Virtus's Reader

STT 351: CHƯƠNG 433: VẠN THẦN ĐIỆN VÀ LÁ PHIẾU CỦA THẦN.

Bên đó cuối cùng cũng ổn thỏa rồi. Cứ tưởng sẽ nhanh hơn một chút chứ. Con người ta già đi thì khó mà thẳng thắn được nhỉ.

Hai nước đã hòa thuận, nhưng có vẻ như hai vị cựu vương vẫn còn oán hận ta. Nghe nói họ không đến mức bảo "Đừng qua lại với Buryunhirudo!", nên có vẻ họ nhận thức được đây là mối hận cá nhân.

“Các Hime-sama của Arento thế nào rồi ạ?”

“À, bên đó cũng suôn sẻ rồi. Sắp tới Quốc vương Daubarn Akim và Công chúa Leti của Arento Thánh Vương Quốc, Quốc vương Zaadonia Frost và Công chúa Ariaty sẽ công bố hôn ước.”

“Ồ! Thật tốt quá ạ!”

Lu ngẩng mặt khỏi chồng tài liệu, vui mừng như chuyện của chính mình.

Ta không thể vui mừng một cách thẳng thắn như Kanojo. Dù là chuyện đáng mừng và ta cũng thấy tốt, nhưng tất cả đều theo ý của Holy King, ông nội của vị công chúa kia. Ta cảm thấy như mình đang bị xoay vòng trong lòng bàn tay vậy.

Tuy không phải là quà chúc mừng hôn ước, nhưng ta đã ra lệnh cho các tinh linh lửa và băng đưa khí hậu của hai quốc gia đó, vốn được coi như lời nguyền, trở lại bình thường. Với điều này, trong vài chục năm tới, vùng đất sẽ dần dần biến đổi thành nơi dễ sống hơn.

Hilda khẽ khúc khích cười, đặt cây bút đang cầm xuống.

“Thật tốt khi một mối lo đã biến mất. Cuối cùng thế giới cũng đã bình yên trở lại, chiến tranh vẫn là điều đáng ghét mà.”

“Thì đúng vậy. Dù vậy, vẫn còn rất nhiều việc phải làm… Vẫn còn kết giới Giới bị phá vỡ, vấn đề Cự Thú, việc khôi phục các làng mạc và thị trấn bị Biến Dị Chủng phá hủy, và giờ là chồng giấy tờ đặt sừng sững trước mắt ta…”

Ta lấy một tờ trong số đó và đọc nội dung.

“Bá tước Darlewin này là ai và từ đâu vậy?”

“À, đó là Bá tước của Regulus Đế Quốc ạ. Ừm, là gia đình mà em gái của cụ cố của ngài đã gả vào ạ.”

“Mối quan hệ gia tộc thì sao?”

“Hiện tại thì không nhiều lắm. Nhưng vì có dòng máu hoàng tộc chảy trong người nên họ vẫn có quyền kế vị ngai vàng, dù là ở thứ bậc thấp.”

“Nếu vậy thì, chắc là bên này…”

Ta đặt tờ giấy ghi Bá tước Darlewin vào chiếc hộp đã được phân loại.

Đây là sự phân loại để làm căn cứ khi quyết định thứ tự chỗ ngồi trong lễ cưới.

Dù sao thì, ba trong số các vị hôn thê là Hime-sama của một quốc gia. Đương nhiên, có rất nhiều người cần mời như họ hàng và trọng thần của họ. Việc xác nhận này hiện đang được thực hiện cùng ba vị Hime-sama là Yumina, Lu và Hilda.

Nói rõ hơn thì Suu và Sakura cũng vậy, nhưng Suu cùng tộc với Yumina, còn Sakura là thứ tử của Ma Vương nên không liên quan nhiều.

Về phần ta, ta không muốn xếp hạng gì cả, nhưng theo lẽ thường thì Yumina sẽ là Đệ Nhất Vương Phi, Lu là Đệ Nhị Vương Phi, và Hilda là Đệ Tam Vương Phi.

Thứ tư là Suu, thứ năm là Lean, thứ sáu là Sakura, tiếp theo là Linze, Elze, Yae lần lượt là bảy, tám, chín.

Thứ hạng của Linze và những người khác dường như là theo thứ tự ta được tỏ tình. Cái từ ‘dường như’ là vì thứ hạng từ Suu trở đi là do Kanojo tự ý quyết định.

