hồi sư đâu! Chuyển tất cả số thư đã niêm phong sáp này tới thuyền trưởng của mỗi tàu!"

Đô đốc ấn con dấu sáp niêm phong lên những văn kiện mà ông ấy lấy từ thư ký, bỏ chúng vào bên trong những ống chống nước rồi đưa cho các triệu hồi sư.

Dường như những văn thư này sẽ được chuyển phát tới mỗi tàu bằng bồ câu đưa thư do các pháp sư triệu hồi.

Có lẽ đây là một bước đi để ngăn chặn thuyền trưởng các tàu khác nghĩ rằng chúng tôi đang đào ngũ khi họ phát hiện ra.

Phương pháp có thể là thủ công, nhưng chỉ riêng việc thực hiện một hành động thích hợp trong tình huống khẩn cấp thế này đã là một bằng chứng cho thấy năng lực của đô đốc.

Cơ mà nó vẫn không hoàn toàn bào chữa được cho thói kiêu căng ngạo mạn, hay nói đúng hơn là thái độ coi trời bằng vung của ông ấy.

"Tàu chắn, chạy hết tốc lực! Tất cả các tàu khác ngoài pháo hạm và tàu khiên hãy tập trung toàn lực để giữ vững tốc độ! Đừng keo kiệt ma hạch! Lò ma thuật có nổ cũng chẳng hề gì! Tăng ga hết mức bằng mọi cách có thể!"

Đô đốc ban lệnh liên tiếp một cách nhanh chóng.

Nhưng, chúng ta còn có tàu che chắn à?

Tôi nhìn xung quanh và thấy những con tàu có pháp sư ở trên đang tạo ra một loại ma thuật trông giống như Khiên Năng Lượng ở phía trước tàu của họ.

Cùng với đó, những người đàn ông trông như thủy thủ đang xếp hàng trên boong tàu với những chiếc khiên chế tạo từ mai rùa màu xanh biếc trên tay.

"Vùng này có rất nhiều đá ngầm! Lệnh cho thủy pháp sư trên tàu khiên tìm kiếm dưới nước! Chọn lối đi đưa chúng ta thẳng tới hướng soái hạm của quân địch!"

Đó là một vài chỉ thị khá tốt.

Xem ra ông ta không có được vị trí đô đốc thông qua quan hệ gia đình.

Ừ thì, ông ta có các kỹ năng [Chỉ Huy], [Lái Tàu] và [Hàng Hải], nên tôi chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của ổng.

Mặc dù xét trên việc ông ta cũng có những kỹ năng như [Hối Lộ], [Gây Ảnh Hưởng] và [Uy Hiếp], ông ấy có lẽ cũng không phải là một đô đốc chính trực cho lắm.

"Ai không có việc gì làm thì đi lấy súng nỏ và nỏ sẵn sàng đi!"

Lệnh của đô đốc không chỉ có hiệu lực trên kỳ hạm, những tàu hộ tống khác khi thấy cờ tín hiệu cũng bắt đầu tranh thủ nạp đạn cho các vũ khí tầm xa mà vẫn chưa được truyền ma lực.

"Giờ thì."

Tôi không chắc liệu mình có nên gọi các cô gái về đây hay không.

Nhìn kiểu nào thì trận chiến thực sự cũng sắp bắt đầu rồi.

Nếu được, tôi muốn các cô gái không phải thấy cảnh nhiều người bị giết.

Đến cả cuộc đụng độ trước đó cũng đã có nhiều thương vong rồi.

『Sistina-sama, có khả năng hải tặc sẽ giở trò lén lút ở thành Garleok. Cô có thể cho tàu bay đến thành Garleok trước được không?』

Tôi liền bịa ra một lý do với sự trợ giúp của kỹ năng [Lường Gạt].

Thật đau lòng khi phải nói dối họ, nhưng đây là một bước cần thiết để ngăn các cô gái thấy cảnh người giết người.

