Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1006: CHƯƠNG 1005: MẸ KIẾP, NHÀ CƯỚI!

Tần Tịnh Thu sững sờ một lát:

- Cải dầu này là bà Ngô làm đó.

Giang Cần khựng đũa lại, một lúc sau mới ú ớ đổi chủ đề:

- Phải, mặc dù cải dầu này rất ngon, nhưng chắc chắn không so được với món móng giò hầm đậu nành cháu ăn lần trước.

- Bữa lần trước đó, chỉ có món móng giò hầm đậu nành là không phải do thím làm.

“…”

Giang Cầm nói thầm trong lòng “thím hài hước thật đấy”, sau đó cúi đầu bắt đầu ăn.

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny nhìn nhau, tự nhủ quả nhiên a, quả nhiên là đã trộm nhà rồi, ngay cả tên ngốc cũng có thể nhìn ra, Giang Cần đã đến đây ăn cơm không ít lần.

Người ta đều là yêu trước rồi mới tính đến chuyện hai bên gia đình, các cậu toàn là làm ngược lại phải không?

- Chồng ơi, tình hình nội thất bên Hương Đề kia thế nào rồi?

- Sắp xong hết rồi, sau khi bày nội thất vào thì trông khá ổn, chỉ là hơi đơn sơ chút, nhưng cũng không sao, đợi đến lúc sắp chuyển vào thì trang trí lại cũng được.

Phùng Thế Hoa trả lời xong câu hỏi của vợ, sau đó lại quay lại nhìn Giang Cần:

- Lát nữa chúng ta cùng nhau đi xem xem.

- A... được ạ.

Giang Cần đang ăn cháo gạo kê, nghĩ thầm “vớ vẩn a”, vì sao ngay từ đầu hắn lại đồng ý giữ một căn biệt thự hả? Là bởi vì tiểu phú bà ngốc nghếch, dễ lừa, nói là nhà của bạn tốt thì cô nhất định sẽ tin.

Nhưng điều đáng sợ là hôm nay ở đây còn có hai Học giả CP, tiểu phú bà thì dễ lừa, nhưng hai người này lại không dễ lừa.

Bọn họ có thể nhặt kẹo từ trong khe đá ra ăn, nếu biết được Giang Cần làm một căn nhà bạn tốt, bọn họ còn không phát điên lên sao?

Bây giờ hắn đều có thể tưởng tượng ra cảnh Cao Văn Tuệ kêu mẹ kiếp mẹ kiếp ở trong biệt thự, thế nên không khỏi thầm thở dài trong lòng, nghĩ thầm mình đã tính sai rồi, lẽ ra hôm nay hắn không nên dẫn Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đến đây.

Cứ vứt bọn họ ở khách sạn là được rồi, nếu như vậy thì tiểu phú bà sẽ buộc phải thuận theo mình lừa.

Mẹ nó, nên làm gì mới tốt bây giờ?

Làm sao để họ tin rằng đó là nhà của bạn tốt đây?

Sau khi ăn sáng xong, khoai lang cũng đã được nướng chín, Tần Tịnh Thu bỏ vào túi cho Phùng Nam Thư, bảo cô mang theo, sau đó nhóm người xuất phát đến biệt thự Hương Đề.

Thời tiết hôm nay khá tốt, khung cảnh mùa đông tươi đẹp, ánh nắng rực rỡ.

Trước tòa nhà A105 có ba chiếc xe tải lớn đang đậu, mấy công nhân mặc quần áo lao động màu xanh đang di chuyển đồ đạc vào biệt thự theo thứ tự.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny kêu ù ù một lát, như có một tia linh cảm lóe lên, lập tức hiểu được ý của “nhà các cháu” là gì.

Phân tích từng chữ một, từ cháu này là ám chỉ Giang Cần, bởi vì chú Phùng vừa nãy nói câu này là nói với Giang Cần.

Cũng chính là nói, thật ra toà biệt thự đang được trang trí này là của Giang Cần.

Nhưng... tại sao còn có một chữ “các”? Điều đó có nghĩa là căn nhà này không chỉ thuộc về một người.

Cao Văn Tuệ không rõ lắm về phong tục ở Thượng Hải, nhưng phong tục phổ biến trước khi kết hôn ở một số vùng phía bắc là nam mua nhà, nữ chịu trách nhiệm về nội thất, chú thím bọn họ quả nhiên rất hiểu a!

- Cậu cũng biết đó, hai năm gần đây... ồ, giá nhà tăng lên rất nhanh, mua nhà là một khoản đầu tư tốt.

- Đặc biệt là Thượng Hải, nói thế nào cũng là thành phố tuyến đầu có nền kinh tế phát triển nhất.

- Hơn nữa tôi là làm kinh doanh, có lúc bất động sản tương đương với một khoản tiền, có thể được thế chấp cho ngân hàng trong thời kỳ khủng hoảng.

- Hôm đó lúc thuận đường ghé qua chơi, nghe nói chú thím có kênh nên giữ lại một toà, chỉ là một căn nhà thôi, không có ý gì khác, các cậu hiểu không?

Giang Cần nhìn về phía Cao Văn Tuệ, huyên thuyên không ngừng từ cửa vào đến trong sân.

- Mẹ kiếp, nhà cưới!

Quả nhiên Cao Văn Tuệ không phụ sự mong đợi của Giang Cần, cô mẹ nó một chữ cũng không nghe vào, ngao lên một tiếng liền lao vào phòng khách, cảm thấy tuyến tụy nóng như lửa đốt.

Thật ra, con đường trở thành Học giả CP không hề dễ đi.

Tại sao?

Bởi vì họ đã dốc hết toàn lực cả thể xác lẫn tinh thần để ship, nếu cuối cùng nam nữ chính được ship không đến được với nhau thì thực ra bọn họ còn đau lòng hơn cả đương sự.

Nhưng xem ra tình hình trước mắt đã ổn định rồi!

Gia đình hai bên đều đã biết, còn có nhà tân hôn, ngoại trừ tên cứng miệng Giang Cần kia ra, Chúa Giêsu không thể ngăn được hắn.

Giang Cần trầm mặc nửa ngày mới quay đầu nhìn về phía Vương Hải Ny:

- Bạn học Tiểu Cao là một tên đần độn, cái gì cũng không hiểu, Vương Hải Ny, cậu thân kinh bách chiến, hẳn là có thể hiểu được cái gì là bất động sản đúng không?

- Hiểu, nhà cưới.

“???”

Vương Hải Ny nói xong cũng kêu "Ahhhhhhhhh" lên rồi chạy vào phòng khách.

Lúc này, Phùng Nam Thư đến muộn nhìn thấy hai người bạn cùng phòng đột nhiên như phát điên, trong mắt tràn đầy sự khó hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!