Nói cho cùng thì đó chỉ là trên giấy tờ hay mang tính công khai mà thôi, còn việc chín người đều bình đẳng là ý kiến của tất cả chúng ta, bao gồm cả ta.

Phiền phức thật đấy, cái gọi là thể diện… Nhờ vậy mà việc chọn lọc khách mời cũng phải cẩn thận.

Nhưng bị ném vào giữa toàn những vương hầu quý tộc thế này, gia đình Yae và gia đình Uncle Kousuke của Elze và Linze chắc sẽ vất vả lắm nhỉ. À mà, Uncle Kousuke của Elze và Linze không phải là người mắc chứng sợ quý tộc sao? Chắc là sẽ ngất xỉu mất thôi?

“À ừm, Hầu tước Paulon này là…”

“À, đó là Đại Thần Tài chính của Stia. Là cận thần từ thời phụ vương của ngài…”

“Vậy thì bên này…”

Khoảnh khắc ta nghe lời Hilda và định đặt tờ giấy vào một chiếc hộp khác với lúc nãy, Karen chị bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh.

“Touya-kun!”

“Oái!?”

Người này vẫn thần xuất quỷ nhập như thường, chắc là đã bỏ luôn việc che giấu trước mặt Yumina và những người khác rồi, cứ thế mà dịch chuyển đến. Đừng có dịch chuyển sát rạt thế chứ, làm ta giật mình!

“Khoan, Karen chị! Em đã nói bao nhiêu lần là đừng có xuất hiện đột ngột như thế…!”

“Giờ không phải lúc đó! Đến đây mau!”

Karen chị nắm lấy tay ta đang ngồi, kéo ta đứng dậy. Hả? Gì nữa đây? Lại rắc rối nữa sao?

“Này, khoan, khoan, khoan đã. Chị định đưa em đi đâu vậy?”

“Là Giới Thần! Yumina-chan, chị mượn Touya-kun một lát nhé! Giờ là cuộc họp quyết định gia đình đó!”

“Ơ, à, vâng. Xin hãy cẩn thận…”

Trước khí thế của Karen chị, Yumina lùi lại một bước và khẽ gật đầu.

Hả!? Cuộc họp ‘quyết định’ gia đình là cái gì!? Không hiểu mô tê gì cả, ta cứ thế bị Karen chị bắt cóc đến Giới Thần.

Ôi trời ơi.

Chương 433: Vạn Thần Điện và Lá Phiếu Của Thần. (Lời mở đầu)

■Thường thì khi viết về Thần, cách đếm Thần sẽ là ‘một vị, hai vị!’ nhưng vì cách diễn đạt đó ‘khá rắc rối’, nên trong tác phẩm này, ta sẽ cố ý dùng ‘một người, hai người’. Vì đây là Thần trong hư cấu, mong quý vị bỏ qua.

Chương 433: Vạn Thần Điện và Lá Phiếu Của Thần.

“Ơ? Đây là đâu vậy?”

Nơi Karen chị đưa ta đến không phải là căn phòng quen thuộc của Thế Giới Thần (dù gọi đó là phòng thì cũng hơi lạ).

Sàn nhà trắng tinh như đá cẩm thạch và những cây cột lớn màu trắng xếp hàng hai bên. Bên ngoài như thường lệ là biển mây trải dài vô tận.

Phía trước là những bậc thang vươn dài, và một tòa nhà lớn tựa như thần điện đứng sừng sững.

Ngước nhìn bầu trời không một gợn mây… À, mây ở dưới à. Không có mây nhưng một cầu vồng rực rỡ đang vẽ nên một vòng tròn hoàn hảo. Cứ như thể ta sắp bị hút vào bầu trời xanh thẳm ở trung tâm vậy.

“Bên này này.”

Karen chị nắm tay ta và bắt đầu bước đi.

“Khoan đã. Kia là cái gì vậy?”

“Là Điện đó. Là nơi công cộng mà tất cả các Thần đều sử dụng… Nói cách khác, nó giống như một tụ điểm vậy. Người tạo ra nó là Thần Sáng Tạo. Tất cả những người ở đây đều là Thần hoặc Kenzoku của họ.”

Điện? Nếu là vương thành của Demon Kingdom Xenoas thì ta biết.

