Virtus's Reader

STT 209: CHƯƠNG 285: GIẢI ĐẤU SHOGI VÀ LỄ HỘI ĐẦU TIÊN

Ta không có ý kiến gì về việc đấu tập, nhưng... liệu ta có bị ghét ngược lại không nhỉ? Dù sao thắng một đứa trẻ cũng làm xấu hình ảnh, mà cũng không thể cố ý thua được.

Khi đến sân tập, Rachel, người đã thay bộ đồ tập thoải mái như đồ thể thao và khoác lên mình bộ giáp da, đang vung thanh kiếm gỗ một cách thuần thục, khởi động. Xem ra con bé tràn đầy khí thế.

Đành chịu vậy. Ta đành chấp nhận bị ghét mà đối phó nghiêm khắc một chút vậy. Dù sao cũng được cha mẹ con bé đồng ý rồi.

Nói là vậy nhưng dù sao cũng là con gái, ta sẽ cố gắng không để lại vết thương nào.

Sân tập dường như được bao phủ bởi một kết giới tạm thời, nên có lẽ ngay cả ma thuật cấp cao cũng sẽ không gây thiệt hại ra bên ngoài.

Trong khi xác nhận điều đó, trước khi tiến về phía Rachel đang chờ đợi ở sân tập, ta nhặt một cành cây nhỏ rơi trên mặt đất.

"Công vương bệ hạ... đó là?"

"Vũ khí. Đối với con bé thì chừng này là vừa phải rồi."

"...! Sau này đừng có mà viện cớ nhé!"

Ôi chà, giận rồi sao. Thôi kệ. Nếu đây là thực chiến thì việc giận dữ ngay lúc này đã là một điểm trừ rồi. Xem ra tiểu thư này dễ bị khiêu khích nhỉ.

Giữa ta và con bé đang đối mặt, một hiệp sĩ trẻ tuổi đứng ra làm trọng tài.

"Hai bên đã sẵn sàng chưa? Vậy thì, bắt đầu!"

Cùng với hiệu lệnh bắt đầu của hiệp sĩ, Rachel lao tới. Khá nhanh đấy chứ. Ta nhẹ nhàng né thanh kiếm gỗ vung ngang qua và dùng cành cây nhỏ khẽ gõ lên đỉnh đầu con bé.

"Hả!?"

"Đừng có lao vào một cách mù quáng khi còn chưa biết đối thủ sẽ ra đòn thế nào. Nếu vẫn muốn lao vào thì phải chuẩn bị sẵn một chiêu khác đi đã."

Rachel bật lùi lại một bước, rồi lần này giơ tay trái lên và bắt đầu niệm chú.

"Hỡi ngọn lửa, hãy đến đây, ngọn giáo lửa hồng liên, Fire Spear!"

Một ngọn giáo lửa bắn ra từ tay trái con bé, nhắm thẳng vào ta. Việc có thể dùng ma thuật này ở tuổi 10 thì thật đáng kinh ngạc, nhưng... Ừm, cái này cũng...

Ta bước sang phải, dễ dàng né tránh ngọn giáo lửa đang lao tới. Ngọn giáo lửa đó đâm thẳng vào kết giới và nổ tung một cách ngoạn mục.

"Ma thuật hệ giáo thì quỹ đạo dễ đoán. Ta nghĩ con bé nên dùng nó để truy kích, hoặc là tìm cách sáng tạo hơn như dùng ma thuật hệ trói buộc để cản trở đối thủ trước khi dùng."

"Khụ...!"

Rachel nhăn mặt, lại giơ kiếm gỗ lên, chuẩn bị lao tới.

Ngay lúc con bé định lao đi, ta cũng phóng ma thuật.

"Slip"

"Ư oa!?"

Ta tiến lại gần Rachel đang ngã nhào và lại dùng cành cây gõ nhẹ lên đỉnh đầu con bé.

"Ách, vừa nãy chỉ là con bé vô tình vấp ngã thôi! Không tính!"

"Tiếc thật. Việc con bé ngã là do ma thuật của ta. 'Làm ngã'. Một ma thuật đơn giản như vậy cũng có thể trở thành ma thuật mạnh nhất. Ma thuật là tùy vào cách sử dụng thôi."

Ma thuật có sức phá hoại lớn không hẳn là ma thuật tuyệt vời. Ta muốn con bé suy nghĩ về điều đó.

"Cái đồ này!"

Con bé đứng dậy, vung kiếm gỗ sang trái sang phải. Những đòn đánh khá sắc bén. Dù đơn điệu nhưng cũng có pha giả. Quả thực, đối với một cô bé 10 tuổi thì có lẽ con bé là một tài năng phi thường.

Tuy nhiên, ta vừa né tránh vừa dùng cành cây gõ nhẹ vào những chỗ sai của con bé. Ta đâu phải vô cớ mà bị Thần kiếm rèn luyện mỗi ngày đâu.

Ta có thể dễ dàng nhận ra chỗ nào không ổn.

Mà nói thật, Moroha cũng có cảm giác như thế này nhỉ.

"Hỡi đất, hãy trói buộc, lời nguyền của đại địa, Earth Bind!"

"Ồ?"

