Satou đây. Người ta nói nếu bạn thấy một con "G", tức là có ít nhất 30 con khác đang lẩn khuất đâu đó. Vì thế, tôi luôn xịt thuốc diệt côn trùng xung quanh khu cắm trại. Giá mà lũ cướp cũng dễ xử lý như vậy.
Sau khi rời thành phố, chúng tôi đã có ba ngày yên bình, nhưng hai ngày tiếp theo, chúng tôi đụng độ cướp đến ba lần.
Vì chúng chỉ là những toán cướp nhỏ khoảng 7-8 tên, chúng tôi để Arisa ra đòn phủ đầu bằng Sóng Xung Kích, sau đó các cô gái thú nhân sẽ xử lý phần còn lại.
Trong trận đầu tiên, Mia đã tấn công bằng Sương Axit, nhưng cảnh tượng quá kinh khủng nên tôi đã nhờ cô bé chuyển sang dùng Sương Mù và Sương Mù Tạt cho những lần sau.
Nếu tôi ra tay, mọi chuyện có thể kết thúc nhanh hơn, nhưng vì đây là cơ hội luyện tập vừa tầm cho các cô gái thú nhân, tôi chỉ đứng ngoài quan sát và sẵn sàng hỗ trợ khi cần. Mà với cấp độ và kinh nghiệm chiến đấu vượt trội của họ so với lũ cướp, tôi chẳng bao giờ có dịp ra tay cả.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, chúng tôi không giải cướp về khu dân cư nữa. Chúng tôi dùng ma thuật của Arisa để ru ngủ chúng, lột sạch trang bị chỉ chừa lại bộ quần áo rách, rồi dùng dây leo trói lại và bỏ mặc ở đó. Mất hết đồ nghề, chúng sẽ khó mà tiếp tục đi cướp được nữa. Nếu chúng vẫn cố chấp quay lại con đường cũ, thì cùng lắm là bị giết thôi.
Tôi xé một mảnh vải từ áo ngoài của chúng và băng bó vết thương để đảm bảo chúng không chết vì mất máu.
Kỵ binh của lãnh chúa sẽ đi tuần qua đây trong vài giờ nữa, tôi để chúng sống cũng là vì mục đích đó.
Để cho chắc ăn, tôi còn đặt một mảnh giấy ghi chữ "Cướp" lên người chúng.
"Chúng ta chẳng dính vào tình huống khuôn mẫu nào cả."
"Khuôn mẫu?"
"Cái đó có ngon không nodesu?"
Sau lần đụng độ cướp thứ hai, tâm trạng Arisa trở nên tồi tệ.
Vừa lẩm bẩm "Em thích ăn tempura hơn" sau khi nghe Pochi nói, cô bé vừa lười biếng lăn lộn trên sàn xe.
"Tình huống kiểu gì cơ?"
"Thì thường là, theo kịch bản thì một đám cướp sẽ tấn công một cỗ xe chở đầy gái xinh hoặc nhà giàu, rồi chúng ta sẽ xuất hiện cứu họ, trông ngầu lòi luôn chứ hả?"
Tôi không rành mấy kịch bản kiểu đó lắm.
"Arisa."
"Gì thế? Mia."
"Nhà giàu."
Mia chỉ tay vào tôi.
"Gái xinh."
Mia chỉ vào các cô gái còn lại.
"Á đù! Hóa ra chúng ta mới là phe bị đột kích theo kịch bản mẫu à!"
Arisa rên rỉ, hai tay ôm đầu. Mia có vẻ hài lòng với phản ứng đó. Dù mặt cô bé vẫn thờ ơ như mọi khi, nhưng nếu nhìn kỹ, khóe miệng cô bé đang khẽ nhếch lên cười.
Pochi, Tama và cả Nana đều bắt chước điệu bộ ôm đầu bối rối của Arisa. Trông Nana có hơi kỳ quặc, nhưng thôi kệ cô ấy vậy.
"Chủ nhân, có mấy người mặc đồ lam."
