Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1005: CHƯƠNG 1004: KHĂN QUÀNG CỔ CỦA BẠN TỐT (2)

Lí do cô cảm thấy ship được là bởi vì cảm giác công nhận thân phận kia, giống như mẹ Giang đối với Phùng Nam Thư vậy, thân thiết như mẹ con ruột, lãnh giấy chứng nhận kết hôn ngay lập tức cũng không có vấn đề gì.

Giang Cần liếc cô một cái, trong lòng thầm nghĩ còn mẹ nó làm Học giả CP nữa, lúc cha mẹ tôi tới cậu đã ship ngược rồi, lần này lại ship ngược nữa, nói ra thật mất mặt.

- Giang Cần, sao cậu không chào hỏi thím của cậu trước thế?

Một lúc sau, Tần Tịnh Thu mới buông tiểu phú bà ra, nhìn về phía Giang Cần:

- Nếu sớm biết các cháu tới thì thím đã chuẩn bị nấu cơm rồi.

Giang Cần nhe răng cười:

- Bất ngờ mà, cơm thì thôi đi, sáng nay chúng cháu đã ăn ở khách sạn rồi. Đúng rồi thím, để cháu giới thiệu với thím, đây là bạn cùng phòng của Nam Thư, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny.

- Dạ... Chào thím ạ.

Bạn học Tiểu Cao và Vương Hải Ny đều có chút lo lắng, dù sao họ cũng chưa va chạm nhiều, khi mới bắt đầu học năm nhất, bọn họ còn cảm nhận được một cảm giác áp bức từ Phùng Nam Thư chứ đừng nói đến Tần Tịnh Thu.

Tuy nhiên, bởi vì lý do yêu ai yêu cả đường đi lối về nên Tần Tịnh Thu đối xử với bọn họ rất dễ thương, bà cũng giống như những bậc cha mẹ bình thường khác, hỏi một số câu về quê quán và thành viên trong gia đình họ.

- Không cần ngại, cứ coi như là nhà mình, thoải mái chút, nào, ăn táo đi.

- Còn có chuối nữa, các cậu có ăn không?

- Còn có cả quýt…

Giang Cần hoàn toàn không coi mình là người ngoài, hắn cầm hai quả táo trên bàn trà lên đưa cho họ, làm cho Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đều sửng sốt.

- Giang Cần, nhà thím cậu làm nghề gì thế?

- Không phải thím tôi.

- Hả?

Giang Cần bóc một quả quýt nhét vào miệng:

- Đây là thím của Phùng Nam Thư.

Nghe được lời này, Cao Văn Tuệ cùng Vương Hải Ny đều nín thở một lát, bọn họ quay đầu nhìn về phía Phùng Nam Thư, phát hiện cô ở bên cạnh cũng đang gật đầu.

Mẹ nó, tên này ra vẻ nửa chủ nhân, còn bảo bọn họ không cần ngại, kết quả là nhà thím của Phùng Nam Thư?

Các cậu... trộm nhà nhau rồi sao?!

Vào lúc này, ngoài phòng khách vang lên tiếng động cơ ô tô, không lâu sau, Phùng Thế Hoa vốn đã ra ngoài liền quay lại, y nhận được điện thoại của vợ nên vội vàng quay về, vừa bước vào cửa đã nói chuyện.

- Được đó Giang Cần, cuối cùng cũng dẫn Nam Thư về cho chú rồi?

- Không phải là ngày nghỉ Tết dương lịch sao? Đúng lúc rảnh dỗi, nếu không lần sau lại là Tết Nguyên Đán rồi, đúng rồi chú, chú đi đâu thế?

- Đồ nội thất đặt mua đã đến rồi… chú đi kiểm hàng.

- Chú muốn đổi nội thất hả? Cái này không phải còn khá mới sao?

Giang Cần vừa nói vừa cụp mắt nhìn chiếc ghế sofa dưới mông, quả thực rất mới.

Phùng Thế Hoa nghe xong liền mỉm cười:

- Không phải cho nhà chú, là cho nhà các cháu.

“?”

Lời này vừa dứt, bốn gương mặt trong phòng đều sững sờ.

Câu nói của Phùng Thế Hoa rất ngắn gọn và đơn giản, chỉ có mười một chữ ngắn ngủn, nhưng dường như mỗi chữ đều là điểm nhấn.

Nhà bọn chú, nhà các cháu, đây là hai nhà a.

Nhà bọn chú thì dễ hiểu thôi, chính là nhà của chú và thím, còn nhà các cháu là nhà ai thế?

Giang Cần biết rất rõ "nhà các cháu" mà y đang nói chính là chỉ căn biệt thự của họ ở Hương Đề, cũng là căn nhà mà bên cạnh có mở một trường mầm non quốc tế của bạn tốt trong truyền thuyết...

Tuy nhiên, lượng thông tin mà Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny tiếp cận được quá ít thế nên cho dù có lấy được từ khóa cũng không dễ não bổ, họ cảm thấy có quá ít chi tiết nhỏ, cần phải phân tích từng chữ một.

Chỉ có Phùng Nam Thư không có mẫn cảm với mấy lời ẩn ý này, còn ngốc nghếch cho rằng không liên quan tới mình.

Nhưng cũng may, Phùng Thế Hoa còn chưa kịp nói quá nhiều đã bị Tần Tịnh Thu gọi tới phòng bếp.

- Chồng ơi, anh qua đây một lát.

- Sao thế?

- Tìm giúp em giấy hướng dẫn sử dụng lò nướng, em không biết dùng lắm.

- Từ lúc mua lò nướng đó về em cũng chưa từng dùng, sao bây giờ lại đột nhiên nhớ tới nó thế?

- Vừa rồi Nam Thư lén nói với em là con bé muốn ăn khoai lang nướng.

Phùng Nam Thư vốn dĩ đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt ngoan ngoãn điềm dạm, nghe thấy lời này, cô liền lập tức đỏ mặt, tự nhủ thím là người xấu, rõ ràng cháu đã nói lén rồi mà thím lại hét lên.

Một lúc lâu sau, bữa sáng đơn giản mà Tần Tịnh Thu tự tay làm đã chuẩn bị xong, bao gồm cháo gạo kê bồi bổ dạ dày, trứng tráng, còn có mấy cây cải dầu nhỏ trần nước súp, một phần thịt giăm bông Kim Hoa hấp.

Mặc dù trước đây mỗi năm Phùng Nam Thư đều đến thăm Tần Tịnh Thu, nhưng việc ăn cơm cùng nhau lại không có mấy lần, cho nên dù mọi người đều đã ăn rồi, nhưng Tần Tịnh Thu vẫn muốn làm bữa sáng cho Phùng Nam Thư.

- Thế nào? Có ngon không?

- Ngon lắm luôn, ngon đến nỗi lưỡi sắp háu ăn rồi. Mới chưa được một tuần mà tay nghề nấu ăn của thím lại tiến bộ lên, đặc biệt là cái cải dầu này, ngon cực kỳ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!