『Ái chà? Anh không cần tiếp viện ở đó sao?』

『Đúng vậy, có vẻ như đô đốc muốn tự mình thoát khỏi vòng vây của hải tặc và quay về thành Garleok.』

『Vậy thì bọn em sẽ về thành Garleok trước nhé.』

Công chúa Sistina đồng ý sau khi ngẫm nghĩ một lát.

『Satou.』

『Gì thế, Mia?』

『Ổn chứ?』

Có vẻ như Mia đã nhìn thấu lời nói dối của tôi.

Phải chăng công chúa Sistina cũng thế?

『Dĩ nhiên là anh ổn rồi.』

『Hiểu rồi.』

Tôi nói vậy với Mia đang lo lắng.

『Vậy tới chừng nào tôi mới được lên sân khấu?』

『Đó sẽ là nơi mà người dân thành Garleok có thể chứng kiến cô, chắc chắn đấy.』

『Vậy thì tôi sẽ chờ.』

Tiểu thư Karina dường như hoàn toàn tin lời tôi nói.

Sự thật thà kiểu Pochi của cô ấy luôn dễ thương như vậy.

Tôi tắt [Đàm Thoại Chiến Thuật] và tập trung vào quân địch đang ở ngay trước mắt.

"Đó là Tường Nước! Dừng bánh lái!"

"Không, đừng dừng!"

Tôi phớt lờ chỉ thị của đô đốc và bắn một mũi tên từ cây cung ma thuật vào tường nước mà Kraken tạo ra.

"Tường nước bị phá vỡ ư?"

"Đó là một cây cung ma thuật sao?"

Tôi đã tung ra [Phá Ma Thuật] cùng thời điểm mũi tên đánh trúng để âm thầm phá vỡ ma thuật.

Tôi bắn ra một mũi tên cốt để họ tưởng rằng chính mũi tên mang đặc tính phá phép.

Đây là một cách hay để tôi ngụy trang sức mạnh của mình sau cú tấn công từ trên không của tiểu thư Karina và mấy cô gái.

Nếu họ dựa dẫm quá nhiều vào sức của tôi, tôi sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ của Thần Garleon [Chỉ huy quân đội, thể hiện Lòng Dũng Cảm của tập thể].

Thôi thì, vẫn còn vấn đề làm sao để nắm quyền chỉ huy, nhưng thứ này không quá khó giải quyết.

Tôi có thể đơn giản cho đô đốc ngủ ngon bằng kim gây mê, và rồi đóng giả vai ông ấy bằng Thuật Nói Bụng.

"Địch bắn pháo!"

Rất nhiều tàu hải tặc dường như được trang bị pháo ma thuật, vài chiếc trong số chúng nã đạn vào các tàu che chắn, trúng kết giới và làm tóe lửa tứ tung.

Đúng là một cảnh tượng đáng xem.

Cảm giác như đang xem một PV chiến đấu nếu mọi chuyện chỉ dừng ở đó, nhưng...

"Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết, tôi không muốn chết."

Tôi không thể tập trung được khi gã thư ký cứ lẩm bẩm như một vòng lặp ở gần đó.

"Aaa..."

Một phát pháo ma thuật nảy nhẹ khỏi kết giới và trúng vào boong một con tàu hộ tống.

Thủy thủ trên boong lập tức cháy đen, và một cái lỗ thủng xuất hiện trên boong.

Vài thủy thủ bị hất văng xuống biển cùng với những mảnh vỡ.

"Ngừng lại đi, ngừng lại đi, ngừng lại đi."

Mặc kệ viên thư ký đang lẩm bẩm một điệp khúc mới, tôi dùng [Tay Phép] lấy ra những xác giả [Ảo Ảnh Xác Cháy Đen] từ Kho Chứa để tráo đổi.

Tôi cảm thấy tệ nếu bỏ rơi những thủy thủ này khi sự việc xảy ra ngay trước mắt mình, vì vậy tôi đã chuyển họ vào không gian con trước khi họ bị cháy đen.

