Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 72: CHƯƠNG 5-9: VONG MA VÀ PHÁP SƯ

Satou đây. Tôi là cái đứa chuyên nhát gan với mấy phim kinh dị.

Ma quỷ hiện hình thì tôi còn chịu được, chứ mấy cái mặt người co giật kiểu đó thì tôi sợ thật.

Kẻ địch đột ngột xuất hiện từ phía con cú ban nãy.

Từ bóng tối trải dài phía sau con cú, một bóng người mặc áo choàng đen hiện ra. Tôi không thể thấy mặt hắn vì hắn đội mũ trùm đầu và mặc áo tay dài.

"Ta đến đón cô đây, Mia."

Mia đang đứng cạnh tôi bắt đầu run rẩy.

"Không."

Gã đàn ông lưng còng này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là tên pháp sư. Con cú lúc nãy đã đậu lên vai hắn. Nó là thú cưng hay thuộc hạ của hắn vậy?

Tôi đứng ra che cho Mia và kiểm tra chỉ số của hắn. Tên hắn là Zen, cấp 41. Kỹ năng: [Không rõ].

Cảm giác khó chịu này... Gã này cùng loại với Arisa và Anh Hùng sao?

Vừa hồi hộp, tôi vừa tiếp tục đọc chỉ số của hắn—Cái quái gì thế này?! Mục Kỹ năng cũng hiện [Không rõ].

Mia đang run bần bật sau lưng tôi.

Tôi đã nắm được đại khái tình hình. Gã này quá nguy hiểm cho bất kỳ ai ngoại trừ tôi. Phải xử lý hắn thật cẩn thận. Dù có vẻ bất khả thi, nhưng nếu được, tôi vẫn muốn giải quyết chuyện này bằng thương lượng.

"Rất vui được gặp ngài, pháp sư-dono. Tôi là Satou, một thương nhân."

"Ta không có chuyện gì để nói với một tên thương nhân."

Tên pháp sư thậm chí còn chẳng thèm tự giới thiệu.

Không biết là do hắn coi thường thương nhân hay do kỹ năng giao tiếp của hắn quá kém nữa.

"Dù ngài không có chuyện gì, nhưng tôi có bổn phận phải bảo vệ cô bé này. Tôi sẽ không giao cô bé cho một gã đáng ngờ đâu."

"Fumu, ngươi có vẻ được bảo vệ bởi đám lính đánh thuê và kỹ năng của mình, nhưng nếu chúng dám cản đường ta, đây sẽ là một cuộc tắm máu, hiểu chứ?"

Tên pháp sư chỉ cây trượng về phía tôi trong khi vẫn giữ cái dáng lưng còng.

"Không ổn rồi! Chủ nhân, gã này mạnh quá."

Arisa cảnh báo tôi từ phía sau.

"Ta là Vua Vĩ Đại của Màn Đêm. Lũ rác rưởi các ngươi nên biết thân biết phận, đừng có gọi ta là ‘gã này’."

Toang rồi, sự chú ý của tên pháp sư đã chuyển sang Arisa.

"■■■■ ■――"

Tên pháp sư bắt đầu niệm chú về phía Arisa.

Tôi không muốn rời xa Mia, nhưng tình thế này không cho phép tôi do dự, tôi lao tới tên pháp sư và tung một cú đấm.

Nhưng cú đấm của tôi không thể ngăn hắn niệm chú. Nắm đấm xuyên qua lớp áo choàng, nhưng không có cảm giác chạm vào bất cứ thứ gì. Đây là kỹ năng đặc biệt của gã sao?

"—Roi Bóng Tối (Shadow Whip)."

Khi tên pháp sư hoàn thành câu chú, cái bóng dưới chân hắn vươn dài ra, tạo thành một thứ giống như ngọn roi lao về phía Arisa. Đó là Roi Bóng Tối à?

Tôi lùi lại, rồi lao ra chắn giữa đòn tấn công và Arisa.

Tôi dùng cả thân mình để chặn ngọn roi. Roi Bóng Tối quấn quanh người tôi, cảm giác như có vài chiếc gai nhỏ đang châm chích.

[Nhận được Kỹ năng Ma thuật Bóng ảnh.]

[Nhận được Kỹ năng Đề kháng Bóng ảnh.]

