Satou đây. Hồi còn đi học, tôi khá thích mấy tiết tự do trong ngày hội thể thao của trường.
Lớn lên rồi, thỉnh thoảng tôi cũng đến phòng gym vận động một chút, nhưng ở thế giới này, không biết có nơi nào an toàn để rèn luyện thân thể không nhỉ?
Và giờ thì, tôi đang rơi tự do.
Tôi đã thủ thế sẵn sàng đối mặt kẻ địch khi cánh cửa phòng ngai vàng mở ra, nhưng người bước vào lại là một mỹ nhân trông y hệt người bảo mẫu của Mia.
Đúng lúc tôi bị xao lãng bởi điều đó, họ đã kích hoạt một cơ chế đẩy tôi văng ra khỏi căn phòng.
Toàn bộ sàn nhà biến mất. Biến cả căn phòng thành một cái hố bẫy, đúng là chơi lầy có hạng! Bẫy chết người thì cũng phải có giới hạn thôi chứ. Mà không, Kỹ năng [Phát Hiện Bẫy] không kích hoạt, nên có lẽ đây chỉ là một cơ chế ngẫu nhiên.
Tôi không nghĩ mình sẽ chết với tốc độ rơi này, nhưng sẽ rất phiền nếu bị lún sâu xuống đất mà không có cách nào thoát ra được.
Chắc mình nên găm thứ gì đó vào tường để giảm tốc, giống như trong manga hay vẽ.
Tôi lấy một cây búa tạ từ [Kho Chứa] ra rồi tung một cú đá thật mạnh, lực phản hồi đẩy tôi văng vào bức tường đối diện. Bức tường trơn tuột, chẳng có chỗ nào để bám cả.
Tôi lại lôi một thanh đại kiếm sắt đen từ [Kho Chứa] ra và cắm phập nó vào tường. Kèm theo tiếng ken két chói tai, tốc độ rơi của tôi giảm dần. Cổ tay hơi nhói một chút.
Sau khi giảm tốc đến một mức nhất định, thanh đại kiếm dường như đã tới giới hạn và vỡ tan tành.
Tôi rơi tõm xuống một hồ nước ở giữa hố trước khi kịp rút ra một thanh kiếm khác.
Tôi cảm nhận một cú sốc nhẹ khi chủ động tiếp nước bằng chân theo phương thẳng đứng.
Tôi chìm xuống khá sâu, nhưng vì vận tốc đã giảm đi đáng kể nên tôi không chạm tới đáy.
Trong lúc bơi lên mặt nước, tôi kích hoạt ma pháp [Thăm Dò Toàn Bản Đồ].
Bản đồ hiện lên dòng chữ [Mê Cung Trazayuya].
Mê cung này có 20 tầng, mỗi tầng có đường kính khoảng 500 mét. Khá nhỏ so với mê cung ở Thành Phố Mê Cung. Theo những cuốn sách tôi đã đọc, nơi đó có ít nhất 200 tầng đã được khám phá, và vẫn còn nhiều tầng nữa chưa được tìm ra.
Hơn nữa, mỗi tầng ở đó rộng vài kilomet, nên nơi này rõ ràng là nhỏ hơn nhiều.
Hơn nữa, hầu hết các lối đi đều được bố trí theo dạng lưới ô vuông. Đúng chất một mê cung nhân tạo. Trong khi Mê Cung Quỷ mang lại cảm giác hữu cơ, thì mê cung này lại có vẻ gì đó rất hệ thống, hay nói đúng hơn là nhân tạo.
Cuối cùng tôi cũng trồi lên được mặt nước.
Nơi tôi rơi xuống được bao bọc bởi những bức tường đá. Tôi có thể thấy vài loại rêu mọc trên đó. Theo bản đồ, tầng 20 ở cách đây hơn 300 mét. Có vẻ như tầng này được mô phỏng y hệt thế giới bên ngoài.
Theo những gì hiển thị trên bản đồ, không có kẻ địch nào ở đây cả.
Lối ra ở phía tây, cách đây 2 km. Xa hơn một chút về phía đông có một căn phòng ẩn tên là [Phòng của Trazayuya]. Dựa vào cái tên, đây có lẽ là phòng bí mật của chủ nhân mê cung này. Nhưng vì tôi đã biết đường ra rồi nên chắc cũng không cần thiết lắm.
Không, mình không thể tự lừa dối bản thân được.
