Vào lúc này, cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra, người phục vụ bưng một đĩa Mao Huyết Vượng chứa đầy súp dầu màu đỏ đi vào.
Lộ Phi Vũ ngồi ở cửa, y vươn tay tiếp lấy đồ ăn trong khay.
Giang Cần đang trò chuyện với mọi người về việc mở rộng trong thời gian trước, nhìn thấy cảnh này, hắn đột nhiên đứng dậy, kéo chiếc khăn quàng cổ mình giấu ra xa, doạ mọi người một trận.
- Ông chủ, cậu bị sao vậy?
- Không sao, tôi sợ dầu này bắn vào người.
Lộ Phi Vũ trợn to mắt:
- Sao có thể được? Ở giữa chúng ta còn có anh Văn Hào và chị Lan Lan mà!
Giang Cần thấy y đã đặt đĩa xuống xong mới coi là yên tâm:
- Hôm nay tôi thích sạch sẽ.
“???”
Phùng Nam Thư nhìn cảnh tượng này một cách đáng yêu, đôi chân đung đưa dưới gầm bàn.
Ngụy Lan Lan và Đổng Văn Hào là người nhạy bén nhất trong số những người có mặt ở đây, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn chiếc khăn quàng cổ của ông chủ, họ nhớ rõ buổi chiều đâu có chiếc khăn này.
Sau đó lại nhìn dáng vẻ quý trọng của ông chủ, không cần hỏi cũng biết nhất định là bà chủ tặng.
Lúc này Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny không khỏi nhìn nhau, sau đó che miệng trộm cười, nói thầm tên cẩu nam nhân này, ngoài miệng nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo, đường này thật ngọt.
- Ông chủ, ngày mai có kế hoạch gì không?
Vào lúc này, Lộ Phi Vũ giống như một tên ngốc đột nhiên hỏi một câu, y chả hiểu đường là gì.
Giang Cần giơ đũa suy nghĩ một chút:
- Ngày mai tôi dẫn Phùng Nam Thư đi thăm họ hàng, các cậu có thể tự do hoạt động, đi dạo mấy nơi lần trước chưa đi được.
Nghe thấy câu này, mọi người bắt đầu mồm năm miệng mười bàn bạc kế hoạch cho ngày mai.
Đừng thấy bọn họ đều làm quản lý này quản lý kia, nhưng xét cho cùng thì cũng đều là sinh viên đại học mới ra trường, vừa nói đến đi chơi liền hào hứng.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny thảo luận với nhau, cuối cùng họ quyết định cùng đám Giang Cần đi thăm họ hàng.
Lý do rất đơn giản, mặc dù mọi người đều biết nhau, nhưng hai người này vẫn chưa thân lắm với 208, cho dù có tụ họp với nhau cũng không có ngôn ngữ chung, hơn nữa vốn dĩ Tiểu Cao tới đây là để tìm đường, loại chuyện đi thăm họ hàng này sao có thể thiếu cô.
- Giang Cần, cậu định đi thăm họ hàng nào?
- Chú với thím.
“?”
Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn Giang Cần, ăn một miếng củ sen hắn đút cho.
…
Sáng sớm hôm sau, nắng sớm rực rỡ, mọi người vệ sinh cá nhân xong thì tập trung tại quầy lễ tân của khách sạn Hilton.
Đổng Văn Hào đảm nhận vai tài xế, lái chiếc BMW của Đàm Thanh, phụ xe là Lộ Phi Vũ, phía sau là Nguỵ Lan Lan, Tô Nại và Đàm Thanh.
Còn Giang Cần vẫn lái chiếc xe cà tàng cũ, bên ghế phụ là Phùng Nam Thư, còn Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ngồi phía sau.
Hai bên tách ra đi về những hướng khác nhau dọc theo con đường phủ đầy ánh sáng ban mai.
Trên đường đi, Cao Văn Tuệ khá tò mò, liên tục truy hỏi Giang Cần chú thím nào, là chú thím ruột sao? Còn hỏi trước đây Phùng Nam Thư đã từng gặp chưa.
Giang Cần nhìn cô qua gương chiếu hậu trong xe, thầm nghĩ bạn học Tiểu Cao thật sự có vẻ loại đẹp khuyết cuống não.
- Bạn học tiểu Cao, cậu đừng lắm lời nữa, người ta là nhà giàu có, đừng quê mùa như vậy.
- Chậc, tôi không tin đâu.
Tuy nhiên, khi xe chạy đến trang viên Xà Sơn, Cao Văn Tuệ không thể không tin nữa, đây là một trong những khu biệt thự giàu nhất Thượng Hải, chỉ riêng mảnh đất xanh đang tiến đến cũng khiến cô có chút choáng váng.
Sau khi xe lái vào trong biệt thự, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều lộ ra biểu cảm vô cùng kinh ngạc, trong lòng nghĩ thầm không phải chứ, trước đây bọn họ đã từng gặp cha Giang và mẹ Giang, hai người đều là những người bình thường, thế nên bọn họ khó mà tin được nhà họ Giang lại có người thân giàu có như vậy.
Nhưng rất nhanh, lực chú ý của cô đã bị chuyển hướng.
Bởi vì Cao Văn Tuệ nhìn thấy một phu nhân rất tao nhã từ trong nhà đi ra, khi nhìn thấy Phùng Nam Thư, trong mắt bà tràn đầy sự vui mừng, lập tức duỗi tay ôm cô vào lòng.
- Con nhỏ này, đến lúc nào vậy?
- Dạ thím, cháu đến hôm qua.
Phùng Nam Thư im lặng để Tần Tịnh Thu ôm, vẻ mặt điềm tĩnh và ngoan ngoãn, không vì bị vứt bỏ mà có cảm giác chống cự lại thím mình như lúc trước.
Nhìn thấy cảnh này, Giang Cần không khỏi mỉm cười nhẹ nhõm.
Cảm xúc của con người được chia thành rất nhiều loại, hắn có thể dỗ tiểu phú bà vui vẻ, nhưng lại không thể bù đắp được sự thiếu vắng hơi ấm gia đình của cô, cho dù là Viên Hữu Cầm đối với Phùng Nam Thư cũng chỉ là mẹ... a phi, sự quan tâm của một người dì bình thường khác với sự thương yêu của một người mẹ.
Tiểu phú bà đã không còn mẹ, phần tình cảm này cũng chỉ có Tần Tịnh Thu, người nuôi nấng cô có thể cho cô được.
- Giang Cần, nhìn thím của cậu thích Phùng Nam Thư đến mức nào kìa, cậu đó, còn suốt ngày cứng miệng.
Cao Văn Tuệ cảm thấy lượng đường trong máu của cô lập tức tăng lên, đầu không còn choáng váng, thị lực không còn mờ nữa, cười như một bông hoa.