Khi được Karen chị dẫn vào trong, cảnh vật đột nhiên thay đổi. Dù đã vào trong tòa nhà nhưng ta lại đang đi trong một nơi giống như sân vườn. Cây cỏ mọc xanh tươi, bãi cỏ trải rộng, và thậm chí còn nhìn thấy cả đài phun nước ở giữa.

“Cái quái gì thế này…?”

“Ở đây có rất nhiều nơi và phòng ốc, nhưng không có quy tắc cụ thể nào để đi đến đó cả. Có thể đi bất cứ đâu, không có một con đường cố định nào.”

Con đường… nghĩa là không có lộ trình sao? Không gian này kỳ lạ quá rồi…

Những người đang thư giãn trên bãi cỏ nhìn chúng ta, những người đang đi qua sân vườn, với ánh mắt đầy tò mò. Chắc họ cũng là Thần thôi. Vậy thì, con chim giống chim sẻ đang bay kia cũng là Kenzoku của Thần sao?

Có lẽ nhận ra ánh mắt của ta, con chim đó bay đến và đậu trên vai Karen chị đang đi phía trước.

“Ồ, God of Love. Đó là người được nhắc đến sao?”

“Đúng vậy. God of Flight, tôi đang hơi vội nên lát nữa nói chuyện nhé.”

“Haha. Gì vậy, lạnh nhạt thế.”

Ưm ưm. Không phải Kenzoku mà là Thần. Xin lỗi vì đã nhầm lẫn.

“Không sao đâu, đừng bận tâm. Thôi, lát nữa chúng ta nói chuyện từ từ nhé.”

“Ơ? À, vâng.”

Nói xong, God of Flight vỗ cánh bay đi mất. Bị đọc suy nghĩ sao?

Đối phương là Thần mà. Chắc chuyện đó là bình thường thôi nhỉ.

“Kenzoku của Thế Giới Thần đã mấy trăm triệu năm rồi mới xuất hiện, nên mọi người đều chú ý đó. Ở đây, Touya-kun là một người nổi tiếng nho nhỏ đó. Mà, giờ thì đang có chút vấn đề…”

“Hả!? Em có làm gì sai sao?”

“Không, Touya-kun bản thân không có vấn đề gì cả. Vấn đề là… thôi, đến nơi rồi nói.”

Chẳng hiểu mô tê gì cả. Dù sao thì, ta cứ thế để Karen chị dẫn đi, đi qua nơi giống như sân vườn, chui qua một cái Môn hình vòm rồi lại vào trong tòa nhà.

…Dù đáng lẽ đã vào trong rồi.

Dù đáng lẽ đã vào trong tòa nhà, nhưng đó lại là bên ngoài. Không, có phải bên ngoài không? Ngay cả điều đó ta cũng không thể phán đoán được. Xa xa có thể nhìn thấy biển mây, nhưng dưới chân là vô vàn loài hoa đang nở rộ như trăm hoa đua nở.

Ở đây đó có những cây cột thần điện màu trắng đứng sừng sững. Vì chỉ có cột nên trông chúng giống hệt những cột đá Obelisk của Ai Cập vậy.

Cứ như thiên đường vậy… Dù không hoàn toàn đúng nhưng cũng không sai lệch nhiều nhỉ? Mà, Thiên Giới là ở dưới đây sao? Đây là Giới Thần mà. Chẳng hiểu gì cả.

“Chào, cuối cùng cũng đến rồi nhỉ.”

“Ơ? Uncle Kousuke?”

Từ lúc nào, Uncle Kousuke, God of Agriculture, đã đứng trước mặt ta. Bên cạnh còn có Karina chị, God of Hunting.

“Tạm thời thì mọi người đều đã bình tĩnh rồi. Mấy kẻ phiền phức thì God of Sword và Võ Thần đang kiềm chế rồi. Thật tình, đúng là mấy kẻ rảnh rỗi mà.”

Karina chị buông ra một tiếng thở dài ngao ngán, nhưng ta thì chẳng hiểu gì sất.

“Làm ơn giải thích rõ ràng đi. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Ừm, ta nghĩ cậu nên hỏi trực tiếp Thế Giới Thần. Chúng ta cũng sẽ đi cùng cậu. Nào, đi thôi.”

Uncle Kousuke bắt đầu bước đi. Cuối cùng thì ta cũng chỉ có thể đi theo thôi sao.

Khi bước đi giữa hương hoa thoang thoảng, chẳng mấy chốc những hàng cây Sakura bắt đầu hiện ra, và những cánh hoa phớt hồng khẽ khàng bay lả tả.