Mình thực sự muốn cứu Mia càng nhanh càng tốt, nhưng cũng cực kỳ tò mò về căn phòng của Trazayuya. Có lẽ chỉ là trực giác, nhưng tôi có cảm giác mình bắt buộc phải đến đó.
Tôi thầm xin lỗi Mia trong lòng rồi bắt đầu bơi về phía cánh cửa ẩn.
Bơi với bộ quần áo này thật khó khăn. Đôi giày của tôi đặc biệt vướng víu khi đạp nước.
Dù sao thì cũng chẳng có ai ở đây, tôi liền cất hết quần áo vào [Kho Chứa]. Tôi phát hiện ra mình có thể trực tiếp cất những thứ đang mặc trên người vào đó.
Cánh cửa ẩn được bảo vệ bởi một câu đố tương tự như ở Mê Cung Quỷ tại Thành Phố Seryuu, nhưng nhờ có Kỹ năng [Giải Đố], tôi dễ dàng vượt qua.
Cánh cửa ẩn tỏa ra mùi ẩm mốc. Tường và sàn nhà không làm bằng đá, mà bằng một vật liệu gì đó giống như nhựa.
Nơi này trông như phòng nghiên cứu của ai đó. Nó có đủ cả phòng ăn, nhà tắm và phòng ngủ. Dựa vào lớp bụi dày đặc, có lẽ tên pháp sư Zen chưa bao giờ đặt chân đến đây.
Tôi khá hứng thú với cái bồn tắm, nhưng trong hoàn cảnh này thì không thể thảnh thơi tắm rửa được.
Có rất nhiều sách và ghi chú trong phòng thí nghiệm. Tôi không biết chúng đã ở đây bao nhiêu năm, nhưng hầu hết các cuốn sách, trừ sách ma pháp, đều đã hư hỏng nặng, nên tôi lưu chúng vào menu để đọc sau.
Tôi đã đoán được phần nào từ cái tên của mê cung, nhưng ghi chú xác nhận rằng người tạo ra nó tên là Trazayuya. Ông ta là một người Elf. Hơn nữa, có vẻ ông ta cùng quê với Mia.
Tất cả sách đều được viết bằng tiếng Elf. Nếu không nhận được ngôn ngữ từ đám người lùn mũ đỏ, chắc tôi đã chẳng đọc được chữ nào.
Vài chỗ mực đã bị mờ, nhưng tôi vẫn có thể đọc được đại ý. Dường như mê cung này được Trazayuya-shi và những người Elf khác tạo ra vì mục đích "An toàn", bắt chước chức năng của một mê cung thực thụ.
Ghi chú kể về những nỗi thống khổ của ông, hay đúng hơn là sự bảo bọc quá mức của ông dành cho đồng bào mình.
"Chúng ta, tộc Elf, có một điểm yếu cố hữu trong bản năng sinh tồn. Khi đối mặt với tình huống tuyệt vọng, chúng ta không có ý chí chiến đấu mãnh liệt như các chủng tộc khác. Vì lẽ đó, rất nhiều thế hệ trẻ của chúng ta đã bỏ mạng trong các mê cung. Mê cung này được tạo ra như một biện pháp phòng bị cần thiết, để tộc Elf có một nơi trú ẩn an toàn khi gặp nguy hiểm."
Các chi tiết khác bao gồm việc mê cung này có một thứ gọi là Hạch Tâm Mê Cung, nhưng không giống Hạch Tâm Hầm Ngục. Dù nó không thể tự sinh sôi, nó vẫn hút ma lực từ môi trường xung quanh và tinh luyện thành ma hạch, giống như một hầm ngục thực sự.
Và rồi tôi đọc được vài dòng chữ đáng ngại.
[Cơ sở sản xuất quái vật nhân tạo bằng cách cấy ma hạch vào sinh vật sống và nuôi trong bể đã hoàn thành].
Vậy ra những con quái vật đó về cơ bản là sinh vật bình thường sao?
Đúng là những con quái vật tôi đã chiến đấu từ trước đến giờ đều trông giống như những sinh vật bình thường bị biến dạng. Mà vì Wagahai-kun là một quỷ vật, nên nó là một trường hợp đặc biệt.
Nghĩ lại, tôi thấy hơi ghê ghê khi uống những lọ thuốc được làm từ ma hạch.
