- Chẳng phải tôi nói hôm qua cô ấy vui vẻ không ngủ được sao? Sau đó sáng nay lúc tôi mở mắt ra, nhìn thấy cô ấy đang ngồi trên giường đan khăn quàng cổ.
Cao Văn Tuệ nhếch khóe miệng:
- Cô ấy biết kim và len không thể mang lên máy bay, nên muốn đan cho cậu trước khi đến. Nam Thư không biết cậu thích gì, nhưng cô ấy chỉ muốn tặng cho cậu tất cả những gì mình có.
Giang Cần nghe xong trầm mặc một hồi:
- Tiểu mị ma đáng giận, lại biết thả thính như vậy...
- Nếu cậu không thừa nhận là chồng cô ấy vậy thì đừng có nhận khăn quàng cổ nha!
- Phắn!
Giang Cần nhấc mông rời khỏi khu nghỉ ngơi, sau đó trở lại phòng, lặng lẽ mở vali của Phùng Nam Thư.
Tôi không nhận, tôi tự cầm còn không được sao!
Hắn lật hai cái, bỗng nhiên nhìn thấy một tiểu lão hổ trong túi đựng đồ trong suốt ở dưới quần áo, còn là tiểu lão hổ có hoa văn hơi phai màu.
Hả?
Hình như đây là cái mà hắn dẫn cô đi mua ở trung tâm thương mại hồi trước trung thu mà, đến nay cũng chỉ mới hai ba tháng, sao lại phai màu thành như vậy?
Bởi vì lúc đi đã rút thẻ phòng nên căn phòng lúc chạng vạng có chút tối tăm, nhìn không rõ lắm. Giang Cần liền giơ tiểu lão hổ kia lên trước mặt, sau đó đến gần cửa sổ, đón ánh sáng để nhìn kỹ hơn.
Nhưng vào lúc này, một tiếng nói trong trẻo lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía giường:
- Ca ca, cậu đang làm gì vậy?
“...”
- Nghe mình giải thích...
Phùng Nam Thư híp mắt nhìn hắn:
- Cậu là người xấu.
Giang Cần nhét tiểu lão hổ trở lại vali, mặt không đổi sắc mở miệng:
- Mình định mai dẫn cậu đi thăm họ hàng, cho nên muốn chọn cho cậu một bộ đẹp nhất để mặc, đừng suy diễn quá nhiều.
Trước đây tiểu phú bà được Tô Nại ném qua một quả bom trong ngày nghỉ lễ một lần, nổ ra khe cửa của thế giới mới, mặc dù cô không hiểu được nhiều thứ qua khe cửa, nhưng vẫn có chút hiểu biết.
Vì thế cô lạnh lùng nhìn Giang Cần, hỏi hắn có thơm không, kết quả cái đầu nhỏ bị vỗ một cái, kêu aiya một tiếng.
- Mình là stylist, không phải là biến thái, vừa nãy là nhìn chứ không ngửi!
- Ngao
- Tỉnh rồi à? Nếu đã dậy thì đi rửa mặt súc miệng đi, một lát nữa là ăn tối rồi.
Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu, sau đó xỏ dép đi về phía phòng tắm.
Giang Cần thở phào nhẹ nhõm, hắn với tay lấy điều khiển từ xa, bật TV tuỳ tiện tìm một kênh, sau đó bình tĩnh lại tâm trạng, thuận tiện đợi tiểu phú bà vệ sinh cá nhân xong.
Trước đó Phùng Nam Thư đã quay lại phòng một lần, cởi chiếc áo lông vũ ngắn ra, lúc ra ngoài cần thay một chiếc khác thế nên cô liền chạy bịch bịch bịch đến phòng khách, ngồi xổm bên cạnh vali lục lọi.
Nhìn thấy cảnh này, Giang Cần cũng đi qua, hắn với tay lấy áo khoác trên ghế sofa, sau đó đột nhiên cảm thấy cổ mình có hơi ấm, trên cổ đã xuất hiện một chiếc khăn quàng cổ màu xám.
- Ca ca, happy new year.
Phùng Nam Thư dùng đôi tay nhỏ nhắn trắng nõn quàng cho hắn, trong mắt đầy sự đáng yêu và hoạt bát.
Giang Cần nhìn cô:
- Là cậu tự đan à?
- Ừm, mình đã mua sợi len rồi học Vương Hải Ny đó, bạn tốt đều tặng cái này.
- Sao mình chưa từng nghe nói còn có quy tắc kết bạn này?
Phùng Nam Thư nói “mình chưa bao giờ lừa cậu, sao cậu còn không tin hả?” Sau đó cô dùng tay vuốt phẳng viền áo cho hắn, trong mắt tràn đầy sự vui vẻ.
Cô chưa bao giờ làm loại chuyện này cho con trai, lúc này giống như cô đã thực hiện được một giấc mơ, tự mình không nhịn được có chút hưng phấn.
Giang Cần liếc nhìn cô, tự nhủ thầm rõ ràng là cậu tặng quà cho mình, sao cậu lại bày ra bộ dạng vui vẻ như vậy?
- Quàng xong chưa?
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Quàng xong rồi, có chút đẹp trai.
Giang Cần kẹp khuôn mặt nhỏ của cô, nói:
- Toàn thế giới chỉ có duy nhất cậu mắt sáng tâm sáng.
- Lời mình nói là thật.
- Đẹp trai thì đẹp trai, nhưng mình dùng đồ không cẩn thận, cái này còn là màu xám, nói không chừng rất nhanh sẽ bị mình làm bẩn.
Giang Cần vừa nói chuyện, vừa khoác áo cho Phùng Nam Thư, sau đó dẫn cô ra khỏi phòng, kết quả vừa ra khỏi cửa liền gặp Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ở hành lang.
Khi nhìn thấy Giang Cần đeo khăn quàng cổ, vẻ mặt hai người họ sửng sốt một lúc, sau đó lập tức nở một nụ cười mờ ám.
- Ái chà.
- Ái cái gì mà ái? Sao có tật giống lão Cao vậy? Cút!
“…”
Tiếp sau đó, mọi người nghỉ ngơi xong đều xuống sảnh lớn tầng 1, sau khi tập hợp, bọn họ lái xe ra ngoài, tìm một nhà hàng để ăn tối.
Hương vị của nhà hàng này khá ngon, điều đáng tiếc duy nhất là trong nhà hàng không có sủi cảo.
Nói thế nào cũng là ngày đầu năm mới, không được ăn sủi cảo thì thật đáng tiếc, đặc biệt là năm mới trước đây bọn họ đều cùng nhau gói sủi cảo, thế nên lúc này khó tránh khỏi có chút tiếc nuối.
- Giá mà lại có thể cùng nhau gói sủi cảo thì tốt rồi.
- Khách sạn không được, chi nhánh cũng không được, đều không có phòng bếp.