Nghe Lulu gọi, tôi bước ra khỏi ghế lái. "Người mặc đồ lam" mà Lulu nói chính là binh lính của lãnh chúa. Có vẻ cô ấy gọi họ như vậy vì quân phục của họ màu xanh lam.
"Chúng tôi là hiệp sĩ của Lãnh chúa Kuhanou, cử đại diện của các người ra đây."
"Tôi là đại diện, tên tôi là Satou."
"Hô, cậu còn trẻ quá nhỉ. Con đường này dạo gần đây hay có cướp bóc. Đi lại mà không có hộ tống thì nguy hiểm lắm. Quay lại thành phố và thuê vài vệ sĩ đi."
"Cảm ơn sự quan tâm của anh. Tôi đã có những vệ sĩ tuyệt vời rồi, nên không sao đâu."
Tôi vén tấm rèm xe lên, và Liza ló đầu ra.
Liza à, làm ơn đừng trưng ra nụ cười săn mồi đó nữa, đáng sợ lắm.
"Hừm, vệ sĩ của cậu trông cũng mạnh đấy. Nhưng cậu nên để họ ở ngoài xe thì mới dễ phát hiện cướp được."
Sau khi đưa ra lời khuyên, viên hiệp sĩ kiểm tra giấy tờ tùy thân của tôi rồi hài lòng tiếp tục cuộc tuần tra.
"Ta-da, em có dễ thương không?"
Arisa vừa nói vừa xoay một vòng trước mặt tôi. Con bé trông thật đáng yêu trong bộ váy liền thân với phần tay áo xếp nếp. Với bộ đồ này và mái tóc tím đặc trưng, trông cô bé cứ như một nhân vật bước ra từ phim fantasy vậy.
"Ừ, em dễ thương lắm."
"Ehehehe..."
Có lẽ không ngờ sẽ được khen thẳng thắn như vậy, cô bé ngạc nhiên một lúc rồi ngượng ngùng trong hạnh phúc. Cảm giác này khá mới mẻ.
"Dễ thương?" "Nhìn này nano desu."
Pochi và Tama cũng xuất hiện trong bộ đồ tương tự Arisa. Chúng cũng xoay một vòng y hệt.
"Pochi và Tama cũng đáng yêu lắm."
"Woa~" "Yay desu~"
Có vẻ chúng rất thích thú khi thấy váy mình xòe ra, chúng cứ xoay vòng mãi cho đến khi chóng mặt.
"Do anh mua được ít vải trong thành phố nên em đã thử thêm diềm xếp nếp vào mấy bộ đồ có sẵn."
"Em khéo tay thật đấy."
"Trước đây em cũng từng tự may đồ cho mấy sự kiện rồi..."
Tốt nhất là không nên hỏi đó là sự kiện gì. Vẻ mặt cô bé đã nói lên tất cả. Arisa đang vênh váo tự đắc thì đột nhiên cứng đờ. Khi tôi nhìn ra sau lưng cô bé, Nana đang tạo dáng.
"Chủ nhân, em có dễ thương không?"
Dễ thương thì không thấy đâu, mà là một cảnh tượng có hơi... bỏng mắt thì đúng hơn.
"Nana! Mặc đồ vào, mặc đồ vào đi!"
Lulu vội nhặt bộ quần áo Nana vứt dưới đất lên để che cho cô ấy.
Nửa thân dưới cô ấy vẫn mặc quần bó như mọi người, nhưng nửa thân trên chỉ mặc độc một chiếc yếm ngực siêu nhỏ. Chúng được may để chỉ che được nửa bầu ngực. Tôi không thấy ai bán thứ này trong thành phố, nên chắc là hàng tự chế của Arisa.
"Arisa, em đúng là tài năng thật."
"À, vâng, thì..."
Dường như Arisa đã mềm lòng khi được khen.
"Chủ nhân, em có dễ thương không?"
"Em rất dễ thương, hay đúng hơn là quá gợi cảm. Nana, đừng có tùy tiện cởi đồ trước mặt người khác giới như vậy."
"Vâng, thưa Chủ nhân."
Tôi cố hết sức giữ bình tĩnh. Nhờ kỹ năng Mặt Tỉnh Bơ đã max level, tôi đã thành công giữ cho giọng mình không chút phấn khích.