Đề kháng bóng ảnh là cái quái gì vậy?

À, cũng lâu rồi cái dòng máu khoa học trong tôi mới trỗi dậy để phủ nhận mấy thứ huyễn tưởng này.

Nhưng thôi, có lợi là được.

Tôi cảm thấy kỹ năng đề kháng này khá quan trọng trong tình huống hiện tại, nên để tăng dù chỉ một chút cơ hội bảo vệ Mia, tôi đổ điểm vào kỹ năng Đề kháng Bóng ảnh và kích hoạt nó.

"Fumu, một cơ thể thật khó tin. Ngươi đúng là thương nhân sao?"

"Một người bạn từng gọi tôi là thương nhân nhanh nhẹn."

Từ phía sau cuộc đối thoại của chúng tôi, tôi nghe tiếng Arisa thì thầm.

"Vô ích rồi, không có tác dụng."

Arisa đã phản công khi tên pháp sư bắt đầu niệm chú sao? Ma lực của cô bé giảm đi một chút. Tuyệt nhiên không có thay đổi gì ở tên pháp sư, có lẽ hắn có kháng phép.

"Dám lao ra che chắn cho một người phụ nữ khỏi đòn tấn công của ta, ta khen ngươi đấy."

"Nếu ngài đã nể phục tôi như vậy thì sao không rút lui đi?"

"Đó là chuyện khác. Mia là cần thiết cho mục tiêu của ta."

Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi được Roi Bóng Tối. Ngọn roi này chỉ gây ra chút sát thương châm chích không đáng kể, nhưng nó không có thực thể và không phản ứng lại nên tôi không thể xé nó ra được. Dù vậy, nó có thể dùng để trói chân người khác, đúng là một vật phẩm fantasy tiện lợi.

"Mục tiêu của ngài là gì?"

"Nói cho ngươi cũng vô ích. Nếu muốn cứu Mia, thì hãy dắt Anh Hùng tới đây."

"Ngài có thù oán gì với Anh Hùng à?"

Tên pháp sư không trả lời mà chỉ ngửa mặt lên trời cười lớn.

Cùng với tiếng cười của hắn, vô số Roi Bóng Tối xuất hiện từ chân gã. Phép thuật lúc nãy vẫn còn hiệu lực sao?

Chúng đang nhắm đến Mia, người vẫn đang đứng bất động. Nếu tấn công vật lý không hiệu quả, vậy tấn công ma thuật thì sao?

Tôi lấy súng ma thuật từ trong túi ra, trang bị cả hai tay, và chỉnh mức năng lượng lên TỐI ĐA.

Với cấp độ của gã này, chắc nhiêu đây không đủ để giết hắn đâu.

"Ngươi đoán sai rồi."

Theo lời tên pháp sư, những ngọn roi tỏa rộng ra, hướng về cả tôi và Mia.

Tôi dùng súng ma thuật để chặn đường những ngọn roi. Cầm súng hai tay thế này trông cứ như một tên cuồng delulu nào đó, tôi chẳng thích chút nào.

Nó có tác dụng.

Tôi đã phá hủy thành công những ngọn roi đang lao tới Mia, trong khi để một vài cái khác quấn lấy mình. Đúng như dự đoán, tôi không thể phá hủy hết tất cả được.

"Mấy món vũ khí đó khá tốt đấy."

"Vậy sao? Nếu ngài để Mia yên, tôi sẽ tặng ngài một khẩu, thế nào?"

Trong khi đang cố thương lượng với tên pháp sư, tôi dùng súng đập vỡ những ngọn roi đang quấn quanh cơ thể mình.

Tôi nghe một tiếng hét nhỏ của Mia từ phía sau.

Tôi quay đầu lại, Mia đang bị một cái bóng hiện ra từ dưới chân cô bé giữ chặt.

Nhiều Roi Bóng Tối khác cũng xuất hiện từ chỗ tên pháp sư và trói chặt lấy tôi.

Tên pháp sư bắt đầu niệm một phép thuật mới.

Tôi không thể để hắn thi triển thêm ma thuật được nữa, tôi liền bắn súng ma thuật về phía hắn. Máu của hắn giảm đi nhưng ngay lập tức hồi phục trước phát bắn tiếp theo. Kỹ năng đặc biệt của gã này là bất tử à?