Chẳng biết từ lúc nào, ta bắt đầu thấy lác đác những người đang ngắm hoa ở khắp nơi. Chắc họ cũng là Thần thôi. Họ còn đang chú ý đến ta nữa.

Thật lòng mà nói, ta không cảm thấy dễ chịu chút nào. Cứ như thể mình đang bị đối xử như một loài thú quý hiếm vậy. Có phải ta đang quá hoang tưởng không nhỉ?

“Ồ, đến rồi đấy à.”

“Ồ, đến rồi đó! Nya ha ha ha ha!”

Dưới gốc cây Sakura lớn nhất, Thế Giới Thần đang trải chiếu ngồi. Bên cạnh là Suika, God of Alcohol, đang ôm bình rượu. Kế bên nữa là Sōsuke, God of Music, đang cầm đàn hạc.

“Xin lỗi vì đã gọi đến nhé. Thôi, ngồi xuống đi.”

Theo lời Thế Giới Thần, ta tạm thời ngồi xuống chiếu. Cái chiếu này sờ thích thật đấy. Không phải chiếu sao?

“Thật ra hôm nay, giữa các Thần đang có một bữa tiệc. Vì đây là cơ hội tốt để mọi người tụ họp, nên ta đã nói về kế hoạch khu nghỉ dưỡng đó. Vì Touya-kun đã trở thành người quản lý, nên có vẻ nó sẽ thành hiện thực. Thế là mọi người đều rất hứng thú và vui mừng. Họ đã rất phấn khích, coi đây là cơ hội tốt để đường hoàng xuống trần gian.”

“À, cái kế hoạch đó. Là việc các Thần muốn xuống trần gian như người thường để tận hưởng kỳ nghỉ sao?”

“Đúng vậy. Thế nhưng… rồi câu chuyện chuyển sang lễ cưới của Touya-kun. Khi ta nói rằng ta, God of Love, God of Sword và những người khác sẽ tham dự với tư cách gia đình, thì lại có sự bất mãn. Họ nói rằng hãy cho họ một cơ hội nữa.”

Hả? Chuyện đó là sao… Tại sao lễ cưới của ta lại xuất hiện trong câu chuyện về kế hoạch khu nghỉ dưỡng chứ?

“Tức là, nếu có thể tham dự lễ cưới với tư cách gia đình của Touya-kun, thì sẽ được xuống trần gian trước các Thần khác. Nó giống như đội tiên phong của kế hoạch khu nghỉ dưỡng… hay nói cách khác là suất mời đặc biệt vậy.”

“Ơ, cái gì thế này?”

“Ta cũng nghĩ tự ý quyết định gia đình ở đây thì không hay. Nên ta đã gọi cậu, người trong cuộc, đến đây. Các suất trống còn lại thì có thể là cha mẹ, anh chị em, cô chú bác, hoặc anh chị em họ…”

“Khoan, khoan đã! Thêm nữa thì phiền lắm!”

Dù đã có tới tám người là gia đình Thần rồi. Dù gia đình trực hệ chỉ có Thế Giới Thần, Karen chị và Moroha chị thôi.

Hơn nữa, dù thế giới khác, nhưng cha mẹ ta vẫn còn sống. Gọi những người khác là cha hay mẹ thì ta hơi ngần ngại. Ông nội thì có hai người, cả bên nội lẫn bên ngoại, nên ta cũng không bận tâm lắm.

“À, điều đó thì tôi cũng đồng ý. Nếu có những kẻ kỳ quặc trở thành cha, mẹ thì phiền lắm.”

“Kẻ kỳ quặc là ai…?”

“Touya-kun, cậu có thể gọi God of Flight vừa nãy là cha không?”

“…………Chắc sẽ bị cho là đầu óc có vấn đề mất.”

“Mừng vì cậu hiểu.”

Trông nó giống chim sẻ mà. Nhìn kỹ thì trong số những người đang chú ý đến ta cũng có những chủng tộc kỳ lạ? Những Thần với đầu mèo hoặc đầu chim. Ta từng thấy những vị Thần tương tự trong thần thoại Ai Cập… Chắc là những vị Thần hoàn toàn khác với những gì ta biết.

Dù sao thì, cũng có những Ma tộc như người mèo, nên dù họ có xuống trần gian thì chắc cũng chỉ bị coi là lạ thôi chứ không gây ra náo loạn, nhưng mẹ của ta thì quả thật không thể được.