Nana có vẻ hài lòng với bình luận "gợi cảm", cô ấy gật đầu rồi mặc bộ quần áo Lulu đưa.
Nếu Lulu không phản ứng nhanh, có lẽ tôi đã dán mắt vào cô ấy không rời. Nếu chỉ có hai chúng tôi thì thật sự nguy hiểm. Vì thế, tôi không hề có ác cảm với sự nhanh trí của Lulu. Dù vậy, thâm tâm tôi vẫn nghĩ, giá mà em ấy chậm lại một chút thì tốt biết mấy...
"Em chỉ làm đồ cho ba người thôi à?"
Để giữ vững phong thái, tôi quay lại chủ đề với Arisa.
"Vâng, em không thể làm cho tất cả mọi người cùng lúc được. Mà tại Tama và Pochi cứ nhìn em với ánh mắt lấp lánh mong chờ được làm người mẫu nên em làm cho hai đứa nó trước."
"Tiếp theo, là tôi."
"Rồi, rồi, người kế tiếp là Mia. Lulu và Liza sau cùng nhé, được không?"
"Được, không sao đâu."
"Tôi không hợp với mấy bộ đồ điệu đà thế này đâu."
"Em cá là chị mặc vào sẽ đẹp lắm đấy. Đúng rồi, hay là em thêm diềm xếp nếp vào tạp dề của chị nhé? Trông chị sẽ giống như một cô vợ trẻ vậy."
Thật hiếm khi thấy các cô gái trò chuyện vui vẻ thế này. Cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy thư thái.
Lắng nghe những giọng nói ríu rít làm nền, tôi quay lại chuẩn bị bữa trưa. Thực đơn của tôi đã phong phú hơn nhiều sau khi được Liza chỉ dạy. Thịt sói bít tết dù ngon đến mấy mà ăn mỗi ngày thì cũng ngán thôi.
"Nhớ vớt bọt cẩn thận sau khi nước sôi. Nước dùng này mà đổ đi thì phí lắm, nên hãy dùng vải lọc vào một cái thùng rồi đổ lại vào nồi."
Tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ biết chặt thái nguyên liệu một cách máy móc, ai ngờ lại là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ đến vậy.
Nhờ sự chỉ dạy của Liza, thành quả món ăn khá tốt.
Tôi đã nhờ Lulu làm bít tết thay mình, nhưng rồi lại chịu thua trước ánh mắt mong chờ của Pochi và Tama, nên tôi quyết định sẽ làm món đó sau.
Được rồi, bữa trưa kế tiếp mình sẽ thử hiệu quả của kỹ năng giáo dục bằng cách dạy Lulu bí quyết nướng bít tết.
"Thỏa mãn chưa?"
"Ngon lắm nodesu."
"Haa, hạnh phúc quá đi."
Ba cô nhóc đang lười biếng nằm ườn ra, trong khi tôi ngồi điều chế thuốc bên cạnh. Hiện tại, Nana và Mia đang phụ dọn dẹp nên không có ở đây.
Tôi dùng ngón tay bóp nát ma hạch rồi cho vào cối. Bình thường, người ta cần dụng cụ như kìm kẹp để phá vỡ nó, nhưng thứ đó không dễ dùng chút nào nên tôi không thích. Hiện tại, tôi vẫn đang bí mật dùng tay không để nghiền ma hạch.
Tôi dùng chày giã nó thành bột mịn rồi cho vào một cái lọ. Tôi sắp xếp các lọ theo màu sắc và hình dạng khác nhau, phản ánh cấp độ hiệu quả của ma hạch bên trong. Tôi cũng không quên dán nhãn cho chúng.
Vì cô gái ở tiệm ma thuật nói rằng bột ma hạch rất không ổn định, tôi sẽ thử xem nó bất ổn đến mức nào.
Tôi lấy một ít bột bằng đầu tăm ráy tai đặt lên một tấm ván gỗ rồi truyền ma lực vào. Ngay khi tôi vừa truyền 1 MP, "Bốc", nó nổ tung. Tấm gỗ dày 3 cm bị thủng một lỗ xuyên qua đáy.