Tôi đổi mục tiêu sang cây trượng của hắn và bắn đạn ma thuật.

"Cứu em với nodesu!"

"Cứu với~?"

Pochi và Tama có vẻ đang cố làm gì đó với những ngọn roi, nhưng chúng chỉ xuyên qua chúng mà thôi. Dù chỉ là xuyên qua, nhưng có vẻ nó cũng gây sát thương lên hai cô bé, cả hai đều nhảy lùi lại trong khi la lên.

Liza và Arisa đang quan sát từ bên ngoài, vừa tìm kiếm cơ hội vừa né tránh những ngọn roi.

Tất cả đạn ma thuật tôi bắn ra đều bị những ngọn roi từ chân tên pháp sư chặn lại.

Và rồi, ma thuật cuối cùng của tên pháp sư, Ảnh Môn (Shadow Portal), được kích hoạt.

Cơ thể Mia đang chìm dần vào bóng tối.

Tôi ngừng bắn tên pháp sư, và dùng hết sức giữ phần thân trên của Mia lại để cô bé không bị nuốt chửng.

"Ta sẽ bắt ngươi phải buông cô bé ra. Vì sẽ rất phiền phức nếu ngươi hành động bất cẩn, nên ta nói trước điều này: nếu ngươi cố dùng sức kéo con bé lại, mạng sống của Mia sẽ không còn đâu."

Tên pháp sư cũng đang chìm dần vào bóng tối. Tôi vẫn chưa thấy được mặt hắn.

"Ngươi không phải là đối thủ của một kẻ siêu việt như ta, hãy từ bỏ sự kháng cự vô ích đó đi. Nếu ngươi thực sự muốn chết, cứ tự nhiên ghé thăm mê cung của ta, ta rất mong chờ được chứng kiến lòng dũng cảm và trí tuệ của ngươi khi phá giải nó."

Gã pháp sư biến mất vào bóng tối trong khi cười lớn. Hắn không nhận ra Mia vẫn chưa bị nuốt chửng hoàn toàn, là do hắn quá tự phụ hay do hắn bất cẩn vậy?

Cơ thể tôi gần như cũng bị kéo vào bóng tối, nhưng có lẽ nhờ kỹ năng đề kháng, nó đã dừng lại ở độ sâu 1 cm. (lol)

Lực kéo của bóng tối tác động lên Mia rất mạnh. Nhưng dù lực kéo của tôi mạnh hơn, máu của Mia vẫn đang giảm dần. Nếu tôi dùng thêm sức, cơ thể Mia sẽ bị xé toạc mất.

Tôi đã quyết định.

"Arisa! Sáng mai, hãy đi nhờ sự giúp đỡ của người quản lý ở hội việc làm!"

Nói xong, tôi để mặc bản thân mình chìm vào bóng tối cùng Mia.

Arisa và các cô gái có thể đối phó được với đám vong ma ở một mức độ nào đó. Nếu được, tôi hy vọng sẽ không có ai bị thương.

Tuy người quản lý không đáng tin cậy cho lắm, nhưng vì đây là bi kịch của một người cùng tộc, Nadi-san chắc chắn sẽ thu xếp được thôi.

Sau khi bị nuốt chửng, xung quanh tôi chỉ toàn là bóng tối đen kịt.

Không âm thanh, không ánh sáng, cảm giác đúng như đang ở trong bóng tối vậy. Dĩ nhiên là cũng không có không khí.

Cảm giác này khá là đau đớn. Máu của tôi giảm nhanh hơn cả lúc bị Roi Bóng Tối quấn quanh.

Tuy nhiên, có lẽ nhờ vào kỹ năng Tự Hồi Phục, nó đã quay lại một mức ổn định. Chắc là, tôi sẽ không chết vì ngạt thở được đâu.

Mà cho dù có không khí đi nữa, ở một nơi như thế này quá lâu cũng đủ khiến người ta phát điên.

Vì thiếu oxy, tôi không thể tập trung được.

Phải rồi, còn Mia nữa.

Đến cả cơ thể mình tôi còn không thấy rõ, nên khỏi phải nói là tôi cũng chẳng thể thấy cô bé.

Tôi lấy ra một viên Giọt Sáng từ Kho Chứa và truyền ma lực vào.