“Không phải là gia đình cũng được mà? Bạn bè ở quê hương, hay những người đã giúp đỡ ta… Mời những người như vậy đến lễ cưới cũng đâu có gì lạ đâu.”

Ngay khi nghe lời đó, tiếng reo hò ‘Uooooooo!’ vang lên từ các Thần xung quanh. Oa, giật cả mình!

“Cậu hiểu chuyện đấy chứ!”

“Đúng vậy! Ta nghĩ tất cả mọi người đều nên có cơ hội!”

“Đúng là vậy mà! Chúng ta cũng muốn được thư giãn chứ!”

Gì thế này, nhiều người muốn đi đến vậy sao? Các Thần rảnh rỗi thế à? Dù không phải tất cả đều là người muốn đi ngay lập tức. Có vẻ họ chia thành hai nhóm: những Thần muốn xuống trần gian thư giãn ngay lập tức, và những Thần nghĩ ‘Thôi, lát nữa đi cũng được’.

“Cậu có chắc là ổn không? Cứ thế này thì tất cả sẽ xuống trần gian đó? Nếu những kẻ đó gây rắc rối trên trần gian, người phải chịu trách nhiệm xử lý là Touya-kun đó? Dù chúng tôi, những người hỗ trợ, cũng sẽ giúp đỡ…”

“Hả!? Khoan đã, sẽ thành ra như vậy sao!?”

Ta thực sự hoảng loạn trước lời thì thầm của Karen chị bên cạnh. Các Thần xuống trần gian thì làm sao mà không gây rắc rối được chứ!

“Chư vị, hãy bình tĩnh. Dù thế giới của hắn đã trở thành khu nghỉ dưỡng của các Thần, nhưng không có nghĩa là chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình thích trên trần gian. Trần gian có quy tắc của trần gian, nếu vượt quá giới hạn đó, chúng ta có thể sẽ làm mất mặt hắn, và xa hơn là Thế Giới Thần.”

Khi Uncle Kousuke cất tiếng, các Thần xung quanh đang cuồng nhiệt liền ‘Ưm ưm’ lẩm bẩm rồi lại trở nên yên tĩnh. Quả nhiên là người có lý trí nhất trong số các Thần đã xuống trần gian… một Thần lý trí.

“Vậy thì God of Agriculture. Làm thế nào để chọn ra các thành viên khách mời cho lễ cưới đó đây?”

Một gã đàn ông vạm vỡ, cao khoảng hai mét rưỡi, thân trên để trần, hỏi. Hắn mặc một bộ đồ trắng như áo chiton của Hy Lạp cổ đại, chỉ buộc ở vai trái, để lộ những múi cơ cuồn cuộn. Hơn nữa, hắn còn liên tục tạo dáng như một vận động viên thể hình để khoe cơ bắp của mình.

“Chúng ta sẽ quyết định điều đó ngay bây giờ, God of Strength. Vì thế nên ta mới mời cậu ấy đến đây.”

God of Strength. Ra vậy, là Thần Sức Mạnh. Hiểu rồi.

“Khoảng bao nhiêu người thì ổn nhỉ?”

“Ừm, hỏi khoảng bao nhiêu người thì… Karen chị và mọi người nghĩ sao?”

Dù Thế Giới Thần hỏi vậy, ta cũng khó mà phán đoán được, nên đã phó thác hoàn toàn cho Karen chị và những người bên cạnh. Chuyện của Thần thì cứ để Thần lo là tốt nhất. À, dù ta cũng đã là một thành viên trong số đó rồi thì phải.

“Ưm, nếu quá nhiều người xuống thì cũng phiền… Chúng ta có thể lo liệu cho khoảng mười người không?”

Mười người à… Chắc là ổn thôi, miễn là không phải người quá thích gây rắc rối.

“Trong số đó, những người gương mẫu có thể ở lại trần gian lâu hơn một chút với tư cách là người chăm sóc cho những người đến sau cũng được.”

“À, cái đó hay đó. Như vậy thì lần sau xuống có thể tăng số lượng người lên.”

Trước đề xuất của Thế Giới Thần, Karen chị búng ngón tay cái tách một tiếng. Hả, sẽ tăng lên sao…?

“Liệu có ổn không ạ? Nếu họ thực sự quậy phá thì sẽ không thể kiểm soát được mất…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!