Trong lúc tôi làm thế, kết giới của một tàu chắn bị bắn trúng tới giới hạn và vỡ nát, nhấn chìm con tàu.

Tôi giơ [Tay Phép] và cứu nhiều thủy thủ nhất có thể.

Việc này còn bận rộn hơn tôi tưởng.

Một ít tàu hải tặc cũng bị chìm bởi các đợt tấn công từ pháo hạm bên chúng tôi, nhưng tôi không có đủ tay để cứu mấy người đó.

Chính xác thì không phải là bất khả thi nếu tôi cố gắng, nhưng tôi không có nghĩa vụ nào phải làm vậy, cứu những người sống sót sau đó hẳn là đủ rồi.

Cái gì?

Vài điểm sáng trên một con tàu chắn đang dẫn đường và vượt qua tàu địch đã biến mất dù kết giới thậm chí còn chưa bị xuyên thủng.

Cung tiễn của quân địch chắc chắn không thể chạm được vào tàu với sự bảo vệ của phong pháp sư trên thuyền.

"Đô đốc, xem ra có một kẻ mạnh đã lên tàu tiên phong của chúng ta. Tôi sẽ đến đó một lát."

Tôi bay đi bằng Giày Bay sau khi nói thế.

Tàu địch bắn tên khi tôi bay vượt qua chúng, nhưng chúng chẳng hề làm tôi trầy xước mảy may khi tôi vừa né tránh một cách ngẫu nhiên vừa thu thập những mũi tên đó vào Kho Chứa.

À, tôi không nghĩ mớ tên này sẽ làm tôi mất máu cho dù chúng có đánh trúng, nhưng người bình thường ai mà muốn bị tên đâm phải không.

"Xí, hụt."

Tôi né một thanh kiếm đang bay trong không trung ở một tốc độ cao quỷ quái.

Nhìn về hướng nó bay tới, có một nữ hải tặc trang điểm đậm kỳ quái đang nhìn tôi từ boong của con tàu chắn tiên phong.

Tôi đã nhìn thấy cô ả trước đó bằng phép không gian [Viễn Kiến].

Cô ta hẳn là hải tặc phục vụ bên cạnh Khô Lâu Công Tước.

"Vậy là ngươi tới! Hỡi Đầy Tớ Bóng Tối!"

Sau khi người phụ nữ nói thế, một cái bóng giống minotaur với cơ bắp căng phồng trồi lên từ bóng của cô ả.

Theo thông tin từ AR, nó dường như là một ma tộc trung cấp đang chiếm hữu cô ả.

Nhưng không hiểu sao, một ma tộc trung cấp lại có trạng thái [Đầy Tớ] nhỉ.

Phải chăng, nữ hải tặc này không bị chiếm hữu bởi ma tộc, mà là cô ta để cho một ma tộc mà cô ta chế ngự được chiếm hữu mình để gia tăng sức mạnh?

SZYWAAAADWOOOWN。

Tôi đỡ đòn tấn công của ma tộc bóng tối bằng thanh Tiên Kiếm được phủ ma nhận, và bay tới chỗ nữ hải tặc đang kết nối với ma tộc bóng tối.

"Ta nhìn thấy mục đích của mi rồi nano!"

Nữ hải tặc lấy ra những cây giáo ngắn từ Hộp Đồ và ném chúng hết cái này đến cái khác.

Tôi nhào lộn né tránh khi chúng xé toạc không trung bằng tiếng rít gào.

"Đáng chết nano!"

Nữ hải tặc bỏ việc ném giáo, tuốt vỏ đôi ma kiếm dạng mã tấu và nhìn lên tôi.

Trong khi vẫn khóa chặt ánh mắt vào tôi, cô ả chạy lên tấm vải của cột buồm chính để leo lên đỉnh, đoạn sau đó đạp vào cột buồm, tức tốc lao tới chỗ tôi.

Không thể tin được là cô ta có thể chạy lên tấm vải mà không thèm nhìn chỗ đặt chân.