Tôi nghĩ mình có thể thấy được cơ thể, nhưng nó không hoạt động. Radar cũng chỉ hiển thị mỗi mình tôi.

Tôi dùng [Mở Toàn Bộ Bản Đồ] sau một thời gian dài không sử dụng. Nhưng không may, radar vẫn hiển thị như cũ. Chắc hẳn chỉ có mình tôi ở quanh đây.

Tôi mở bản đồ ra xem.

Ở đó, có một dòng chữ ghi - [Khu vực không có bản đồ].

"Cái game quái quỷ gì thế này!"

Tôi gào lên.

Ngay sau đó, như thể đáp lại tiếng hét của tôi, không gian bóng tối tĩnh lặng vỡ tan thành từng mảnh như kính.

Tôi đang ở một nơi trông giống như phòng hội kiến của quý tộc. Đó là một căn phòng dài và hẹp, giống như một phòng thể chất của trường học bị cắt đi một nửa. Sàn nhà bằng đá, những cây cột đá tròn xếp dọc theo tường, và những giá nến gắn trên tường đang tỏa ra ánh sáng ma thuật như đèn LED. Có một ngai vàng ở phía trong cùng, và ở khu vực đó, một quả cầu lớn đường kính 2 mét đang lơ lửng ngang tầm đầu gối, nhấp nháy ánh sáng bảy sắc cầu vồng.

Mia đang ngủ say trên ngai vàng. Bên cạnh cô bé, một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp lạ mặt đang chăm sóc cô. Gương mặt cô ấy giống hệt Mia, nhưng vòng một thì ngoại cỡ. Không, mấy thứ đó không quan trọng.

Tên pháp sư đang lướt ngón tay trên một thứ trông như một loại nhạc cụ đặt cạnh ngai vàng đã chú ý đến tôi, trước cả khi tôi kịp lao đến chỗ hắn.

"Vô lý!"

Ngay cả khi bất ngờ, gã vẫn không ngừng tay khỏi việc chơi nhạc cụ.

"Đúng là vô lý! Làm sao ngươi có thể thoát khỏi nhà tù bóng tối của ta! Đó không phải là thứ mà một lũ cấp thấp như các ngươi có thể phá vỡ được."

Hắn đang ngạc nhiên, khoe khoang hay coi thường vậy, nói cho rõ ràng xem nào.

Chân tôi có chút không vững, tôi tự nhủ chắc là do ảnh hưởng của không gian bóng tối lúc nãy.

"Tôi có một lá bùa ánh sáng. Ma thuật bóng ảnh không có tác dụng với tôi đâu."

Ối, tôi không định nói thật, nhưng lời nói dối này lại có chi tiết hợp lý đến bất ngờ. Chắc là nhờ Kỹ năng Lừa gạt rồi?

"Ta hiểu rồi, ta không thể cho phép sự bất công này. Căn phòng này chỉ dành cho những người chinh phục được mê cung, những người có thể tìm đến đây, đó là luật lệ."

Tên pháp sư dừng lại, rồi gật đầu với chính những lời mình vừa nói.

"Và rồi, vị Anh Hùng nào đến được đây sẽ là người có đủ tư cách để tiêu diệt ta, Bất Tử Vương."

Gã này đang nói cái gì vậy?

Chinh phục mê cung, hắn muốn tự sát à?

Hơn nữa, chẳng phải ban đầu hắn tự xưng là Vua Màn Đêm sao? Chính hắn còn không quyết định nổi tên của mình.

Mà, thay vào đó, tôi cảm thấy hơi điên tiết với cái lý do của gã. Hắn tấn công chúng tôi và khiến Mia gặp rắc rối chỉ vì cái lý do đó thôi sao?

"Nếu muốn chết thì tự đi mà chết một mình. Đừng lôi người khác vào."

Chẳng dễ chịu chút nào, nhưng nếu cứ tiếp tục cuộc nói chuyện ngớ ngẩn này, chân tôi sẽ sớm hồi phục thôi.

Mà, có vẻ như người kia không có ý định nói tiếp.

"Được thôi, ta sẽ sớm tiễn ngươi ra khỏi căn phòng của chủ nhân này."

Cánh cửa nằm cạnh ngai vàng bật mở và—

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!