Cát từ mặt đất nổi lên, cố định mắt cá chân ta. Con bé vừa vung kiếm vừa tập trung ma lực sao.

"Hỡi sấm sét, hãy đến đây, ngọn giáo sét bạch liên, Thunder Spear!"

Ồ? Con bé tấn công đúng như ta vừa chỉ dạy. Đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn ở những chỗ kỳ lạ. Nhưng mà, cái này cũng không phải là tuyệt đối đâu nhé.

"Hỡi nước, hãy đến đây, bức tường xoắn ốc, Aqua Shell!"

Ngọn giáo sét bị bức tường nước do ta tạo ra hấp thụ và biến mất. Nói tóm lại, ta đã dùng nó như một cột thu lôi.

"Chá!" Nhắm đúng lúc Aqua Shell biến mất, một cú đâm sắc bén của Rachel được tung ra. Nguy hiểm thật đấy.

Vừa né vừa gõ nhẹ vào tay cầm kiếm gỗ của con bé.

"Ưm!"

"Ta đã bảo rồi mà, đừng có lao vào một cách bất cẩn. Mà nói thật, con bé còn muốn tiếp tục sao?"

"Im đi! Đừng có chỉ gõ nhẹ lặt vặt như thế nữa, bên đó cũng phải tấn công đàng hoàng đi chứ! Đừng có chỉ biết chạy trốn!"

Giọng điệu đã thay đổi rồi. Mà nói thật, đây chắc chắn là bản chất thật của con bé. Không được quên mình trong lúc chiến đấu đâu nhé.

Thôi được, nếu con bé đã muốn thì ta sẽ tấn công vậy.

"Hỡi sấm băng, hãy đến đây, sương mù trăm sấm, Voltic Mist!"

"Ư oa!?"

Rachel lao vào làn sương mù do ta tạo ra, bị tê liệt và lăn lóc trên mặt đất. Ta đã giảm uy lực xuống mức thấp nhất nên chắc không gây ra thiệt hại đáng kể đâu.

"Cái gì thế, ma thuật gì vậy!?"

"Đó là ma thuật tổng hợp. Ta đã kết hợp thuộc tính nước và gió để tạo ra làn sương mù gây ra sét đánh."

"Ma thuật tổng hợp!? Con bé chưa từng nghe nói đến cái đó! Ăn gian!!"

Bị nói là ăn gian thì cũng chịu thôi. Đành vậy. Vậy thì, dùng ma thuật bình thường vậy.

"Hỡi đất, hãy đến đây, đá vụn của đại địa, Stone Bullet!"

"Khụ!" Ma thuật thuộc tính đất sơ cấp, sơ cấp, Rachel vặn người né viên đá được bắn ra. Ngay lập tức, ta bắn viên thứ hai vào cô bé đang lao về phía này, không chút ngần ngại.

"Đây!"

"Á!"

"Thêm cái nữa!"

"Hự!"

"Thêm lần nữa!"

"Ách!? Sao lại có thể bắn liên tục như thế chứ!? Không niệm chú mà! Thật kỳ lạ!"

Niệm chú chỉ là một hướng dẫn để biết nên dùng ma thuật gì, thực ra, nếu giữ cho ma lực trong cơ thể luôn kết nối với thuật thức, thì có thể bỏ qua việc niệm chú sau đó. Tuy nhiên, nếu dùng ma thuật khác thì sẽ bị hủy bỏ, và cũng không thể bắn đồng thời được.

Rachel với vẻ mặt tuyệt vọng, di chuyển liên tục để cố gắng né tránh cơn mưa đá liên tiếp. Fuhaha, non nớt quá.

"Slip"

"Ái da!? Đau quá!?"

Một viên đá bay tới trúng trán con bé khi đang ngã ngồi. Tuy không đủ uy lực gây thương tích nhưng chắc chắn là đau. Mắt con bé đã hơi ngân ngấn lệ rồi.

"Thôi, thế này là đủ rồi. Nếu kết thúc sớm thì tốt quá, nhưng..."

"Con bé vẫn chưa thua!"

"Đợi đã, ừm..."

Chưa thua cái gì chứ, con bé nghĩ ta đã gõ bao nhiêu lần rồi hả. Nếu là kiếm thật thì đã chết từ lâu rồi. Ma thuật cũng đã được ta giảm nhẹ uy lực nên mới chỉ đến mức đó thôi.

"Aaaaaa!!"

Nắm chặt kiếm gỗ, Rachel lại một lần nữa chém tới. Vừa đỡ sang phải sang trái, ta vừa nghĩ xem phải làm thế nào. Tiểu thư này chắc sẽ không đầu hàng với những chiêu nửa vời đâu. Hơi phiền phức rồi đây...

"Nếu con bé đã nói đến mức đó thì đành chịu vậy. Hãy giữ vững tinh thần nhé. Lần tới là kết thúc rồi."

"Tuyệt vời! Con bé không biết ngài định làm gì, nhưng chắc chắn sẽ không thua..."

"Gate"

"Hả?"

Dưới chân Rachel đang lao tới, Cổng Dịch Chuyển mở ra và con bé rơi thẳng xuống. Cùng lúc đó, một tiếng hét kinh hoàng vọng xuống từ phía trên.

"Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááá (End of Translation)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!