"Chết đi nano!"

Thanh mã tấu bên trái tấn công sau khi tôi né thanh bên phải.

Đó là một kiểu tấn công chính thống, nhưng tốc độ chém của cô ta méo giống người thường.

Kỹ năng Cảm Ứng Nguy Hiểm báo cho tôi rằng ma tộc bóng tối cũng đang đến từ sau lưng.

"Ôi dào, chừng này đã là gì so với đòn tấn công của Tama."

Tôi đạp vào thanh mã tấu đang tới của nữ hải tặc để tăng tốc, và bỏ lại đằng sau đòn đánh úp của ma tộc bóng tối.

Rồi thì tôi rơi xuống boong thuyền và đâm Tiên Kiếm vào cái bóng của cô ả ở đó.

"GYAAAAAAAAA"

ZYWAADDDWOWN.

Ma tộc bốc thành hơi khói với cú đòn của Ma Nhận, và tôi có thể nghe thấy tiếng thét của nữ hải tặc và ma tộc ở sau lưng mình.

"Thế là được rồi nhỉ?"

Tôi lẩm bẩm khi nhìn chăm chú vào ma tộc bóng tối đã tan biến thành khói đen cùng nữ hải tặc đang ngất xỉu.

Trông như cú đó đã hạ gục họ.

Đúng ngay khi nghĩ thế, tôi nghe tiếng răng rắc bên dưới chân mình.

Phần thân tàu nơi Tiên Kiếm găm vào đang bị xé nát.

Dở thật.

Phá hủy một con tàu đồng minh sẽ tệ lắm, do vậy tôi giữ lại con tàu bằng [Tay Phép] đoạn dán nó lại bằng phép [Nhanh Kết Dính].

Tôi xin lỗi vì coi nó như một mô hình nhựa, nhưng thế này còn tốt chán so với để nó chìm, đúng không.

"Trông coi ả hải tặc dưới hầm đi!"

Tôi leo lên cột buồm chính khi nói vậy.

Tôi muốn được thử chạy lên vải buồm giống như nữ hải tặc đã làm, nhưng thật sự sẽ quê độ chết đi được nếu tôi sảy chân, nên tôi đành kiềm lòng ham muốn lại.

TWAAAKCOOOOWN。

IKZWAAAAAAAWN。

Một con Kraken hình mực và một con hình bạch tuộc xé toạc mặt nước.

Người trên boong thuyền la hét vang trời khi họ thấy cảnh đó.

"Phải chi có thể thì mình đã để cho tiểu thư Karina với Mia xử lý mấy tên này rồi."

Tôi sẵn sàng cây ma cung, tạo một mũi tên huyễn ảnh và những vòng tròn ma thuật nhiều lớp với thánh ấn của Thần Garleon trên chúng ở đầu mũi tên bằng ma thuật [Ảo Ảnh].

Trông mình ngầu lòi thật chứ. Arisa mà thấy cảnh này chắc ngất ngây con gà tây luôn.

"Nhân danh thần hộ mệnh của Thần Garleon, hỡi quái vật biển tà ác, biến đi!"

Tôi dồn hơi và hô lớn.

Tất nhiên, với sự trợ giúp của kỹ năng [Khuếch Đại] và phong thuật.

Tôi buông dây cây cung ma thuật đã kéo căng tới cực hạn.

Mũi tên huyễn ảnh bao phủ trong ánh sáng đỏ khi nó bay, thổi bay con kraken bạch tuộc trong một phát, sau đó con kraken nổi lềnh bềnh trên biển.

Dĩ nhiên, con kraken không bị thổi bay bởi mũi tên, mà là một phép bộc phá hạ cấp tôi vô niệm thi triển.

Biển rơi vào tình trạng dậy sóng, cả hai phe hải tặc và liên minh hải quân bị vờn xoay như chiếc lá gặp gió mà không có cơ hội tấn công nhau.

Tôi nghĩ thế này là vừa đủ rồi nhỉ?

