Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1002: CHƯƠNG 1001: TIỂU PHÚ BÀ Ở TẦNG KHÍ QUYỂN (2)

Thế là Giang Cần cũng không cử động, lặng lẽ để tiểu phú bà dựa vào, đưa tay che bớt ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ, như hình ảnh Phùng Nam Thư nhìn hắn ngủ trên sân cầu lông năm ấy.

Sau một lúc lâu, tiểu phú bà chìm vào giấc ngủ say, tiếng thở đều đặn, Giang Cần nhẹ nhàng nghiêng người, để cô ngã vào lòng mình, rồi ôm cô lên đặt lên giường.

- Để xem nào, cậu có mặc tiểu lão hổ không...

Giang Cần chỉ nói đùa, thực tế là hắn đắp chăn cho cô, đồng thời nhẹ nhàng vén góc chăn.

Bạn tốt là bạn tốt, sao có thể nhân lúc bạn tốt ngủ say mà lén lút xem tiểu lão hổ của người ta chứ.

Nhưng ngay lúc này, Giang Cần khẽ cau mày, nhận ra tiếng xì xào khe khẽ ngoài cửa, như có thứ gì đó đang cọ xát vào cánh cửa.

“?”

Giang Cần rón rén tiến đến, mở cửa phòng, lập tức nhìn thấy hai đôi tai đang dựng đứng trước cửa.

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny biết mình bị phát hiện, nhưng không hề hoảng hốt, lập tức giả vờ nói chuyện phiếm.

Nói cái gì mà khách sạn này tốt thật, ngay cả thảm trải sàn cũng mềm nhũn, đi đường cũng không phát ra tiếng động.

Giang Cần cười:

- Mẹ kiếp, đừng giả bộ, sao các cậu không đi ngủ?

Cao Văn Tuệ chống nạnh:

- Hiện tại ngủ thì tối không ngủ được, sáng hôm sau lại bắt đầu mệt mỏi rã rời. Khó lắm mới đến Thượng Hải, cũng không thể đảo điên ngày đêm được.

- Mẹ kiếp đúng là có lý, cho nên các cậu đến phòng tôi nghe lén?!

- Chúng tôi muốn tìm Phùng Nam Thư, kết quả gõ cửa nửa ngày không có động tĩnh, đoán là chui vào phòng cậu rồi.

Giang Cần nhe răng cười:

- Vậy cậu đoán xem tiền lương tháng này của cậu còn lại bao nhiêu, đoán trúng tôi cho cậu 5 tờ Mao gia này.

Cao Văn Tuệ: "...”

Vương Hải Ny không phải là nhân viên của Giang Cần, nên không sợ hãi, cô tiếp tục truy vấn:

- Nam Thư đâu? Rốt cuộc có ở đây không?

- Đang ngủ rồi.

- Hèn gì nghe mãi cũng không nghe được âm thanh du dương trầm bổng gì.

Giang Cần mở to mắt:

- Cậu dùng thành ngữ như vậy là muốn thi nghiên cứu sinh à?

Vương Hải Ny nhìn hắn:

- Tôi chính là muốn thi nghiên cứu sinh.

“...”

- Quên đi, đổi chỗ khác nói chuyện phiếm, đừng làm ồn tiểu phú bà.

Cao Văn Tuệ sửng sốt:

- Cậu không ngủ với Nam Thư một lát hả?

- Tôi không mệt.

Giang Cần rút thẻ phòng ra đóng cửa lại, thầm nghĩ: cậu tưởng tôi không muốn à? Tôi là sợ bản thân không kiềm chế được, muốn nhìn tiểu lão hổ của cô ấy!

Sau đó ba người tìm một khu nghỉ ngơi trò chuyện. Cao Văn Tuệ rõ ràng là đang hạ đường huyết, không kiếm được đường từ thở hổn hển trầm bổng du dương của Phùng Nam Thư, thế là cô lập tức quay đầu muốn kiếm đường từ Vương Hải Ny và cậu em trai bé nhỏ của cô ấy.

Vương Hải Ny nói cô và cậu em kia quen nhau ở khuôn viên phía đông. Ngày đó, Câu lạc bộ trượt Patin của cô tổ chức thi đấu, cô bị mất thăng bằng, kéo khăn quàng cổ của học đệ xuống, cả người ngã lên người người ta.

Sau đó, cô nói muốn giặt khăn cho học đệ, qua lại vài lần thì quen nhau, sau đó xác định quan hệ vào đêm Giáng sinh.

Đây đại khái chính là bộ dáng yêu đương tiêu chuẩn nhất trong trường học, khởi nguồn từ một hồi ngoài ý muốn, sau đó ái mộ lẫn nhau. Trong hồi ức thanh xuân của đại bộ phận mọi người, đại khái đều sẽ có một đoạn như vậy, mặc kệ thành hay không thành, đều sẽ trở thành ký ức sáng chói nhất trong thời đại đó.

Tuy nhiên, Vương Hải Ny người ta xứng đáng, người ta có bốn lần ngoài ý muốn.

Điều này nói lên điều gì? Chứng tỏ cho dù không khởi nghiệp ở đại học thì cuộc sống của bạn vẫn có thể rất đặc sắc!

- Thật hâm mộ cậu nha ‘Hải Vương’ Ny, từ nhỏ đến giờ tôi vẫn độc thân, còn chưa biết yêu đương là gì.

“?”

- Tôi tên là Vương Hải Ny!

Cao Văn Tuệ không nhịn được cười lạnh:

- Cậu còn muốn mặt mũi không? Chưa từng yêu đương vậy giải thích xem sao trên giường cậu lại có một bạch phú mỹ kìa?

Giang Cần nhìn bạn học Tiểu Cao:

- Chờ tháng này khi cậu lĩnh lương, phát hiện cậu không còn một cắc, cậu lại tìm tôi yêu cầu lời giải thích.

“???”

Giang Cần bắt chéo chân, lại chuyển đề tài trở về:

- Là vì cậu làm bẩn khăn quàng cổ của em nó nên cậu mới đan một cái?

Vương Hải Ny trả lời dứt khoát:

- Tôi chỉ biết đan khăn quàng cổ, không biết gì khác. Vốn định đại học đan ba cái là đủ, cho nên từ năm nhất đã đan xong ba cái, ai ngờ lại không đủ dùng nên chỉ có thể đan thêm một cái nữa.

- Chỉ có thể là cậu, Hải Vương Ny. - Giang Cần tán thưởng không thôi.

- Giang tổng, cậu bị sao vậy? Tôi đã nói tôi tên là Vương Hải Ny, cẩn thận sau này tôi không đi ăn cưới cậu đâu!

Thời đại này, Hải Vương vẫn là vua của biển cả, còn chưa có phân cảnh đặc sắc bắt cá nhiều tay kia, cho nên Vương Hải Ny không biết vì sao Giang tổng lại kiên trì gọi cô là Hải Vương Ny.

Lúc này, Cao Văn Tuệ quay đầu:

- Cậu đừng tin Vương Hải Ny, khăn quàng cổ của Nam Thư là đặc biệt đan cho cậu.

- Hả?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!