Pochi và Tama giật nảy mình, ngơ ngác nhìn quanh. Arisa lườm tôi một cái đầy trách móc. "Xin lỗi vì làm mấy đứa giật mình nhé," tôi nói rồi quay lại thí nghiệm.
Chà, tôi nghĩ nó còn mạnh hơn thuốc súng với cùng một liều lượng. Mà nghĩ lại, loại thuốc súng duy nhất tôi biết là từ pháo hoa hay pháo nổ, nên so sánh của tôi có lẽ hơi khập khiễng.
Chắc chắn, một người bình thường sẽ chết nếu một trong những thứ này phát nổ.
Tôi đổ bột đỏ làm từ ma hạch lên một cái đĩa và trộn nó với chất ổn định. Vì chất ổn định có màu trắng, hỗn hợp chuyển thành màu hồng anh đào.
Tôi đặt một mảnh giấy nhỏ lên bệ cấp ma lực, rồi đặt 1 gram bột hỗn hợp lên trên. Tôi vận hành các nút điều chỉnh ở cạnh bệ theo hướng dẫn trong sách. Sau bước này, tôi chỉ cần đặt ma hạch vào khe cấp ma lực.
Cứ mỗi 10 giây lại có một viên thuốc thử được hoàn thành. Nhìn trên AR, nó hiển thị là Thuốc Thử 1(5). Tôi dùng giấy gói viên thuốc đã hoàn thành lại như origami theo hướng dẫn trong sách, rồi cho vào một cái túi nhỏ. Sau khi cảm thấy đã đủ, tôi cất chúng vào Kho Chứa.
Vì đã quen tay, tôi tăng liều lượng lên 10 gram ở lần thử thứ hai và tiếp tục.
Tôi dừng lại sau khi làm được 100 viên thuốc thử trong 10 phút.
Tiếp theo, tôi dùng thuốc thử đó để điều chế 10 bình hồi phục MP, 10 bình HP, và 10 bình thể lực. Vì tôi có thể làm 5 bình một lúc, và các nguyên liệu khác ngoài thuốc thử đã được chuẩn bị từ trước, nên không mất nhiều thời gian.
"Arisa, cất mấy thứ này đi. Dùng khi nào cần nhé."
"Vâng ạ!"
Tôi bỏ một nửa số thuốc vào Hộp Đồ của Arisa.
Pochi và Tama thấy tôi đang dọn dẹp dụng cụ điều chế liền chạy đi chuẩn bị xe.
Buổi chiều nay đến lượt Liza lái xe.
Vì hướng này có vẻ không có cướp hay ma thú nào tấn công, tôi đoán mình sẽ nghiên cứu lại cách chế tạo cuộn ma pháp.
Ngay khi nhận được kỹ năng [Khiên] trong cột ma thuật, tôi đã lập tức tìm kiếm phương pháp chế tạo cuộn ma pháp trong các sách ma thuật, nhưng không thể tìm thấy.
Tôi không chỉ tìm trong những cuốn sách mua ở thành phố Seryuu, mà còn cả sách của Arisa, Zen hay Trazayuya, nhưng vẫn không có kết quả.
Khi tôi đổi từ khóa tìm kiếm, tôi tìm thấy cách chế tạo ma cụ và golem, nhưng tuyệt nhiên không có thứ gì gọi là cuộn ma pháp.
Ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp tục đọc sách ma thuật để tìm manh mối về việc tạo ra cuộn ma pháp. Đến giờ vẫn chưa có chút tiến triển nào, nhưng bù lại tôi đã có thêm kiến thức về các loại niệm chú và lý thuyết ma thuật.
Tất nhiên, tôi cũng hứng thú với ma cụ và golem, nhưng vì chúng cần cơ sở vật chất quy mô lớn nên hiện tại chưa thể thực hiện được. Cũng có những công thức ma cụ với cấu trúc đơn giản, nên tôi sẽ thử sức mình vào lần nghỉ ngơi tới.
Tôi muốn nhanh chóng nâng cao "vốn liếng" của mình, không chỉ trong nấu ăn mà cả ma thuật nữa.