Thôi, quay lại chủ đề chính đã. Chuyện đó để sau hẵng nghĩ.
Trazayuya-shi đã tạo ra ba cơ sở mẫu. Một để nuôi quái vật. Một để sản xuất golem. Và một để tạo ra những con búp bê phục vụ con người.
Tuy nhiên, vì ông ta đã nhận được sự hợp tác từ cộng đồng người-chuột gần đó, nên ông đã bỏ dở cơ sở cuối cùng.
Đột nhiên, tôi tò mò không biết loại quái vật nào sống ở đây để bị ăn thịt. Liệu chúng có ăn thịt lẫn nhau, hay có những con quái vật được sản xuất riêng để làm thức ăn?
Ngay cả khi mê cung được hoàn thành, những người Elf khác vẫn không đến.
Có một ghi chú cuối cùng của ông ta.
"Sẽ không ai quên được lỗi lầm của ta chỉ trong vòng 100 năm. Cuộc đời ta sắp kết thúc. Mê cung này sẽ được phong ấn cho đến khi những người trong vương quốc của ta cần đến nó trong tương lai. Ta tin rằng ngày mà tộc Elf một lần nữa dẫn dắt thế giới sẽ đến - Trazayuya Bornean."
Tôi hiểu rồi, đó là lý do tại sao Mia lại cần thiết. Mà, tên pháp sư đó cũng giỏi thật, biết cách giải phong ấn mà không cần đọc những ghi chú này.
Tôi đã thu thập được khá nhiều thông tin, nhưng vẫn chưa tìm ra cách cứu Mia.
Tôi hơi lo lắng khi đọc được một dòng chữ nguệch ngoạc, ‘Nổ tung là cả một nghệ thuật!’, nhưng chắc không có thằng ngốc nào lại đi cài cơ chế tự hủy trong một cơ sở được xây dựng vì mục đích an toàn đâu nhỉ.
Vì dường như không có lối nào quay lại tầng chính từ khu vực này, tôi quyết định rời khỏi mê cung từ tầng cuối cùng này và tìm lối vào chính.
Tôi tiếp tục đi theo con đường dẫn từ hồ nước ngầm mà tôi đã rơi xuống để ra ngoài. Tôi không thể chạy vì đường đi khá hẹp và có nhiều nhũ đá nhô ra đây đó. Dòng nước chảy từ hồ ngầm là do nước nhỏ giọt từ các nhũ đá.
Trong khi cố gắng không giẫm phải những sinh vật lưỡng cư như kỳ nhông, tôi tiếp tục đi về phía lối ra.
Lối ra là một vách đá thẳng đứng, cao khoảng 5 mét so với mặt đất.
Tôi thử xác định vị trí của mình trên bản đồ, nhưng vì đang ở trong một khu vực chưa được khám phá, tôi liền sử dụng ma pháp [Mở Toàn Bộ Bản Đồ].
Đây là [Khu Tự Trị Chuột Tro]. Nó bao gồm năm ngọn núi nằm cách xa con đường mà chúng tôi đã đi qua. Dường như có một cộng đồng người-chuột ở ngọn núi kế bên. Mặc dù được gọi là Khu Tự Trị, ngôi làng cũng chỉ có khoảng 1000 người.
Lối vào mê cung nằm gần đỉnh ngọn núi này.
Vì trời đã hơi tối, tôi lấy ra một viên [Giọt Sáng] để thắp sáng xung quanh.
Tôi không tìm thấy chỗ nào để bám chân cả.
Không còn cách nào khác, tôi nhảy từ độ cao 5 mét xuống đất.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn khi nhìn xung quanh.
Tôi đã nghĩ rằng đó là do mùa đông đến sớm, nhưng thật kỳ lạ khi không có cả tiếng côn trùng. Hầu hết cây cối đều đã rụng lá, và ngay cả những chiếc lá còn sót lại cũng héo úa.
Tôi đã định coi chúng là những loài cây của thế giới khác, nhưng AR cho thấy chúng là cây Shiiya. Ngay cả những cây thường xanh cũng rụng hết lá.
Tôi khá bận tâm về điều đó, nhưng ưu tiên hàng đầu của tôi bây giờ là đến lối vào mê cung.
Tôi chạy lên núi. Vì các bụi cây đều đã khô héo nên không có nhiều chướng ngại vật.
Trên đường đi, radar của tôi phát hiện một cái cây lớn trên sườn núi.
