Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Thực ra y đã sớm không hài lòng với giám đốc marketing hiện tại là Thôi Y Đình kia, y luôn cảm thấy chiến lược marketing của đối phương quá giả tạo và rỗng tuếch, lần nào cũng muốn đi theo con đường cao cấp, nhưng lại không có hiệu quả gì.
Vì thế, Dương Học Vũ lập tức động ý niệm muốn đào người nói chuyện này vào trong đoàn đội làm marketing.
Nghĩ đến đây, Dương tổng lập tức cất bước đuổi theo, nhưng sau khi nhìn thấy người đó, mặt y tối sầm lại. Mẹ kiếp, lại là Giang Cần, hắn lại dẫn một đám người đến khách sạn để sử dụng voucher của Lashou!
Điều đáng sợ nhất là, rõ ràng là đối thủ cạnh tranh, nhưng đối thủ lại hiểu rõ chiến lược kinh doanh của Lashou hơn cả mình, quả thực muốn mạng mà.
Ba giờ chiều, ánh mặt trời từ ngoài cửa chiếu nghiêng vào đại sảnh khách sạn.
Lúc này mọi người đã thuê phòng xong, vừa cất chứng minh thư vào trong ví tiền, vừa xách túi lớn túi nhỏ đi thang máy, tiếp đó là tìm phòng của mình rồi vẫy chào tạm biệt lẫn nhau.
Mọi người ngồi máy bay từ sáng sớm, lại đi theo Giang Cần lăn qua lăn lại cả ngày, bọn họ đã sớm mệt mỏi, dự định tranh thủ lúc ăn tối ngủ một giấc thật ngon.
- Tạm biệt ông chủ.
- Tạm biệt bà chủ.
Phùng Nam Thư nhẹ nhàng khoát tay chào từng người, sau đó đi theo Giang Cần.
Phòng của Giang Cần ở vị trí chính giữa, đã được thuê từ trước. Còn phòng của Phùng Nam Thư thì ở ngay bên cạnh Cao Văn Tuệ, lúc này đã đi qua nhưng cô lại không dừng, mà là vẫn đi theo Giang Cần.
Giang Cần đi tới cửa, quẹt thẻ phòng, liếc mắt mới phát hiện Phùng Nam Thư vẫn còn đi theo đằng sau, cao lãnh như bạch phú mỹ.
- Cậu làm gì? Lại muốn chui vào phòng mình?
“?”
Phùng Nam Thư choáng váng, cầm thẻ phòng lên nhìn, sau đó mới quay đầu nhìn về phía sau, ý thức được đã đi qua phòng:
- Mình lại không thông minh.
Giang Cần nhìn chằm chằm khuôn mặt hoàn mỹ của cô, nheo mắt lại:
- Mình nghi ngờ cậu thông minh.
- Mình thậm chí không thể tìm thấy phòng của bản thân, vậy thì không thông minh chút nào.
Phùng Nam Thư nghiêm trang giải thích, sau đó xoay người đi về phía cửa phòng của cô.
Lúc này Giang Cần nhìn thoáng qua hành lý trong tay, nhướng mày:
- Hành lý cũng quên cầm, rốt cuộc là bạn tốt nhà mình thông minh hay là không thông minh đây?
“...”
Hắn mở cửa phòng, kéo hành lý vào, sau đó ngồi ở trên sô pha tự hỏi thật lâu, luôn có cảm giác mình luôn ở trong tay người khác, mà trước khi Phùng Nam Thư đến thì lại hoàn toàn không có cảm giác này.
Nhưng vào lúc này, một hồi tiếng gõ cửa thình thịch bỗng nhiên vang lên.
Giang Cần đứng lên, mở cửa phòng, liền thấy Phùng Nam Thư đã cởi áo khoác, lúc này cô đang mặc một chiếc áo len màu vàng nhạt đứng ở bên ngoài, biểu tình có chút hoảng hốt.
- Ca ca, mình mất hành lý rồi...
- Xác định, cậu thật ngốc.
Giang Cần an tâm không ít, cảm thấy chắc chắn là mình không bị Phùng Nam Thư nắm bắt, vì thế mở cửa phòng cho cô vào.
Phòng ở Hilton có một phòng khách riêng. Ông chủ Giang quay đầu nói với tiểu phú bà:
- Hành lý không mất, nó ở trong phòng khách, lúc đi mình luôn cầm mà, cậu quên à? Cậu tự vào lấy, mình đi toilet.
- Oh oh.
Phùng Nam Thư gật đầu nói đã biết, sau đó ngoan ngoãn đi vào phòng khách.
Lúc này Giang Cần tiến vào phòng vệ sinh, mới vừa thoải mái xong liền nghe được tiếng TV trong phòng vang lên, bên trong truyền ra thanh âm "Tin tức tốt tin tức tốt, giá gốc 998, hiện tại chỉ cần 298”.
Chờ hắn rửa tay đi ra ngoài, lại phát hiện Phùng Nam Thư đã ngồi ở trên sô pha, đôi giày lông xù kia bị cởi ra, ném sang một bên, sau đó hai cái chân thon dài đỡ lấy bộ ngực, đang lẳng lặng xem TV.
Giang Cần tựa vào cửa phòng vệ sinh, nhìn ngắm dáng người xinh đẹp của Phùng Nam Thư, trong lòng không khỏi chìm xuống.
Mới vừa rồi thấy cô quên cả hành lý, còn cảm thấy cô thật ngốc, không ngờ trở mặt đã giết hồi mã thương, giờ đây lại ung dung xem TV trong phòng mình.
Chuyện gì đang xảy ra? Cô ấy ở trong tầng khí quyển à?
Giang Cần nghiêm mặt đi đến, ngồi xuống bên cạnh tiểu phú bà, cầm lấy đôi chân lạnh ngắt của cô rồi xoa xoa.
- Không phải cậu đến lấy hành lý sao?
- Không mất nên yên tâm rồi, nhưng giờ lại muốn ở lại phòng cậu xem TV.
Giang Cần cảm thấy mình như cô bé quàng khăn đỏ, bị Phùng Nam Thư dùng một chiếc vali lừa mở cửa, mà lại còn là vali màu hồng nhạt.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy vai mình trĩu nặng, Phùng Nam Thư đã tựa vào vai hắn, mí mắt lim dim, đang trong trạng thái mơ màng sắp ngủ.
Cao Văn Tuệ nói tối qua cô vui cả đêm không ngủ, quả thật không hề sai, cộng thêm việc di chuyển bằng máy bay và vui chơi suốt ngày hôm nay, Phùng Nam Thư thậm chí còn mệt mỏi hơn cả những người khác.
Cho nên gì mà tầng khí quyển, thông minh hay ngốc nghếch, lừa đảo hay không lừa đảo đều không quan trọng.
Điều quan trọng là cô buồn ngủ nhưng vẫn muốn xem TV, chỉ vì một tháng không gặp Giang Cần nên cô muốn được gần gũi bên hắn.
.
.
<> Chúc mừng ngàn chương, tung hoa!
Tri ân đọc giả, 20 chương 1 TLT khi truy đọc nhé!
Cảm ơn mn đã dõi theo bước chân!