"Hỡi Bánh Lái Vàng! Hãy dẫn đường cho thuyền của chúng tôi!"

Tôi tạo một ảo ảnh của [Bánh Lái Vàng], thứ có trong Kho Chứa của tôi, lên trên trời bằng phép [Ảo Ảnh], và làm cho hạm đội liên minh len lỏi trượt qua hạm đội hải tặc bằng [Tay Phép] và [Điều Khiển Hải Dương].

"Nguy rồi."

Bất chấp vùng biển đang giận dữ này, một con tàu hải tặc đen ngòm đang lăm le đâm thủng soái hạm bằng chiếc sừng phá tàu của nó.

Đánh chìm con tàu đó thì đơn giản thôi, nhưng né tránh trong khi điều khiển từ xa 11 con tàu cùng một lúc thì không dễ chút nào.

Tôi có thể sẽ làm lật úp hết các con tàu trước khi sừng đâm tàu tới nơi nếu tôi cố ép mình.

"Tàu của Khô Lâu Công Tước đang tới!"

Tôi không tưởng nổi gã đỏm dáng đó lại có thể làm một hành động mạo hiểm như là đâm tàu bằng cái sừng đó.

Vừa bay song song với những con tàu đang được điều khiển từ xa, tôi vừa thử xem tình hình trên tàu địch bằng [Thiên Lý Nhãn] cùng [Thuận Phong Nhĩ].

"Công tước đại nhân! Nếu giữ tốc độ này chúng ta sẽ bị lật thuyền trước khi chiếc sừng đâm vào họ mất!"

"Đừng chùn bước! Nam nhân biển cả không bao giờ cúp đuôi chạy trốn!"

Tôi thấy một thanh niên trông giống quý tộc đeo một mặt nạ đầu lâu đang cố gắng thúc giục hải tặc bằng những lời lẽ gai góc.

"Xốc lại tinh thần nào! Điện hạ đang lo lắng về cô nàng đã đi trước, bọn bây hiểu chưa."

"K-không đúng như vậy!"

Không hiểu sao trên con tàu đó đã bắt đầu một màn drama.

"Dù gì chúng cũng đang trên bờ vực bị lật rồi, mình sẽ giúp chúng một tay."

Tôi chọn [Tường Nước] trên cột Magic và thi triển nó ở trước mũi tàu địch.

Con thuyền làm một cái lỗ xuyên qua tường ư?

Coi bộ con thuyền có gắn một loại vật phẩm ma thuật nào đó có thể rẽ nước.

"Thôi, sao cũng được, đừng chết vì tôi nhé."

Tôi gài những mũi tên mỏng dùng để săn chim chóc nhỏ lên cung ma thuật, và bắn vào chỉ huy của tàu địch, Khô Lâu Công Tước, cùng với hoa tiêu đang cầm bánh lái.

"GUAAAAAAA"

"Kuh, mày chỉ làm tao trầy xước thôi!"

"Chủ thượng!"

Khô Lâu Công Tước giả mạo nhảy tới bánh lái mà hoa tiêu đã buông ra.

Tôi khen ngợi sự gan dạ của hắn, nhưng với một mũi tên găm trúng vai, hắn đã không có khả năng giữ bánh lái và cú đâm đã bị hụt.

"Mọi người, nắm vào gì đó đi!"

Tôi nghe viên sĩ quan nói thế từ soái hạm.

Nhưng rốt cuộc họ vẫn không tránh nổi một cú va chạm giữa hai thân tàu.

Vài thuyền viên bị ném xuống biển.

Tôi lưỡng lự một khắc, nhưng rồi tôi liền hủy phép đang giữ các tàu liên minh và vận chuyển những thủy thủ bị ngã vào không gian con mà tôi dùng để cứu người.

Tuy vậy, cái giá phải trả cho việc đó không hề nhỏ.

Vài tàu khiên và pháo hạm của họ mất đi sự hỗ trợ liền bị lật úp, nhiều người văng xuống biển.