Nó không có màu đỏ, nhưng đó là một sinh vật tộc thần tiên cấp 20. Không biết có phải là ma cây (trent) không?
Nếu tiếp tục đi theo con đường này, tôi sẽ đến gần nó, nhưng vì tôi có thể chạy thoát nếu nó trở nên thù địch, nên tôi cứ tiếp tục.
Khi tôi chạy đến gần cái cây, một dòng thông báo hiện lên trong nhật ký: [Kháng hiệu ứng mê hoặc].
Trên thân cây là một onee-san ngực khủng trong bộ trang phục y tá.
Chết dở, mình lại thích trang phục y tá mới đau.
Nhưng mà kể cả là ảo ảnh thì cũng phải biết lựa thời gian, địa điểm, hoàn cảnh (TPO) chứ.
"Xin lỗi, chàng trai trẻ trung kia ơi."
Hơn nữa, cách nói chuyện của cô ấy cứ như trong phim cổ trang vậy.
AR hiển thị đó là một thần rừng [Dryad]. Cấp 21. Một chủng tộc có kỹ năng mê hoặc và tạo ảo ảnh.
"Anh có việc gì mà vội vã giữa đêm hôm khuya khoắt thế này? Nếu không phiền, làm một chén rượu thì sao?"
Cô gái chỉ vào một cái bàn và ghế màu đỏ xuất hiện từ đâu đó, trên bàn bày đầy rượu và thức ăn.
Thay vì là thần rừng, tôi có cảm giác mình đang bị một con cáo lừa gạt hơn.
Trong lúc tôi bị phân tâm bởi cái bàn, cô thần rừng đã áp sát và nắm lấy tay tôi. Tôi cảm nhận được thứ gì đó mềm mại trên cánh tay mình.
Tôi suýt nữa đã bị cám dỗ bởi cảm giác poyon poyon đó trong khi nhâm nhi ly rượu, nhưng tôi không được phép quên Mia.
"Xin lỗi nhưng tôi không có thời gian bầu bạn với cô, nếu có việc gì thì cô nói nhanh được không?"
Ngay khi tôi vừa dứt lời, ảo ảnh biến mất, thay vào đó là một cô bé tóc xanh lá dài chấm gót, trần như nhộng. Tôi đoán em ấy khoảng 12-13 tuổi? Vậy ra cảm giác mềm mại lúc nãy chỉ là ảo giác, hình dáng thật của em ấy khá là khiêm tốn. Vì tôi không thể ‘có hứng’ với trẻ con được, nên tôi mong em ấy che người lại thì hơn. Ăn mặc kín đáo chút đi chứ.
Biểu cảm của cô bé thay đổi từ quyến rũ sang nghiêm túc. Đó là khuôn mặt của một đứa trẻ không quen tức giận, nên đừng có cố quá.
"Hãy trở thành của ta, con người."
"Xin lỗi nhé, nhưng hay là 7-8 năm nữa em hãy đề nghị lại được không?" ^^
"Không, là bữa ăn của ta!"
Cô bé nói rằng tất cả cây cối đã chết trong vài tháng qua, khiến cho động vật cũng biến mất. Hơn nữa, mạch đất trên núi đã bị cắt đứt, nên cô bé đang chết dần chết mòn.
Khả năng cao là do lỗi của [Mê Cung Trazayuya].
"Tất cả là do những con người như ngươi đã hút hết chất dinh dưỡng của ngọn núi này."
"Tôi có thể cho em một chút máu và ma lực của tôi, nhưng tôi không cho phép em ăn thịt tôi."
Dường như tôi đã trở nên dễ dãi hơn vì đối phương trông giống một đứa trẻ.
"Nếu ngươi cho ta ma lực, ta sẽ nhận nó."
"Vậy thì được."
Tôi để cô bé hút ma lực của mình. Tôi đã nghĩ cảnh tượng sẽ giống như ma cà rồng hút máu từ cổ, nhưng hóa ra lại là truyền trực tiếp từ miệng qua miệng. Nói thẳng ra thì, đó là một nụ hôn.
Hôn một cô bé trần truồng, mình tuyệt đối không thể để các thành viên khác trong nhóm thấy cảnh này.
Cô bé có vẻ thỏa mãn sau khi hút 300 MP của tôi.
Sau đó, tôi đã đến được lối vào mê cung mà không gặp thêm vấn đề gì đặc biệt.