Vừa hối hận một chút, tôi vừa cứu những người đó vào chung không gian con nơi mấy người trước được đưa vào.

Ái chà chà, đô đốc cũng nằm trong đám người bị văng xuống biển từ đầu, nên tôi đâu có lựa chọn nào khác.

Điều này giúp tôi đỡ nhiều rắc rối, nhưng tôi thấy có hơi buồn vì đã hụt mất cơ hội dùng combo Kim Gây Mê và Thuật Nói Bụng.

"Chúng ta đã xoay xở để đột phá qua vòng vây của kẻ thù."

"Đ-đúng vậy nhưng còn đô đốc, ngài ấy..."

Hoa tiêu lẩm bẩm điều đó khi tôi trở lại kỳ hạm.

"Đừng bảo tôi, ông ấy rơi xuống biển rồi à?"

"V-vâng..."

Tôi đợi một chút, nhưng không ai thử nêu ý kiến rằng chúng tôi nên vòng trở lại.

Trông như họ hiểu việc cố gắng đi cứu hộ đô đốc, người đã rơi xuống vùng biển đầy hải tặc cùng quái vật, là mạo hiểm đến mức nào.

Theo lệnh của đô đốc, 10 con tàu còn lại đều đi riêng lẻ thẳng tới thành Garleok, chỉ còn lại một mình tàu của chúng tôi thì làm được gì đây.

"Thưa Ngài, chúng ta không thể dùng sức mạnh của [Bánh Lái Vàng] nữa được sao?"

"Tôi không còn sức để dùng nó trong một thời gian nữa vì nó khá nặng nhọc cho cơ thể tôi."

Chuyện đó hoàn toàn không có.

Ý tôi là, thứ tôi làm lúc nãy chỉ là phép thuật của tôi mà thôi.

Theo những gì tôi nghe được từ Đền Garleon, Bánh Lái rõ ràng có thể triệu hồi [Con Thuyền Vàng] nhưng tôi vẫn chưa thử lần nào.

"Quay thuyền về lại Thành Garleok."

Tôi đề xuất ý kiến tới hoa tiêu, người đang hỏi lệnh bằng ánh mắt của anh ta.

Tôi cảm giác lai quần của mình bị giật, nên tôi nhìn xuống dưới.

Tama, đang ló mặt khỏi cái bóng, cử động ngón tay bên cạnh mặt con bé để ra hiệu cho tôi liên lạc với họ bằng không gian thuật, đoạn con bé biến mất vào trong bóng.

『Satou!』

Mia lên tiếng khi tôi kết nối [Đàm Thoại Chiến Thuật].

『Rắc rối to rồi, thật sự rất rắc rối! Nguy cấp lắm rồi anh biết chưa? Rất rất nhiều thuyền đen đang tới! Chúng tới để tấn công đó anh? Chúng là thuyền, nhưng chúng đang bay trên trời! Bằng cánh buồm, thật sự đó anh?』

Lâu rồi Mia mới nói được một câu dài như vậy.

Cảm giác thật hoài niệm.

Bây giờ, hãy nhìn tàu bay chỗ Mia và các cô gái bằng [Thiên Lý Nhãn] xem sao.

Tầm nhìn cho thấy vô vàn con thuyền đang căng buồm bay trên trời hướng tới Thành Garleok.

Vải buồm rách rưới?

Vì lý do gì đó mà mỗi con thuyền đều rách nát và đầy lỗ hổng.

Thủy thủ đoàn cũng te tua... hay nói đúng hơn, họ thậm chí còn không phải là người.

『Thuyền ma à?』

Coi bộ những hải tặc mà chúng tôi đối đầu từ nãy đến giờ chỉ là quân mồi nhử.

Như một bằng chứng, một tồn tại được gọi là Khô Lâu Công Tước đang ở trên kỳ hạm của hạm đội thuyền ma này.

Giờ thì, mình sẽ đi cứu viện họ như thế nào đây ta?

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!